(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 169:
Sài Thiệu tự tay nướng một con dê để tiễn chân Vân Diệp và Trình Xử Mặc. Thịt dê chẳng ngon lành gì, ngoài vị muối mặn chát ra thì chẳng còn mùi vị nào khác, bù lại, không khí buổi tiễn biệt lại vô cùng tốt đẹp. Sài Thiệu cao hứng còn ngâm thơ hát ca, còn Trình Xử Mặc thì biểu diễn một bộ kiếm pháp.
Đột nhiên, Vân Diệp nhớ tới một chuyện: Bình Dương công chúa Lý Tú Ninh rốt cuộc là chết vì bệnh tật hay tử trận trên chiến trường? Vì sao nàng lại được an táng theo nghi lễ dành cho tướng quân, thay vì nghi lễ an táng công chúa? Chắc chắn Sài Thiệu phải biết rõ nguyên nhân.
Chắc chắn không ai đọc Đại Đường Song Long Truyện lại có thể quên được vị công chúa xinh đẹp, cá tính này – mối tình đầu của Khấu Trọng. Ai có thể ngờ nàng lại ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, mới chỉ ngoài hai mươi. Việc không được diện kiến nàng là một tiếc nuối lớn của Vân Diệp.
– Trong số nữ tử Đại Đường, vãn bối khâm phục nhất là Bình Dương công chúa điện hạ, chỉ là không có duyên được gặp, thật là nuối tiếc.
Vân Diệp mời rượu Sài Thiệu, cố ý nhắc tới nàng:
Sài Thiệu ngừng chén rượu:
– Nếu phu nhân ta còn sống, nhất định sẽ vô cùng hoan nghênh Hầu gia và Xử Mặc tới nhà chơi cùng bọn Lệnh Vũ. Đáng tiếc, nàng mất quá trẻ, khiến lão phu đau lòng khôn xiết.
– Đáng tiếc vãn bối sinh ra quá muộn, nếu không nhất định sẽ không để một kỳ nữ như vậy phải rời cõi trần quá sớm. Nghe Thái tử nhắc về công chúa, lòng vãn bối càng thêm tiếc nuối khôn nguôi.
Mắt Sài Thiệu đỏ hồng, giọng khàn đi:
– Các ngươi nghĩ lão phu tự ý xuất binh là vì sao? Đó là vì bọn cẩu tặc Đột Quyết đã lợi dụng lúc Bình Dương không phòng bị mà sát hại nàng! Hiệt Lợi chính là tên đầu sỏ! Có cơ hội tập kích hắn, sao lão phu có thể bỏ qua? Không chém chết được tên cẩu tặc ấy, lòng lão phu sao có thể yên ổn? Để Bình Dương được nhắm mắt, lão phu bất chấp tất cả! Tiếc thay, trận chiến Tương Thành lại để Hiệt Lợi bỏ trốn, đó là nuối tiếc muôn đời của lão phu!
Giờ thì Vân Diệp đã hiểu. Chẳng trách Sài Thiệu, một nhà quân sự, lại thà phạm đại kỵ tự ý xuất binh cũng phải giết chết Hiệt Lợi bằng được. Thì ra mọi chuyện là vì thế. Cái nhìn không hay của y về Sài Thiệu giờ đã hoàn toàn tan biến. Nếu chuyện này xảy ra với mình, e rằng mình còn tàn nhẫn hơn cả Sài Thiệu.
Chẳng trách Lão Ngưu, vốn cẩn trọng, vững vàng lại không hề can ngăn mà còn một lòng ủng hộ. Là bằng hữu lâu năm, ông biết ngăn cản cũng vô ích, chi bằng định ra một phương án khả thi để giảm bớt rủi ro cho Sài Thiệu. Lão Ngưu đúng là người bằng hữu tốt nhất, th�� cùng chịu phạt chứ không bo bo giữ mình. Lần sau, y nhất định phải đối xử với ông già này tốt hơn một chút.
