(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 182:
Hồng Thành tìm đến Vân Diệp, dáng vẻ có chút đắc ý, bước đi khập khiễng không rõ nguyên cớ. Hắn vừa lĩnh hội được âm phù mới, đặc biệt dắt theo một con dê đến tạ ơn Vân Diệp.
– Vân hầu, Lão Hồng đã lĩnh hội được âm phù ngài truyền dạy rồi. Đều là hán tử trong quân, Lão Hồng không khách sáo nữa, hôm nay đến đây là để tạ tội vì sự mạo phạm hôm qua. Ngài xem, ta đã tự đâm mình một đao rồi, nếu Vân hầu vẫn chưa nguôi giận, Lão Hồng cứ đâm cho đến khi nào ngài hài lòng thì thôi, được không?
Gã khốn này đến đây nào phải để tạ tội, mà rõ ràng là để uy hiếp. Đối với hắn, chuyện đâm chém như cơm bữa. Hắn đã tự đâm mình một đao rồi thì Vân Diệp còn làm gì được nữa ngoài việc tha thứ? Mấy gã hâm hâm trong quân đều là thế cả, lời xin lỗi đàng hoàng cũng phải biến thành cảnh máu me be bét.
Nhìn cuốn *Thuyết văn giải tự* trong tay hắn đã nhăn nhúm cả, Vân Diệp trợn mắt rồi lại thở dài. Gián điệp Đại Đường không thể nào toàn những kẻ đầu óc bại não như thế này được! Cuốn *Thuyết văn giải tự* từ lúc xuất hiện đến nay đã in không biết bao nhiêu bản rồi. Những con số Ả Rập mà mình dạy ở thư viện cũng đã được dùng gần một năm, cuốn *Toán học sơ giải* do chính mình biên soạn cũng đã xuất bản không biết bao nhiêu lần. Ngươi cầm cuốn sách rách nát này đi khoe khoang khắp nơi như vậy, chỉ cần gián điệp nào có chút đầu óc cũng có thể đoán ra tám chín phần âm phù của ngươi. L�� Nhị dạy thủ hạ mình tin cậy nhất là thế này sao? Anh tài trong thiên hạ nằm trong tay ông ta đều thế này sao?
– Vân hầu, hiện giờ bí truyền Đại Đường ta hẳn không còn sơ hở gì nữa rồi hả?
Hồng Thành còn dám có mặt mũi hỏi câu đó, Vân Diệp chỉ muốn tẩn cho hắn một trận.
– Lão Hồng, hiện giờ ta đang tức giận vô cùng. Ngươi phải để ta đánh cho một trận thì ta mới nói cho ngươi nguyên nhân. Trước hết cho ngươi biết, hiện tại ta giận không phải vì chuyện hôm qua, mà là do chính ngươi vừa gây ra. Đại Đường có một thằng ngu như ngươi quả là sỉ nhục của bệ hạ, là nỗi bi ai của đám thần tử bọn ta!
Vân Diệp nghiến răng rít lên:
– Lão Hồng, mau cởi giáp trụ ra! Ăn một trận đòn có nhiều ích lợi lắm. Năm xưa tiểu đệ cũng từng ăn một trận, thế là có cách chế muối. Không biết huynh ăn trận đòn này xong sẽ có được cái gì đây?
Trình Xử Mặc không biết từ đâu nhảy ra, liền nói với Vân Diệp:
– Tiểu Diệp, cô nàng của ngươi không cho ta giết dê. Nàng nói ăn ít đi một miếng để lại một đường sống cho dê. Cứ thế này thì hai huynh đệ ta chỉ có nước ăn chay thôi!
Nghe Trình Xử Mặc nói vậy, Lão Hồng mau chóng ném giáp trụ sang một bên, để thân trần mà nói với Vân Diệp:
– Có tiểu công gia đảm bảo nhé, phải có được cái gì đó chứ. Hay là hầu gia đánh ta hai trận, đổi lại hai cái được không?
