(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 19:
Lão Trình chẳng đợi Vân Diệp hỏi han, đã tóm chặt lấy y, kẹp dưới cánh tay rồi quay đầu đi thẳng. Vừa đi, ông vừa sai thân binh mang đồ dùng chữa bệnh của Vân Diệp đến lều soái. Trình Xử Mặc suy nghĩ một lát rồi cũng lẽo đẽo theo cha.
– Ngươi có thể “tá mệnh” ư?
Lão Trình nhìn Vân Diệp không chớp mắt, mặt gần như dính sát vào nhau.
Vân Diệp quay đầu đi, y không quen với kiểu nói chuyện này:
– Không thể.
Vấn đề Lão Trình hỏi quá đỗi huyền bí, phải phủ nhận ngay, kẻo lão ta lại bắt mình “tá mệnh” lần nữa thì rắc rối lớn.
– Vì sao ngươi cắm ống vào người Trang Tam Đình, Trang Tam Đình sống mà người Khương chết? Đó chẳng phải “tá mệnh” thì là gì?
Đôi mắt Trình Xử Mặc ánh lên vẻ mê tín.
Vân Diệp nhìn hai mắt Lão Trình, lòng thầm than khổ sở, biết nói với ông ta thế nào đây? Nếu nói mình chẳng qua chỉ mới học 200 giờ tại trung tâm cứu thương, đây mới là lần đầu tiên truyền máu, khâu vết thương, e rằng lão ta không lấy mạng mình mới là lạ. Ôi, cái ông bác sĩ đó nói đúng thật, cứu người ấy à, càng không coi họ là người thì càng dễ cứu sống.
Khởi nguồn của Tây y là từ những ông thợ cắt tóc, cắt được tóc là có thể làm bác sĩ. E rằng vị tổ sư Tây y còn coi truyền máu là phương thuốc trị bách bệnh ấy chứ. Chân đau chặt chân, tay đau chặt tay, còn đầu đau thì chịu. Nếu chặt đầu mà vẫn sống được, e rằng vị tổ sư kia cũng chẳng khách khí đâu. Mình biết dùng cả rư���u để khử trùng, đúng là phát minh chưa từng có. Đợi đến hậu thế chẳng phải sẽ được thờ như tổ tông hay sao?
Có kẻ mê ô tô cũng từng nói: “Ô tô có gì to tát đâu, chẳng qua là một cái động cơ, bốn cái bánh cùng lớp vỏ sắt bọc bên ngoài mà thôi.” Đúng là phát biểu trí tuệ, dù sao nghe nói nhà máy ô tô của hắn ăn nên làm ra lắm, có vấn đề gì đâu. Cũng cái lý đó, con người là gì? Cũng chỉ là một cái đầu, hai cái tay, hai cái chân, cộng thêm một cái cơ thể tạo thành từ chất hữu cơ và vô cơ. Biết rõ nguyên nhân bệnh thì tùy ý cứu chữa mà thôi. Chẳng phải Trang Tam Đình vẫn còn sống đó ư? Điều đó chứng minh lý luận của ta là chính xác, phải truyền bá cho đời sau chứ.
– Trang Tam Đình bị chém chín đao, mất máu quá nhiều, tìm người có cùng nhóm máu truyền cho hắn là sẽ sống thôi. Cái này cũng cần phải hỏi sao?
Vân Diệp thấy cùng người xưa thảo luận vấn đề nhóm máu thì đúng là chỉ tổ ăn no rửng mỡ.
– Tiểu tử, cách này cũng do sư phụ ngươi dạy sao? Ngươi còn biết gì nữa?
Lão Trình thăm dò.
– Gia sư tài hoa ngút ngàn, mấy thứ này chỉ là trò vặt thôi. Có rất nhiều học vấn ân sư không dạy. Người thường nói cuộc đời lắm phiền não, biết chữ không bị người ta lừa là đủ. Học càng nhiều thì càng nhiều phiền toái. Người mong muốn tiểu chất có một cuộc sống đơn giản, bởi trời đất vận hành tự có quy luật, cố can thiệp vào chỉ thêm phiền toái, thuận theo tự nhiên là tốt nhất. Tiểu chất hiểu những điều này, đa phần là do sư phụ đã từng thi triển qua, nên tiểu chất bắt chước theo mà thôi.
Hết cách, Vân Diệp đành lần nữa giơ sư phụ ra làm lá chắn.
Lão Trình hùng hổ chỉ mặt Vân Diệp, nhưng lại chẳng thốt nên lời. Ông ta thấy, Vân Diệp có người sư phụ kỳ tài tựa tiên nhân, nhưng y lại chỉ học được có nửa vời, trong khi những bản lĩnh kia đều là tuyệt học kinh thiên động địa. Chỉ nửa ngày, chẳng biết phải trách ai, ông ta đành chán nản bỏ tay xuống.
– Huynh đệ có bản lĩnh lớn như thế, sau này ca ca có nạn cứ tìm ngươi. Kệ học vấn đó từ đâu ra, bản lĩnh của huynh đệ ta học được rồi thì là của huynh đệ ta, mà của huynh đệ ta chính là của ta!
Trình Xử Mặc đơn giản vô cùng, chỉ một lòng vui mừng cho huynh đệ mình. Hôm nay thấy Vân Diệp thi triển thuật lạ cứu bộ hạ, tâm tình tất nhiên rất tốt. Hắn ôm Vân Diệp cười ha hả, còn thuật truyền máu cứu người thì quên bẵng rồi, sau này cần cứ tìm Vân Diệp là xong.