Chẳng trách Lý Tịnh không dám trọng dụng Sài Thiệu, sợ ông ta bị thù hận làm mê muội mà liên lụy toàn bộ cuộc chiến. Lần này mình tự ý xuất thành, trong mắt các đại lão, cái mũ ngu xuẩn, xốc nổi chắc chắn đã được đội lên đầu y rồi. Giờ còn phải chạy thêm nghìn dặm trên thảo nguyên nữa. Còn cái tên mầm họa Trình Xử Mặc kia, đợi quay về sẽ tính sổ với hắn sau!
.......
– Tôn đạo trưởng thấy đấy, không phải tiểu tử tự ý rời thành đâu, mà là quân lệnh như sơn, không thể kháng cự. Trên văn thư chẳng phải đã ghi rõ là hi vọng đạo trưởng ở lại Sóc Phương đợi lập xuân rồi hãy về Trường An sao?
Nhìn Tôn Tư Mạc bận rộn, Vân Diệp sợ ông ta mắng mình nên vội giải thích:
– Lần này là quân lệnh, lão đạo đương nhiên không thể nói gì khác, chúng ta cùng đi thôi. Còn về văn thư, ta không phải là lính, Lý Tịnh không quản được lão đạo đâu.
Cái "khí Vương Bát" của Tôn Tư Mạc lại phát tác rồi, liền vội vàng sai Cẩu Tử giúp ông ta thu dọn hành lý, cùng đi là tốt nhất.
Tôn Tư Mạc thì đã đành, không ngờ Hứa Kính Tông cũng chiếm hai chiếc xe trượt, trải da dê dày cộp phía trên, còn dựng cả mái che, hoàn toàn mang vẻ du hành.
– Lão Hứa, ngươi làm gì vậy? Sức khỏe chưa phục hồi, từ đây tới Tí Khẩu đường xá xa xôi, ngươi sẽ không chịu nổi đâu. Cứ ở lại Sóc Phương, lập xuân rồi hãy về.
Hứa Kính Tông hiện giờ trông qua không còn uy hiếp gì, Vân Diệp chẳng ngại chung sống hòa bình với hắn.
– Vân hầu nhìn nhầm Hứa Kính Tông này rồi! Phải biết rằng năm xưa tại hạ cũng từng kim qua thiết mã, bôn ba vạn dặm. Hầu gia có thể tới Tí Khẩu, vì sao ta không thể chứ? Lần trước đi Tương Thành, nếu chẳng phải cơ thể không chịu nổi, Hầu gia cho rằng ta sẽ ở lại Sóc Phương ư? Ta là phụ quan của Hầu gia, tất nhiên Hầu gia đi đâu, ta theo đó, đây là chức trách của ta.
Thằng khốn này nói chức trách với ta? Hắn có ý thức này từ lúc nào?
Nhìn thấy hắn và tên lão phó hào hứng chuẩn bị xe trượt, lựa chọn ngựa, Vân Diệp không tiện nói gì nữa, thôi kệ xác hắn.
Hà Thiệu không ngờ lại chiếm tới sáu mươi mấy chiếc xe, bận rộn chỉ huy phụ binh chất các loại vật tư lên trên. Vân Diệp còn nhìn thấy mấy chiếc xe chở đầy tiền.
– Huynh mang tiền tới Tí Khẩu làm gì? Chúng ta đi tới quân doanh, không phải là đi làm thương nhân. Dọc đường có Hồ tử, có thổ phỉ, có mã tặc, đường đi lại không dễ, bị cướp thì sao? Tích góp được chút gia sản đâu dễ dàng gì, huynh muốn tặng không cho Hồ tử ư?
Lão Hà vốn nhát gan, dọa một chút có lẽ sẽ có tác dụng.
– Huynh đệ đừng nói đùa. Mã tặc, thổ phỉ nào dám cướp của quân đội chứ? Có quân đội hộ tống thế này, ta bớt được tiền thuê tiêu cục rồi. Huynh đệ phải biết rằng, ngươi đi tới đâu, chỗ đó sẽ có làm ăn lớn. Ca ca nhất định phải theo, làm một vụ giống ở Sóc Phương, về Trường An có thể ăn no ngủ kỹ rồi.
