Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 178:

Chiến tranh là một loại hành vi bạo lực cưỡng ép kẻ địch phục tùng ý chí của chúng ta (Carl von Clausewitz). Vân Diệp đã biết câu này từ rất lâu, hơn nữa còn hết sức tán đồng.

Càng đến gần chỗ Lý Tịnh, thi thể người Đột Quyết trong bụi cỏ ngày một nhiều. Bọn họ mặc áo da dê rách nát, hoặc nằm đơn lẻ hoặc theo đội, băng tuyết phủ lên, như khoác thêm một lớp áo trong su���t.

Đám phụ binh càng lúc càng hào hứng. Cứ nhìn thấy một cỗ thi thể mới là họ dừng chân, điều tra xem bị chết như thế nào: nhát đao này dùng sức lớn cỡ nào, nhát mâu kia đâm từ góc độ nào tới. "Chà chà, giết kiểu này thì hơi khó rồi. Cả cái đầu bị đập nát bấy, là ai đập thế nhỉ? Nhất định là một vị mãnh tướng, sức mạnh này, độ chuẩn xác này, đám tiểu binh chúng ta không bì được."

Na Mộ Nhật vẻ mặt lạ lùng, nhìn thấy một cỗ thi thể là lại nói liền một tràng, sau đó dùng than vạch một nét lên mặt mình. Chưa tới nửa ngày mặt nàng đã đen sì. Thi thể thực sự quá nhiều, Vân Diệp đoán chừng dù nàng có vẽ toàn thân thành phụ nữ Châu Phi cũng không thể biểu đạt hết được sự thương tiếc.

Người Đột Quyết có tập tục lấy đao rạch mặt để biểu thị sự thương tiếc với người chết. Na Mộ Nhật chỉ dùng than là đã văn minh hơn nhiều. Có lẽ cái chết của những người Đột Quyết kia chẳng tác động mấy đến nàng, nên chỉ làm qua loa cho có.

Cho tới bữa cơm tối Na Mộ Nhật vẫn chưa khôi phục sự vui vẻ thường ngày. Mọi khi cơm tối làm xong, nàng như chú cún con háo hức chạy vòng quanh, tay cầm cái chậu cơm thật lớn, đợi đầu bếp chất cho nàng đầy một chậu đồ ăn ngon.

Hôm nay không như thế. Nàng nấp trong bóng tối, ôm chân khóc thút thít. Đầu bếp béo bê tới cho nàng một chậu cơm, bên trên còn rưới thứ nước thịt mà Na Mộ Nhật thích ăn nhất, một cái đuôi dê béo múp, chất đầy lên trên. Nếu là thường ngày, nàng nhất định đã sung sướng gọi đầu bếp ca ca.

Nhìn Na Mộ Nhật khóc đến lem luốc cả mặt, đầu bếp béo thở dài tang thương, nguyền rủa cái cõi đời khốn nạn, đoạn đặt chậu cơm bên cạnh nàng rồi bỏ đi. Na Mộ Nhật ôm chậu cơm, dùng thìa ăn từng miếng lớn, vừa ăn vừa khóc...

Vân Diệp hiểu rõ, Đại Đường muốn yên ổn phát triển thì không thể thiếu hoàn cảnh an toàn bên ngoài. Nay chém giết bên ngoài toàn là con trai Hán tộc, Na Mộ Nhật chỉ thấy người Đột Quyết chết, mà không nhìn thấy những nấm mồ Hán binh với cờ trắng chi chít. Những người nằm trong phần mộ lạnh băng đó cũng có người nhớ nhung chứ.

Lần này Vân Diệp tới thảo nguyên nói là đi chiến đấu không bằng nói là đi chứng kiến lịch sử. Ở thời đại huy hoàng này, tiếng vó chiến mã xung phong, khí thế dũng mãnh của quân sĩ có lẽ đã đánh thức nhiệt huyết đã ngủ quên bấy lâu trong y.

Con người sống không thể không có tình cảm, không có mục tiêu. Chỉ có đem hết mọi sự chú ý của mình đặt vào việc m��nh muốn làm mới có thể quên đi những phiền muộn trong lòng. Na Mộ Nhật hiện giờ chỉ muốn đánh chén hết chậu cơm, còn Vân Diệp hi vọng quân đội Đại Đường luôn tiến về phía trước, đánh đâu thắng đó.

Nói ra thật buồn cười, nhưng lúc này, một chậu cơm lại có giá trị ngang hàng với lý tưởng của quân Đại Đường.