Lão Trình tức tối đá cả hai ra ngoài lều, bản thân thì nghiên cứu thiết bị truyền máu cổ quái của Vân Diệp. Thực ra chỉ là một ống cao su có kim châm ở hai đầu. Lão Trình kéo kéo, sờ sờ một hồi rồi cũng đành bỏ qua. Nghe ngoài lều Vân Diệp và Trình Xử Mặc cười đùa hì hà, mặt bất giác cũng hiện lên nụ cười.
Cơ thể trẻ lại, trái tim cũng như được trẻ hóa. Vân Diệp, với tâm lý của một người ba tư, ba lăm tuổi, cùng Trình Xử Mặc mười bảy tuổi chơi đùa với nhau mà không hề có khoảng cách nào. Tính cách phóng khoáng, chẳng hề có tâm cơ của Trình Xử Mặc khiến Vân Diệp thích ở cạnh hắn. Tâm tình và thân thể đều được buông lỏng, Vân Diệp đã không còn nhớ lần trước có thể thoải mái đùa giỡn với người khác mà không cần che giấu gì như th��� này là lúc nào.
Cuối cùng mọi chuyện đã được làm rõ.
Gần đây, việc đại doanh Lan Chân liên tục vận chuyển từng đoàn xe muối đến các nơi ở đất Lũng đã khiến những người Khương lảng vảng xung quanh chú ý. Bọn họ cũng thiếu muối, mà giá muối ở Lũng bị Trình Giảo Kim giữ chặt ở mức giá cắt cổ: một quan tiền một cân. Hơn nữa, có tiền cũng chẳng có hàng để mua. Để tránh dân oán hận, Lão Trình mở rộng cung ứng thố bố, tuy khó ăn, nhưng ít nhiều cũng có vị muối. Dẫu sao người dân thường ngày cũng chẳng ăn mấy lạng muối, người Đột Quyết đã rút, nhịn vài ngày rồi cũng sẽ qua.
Thế nhưng người Khương thì không xong. Do lần này bọn họ theo Trường Lạc Vương Ấu Lương tạo phản, Lão Trình tất nhiên mặc kệ bọn họ sống chết. Thố bố chỉ cung ứng cho bách tính Đại Đường, chứ không phải cho đám phản nghịch. Vì lẽ đó, họ ngay cả thố bố cũng chẳng có.
Không có muối, con người không thể hoạt động với cường độ cao được mấy ngày. Hết cách, vì mạng sống đành mạo hiểm. Thừa lúc Trình Xử Mặc dẫn quân vận chuyển muối, bọn họ tập trung hơn 400 kỵ đột kích đội xe. Trình Xử Mặc mau chóng đốt lang yên (khói hiệu bằng phân sói), dẫn hơn 100 hộ vệ gấp gáp ứng phó. Chẳng ngờ người Khương vì muối mà không sợ chết, vây kín đám Trình Xử Mặc quyết chiến tới cùng.
Trang Tam Đình là hộ vệ của Trình Xử Mặc, kiệt lực bảo vệ hắn không bị tổn thương, nhưng bản thân bị trúng chín đao. Trình Giảo Kim thấy lang yên đã đích thân dẫn quân tới cứu. Sau khi đánh tan người Khương thì Trình Xử Mặc chỉ còn 37 người. Lão Trình phát cuồng hạ lệnh phải giết sạch người Khương. Chẳng mấy chốc, hơn 400 kỵ người Khương chỉ còn sống 11 người, còn lại đều bị chém hết. Sau đó xuất hiện cảnh Trình Xử Mặc tới lều tìm Vân Diệp.
Vân Diệp sống trong thế giới hòa bình, đã khi nào trải qua chuyện thê thảm như thế? Mới sáng sớm, hơn trăm người còn hăm hở mang muối lên đường, vậy mà đến trưa, đã có 81 người vĩnh viễn nằm lại suối vàng. Mấy chiếc xe chở thi thể tàn khuyết trở về. Với Vân Diệp mà nói, đó là chuyện không thể tin nổi. 2000 cân muối thôi mà, ở thời hiện đại chỉ vỏn vẹn 3000 đồng. Vậy mà vì nó, cả 400 kỵ sĩ Khương đã bỏ mạng. Y không nghĩ 11 kẻ còn lại khi rơi vào tay Trình bá bá liệu có sống nổi.
Một mạng người chỉ đáng giá 5 cân muối, còn chưa tính 81 hộ vệ kia, thật không đáng. Mạng người như cỏ rác. Vật tư thiếu thốn, đa phần dân chúng nghèo khó, phòng tuyến quốc phòng thì thủng lỗ chỗ, khiến con người chẳng còn coi trọng mạng sống bản thân nữa.
Vì sao người giàu đều quý mạng sống của mình? Vì họ sống để hưởng thụ, nên càng giàu càng sợ chết, đó là chân lý không thể nào đảo lộn. Người nghèo sống là chịu tội, nếu ngay cả tội cũng không chịu nổi, vậy chỉ còn cách liều mạng tạo phản thôi.
Trên đống cỏ khô cao ngất, Vân Diệp và Trình Xử Mặc ngồi ngây người nhìn bầu trời đầy sao. Ngân Hà tựa dải ngọc vắt ngang bầu trời, hai bên bờ sông Ngân, sao Ngưu Lang, Chức Nữ vẫn lấp lánh tỏa sáng. Bầu trời đêm không hề có ô nhiễm ở Đại Đường giống như một tấm lụa màu đen, mang vẻ thần bí mà tang thương, không giống màu xám xịt quỷ dị ở thời hiện đại, nơi mà sao cũng thưa thớt hẳn.
Truyện này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa có sự cho phép.