"Chỉ có lợn mới biết ăn với ngủ." Vân Diệp thầm nghĩ mình hại Lão Hà rồi. Một tên hoàn khố háo sắc, bây giờ không những biết cần kiệm trị gia, còn hiểu cách khai thác thương lộ, đến mạng cũng chẳng cần. Hiện giờ Lão Hà đã khác xa tên béo bỉ ổi ở Trường An như hai người khác hẳn, không còn là t��n vô lại có thể vì bằng hữu mà đập vỡ đầu nữa, mà nghiêm nhiên có phong phạm của một cự thương.
Lão Công Thâu đã đưa cả nhà theo thương đội của Lão Hà cùng về Trường An. Ông ta không thể ở nổi trên hoang nguyên thêm một ngày nào nữa, hỏi Vân Diệp có muốn gửi thư gì không rồi vội vã rời đi, hành lý rất đơn giản.
Vân Diệp nói ông không cần mang hành lý, dù sao tới thư viện, hành lý của ông cũng sẽ bị vứt đi thôi, toàn thứ rách rưới mất cả mặt. Cả nhà Công Thâu chỉ có bốn năm chục người. Y lấy từ chỗ Lão Hà một xe tiền đưa cho Lão Công Thâu, nói đó là phí an gia cho cả nhà họ, khiến cả nhà Công Thâu trố mắt. Vân Diệp đắc ý lắm, thầm nghĩ, thế nào gọi là quý tộc? Đó là thuận tay có thể ném ra một xe tiền! Với Công Thâu gia, Vân Diệp chỉ có thể nói bằng một từ: "Hào phóng!"
Chỉ có Công Thâu Giáp ở lại. Chỉ có vũ khí của vị lão huynh này mới là đảm bảo chắc chắn cho chuyến đi, thứ giữ mạng cần người biết dùng mà.
Sau khi giao vũ khí cho hộ vệ của Vân gia, Công Thâu Giáp liền trở nên nhàn hạ. Ông ta sẽ cùng Vân Diệp tới Tí Khẩu, đợi đánh trận xong thì cùng về Trường An. Sài Thiệu nhìn thấy xe nỏ và nỏ tay, ngẩn người ra một chút rồi cười tự trào, sau đó vẫy tay tạm biệt Vân Diệp.
Lại lần nữa lên đại thảo nguyên. Dấu vết xe trượt mấy ngày trước đã bị tuyết lớn che phủ, tuyết dày nửa xích khiến việc đi lại vô cùng gian nan. Lần này Sài Thiệu sai người Hồ có kinh nghiệm dẫn đường cho đội của Vân Diệp. Bọn họ là những hán tử sinh ra và lớn lên trên thảo nguyên, chẳng hiểu sao lại vào phủ binh, mà trông có vẻ chức vị không nhỏ.
Bọn họ rất thích khăn đen trùm mặt, có được nó là họ vứt ngay tấm da đang dùng đi.
Hơn hai trăm phụ binh mà Vân Diệp huấn luyện lần này đều đi theo, Sài Thiệu cũng không giữ lại, nhưng đội ngũ hộ tống thì giảm xuống chỉ còn năm mươi người. Ông ta cho rằng có phụ binh đi cùng thực ra đã đủ rồi. Vân Diệp không nghĩ vậy, y chỉ mong có một vạn quân hộ tống, thế mới thực sự an toàn.
Đội xe đi được ba ngày, rời khỏi vùng cảnh giới của Sóc Phương. Sau khi chọn một hẻm núi khuất gió để cắm trại, Vân Diệp gọi toàn bộ những nhân vật có vai vế trong đội xe tới, ngồi trong chiếc lều lớn để họp. Đợi mọi người ngồi ổn định, Vân Diệp lấy quân lệnh từ trong lòng ra, nói:
– Lần này, quân lệnh của Lý soái điều chúng ta tới đại doanh trung quân là giả.
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.