Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 181:

Hóa ra Tiêu hoàng hậu, vợ cũ của Tùy Dương đế, người được đồn là mỹ nữ số một số hai thiên hạ, đã ở ngay sát vách với Vân Diệp hai ngày rồi mà y chẳng hề hay biết.

Ôi, một đại mỹ nữ như thế, không nhìn thì đúng là quá lỗ. Vân Diệp thấy mình đột nhiên vô duyên vô cớ bị kéo đến triều Đường mà chưa được gặp mỹ nữ chân chính nào, thật sự là quá thiệt thòi. Tiêu hoàng hậu tuy có hơi nhiều tuổi một chút, nhưng nếu không có tiểu mỹ nhân thì ngắm lão mỹ nhân cũng đâu có tệ. Nghe nói bà ta còn có chuyện gì đó với Lý Nhị nữa cơ.

Định đưa Na Mộ Nhật đi bái kiến Tiêu hoàng hậu, bởi bà quả là một kỳ nhân có một không hai trong lịch sử. Luôn gả cho hoàng đế, gả tới tận năm lần, trải qua bao lần thay đổi triều đại mà vẫn luôn khiến các bậc quân vương phải quỳ dưới váy mình. Một người phụ nữ như thế, có thể nói là trước chưa từng có, sau cũng không ai sánh bằng.

Không gặp được, y bị Lý Tịnh đuổi về, còn bị ông ta chỉ vào Na Mộ Nhật mà tra hỏi nửa ngày, nói rằng thiếu niên phải giới sắc thì học vấn mới tinh tiến, phải biết bao nhiêu thiếu niên hào kiệt đã lụi bại vì không biết quý trọng bản thân.

"Còn có mặt mũi nói ta ư?" Vân Diệp rủa thầm trong bụng: "Lúc ông còn trẻ, tới phủ người ta làm, thấy Hồng Phất nữ xinh đẹp thì nổi lòng háo sắc, thế là xảy ra vở dâm kịch Hồng Phất dạ bôn, đến hơn nghìn năm sau vẫn còn được kể lại. Giờ còn mặt dày giáo huấn ta à? Ta chỉ tới thăm một nữ nhân già, liên quan quái gì tới ông?"

– Hừ, chỉ cần lão phu còn nắm giữ quyền hạn này thì tên tiểu tử nhà ngươi đừng hòng sinh ra tâm tư méo mó. Lão phu nghe nói ngươi thích ăn dưa ở thanh lâu, đây là cái thói gì thế? Tuổi còn trẻ không lo học hành tử tế, nữ nhân đó là con hồ ly tinh. Phàm ai dây dưa với ả đều chẳng có kết cục tốt đẹp. Tùy Dương đế, Đậu Kiến Đức, Vũ Văn Hóa Cập, hai Đại khả hãn của Đột Quyết, ai mà chẳng chết thảm thê lương? Tiểu tử ngươi nên an phận một chút đi.

Mê tín hại chết người! Rõ ràng là do lũ khốn kiếp kia chẳng ra gì, sao lại đẩy hết tội lên đầu một nữ tử yếu đuối? Ngươi nghe đi, mấy nam nhân của Tiêu hoàng hậu có thằng buồi nào ra hồn không? Không có Tiêu hoàng hậu thì chúng không chết à? Lý luận kiểu gì thế?

Vân Diệp ủ rũ trở về, y cứ cảm thấy mình quên mất cái gì đó, nhưng lúc ấy, trong đầu y toàn những hình ảnh mỹ nữ ảo tưởng, nên y đã lờ đi.

Hà Thiệu lại giăng nồi lớn trong quân doanh. Những chiếc đùi ngựa nhặt về từ thảo nguyên được hắn cho vào nồi nấu chín, thêm hương liệu vào, ngay lập tức, khắp quân doanh ngập tràn mùi thịt. Liên tục có quan quân chạy tới hỏi giá tiền. Nếu như bọn họ mà biết số đùi ngựa này mấy ngày trước còn dính máu người, không biết bọn họ có muốn ăn không.

