(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 193:
Hồng Thành vừa đắc ý vừa giảng giải cho Lý Nhị những yếu lĩnh cơ bản của âm phù. Nhưng không đợi hắn nói xong, Lý Nhị đã hiểu rồi. Các vị đại nho viết sách luôn có manh mối để tra cứu, còn sách Hồng Thành viết, thậm chí ngay cả người hiểu Hồng Thành như mình cũng không thể đoán trước hắn sẽ viết ra điều gì. Thằng ranh con thông minh này, giờ làm việc gì cũng đã bi��t tách bản thân ra khỏi rắc rối trước tiên. Mơ tưởng! Đợi ngươi về kinh thành, ngươi sẽ biết tước vị và bổng lộc của trẫm không dễ hưởng đâu. Muốn trốn trong thư viện cho thanh tịnh à? Nằm mơ đi!
– Hồng Thành, ngươi viết sách cho tử tế, viết xong rồi trẫm sẽ trọng thưởng, à, thưởng cho ngươi năm trăm quan.
Thấy Hồng Thành lộ vẻ thất vọng, Lý Nhị lại nói:
– Khoản tiền năm nghìn quan thì chủ tử của ngươi hiện chưa thưởng nổi. Dù có thưởng thì ngươi cũng không dám cầm, sẽ bị đám ngôn quan mắng cho không ngóc đầu lên nổi. Ài, Vân Diệp là ai chứ? Ngươi giao dịch với y mà muốn kiếm lời thì đợi đến kiếp sau đi. Y thừa biết dâng cách này cho trẫm thì chẳng kiếm chác được gì, chỉ qua tay tên ngốc như ngươi, lợi ích của y mới được tối đa hóa. Vì sao các ngươi cứ tranh nhau giao dịch với y, bị lừa mà vẫn còn đắc ý? Trẫm không tin, nếu ngươi không nhận, liệu y có dám không dâng cách này cho trẫm không? Một đứa trẻ ngoan như vậy, hiện giờ lại ra nông nỗi này, không biết Hoàng hậu đã dạy dỗ ra sao.
– Bệ hạ đang trách th��n thiếp không biết quản giáo đấy à?
Trường Tôn Hoàng hậu trang phục lộng lẫy, vẻ uy nghi toát ra ngàn phần. Có lẽ vừa mới sinh nở xong nên thân thể bà đầy đặn hơn trước nhiều, trên mi tâm còn vẽ một đóa hoa văn hình ngọn lửa. Bà vừa cười vừa trêu đùa với Hoàng đế:
– Hoàng hậu, nàng xem cái gì đây?
Lý Nhị chìa ngọc tỷ ra khoe với Hoàng hậu.
Trường Tôn Hoàng hậu tròn mắt, há miệng kinh ngạc, chỉ vào ngọc tỷ trong tay Lý Nhị:
– Chẳng lẽ đây là ngọc tỷ truyền quốc?
Lý Nhị cười gật đầu. Trường Tôn lập tức chỉnh lại y phục, cung kính quỳ xuống:
– Thần thiếp chúc mừng Bệ hạ, chúc mừng thiên hạ.
Ngay lập tức, thị vệ, cung nga đứng chực ngoài cửa cung đều quỳ cả xuống, đồng thanh hô:
– Chúc mừng Bệ hạ, chúc mừng thiên hạ!
Lý Nhị đặt ngọc tỷ truyền quốc vào hộp nhưng mày lại nhíu chặt. Ông không ưng ý chiếc hộp đơn giản này, bèn lấy ngọc tỷ ra, giao cho Hoàng hậu, dặn bà tìm một chiếc hộp thích hợp để cất giữ bảo vật vô giá này.
Tin thắng lợi như có cánh, tức thì lan truyền khắp thành Trường An. Người Hồ trong thành càng khép nép, còn con cháu Hán gia thì lại càng thêm kiêu hãnh. Đó là phản ứng dây chuyền mà thắng lợi mang lại. Trong thời đại chinh phục và bị chinh phục này, chiến thắng luôn có tác dụng mạnh hơn mọi lời giáo hóa.
