Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 185:

Lý Tịnh chẳng hề bận tâm. Đồ ăn của ông ta thỉnh thoảng còn lẫn cả móng tay, những lúc khốn khó thì trong nồi có chuột chết nổi lềnh phềnh. Ông ta ăn ngon lành món lạp xường bị Vân Diệp vứt bỏ, thậm chí còn lớn tiếng khen ngon tuyệt.

Rõ ràng đây là một màn trêu tức. Lão Thiệu cằm hếch lên tận trời, còn cầm món lạp xường bị vứt bỏ mà ăn ngấu nghiến đến chảy mỡ ra mi���ng, khiến đám quân lính nhìn vào mà nuốt nước bọt. Đ*ch mợ, quy tắc vệ sinh an toàn thực phẩm hoàn toàn vô nghĩa ở đây. Vân Diệp chỉ đành trơ mắt nhìn từng tên khốn kiếp ngu dốt cầm một cây lạp xường nướng mà nhai ngồm ngoàm.

Rồi sẽ đến lúc các ngươi phải hối hận, khi gạo có độc, dầu ăn từ nước cống chất đầy bàn. Vân Diệp rất muốn nhìn thấy bộ mặt khóc không ra nước mắt của bọn chúng. Hiện giờ vật chất thiếu thốn, thậm chí khan hiếm, Vân Diệp không hiểu nổi vì sao Lý Nhị lại định giá mỗi đấu gạo ba đồng. Lương thực thực sự nhiều đến mức không bán nổi sao?

Vì sao vẫn còn nhiều ăn mày đến vậy? Vì sao có nhiều người chết đói đến thế? Thịnh thế Trinh Quán chỉ là một bức tranh giả dối, chỉ làm béo bở cho đám hào môn, còn trăm họ thì vẫn chịu khổ sở.

Vân Diệp đã bảo những phụ nữ kia làm một ít đai giữ ấm khớp gối. Y cũng đã đặc biệt dùng da sói làm cho Lý Nhị một bộ, vì chứng phong thấp khi về già có thể khiến ông ta nằm liệt giường cả chục năm.

Sau khi tuyết ngừng rơi, thảo nguyên biến thành m���t khối băng khổng lồ, lạnh đến cực điểm. Lều bạt căn bản không có chút tác dụng nào, gió bắc thổi qua lạnh thấu xương. Tối đi ngủ, sáng hôm sau có thể biến thành cột băng. Ai nấy đều phải ôm chặt lấy nhau để sưởi ấm, gọi là chen chúc chút cho ấm.

Vân Diệp nhìn bàn tay mình sưng vù như cái bánh bao mà chẳng biết làm sao. Tay của Na Mộ Nhật cũng sưng, nhưng nàng lại như không hề nhìn thấy, vẫn cứ thoăn thoắt lo toan như chuột chũi trong quân doanh, đến khắp nơi tìm kiếm thức ăn, đi nuôi mười mấy cái miệng ăn kia.

Lý Tịnh đang trông đợi cái lạnh, bởi càng lạnh thì cơ hội thành công của ông ta càng lớn. Vân Diệp chưa bao giờ trải qua cái lạnh thấu xương đến mức này, từ sáng đến tối gần như toàn thân đều run rẩy. Đống lửa càng lúc càng lớn, người càng lúc càng xích lại gần, ngực sắp bị lửa nướng chảy mỡ mà lưng vẫn cứ lạnh thấu xương. Đây thực sự là cảm giác "lửa thiêu lồng ngực ấm, gió thổi sống lưng lạnh".

Hà Thiệu đã sốt đến bất tỉnh nhân sự. Trình Xử Mặc chủ động chuyển đến chăm sóc hắn, nhưng theo Vân Di���p thấy, chăm sóc chó gì chứ, thuần túy là muốn tìm một cái lò sưởi. Nhìn Trình Xử Mặc ôm Lão Hà ngủ, Vân Diệp chỉ muốn bóp chết hắn.

Nếu không nghĩ ra biện pháp giữ ấm thì Lão Hà sẽ chết trên thảo nguyên. Nhìn đôi môi khô nứt của Lão Hà, Vân Diệp lấy thìa đút cho hắn một thìa nước nóng. Hắn há miệng như đứa trẻ con, muốn uống thêm chút nữa, nhưng cơ thể không ngừng run rẩy khiến Vân Diệp không sao đút vào được, nước đổ ra ngoài còn nhiều hơn nước hắn uống vào.

Con người kiên cường đến đâu cũng có cực hạn. Ở thời cổ đại, thiếu thốn cách giữ ấm như thế này, nhiệt độ xuống dưới âm 30 độ sẽ cướp đi sinh mạng của rất nhiều người. Lịch sử chỉ ghi lại sự thành công của Lý Tịnh, nhưng không hề ghi chép có bao nhiêu người đã chết. Tựa hồ những cái chết đó là cái giá cần thiết cho chiến thắng.

Cẩu Tử cho tay vào quần để sưởi ấm, vì đó là chỗ ấm nhất trên người. Trước kia làm thế sẽ bị người ta cười thối mũi, nhưng hiện giờ thì chẳng ai cười nữa. Mặt hắn càng thêm thảm hại, lạnh đến nỗi tím tái, nước mũi đóng băng treo trên môi. Bọn họ phụ trách chặt củi, nhưng mấy ngày qua chặt bao nhiêu cũng không đủ đốt.

Vân Diệp không biết người Eskimo sống qua mùa đông khắc nghiệt như thế nào. Mùa đông ở nơi họ chắc hẳn còn lạnh hơn nơi này nhiều lắm. Làm một ngôi nhà tuyết liệu có thực sự hiệu quả không? Hết cách, Vân Diệp đành thử một lần, dù sao cũng chẳng thiếu tuyết.