Hà Thiệu cùng đám phụ binh hệt như bầy sài lang ăn thịt thối trên thảo nguyên. Bọn họ thu thập tất cả chiến mã ngã chết, chỉ lấy bốn cái chân, phần còn lại thì vứt lại cho dã thú trên thảo nguyên.

Trên xe trượt chất từng tầng chân ngựa cao ngất, đều được cưa rời ra. Vân Diệp nhìn thấy cái cảnh này thực sự khó tả xiết cảm giác trong lòng, có thê lương, có chút bi ai, còn có chút buồn nôn.

Không thể trách Hà Thiệu, đó là do khi xuất phát Vân Diệp đã nói với hắn rằng, tận dụng tối đa tất cả những gì có thể là cách làm của người đời sau hay dùng. Một con lợn từ lông cho tới nước tiểu đều có giá trị lợi dụng, đều có thể tạo ra lợi ích. Chỉ là không biết con lợn có chấp nhận không. Nếu như quân đ��i Đại Đường ăn thịt người, Vân Diệp cho rằng Hà Thiệu sẽ không chút do dự cưa chân số tử thi kia, chế tác thành món ăn ngon lành.

Từ đó trở đi, Vân Diệp không còn ăn bất kỳ món nào do Hà Thiệu làm nữa, dù chúng ngon đến mấy.

Hứa Kính Tông từ hôn mê tỉnh lại, không nói năng gì suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba, hắn bảo lão phó mời Vân Diệp tới vì có điều muốn nói.

– Vân hầu, ta luôn cho rằng những lời ngài nói trên triều đường chỉ xem là lời nói đùa, không bận tâm, thậm chí thấy có chút buồn cười, cho rằng văn võ toàn triều đều là hạng ngu si. Cái thuyết thiên đạo hư vô xa xăm ấy lại có người đi kiểm chứng thật, mà kết quả kiểm chứng làm ta kinh hãi. Chỉ mới hé nhìn vùng đất thần tiên mà đã gặp phải đại kiếp thủy hỏa. Nhân vật anh hùng như Dạ Đà bị dày vò đến gần chết, giờ sống dở chết dở. Vân hầu, xin nể tình đồng liêu, nói thật cho Kính Tông biết, trên đời này có thần tiên thật sao?

Một mùa đông liên tiếp hai lần bị bệnh nặng làm Hứa Kính Tông già đi rất nhiều. Hai ngày qua lại suy tư quá độ khiến tóc mai đã điểm bạc.

– Trên đời này không có thần tiên. Kinh lịch của ta có thể nói là độc nhất vô nhị trên đời, thế mà ta chưa từng thấy thần tiên. Dao Trì chỉ là một hồ nước mà thôi. Dạ Đà là tên xui xẻo, tự dưng lại đến Dao Trì vào mùa đông. Nếu đi vào mùa hè thì tuyệt đối không có chuyện xui xẻo đó. Chu mục vương cưỡi tám ngựa đi gặp Tây Vương mẫu chỉ là khoe khoang. Gặp vu nữ cũng chỉ là một giấc mộng xuân, chẳng phải ai trong chúng ta cũng từng trải qua những giấc mộng như vậy sao? Chỉ là nó xảy ra với người đặc biệt, ở một nơi đặc biệt, cho nên nó thành thần thoại. Nếu như ngươi gặp mộng xuân ở Tam Hiệp mà đi kể với người khác thì chỉ bị người ta trêu cười. Sở tương vương, Chu mục vương thì khác, họ là vương, cho nên mọi người mù quáng tin tưởng, tin rằng mọi thứ trong mơ của vương là thật.

– Thần tiên chỉ là vậy thôi sao? Một hành động vô tình, nhỏ nhặt của một nhân vật lớn lại bị thổi phồng đến mức đó?

Hứa Kính Tông hơi thất vọng, nhưng cũng có chút nhẹ nhõm:

– Mấy trăm vạn bách tính Đại Đường ta, ngươi có tìm được dù chỉ một người từng gặp thần tiên trong trạng thái tỉnh táo không? Lão Hứa, lần này về thôi. Nếu không muốn về, ta sẽ tấu xin bệ hạ giữ ngươi lại thư viện, ban chức Viện phán.

Vân Diệp đưa ra quyết định sau khi cân nhắc.