Quan viên đua nhau viết biểu ca tụng, sĩ tử ca vang chiến ca, thậm chí Yến Lai lâu cũng treo biển giảm giá rượu…
Hôm nay là một đêm không ngủ.
Trong cái ngày cả thiên hạ cùng nhau ăn mừng ấy, Hành quân Phó Tổng quản Trương Bảo Tương vẫn miệt mài tìm kiếm Hiệt Lợi trên thảo nguyên. Gió lạnh cắt da cắt thịt khiến tứ chi ông tê dại, chỉ có ngọn lửa trong lồng ngực còn sưởi ấm trái tim. Sau trận chiến Âm Sơn, Hiệt Lợi chạy về phía Tây. Nhìn hoang nguyên đâu đâu cũng là kỵ binh Đại Đường đang lùng sục, Trương Bảo Tương tin rằng Hiệt Lợi, không có hộ vệ bên cạnh, sẽ không thể thoát khỏi vùng đất hoang vu này.
Trên hoang nguyên bao la, chiến mã của Hiệt Lợi đã kiệt quệ, cuối cùng gục ngã. Thớt ngựa này đã là nguồn nước, nguồn lương thực của hắn suốt mấy ngày qua. Chỉ cần nhìn những vết đao chém ngang dọc trên mình ngựa là đủ biết con chiến mã này đã phải trải qua những gì. Hiệt Lợi đã dựa vào máu ngựa để sống sót bảy ngày. Giờ đây, chỗ dựa cuối cùng của hắn đã gục ngã trên thảo nguyên. Hắn vội rút chân trái của mình ra khỏi dưới thân ngựa, nhanh chóng dùng đao cắt đùi ngựa. Nhân lúc thịt còn chút hơi ấm, hắn vội vã ăn vào, vì chẳng mấy chốc nữa, gió lạnh sẽ khiến nó cứng như đá.
Con chiến mã chưa chết hẳn, nó chỉ kiệt sức mà thôi, cái đầu nặng nề đong đưa vài cái rồi từ từ nhắm mắt.
Hiệt Lợi cầm miếng thịt ngựa đẫm máu cho vào miệng nhai. Con dao của hắn rất sắc, có thể dễ dàng cắt thịt ngựa thành từng miếng nhỏ, ăn rất tiện. Hắn không bận tâm mùi vị của thứ thịt này, chỉ biết không ăn thì không thể sống.
Làm sao một con người lại có thể chui lọt vào cái động nhỏ đến thế? Đó là hang của loài hạn thát (macmot), một loại động vật chỉ lớn hơn chuột một chút, đặc biệt thích đào hang. Chúng thường đào rất nhiều hang để tránh mắt diều hâu trên trời, vì thế cũng vô tình tạo thành nơi trú ẩn tự nhiên cho nhiều loài động vật nhỏ khác, ví dụ như thỏ. Hiệt Lợi giờ đây chỉ mong mình có thể hóa thành một con hạn thát hay một con thỏ. Đáng tiếc thay, bao năm an nhàn sung sướng đã biến vóc dáng hùng tráng của hắn thành một đống thịt béo núc.
Không có chỗ nào ẩn nấp, trước mắt chỉ là cái hang hạn thát. Hiệt Lợi, kẻ từng hùng bá một phương, giờ lòng tràn đầy chán nản. Hắn muốn quay lại tìm kỵ binh Đại Đường tử chiến, ít nhất như vậy cũng không làm vấy bẩn thanh danh khả hãn. Loan đao trong tay vẫn sắc bén, tiếc rằng người đã biến từ nham thạch thành bùn nhão.
Hắn cố gắng chui vào hang, chỉ nghĩ làm sao để tránh được quân Đường, chứ không nghĩ đến chuyện làm sao để chui ra. Hang tối om, bên trong dường như có hai con mắt màu lục đang nhìn chằm chằm hắn. Thân thể hắn không sao cựa quậy được, bùn đất bốn phía trượt xuống, kẹt chặt hắn trong hang.