Ai bảo hắn ngốc chứ? Con mẹ nó còn khôn hơn khỉ! Vân Diệp giận tới run rẩy, chỉ vào Hồng Thành rồi bảo Trình Xử Mặc:
– Tên khốn kiếp này phạm lỗi lớn, hôm nay phải cho hắn một bài học nhớ đời. Xử Mặc, ngươi tay to, đánh hắn đi. Ta đánh chẳng khác gì đấm lưng cho hắn. Muốn hắn nhớ thì phải để ngươi đánh, nhớ là kiếm chỗ mềm mà đánh đấy!
Không đợi Vân Diệp nói đến câu thứ hai, Trình Xử Mặc đã xông tới giáng một đấm vào bụng Hồng Thành, khiến hắn cong người lại. Tiếp đó là một cú giật khuỷu trúng ngay lưng. Không đợi Hồng Thành kịp kêu thảm, một loạt quyền cước khác đã tung ra. Thấy Hồng Thành không còn nhúc nhích được nữa, hắn thỏa mãn vỗ tay, nói:
– Lão Hồng, đây là ngươi tự nguyện đấy nhé! Không phải Lão Trình này thiếu nghĩa khí đâu. Ngươi nghe thấy rồi đấy, huynh đệ ta muốn ngươi nhớ kỹ, nếu không nặng tay, e là ngươi sẽ không nhớ.
– Trình Xử Mặc, tên tiểu tử ngươi nhớ lấy! Không ai có thể vô cớ đánh lão tử này! Mối thù này lão tử nhớ rồi đấy!
Không hổ là mãnh tướng trong quân, ăn đòn nặng như vậy mà lời dọa dẫm vẫn nói rõ ràng rành mạch.
Vân Diệp nghiêm mặt nói:
– Ngươi còn có mặt mũi đi tìm Xử Mặc gây phiền phức à? Xử Mặc, ngươi ra ngoài trước đi, lời tiếp theo đây ngươi không nên nghe, cũng không thể nghe. Ra ngoài đuổi hết những người không liên quan đi, trong vòng ba mươi bước không cho ai tới gần!
Trình Xử Mặc hiểu rằng Vân Diệp chắc chắn có những lời rất quan trọng muốn nói với Hồng Thành, những chuyện liên quan đến Bách kỵ ti mà hắn đúng là không nên ở lại nghe. Hắn gật đầu rồi quay ra ngoài.
Hồng Thành cũng cảm giác được Vân Diệp hình như đã thật sự nổi giận, liền ngoan ngoãn bò dậy, khom người chờ đợi được chỉ bảo.
– Lão Hồng, ngươi thân là người của Bách kỵ ti, phải biết giữ bí mật ra sao chứ. Ngay cả thê tử, nhi nữ cũng không thể nói. Ngươi tay thì cầm cuốn *Thuyết văn giải tự*, miệng lại bô bô nói đã nắm được cách giải âm phù là có ý gì? Bất cẩn như thế là tác phong xưa nay của ngươi sao? Là tai mắt của bệ hạ mà ngươi không xứng chức! Âm phù mới nhìn thì phức tạp, nhưng thực chất lại rất đơn giản. Người có chút đầu óc là có thể tìm ra đầu mối, phá giải dễ như trở bàn tay. Ngươi cho rằng vì sao ta cố ý lấy một quyển sách phổ thông nhất để dạy các ngươi âm phù? Đó là vì ta muốn ngươi hiểu rằng, sau khi nắm được âm phù rồi thì phải mau chóng đổi sang cuốn sách khác! Âm phù này ta biết, Hứa Kính Tông biết, Tôn đạo trưởng biết, Lý Tịnh biết... Bao nhiêu người biết như thế thì còn bí mật gì nữa? Ngươi còn chê người biết chưa đủ sao mà vác quyển sách này đi khắp nơi?