Hứa Kính Tông bật dậy ngay trên giường nhỏ, nhìn Vân Diệp hỏi:

– Vân hầu, nếu như ta nhớ không nhầm thì ngài kiên quyết phản đối ta ở lại thư viện, sao giờ lại ủng hộ? Huống hồ chức Viện phán là của ngài, Vân hầu, tại sao vậy?

Kiểu nói chuyện chân thành, thẳng thắn từng chữ như thế này có lẽ Hứa Kính Tông chưa bao giờ dùng kể từ khi bước chân vào đường hoạn lộ.

– Lão Hứa, người khác nghĩ thế nào ta không biết, ta chỉ nói suy nghĩ của ta. Thư viện là nơi gửi gắm lý tưởng của ta, vì vậy ta tuyệt đối không cho phép nó bị tổn hại dù chỉ một chút. Ta nhìn trúng ngươi chính là vì năng lực của ngươi. Hiện nay thư viện đang trong giai đoạn sáng lập, còn nhiều bề bộn, ta tin nó sẽ lưu danh thiên cổ. Hứa Kính Tông ngươi có năng lực, có thủ đoạn, có dã tâm, chính là người mà thư viện cần nhất. Nếu trong thư viện chỉ toàn quân tử ngay thẳng như Lý Cương tiên sinh, thì đó không phải là phúc mà là đại họa.

Vân Diệp nói thật, lúc này không che giấu Hứa Kính Tông một chút nào, đã nói thẳng tuột ra hết.

Hứa Kính Tông có chút xấu hổ, cũng phải thôi. Bất kể là ai bị người ta chỉ thẳng mặt nói là hạng tiểu nhân vô sỉ thì vẻ mặt cũng rất khó coi. Kẻ bụng dạ hẹp hòi một chút không chừng còn ngầm rủa xả người nhà của ngươi. Hứa Kính Tông chỉ hơi xấu hổ, vậy là đủ rồi. Hạng "cực phẩm tiện nhân" như hắn chính là nhân tài thư viện đang cần gấp để trung hòa tác phong quá cương trực của nơi đây.

– Đừng nghĩ rằng ta đang chửi ngươi, ta cũng là loại người như thế, cho nên chúng ta là đồng loại. Ngươi đã bao giờ nghe nói tới Quân tử quốc chưa?

Hứa Kính Tông vét sạch bụng cũng không tìm ra điển cố nào như vậy, đành lắc đầu. Hắn rất có ý kiến với lối tư duy nhảy cóc của Vân Diệp.

– Trong truyền thuyết thời thượng cổ có một quốc gia gọi là Quân tử quốc. Quân tử quốc là một "quốc gia lễ nhạc", "không tranh với đời". Trên cổng thành của bọn họ viết bốn chữ lớn "duy thiện vi bảo". Quốc chủ có nghiêm dụ, nếu thần dân hiến châu báu, sẽ bị thiêu hủy vật đó và trừng phạt. Tể tướng nơi này "khiêm nhường ôn hòa", "bình dị gần gũi", khiến ai ai cũng kính trọng. Người dân nơi này nhường nhịn lẫn nhau, không luận phú quý sang hèn, lời nói cử chỉ lịch sự lễ độ. Thậm chí có người bán hàng thượng hạng nhưng lại cố ý kiếm thật ít tiền, còn người mua thì lại ra sức trả giá cao để lấy hàng thứ phẩm.

Hứa Kính Tông hoa mắt. Có điều, rốt cuộc vẫn là kẻ âm hiểm ngàn đời, lập tức đáp trả:

– Bản lĩnh bịa chuyện tài tình của Vân hầu khiến Lão Hứa đây vô cùng bội phục. Hơn nữa, ngay câu đầu đã nhắc tới thời thượng cổ khiến người ta khó lòng phân biệt thật giả. Chỉ là vẫn còn một sơ hở nhỏ: bốn chữ "duy thiện vi bảo" vốn xuất phát từ Lễ Ký, có câu: "Sở quốc vô dĩ vi bảo, duy thiện dĩ vi bảo". Chắc hẳn Quân tử quốc mà hầu gia nói phải xuất hiện sau câu này. Sách điển tịch thời Xuân Thu Chiến Quốc tuy nhiều như lông trâu, nhưng Lão Hứa đây cũng coi như học rộng biết nhiều, vì sao chưa từng nghe qua? Lần sau muốn lừa Lão Hứa thì xin lấy chút chân tài thực học ra, có thế ta mới cam tâm bị lừa.

Lời nói xong, cả hai ôm bụng cười lớn.