Đôi mắt màu lục óng ánh kia chính là của con hạn thát. Loài động vật nhỏ này hắn đã ăn vô số, thịt nó rất ngon, da lại là loại thượng hạng. Hắn thậm chí còn có một chiếc áo choàng làm bằng da hạn thát, vô cùng ấm áp. Giờ đây, hắn đã đánh thức con hạn thát đang ngủ đông. Loài vật này không phải chỉ ăn cỏ thôi sao? Vì sao nó lại cắn xé trán mình?
Hiệt Lợi tuyệt vọng. Hắn không muốn bị con hạn thát ăn sống trong cái hang này. Hắn lớn tiếng kêu gào, chỉ tiếc rằng âm thanh không thể truyền lên mặt đất, chỉ có thể tạm thời dọa lui con hạn thát mà thôi.
Trương Bảo Tương tìm khắp hoang nguyên mà vẫn không thấy bóng dáng Hiệt Lợi. Thi thể chiến mã của Hiệt Lợi còn hơi ấm, máu trên đùi nó vẫn chưa đóng băng, tất cả vết tích đều cho thấy Hiệt Lợi đang ở trong vòng ba dặm quanh đây. Vậy mà ba nghìn quân lính của mình lại không tìm ra được, đúng là quá quái đản. Nếu ở núi cao rừng thẳm thì còn có thể hiểu được, nhưng giờ đang ở hoang nguyên, ngồi trên ngựa là có thể nhìn hết ba dặm xung quanh. Hiệt Lợi, rốt cuộc ngươi đang ở đâu?
Lên trời thì không thể rồi, vậy chỉ có thể xuống đất thôi.
– Tìm kiếm tất cả hang hốc, không bỏ qua bất cứ manh mối nào. Dù có đào ba thước đất cũng phải tìm bằng được Hiệt Lợi!
Lòng bàn tay Trương Bảo Tương đẫm mồ hôi. Lý Tích còn cách đây bốn mươi dặm, hắn không muốn công lao to lớn này rơi vào tay người khác.
Trên hoang nguyên chỉ có một lớp tuyết mỏng. Trận tuyết lớn mấy ngày trước vẫn chưa lan tới đây, dù sao nơi này cũng cách xa ngàn dặm, đến Thổ Cốc Hồn còn chưa tới năm trăm dặm. Quan hệ giữa Đại Đường và Thổ Cốc Hồn vốn không tốt, một khi Hiệt Lợi chạy thoát, hào quang chiến thắng Âm Sơn sẽ giảm đi quá nửa. Trương Bảo Tương hiểu điều đó, Lý Tích cũng hiểu.
Thời gian mặt trời chiếu sáng vào ngày mùa đông trên hoang nguyên rất ngắn. Giờ Dậu (17-19 giờ) mặt trời sẽ xuống núi, khi ấy hoang nguyên sẽ tối om. Muốn bắt kẻ sinh ra và lớn lên trên thảo nguyên sẽ cực kỳ khó khăn. Hiện tại, còn một canh giờ nữa mặt trời mới lặn.
Dưới ánh mặt trời chói chang, không gì có thể ẩn nấp. Thương ưng bay trên trời cao, hạn thát ở trên mỏm đồi nhìn xuống, tất cả đều lọt vào mắt Trương Bảo Tương, chỉ duy không có Hiệt Lợi. Chẳng lẽ hắn có thể biến thành thương ưng như trong th��n thoại Đột Quyết?
Trương Bảo Tương lớn lên trên thảo nguyên, chính vì sự quen thuộc ấy mà ông được Hoàng đế Đại Đường trọng dụng, có thể nói là một bước lên trời. Nhưng chức quan hiển hách cần những chiến tích lẫy lừng tương xứng, và việc bắt sống Hiệt Lợi chính là cơ hội để ông báo đáp ân tri ngộ của Bệ hạ.
Bản quyền của phiên bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả lưu ý.