Y gọi thêm Trình Xử Mặc, hai người lấy xẻng từ từ đắp nhà tuyết.

– Diệp Tử, ngôi nhà tuyết này sưởi ấm được thật à?

Trình Xử Mặc lạnh đến mức ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không thốt ra được:

– Trước kia nghe sư phụ nói, ta cũng chưa từng thấy. Hiện giờ chúng ta phải đợi đám Đại tổng quản về, ít nhất phải mười ngày. Ta không muốn chết cóng, cứ thử đi, mong sư phụ không lừa ta.

Vân Diệp môi cũng đóng đầy băng, miệng không còn tri giác nữa:

– Lão gia tử không lừa hai chúng ta đâu. Chúng ta làm nhanh lên, còn giữ được chút hơi ấm.

So với vị sư phụ thần tiên trong truyền thuyết kia, Trình Xử Mặc rõ ràng tin tưởng hơn Vân Diệp.

M���t canh giờ sau, khi Vân Diệp cảm thấy mình sắp chết cóng đến nơi thì ngôi nhà tuyết cuối cùng cũng làm xong. Cửa nhà xoay lưng lại với gió. Không biết có phải do nguyên nhân tâm lý hay thực sự có hiệu quả, cả hai người đều cảm thấy hơi ấm đã mất từ lâu.

Lại rưới nước lên nóc ngôi nhà tuyết, chỉ tích tắc thôi đã biến thành băng. Thực ra, ngôi nhà tuyết của Vân Diệp rất đơn giản: chỉ là đắp tuyết lên lều rồi rưới nước. Bồn lửa được đốt lên, chẳng bao lâu cả căn nhà liền ấm áp. Ngọn lửa cũng không còn vàng vọt leo lét như ở bên ngoài, mà tỏa ra một màu lam nhạt ấm cúng.

Vân Diệp khiêng Lão Hà vào nhà, đắp cho hắn chăn dày. Cuối cùng, hắn không còn lạnh nữa, ngáy khò khò ngủ mất.

Lý Tịnh đã xuất phát rồi, Vân Diệp thậm chí không biết ông ta đi từ lúc nào. Sau khi ngủ một giấc ngon lành trong căn nhà tuyết, y cảm thấy sảng khoái chưa từng có. Trừ việc mu bàn tay ngứa đến mức làm người ta phát điên, thì trong thời tiết giá rét thế này, thực sự chẳng có gì đáng để than phiền nữa. Hà Thiệu vẫn đang ngủ, trên người bốc ra mùi mồ hôi khó ngửi. Hôm qua hắn đổ mồ hôi cả đêm, Vân Diệp phải dậy mấy lần cho hắn uống nước, bên trong có pha thêm chút muối và đường.

Thực ra Hà Thiệu đã tỉnh lại từ đêm hôm qua rồi. Hắn biết Vân Diệp đút nước cho mình, hắn cũng biết y thay khăn ướt trên đầu mình hết lần này đến lần khác. Dưới ánh lửa tù mù, hai bàn tay khô nẻ và chai sần của Vân Diệp không ngờ còn tỏa sáng. Vì muốn trừng phạt chuyện mấy hôm trước y đã đánh mình, Hà Thiệu quyết định tiếp tục vờ hôn mê. Thế nhưng, nước mắt hắn không ngừng chảy ra, hại Vân Diệp còn tưởng nước ở khăn quá nhiều, phải vắt thêm mấy cái nữa mới đặt lên trán Hà Thiệu.

Vân Diệp đưa mấy cái quần dài bằng vải bông của mình cho Trình Xử Mặc. Hắn là đội thứ hai phải chi viện cho Lý Tịnh. Trương Công Cẩn đã lệnh cho đại tướng Lương Thành đem theo năm nghìn binh mã tới Âm Sơn, nơi đó có lẽ đang chém giết tưng bừng. Xe trượt tuyết bị trưng dụng, ngựa cũng bị trưng dụng. Mười phụ binh để lại cho Vân Diệp đều là người già yếu, khiến cả doanh trại rộng lớn tr��� nên vắng vẻ.

Buồn chán không có việc gì làm, Vân Diệp kiếm một cái nồi đặt lên bếp lò để hầm xương. Y lại bảo đầu bếp thái thịt dê thành lát mỏng, rồi chạy tới kho lục lọi kiếm được một vò tỏi, gừng. Chỉ có miến khô, thôi thì có còn hơn không. Lấy mỡ đảo qua hoa tiêu, vỏ quế và ớt xong, y liền rời lều đi tìm Công Thâu Giáp.

Nhìn Công Thâu Giáp làm bộ bận rộn, Vân Diệp hiểu rằng mình phải cởi bỏ tâm kết cho ông ta. Nếu không, loại áy náy này nói không chừng sẽ có một ngày biến thành thù hận.

Con người là một quái vật kỳ lạ bị tư duy khống chế. Ban đầu, họ có thể mang trong lòng sự hổ thẹn, áy náy, nhưng lâu dần sẽ không còn cảm thấy như vậy nữa. Cái cảm giác khó chịu ấy sẽ dần biến thành bất mãn, rồi lâu hơn nữa nói không chừng sẽ nảy sinh ý muốn hãm hại ngươi, vì chỉ có như thế mới bỏ đi được áp lực trong lòng.

Nếu như một người nói lời xin lỗi với ngươi, vậy ngươi nhất định phải đề phòng. Hắn sẽ không sửa đổi đâu, chỉ sẽ có lỗi với ngươi mãi thôi. Bởi lẽ, đã có lỗi với ngươi một l��n rồi, thêm lần nữa có sao? Lạ rồi sẽ thành quen.

truyen.free là nơi những dòng chữ được hồi sinh và bay bổng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free