– Ta kể cho ngươi câu chuyện này không phải để ngươi bới móc, mà để ngươi hiểu rằng, một quốc gia lý tưởng như thế, ngoài con đường diệt vong ra thì không còn lối thoát thứ hai, ngươi có đồng ý không?

Vân Diệp đợi Hứa Kính Tông cười xong thì hỏi:

Sắc mặt Hứa Kính Tông biến hóa khôn lường. Hắn thực sự không muốn tự nhận mình là tiểu nhân, nhưng bản tính lại không làm được quân tử, đành ngầm thừa nhận. Dù sao thì bên cạnh còn có một vị hầu gia cũng giống mình, loại chuyện tự nhận là tiểu nhân thế này có đánh chết cũng không thể để người thứ ba biết được.

– Đúng thế, lời này có lý. Quân tử quốc nếu như có địch thì diệt vong là chuyện tất yếu. Chương mở đầu của binh thư đã nói: "Binh giả, quỷ đạo dã." Muốn đánh thắng trận thì không thể làm quân tử. Chính chi��n tranh nhân nghĩa của Tống Tương Quân cũng nói rõ điều này.

Hứa Kính Tông không nói bừa. Những ví dụ hắn đưa ra đều có thể tra cứu, chứ không như của Vân Diệp:

– Ở vấn đề này chúng ta đạt thành nhất trí rồi. Ngươi còn cho rằng thư viện không cần một người giỏi đối nhân xử thế tọa trấn sao?

Vân Diệp cười hì hì nhìn Hứa Kính Tông:

Hứa Kính Tông chỉ thấy rợn người. Trước mặt Vân Diệp, hắn luôn có cảm giác như bị lột trần, mọi thứ đều bị nhìn thấu.

Vừa rời chiến trường, họ liền gặp mười sáu thám báo của quân Đường. Nhìn lá cờ lớn thêu chữ Đường tung bay, mười kỵ sĩ phóng xuống dốc, một người phi ngựa đến trước đội xe, lớn tiếng hỏi thân phận người tới. Ánh mắt gã cảnh giác, tay đặt lên chuôi đao, dường như sẵn sàng rút ra chiến đấu bất cứ lúc nào.

Lão Trang đứng trước ngựa, lỗ mũi hếch lên trời. Quan quân Tả Vũ vệ xưa nay vốn xem thường đám người Hữu Vũ vệ vô dụng, chê trên người bọn họ có mùi của đám nương tử, lần nào thao diễn cũng thua Tả Vũ vệ thảm hại, lại còn chuyên giở trò chơi xấu. Đây là biên quan, chứ nếu ở Trường An mà gặp nhau thế nào cũng có vụ ẩu đả.

Chẳng cần nhìn, hóa ra đều là người quen. Lão Trang biết gã, gã cũng biết Lão Trang, họ đã đánh nhau mấy trận rồi. Lão Trang vừa rồi còn khinh thường gã vì làm chuyện thừa thãi, ví như "cởi quần đánh rắm", giơ cái mặt này ra là đủ bằng chứng sống rồi, cần gì văn thư. Không ngờ tên kỵ binh kia không hề nể mặt, vẫn nghiêm giọng đòi Lão Trang xuất trình quân lệnh mới cho tiến lên.

Lão Trang xưa nay chưa bao giờ chịu đựng thái độ ngang ngược, mặt tái xanh của tên kỵ binh, liền nói:

– Lão Hình, chúng ta cũng coi như có chút giao tình nhờ mấy trận ẩu đả mà ra. Văn thư dĩ nhiên phải giao cho Đại tổng quản, ngươi xem lại bản thân có tư cách mà đòi xem không? Hơn nữa, con mẹ nhà ngươi biết chữ từ bao giờ mà ta không biết vậy?

Lão Hình lập tức đỏ bừng mặt, rống lên:

– Trang Tam Đình, con mẹ nhà ngươi bây giờ không còn là người của Tả Vũ vệ doanh nữa rồi. Theo một thằng nhãi ranh chưa mọc đủ lông mà dám giương oai ở địa bàn của Hữu Vũ vệ à?

Lời vừa dứt, một cái đùi ngựa cực to đã bay thẳng vào mặt Lão Hình, khiến gã ngã lộn cổ xuống ngựa. Trình Xử Mặc nhảy khỏi xe, phủi tay. Trang Tam Đình liền xông tới đấm đá túi bụi. Đám kỵ binh trên sườn dốc ùa cả tới, phụ binh cũng rút vũ khí ra, hai bên đối đầu căng thẳng.