Trong chốc lát, mồ hôi trên người Hồng Thành đã túa ra như mưa. Hắn quỳ một chân xuống, vết thương cũ trên chân liền rách ra, máu tươi chảy ròng ròng từ cổ chân.
– Xin Vân hầu chỉ bảo! Xin Vân hầu cứu ta!
– Lão Hồng, muốn bảo mật thì trước tiên người biết càng ít càng tốt. Ngươi trở về tự viết một cuốn sách, không cần quan tâm đến nội dung, chỉ cần viết tất cả chữ ra là được. Đem quyển sách đó lưu hành nội bộ. Như vậy sẽ không sợ xảy ra chuyện tiết lộ bí mật nữa, đương nhiên, tiền đề là các ngươi không tự phản bội.
Hồng Thành ấp úng nói:
– Vân hầu, hạ quan chỉ biết đọc chữ, chứ không biết viết sách ra sao.
– Cái cần chính là ngươi không biết viết sách! Bản thân ngươi còn chẳng biết mình viết cái gì thì người khác đoán làm sao được? Làm sao phá giải âm phù của ngươi? Xéo đi! Sau này để ta ít nhìn thấy ngươi thôi, thấy loại người như ngươi là ta lại nổi giận, ta còn muốn sống thêm vài năm nữa chứ.
Hồng Thành mặc y phục vào, cuối cùng hắn đã hiểu ra. Vân Diệp không muốn dính líu vào vũng nước đục của Bách kỵ ti, y chỉ là ngứa mắt với sự ngu ngốc của Hồng Thành nên đã cho hắn một chủ ý tuyệt diệu. Như thế, nếu có sự kiện lộ bí mật phát sinh thì cũng sẽ không liên quan tới y.
Nghĩ đến những quy định ngặt nghèo của Bách kỵ ti, Hồng Thành liền bỏ ý định lôi kéo Vân Diệp vào chuyện này.
Sau khi đuổi Hồng Thành đi, Vân Diệp rời khỏi lều. Bên ngoài, tuyết rơi càng lúc càng lớn, cách mấy chục bước thôi đã không còn nhìn rõ bóng người. Trên mặt đất, tuyết đã dày nửa xích. Đi theo con đường nhỏ được phụ binh dọn ra, Vân Diệp tới trước một cái lều chóp nh��n cực lớn, thi thoảng lại thấy có phụ binh cầm gậy dài gạt tuyết trên nóc lều.
Trận tuyết này quá lớn, nếu cứ tiếp tục như thế sẽ trở thành mối đe dọa lớn đối với đại quân, ít nhất là việc vận chuyển lương thảo sẽ bị đình trệ. Ai ai cũng biết, giữa ngày tuyết lớn mà có được ngụm canh nóng thì khoan khoái đến nhường nào. Thế nhưng hiện giờ, sự hưởng thụ ấy đã giảm đi một nửa, thậm chí tối nay sẽ không còn canh nóng nữa.
Nước thì có rất nhiều, gần như vô cùng vô tận, tuyết trắng đầy đất chính là nguồn nước tốt nhất. Nhưng tìm chất đốt ở đâu bây giờ?
Mục dân thường dùng phân trâu khô làm chất đốt. Song, hiện giờ năm vạn đại quân đang tập trung trong chu vi mười dặm này, e rằng những thứ đốt được đã sớm bị dùng hết rồi. Dù có dùng phân trâu đi chăng nữa, thì cho dù một trăm vạn con trâu cùng ỉa cũng chẳng đủ phân mà đốt. Hiện tại tuyết rơi còn chưa lạnh lắm, nhưng đến khi tuyết ngừng rơi, cái rét cắt da cắt thịt sẽ ập tới. Thế nên, chỉ còn cách mong trận tuyết lớn này sớm dừng lại.
Phiên bản văn bản này đã được truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.