Vân Diệp không ăn, Tôn Tư Mạc không ăn, Hứa Kính Tông thì thấy buồn nôn. Chỉ có Trình Xử Mặc cầm một miếng thịt cắn xé như ăn bánh bao, thi thoảng chia cho Na Mộ Nhật một miếng.

Mừng vì Na Mộ Nhật đã khôi phục sự hoạt bát như trước kia, ăn uống cũng tốt lên. Đối với nàng, cái chết trên thảo nguyên là chuyện rất đỗi bình thường. Nàng cảm thấy việc mình đã bày tỏ sự thương tiếc cũng coi như đã làm tròn trách nhiệm của một nữ tử Đột Quyết, nên không còn buồn bã như mấy ngày trước đó.

Vân Diệp vẫn cứ thấy được chút bi ai trong khóe mắt nàng, chẳng qua nàng đang nỗ lực che giấu mà thôi. Ngay cả con thỏ cũng còn biết đau xót đồng loại, vết thương chiến tranh vẫn còn đó, chỉ vẻn vẹn vài ngày sao có thể bình phục nổi?

Có điều nàng biết tất cả mọi người đều hi vọng nàng quên đi quá khứ bi thương. Cô bé tưởng chừng vô tư ấy lại có lúc tinh tế đến lạ. Gặp ai nàng cũng gọi hai tiếng "ca ca" ngọt lịm, chỉ riêng hai tiếng "lang quân" thì ngoài Vân Diệp ra, nàng chưa từng gọi ai khác.

Thực ra nàng rất thông minh, thông minh vượt ngoài sự tưởng tượng của tất cả mọi người.

Vân Diệp đột nhiên nhớ ra mình quên cái gì. Lịch sử ghi chép rằng ngọc tỷ truyền quốc đang nằm trong tay Tiêu hoàng hậu. Bà ta và Nguyên Đức thái tử hẳn vẫn cất giữ cái ngọc ấn "thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương" ấy.

Nỗ lực kiềm chế ý muốn chạy tới chỗ Tiêu hoàng hậu, lần này không phải là vì muốn ngắm mỹ nhân, mà là muốn nhìn thấy Hòa Thị Bích trong truyền thuyết. Không biết cái ngọc tỷ được khắc từ Hòa Thị Bích mà hoàng đế dùng này có năng lực thần kỳ như truyền thuyết không.

Huỳnh Dị đã thổi phồng quá đáng, hai đứa nhóc có nó liền biến thành cao thủ võ lâm. Nếu như mình có năng lực ấy, xem kẻ nào dám đá đít mình?

Đối với Vân Diệp, ngọc tỷ là vô dụng. Chẳng cần nghĩ cũng biết nó không có sức mạnh thần kỳ, sức mạnh nằm ở con người. Thứ này ở trong tay Vân Diệp chẳng có tác dụng hơn cục phân chó, lại dễ chuốc họa sát thân. Trừ hoàng đế ra, ai có nó là người đó xui xẻo. Đám Lý Tịnh đều là người thông minh, không thể không đoán ra thứ đó ở trong tay Tiêu hoàng hậu. Ngăn cản mình tới, có lẽ là có lý do chính đáng, sợ mình dính vào thì xui xẻo.

Lý Tịnh vẫn luôn chiếu cố mình, nên không giận ông ta nữa. Lần trước ở triều đường đá mình một cái coi như bỏ qua.

Cướp đi thứ duy nhất giúp một nữ tử đáng thương (người từng bị bao kẻ khốn kiếp cưỡng đoạt) có thể giữ mạng sống, quả là một chuyện không thích đáng chút nào. Vân Diệp nuốt nước bọt thèm thuồng, khóa chặt ý nghĩ đó trong lòng.

Khi Vân Diệp vẫn còn đang vương vấn với chuyện ngọc tỷ truyền quốc và Tiêu hoàng hậu thì trời trong chưa được mấy ngày đã bắt đầu lất phất bông tuyết. Lần này không có gió, chỉ có tuyết rơi. Bông tuyết cực lớn rơi xuống tay Na Mộ Nhật, chẳng mấy chốc đã biến thành nước.