Vân Diệp quát lớn ngăn đám phụ binh lại, đoạn hỏi tên thập trưởng đứng đầu.

Tên thập trưởng kia nhìn yêu bài Vân Diệp đeo ở hông, từ hoa văn có thể nhận ra đó là một vị đại tướng, vội vàng nhảy xuống ngựa, ôm quyền thi lễ:

– Bẩm tướng quân, Hữu Vũ vệ doanh hiện do Đại tổng quản trực tiếp tiết chế.

– Ngươi về báo với Đại tổng quản, Lam Điền hầu Vân Diệp phụng lệnh đến quân doanh giúp sức, xin được vào doanh.

Nói xong, y quay lại xe, tiếp tục ngủ.

Tên thập trưởng mặt vàng ệch. Lão Hình vừa bò dậy, sắc mặt càng tái mét vì sợ hãi. Quân sĩ thường ngày vốn lỗ mãng quen rồi, trước mặt cấp trên thì không dám nói năng lung tung, nhưng với các vị hầu gia, công gia xa cách vạn dặm thì chẳng có chút kính trọng nào, hễ nóng lên là chửi tuốt luốt, từ cha tới mẹ đều lôi ra, nhất thời khó sửa đổi. Không bị nghe thấy thì không sao, nhưng bị chính chủ tóm được thì là chuyện lớn rồi.

Vân Diệp căn bản không để tâm, Trình Xử Mặc cũng chỉ ném cái đùi ngựa rồi thôi. Những lời khó nghe hơn thế này bọn họ cũng đã nghe nhiều rồi, tất nhiên sẽ không chấp nhặt một tên tiểu binh. Ngưu Tiến Đạt còn bị nói những lời khó nghe hơn, cũng chẳng thấy lão nhân gia làm gì đám tiểu binh cả.

– Suốt ngày trong đại doanh không lo luyện thân thủ lại đi luyện mồm mép, cái mồm thối không có nắp đậy, lời khốn kiếp gì cũng phun ra ngoài được. May mà bổn hầu cũng từng trải trong quân ngũ, nếu không thì cái tên khốn kiếp nhà ngươi đã chẳng còn mạng nữa đâu. Tát miệng mười cái, tát mạnh vào cho nhớ!

Tên thập trưởng mừng rỡ, vung tay tát Lão Hình đôm đốp. Tát xong, mặt Lão Hình không còn ra hình thù gì nữa. Tên thập trưởng còn chạy đi nhặt chân ngựa đặt lên xe, rồi mới lên ngựa phóng về đại doanh.

Lý Tịnh tay cầm điều lệnh của Vân Diệp, xem đi xem lại, thế nào cũng không nhớ mình đã từng phát ra mệnh lệnh này. Ông chỉ nhớ mình đã ra lệnh cho Vân Diệp xéo về Trường An, chứ có bảo y đến quân doanh giúp sức bao giờ đâu?

Tham quân lục sự trong quân lấy văn thư lưu trữ ra đối chứng, cuối cùng tìm được ghi chép nguyên thủy. Bên trên rõ ràng ghi Đại tổng quản lệnh Vân Diệp về Trường An, tuyệt đối không phải đến giúp sức. Vậy là văn thư này là giả.

Lý Tịnh cả kinh. Văn thư ngụy tạo có thể nói là không một chút sơ hở, nét chữ của ông ta không sai chút nào, con dấu Đại tổng quản y như thật. Ông ta nào có hay, văn tự và con dấu đều là thật, chỉ là có người thêm vào vài chữ, bớt đi vài chữ mà thôi.

Trước khi khai chiến, chuyện này xảy ra khiến Lý Tịnh cực kỳ nóng ruột. Ông vội vàng phái tín sứ đi xác thực xem mệnh lệnh gửi tới các tướng lĩnh có bị sửa đổi không. Liên tiếp ba ngày sau, khi tướng lĩnh các nơi báo về rằng mệnh lệnh vẫn chuẩn xác, Lý Tịnh mới bớt lo phần nào. Ông bắt đầu suy nghĩ làm sao để truyền đạt văn thư từ tổng hành dinh một cách an toàn và chuẩn xác. Ông biết tín sứ đưa thư tới Sóc Phương hẳn đã chết rồi, nếu không thì đã chẳng có chuyện quái dị này. Vấn đề là, kẻ địch là ai?

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng ghi nhớ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free