Nàng đứng ở ngoài lều rất lâu, trên người phủ một lớp tuyết trắng tinh khiết. Trước khi nàng biến thành người tuyết, Vân Diệp kéo nàng vào trong lều.

Trong đôi mắt to của Na Mộ Nhật ứ đầy nước, nàng nghẹn ngào nói với Vân Diệp:

– Tuyết, lớn, dê, chết.

Nàng chưa nói được một câu tiếng Hán hoàn chỉnh, chỉ có thể nói từng chữ.

Vân Diệp hiểu ý của nàng. Năm nay tuyết đặc biệt nhiều, với mục dân mà nói đó không phải là tin tức tốt lành gì. Cỏ trên thảo nguyên đều bị vùi lấp dưới lớp băng tuyết dày. Dê bò phải đào tuyết lên mới ăn được chút cỏ. Những con vật gầy yếu không có sức đào tuyết, đành phải chết đói.

Na Mộ Nhật gọi tuyết là Bạch ma vương. Bạch ma vương chẳng những ăn dê bò, mà còn ăn người. Mỗi lần hắn giáng lâm là một tai họa của thảo nguyên.

Trước kia, gặp phải Bạch ma vương, trưởng lão trong bộ lạc sẽ triệu tập chiến sĩ, chuẩn bị chiến mã, mang theo cung tên, đến nơi người Hán thường đi săn. Lần nào cũng mang về rất nhiều thức ăn. Trong nhà Na Mộ Nhật chỉ có phụ thân què chân, cho nên không có những chiến lợi phẩm đó.

Bạch ma vương để lại cho Na Mộ Nhật những cơn đói vô cùng vô tận.

Năm nay thì không được nữa rồi. Chiến sĩ trong bộ lạc đều đã ngã xuống trong bụi cỏ, khắp nơi là kỵ binh Đại Đường. Bọn họ cũng đang đi săn, vật săn chính là mục dân đang nấp trong lều, run rẩy trong đêm.

Nhìn thấy Na Mộ Nhật bi thương, Vân Diệp lập tức quẳng ngay chuyện Tiêu hoàng hậu và ngọc tỷ truyền quốc ra sau đầu. Hoàng hậu gì, ngọc tỷ gì cũng không bằng một nụ cười ngọt ngào của Na Mộ Nhật.

Một người phụ nữ luống tuổi bị các nam nhân giành giật qua lại, một cái ngọc tỷ của hoàng đế bị thiếu một góc, so với tấm lòng thiện lương như mây trắng của Na Mộ Nhật, Vân Diệp thấy đó quả là một sự xúc phạm.

Vân Diệp phát hiện mình đối với Na Mộ Nhật đa phần là thương xót và tán thưởng. Một cô nương yếu đuối như cỏ trên thảo nguyên, nhưng đồng thời kiên cường như dê bò. Không biết từ lúc nào cô nương ấy đã tiến vào trái tim y.

Bạch ma vương tới rồi, mục dân chỉ có thể làm một việc: nhân lúc dê bò còn chút mỡ mà giết thịt chúng đi, chôn vào trong tuyết, rồi dần dần lấy ra ăn. Đó là lương thực cả mùa đông của bọn họ.

Quân đội Đại Đường cũng đang làm một việc tương tự. Dê bò bắt được bị giết từng đàn, sau đó được Lão Hà chế biến thành món thịt khô ngon lành. Nhưng những mục dân tù binh khóc rầm rĩ, bởi họ biết rằng giết hết dê bò xong sẽ đến lượt họ; đó là thông lệ trên thảo nguyên. Giết bỏ những nhân khẩu dư thừa để dành đủ lương thực cho những người còn lại. Từ đời này sang đời khác, số người chết trong tay chính người Đột Quyết còn nhiều hơn xa số người chết dưới đao kiếm của Đại Đường.

Na Mộ Nhật vùi đầu vào trong chăn. Nàng không muốn nghe thấy tiếng khóc của tộc nhân, tiếng gào khóc bi thảm đó làm trái tim nàng vỡ nát.

Nội dung này được biên tập tỉ mỉ và thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free