Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 195:

Uất ức không chỗ trút giận, Lý Tịnh không cho mọi người chém hắn. Y nói rằng cần áp giải về kinh, để đưa tới đường Chu Tước thị chúng, như thế mọi người sẽ thêm vẻ vang, nói không chừng còn được thưởng lớn.

Trương Bảo Tương thật đáng ghét, cứ luôn miệng nhắc đến hạn thát, làm Vân Diệp bực mình.

“Trương tướng quân hiểu rõ về hạn thát như thế, hẳn đã có kinh nghiệm về cách bắt chúng. Hiện giờ trong quân có rất nhiều người bị thương, nghe nói mỡ hạn thát là thánh phẩm trị thương, hay là mời Trương tướng quân đi bắt vài nghìn con về lấy mỡ cho quân sĩ chữa thương được không?”

Vân Diệp chẳng có chút thiện cảm nào với kẻ đã cứu Hiệt Lợi. Hắn đang ở trong hang chuột an lành làm bạn với hạn thát, lôi hắn ra làm gì chứ? Khiến người ta nhìn mà khó chịu. Nếu ngươi thích đào hang đến vậy thì cứ việc đào tiếp đi.

Trương Bảo Tương, bất kể là quan chức hay tước vị, đều kém Vân Diệp quá xa. Nhận được cái lệnh chẳng ra lệnh, yêu cầu chẳng ra yêu cầu này, ông ta mặt dài thườn thượt nhìn Lý Tích, hi vọng Lý Tích nói đỡ cho mình. Giờ là mùa đông, hạn thát ngủ đông hết rồi, chúng trốn trong hang không thò đầu ra, bảo mình đi đâu mà bắt vài nghìn con?

“Vân hầu, hiện là mùa đông, hạn thát cũng không có nhiều mỡ để dùng đâu. Không bằng đợi tới mùa thu năm sau, khi đó hạn thát béo tốt, lão phu sẽ biếu hầu gia vài chum nhé.”

Lý Tích đứng ra nói giúp cho Trương Bảo Tương, Vân Diệp đành cười đồng ý.

Ấm ức bực bội trở về lều, Vân Diệp ném mình lên giường, nằm ngây ra nhìn nóc lều. Y thừa nhận, kỳ thực cái chết của Nghĩa Thành công chúa đã kích thích y, cho nên y mong trượng phu bà ta cũng hiên ngang, chết như một quốc vương. Như thế mới thỏa mãn quan niệm của mình về bậc anh hùng. Ai ngờ, thôi thì khỏi nói thêm.

Hoạn Nương cởi giày cho Vân Diệp, thấy y nhắm mắt tưởng chừng đã ngủ, lại đắp chăn lên cho y rồi nhẹ nhàng định đi ra ngoài.

“Hiệt Lợi bị bắt về rồi, ngươi muốn đi gặp hắn không?” Vân Diệp hỏi.

Vừa nghe câu hỏi này, Hoạn Nương kinh hãi vô cùng, ôm lấy chân Vân Diệp run rẩy nói:

“Đừng để nô gia thấy thứ ma quỷ đó, A Lang. Chàng thương nô gia, đừng để nô gia thấy tên ác ma đó.”

Vân Diệp không hỏi nữa, chỉ trấn an:

“Ta không để ngươi phải thấy hắn nữa đâu, hắn cũng sẽ không đến làm phiền ta. Ta đi đánh gãy chân hắn ngay.”

Hoạn Nương nhìn Vân Diệp khóc:

“Mấy ngày qua ở chỗ A Lang là những ngày tháng yên bình nhất của nô gia trong ba mươi năm qua. Nô gia thích sống như thế này, mỗi ngày chỉ cần chăm sóc A Lang ăn mặc, thời gian khác có thể thêu hoa, làm vài bộ y phục. Cuộc s��ng thế này trước kia chỉ xuất hiện trong mơ.”

“Chỉ cần ngươi thích thì cứ tiếp tục như thế, không ai ngăn cản ngươi. Ngươi ở trong lều muốn làm gì thì làm, ta ra ngoài đi dạo một chút.”

Vân Diệp xỏ giày vào, khoác áo choàng, xách hòm thuốc ra ngoài.

Tới lều của Tôn Tư Mạc, y hỏi:

“Có loại thuốc nào có thể khiến người ta đau tới chết đi sống lại, nhưng không chết được không?”

“Có, bản thân ngươi cũng có. Thứ ớt của ngươi có hiệu quả này. Khi dùng phải cẩn thận một chút, nhớ là cho vào kim sang dược ít thôi, phải nghiền thật kỹ để người ta không phát hiện ra.”

Lão Tôn dường như không biết y đang nói gì, tay vẫn cắt dược thảo. Bạch truật được ông ta cắt ra từng lát đều đặn như nhau.

“Đạo trưởng biết ta muốn đối phó với ai à?”

“Trừ Hiệt Lợi ra thì ta không nghĩ có ai dám chọc giận ngươi. Buổi chiều lúc ngươi nổi giận với Trương Bảo Tương, lão đạo vừa vặn đi qua, trong lời nói của ngươi có sát khí hiện rõ mồn một, nhưng lát sau lại biến mất. Giờ chắc là cảnh ngộ của Hoạn Nương khiến ngươi không thể kìm nén được nữa rồi. Cho hắn chút đau khổ là được, đừng giết hắn.”

Con người ta chỉ cần già đi là sẽ thành tinh. Tôn Tư Mạc lúc này vẫn chưa được coi là vậy, tóc vẫn đen, râu dài phiêu phiêu, là một ông lão đẹp trai. Chỉ là ông ta lại có tâm tư độc địa đến vậy, không ngờ muốn dùng ớt trị thương cho Hiệt Lợi. Vân Diệp thực sự thích ý tưởng độc đáo này.

“Ở đây có chút dược cao chế từ mạn đà la, bôi lên một ít, người ta sẽ không cảm thấy đau đớn nữa. Nhưng chỉ có tác dụng một canh giờ, ngươi thấy có tác dụng không?”

Lão Tôn với giọng điệu khiêm tốn như đang tham khảo y thuật thỉnh giáo Vân Diệp:

“Tiểu tử cho rằng mọi thứ thuốc chưa qua thực nghiệm đều không thể gọi là thuốc thật. Hôm nay tiểu tử sẽ làm chút thực nghiệm trên người bệnh nhân, chắc hẳn bệnh nhân sẽ không có ý kiến gì đâu. Để kiểm nghiệm hiệu quả thuốc, tiểu tử dùng một loại chất dẫn để tăng cường thêm hiệu quả, nhằm kiểm nghiệm hiệu quả thực tế của thứ thuốc mà đạo trưởng vừa nói.”

Nói xong, Vân Diệp rất lễ độ gật đầu với Tôn Tư Mạc rồi đi ra ngoài.

Hiệt Lợi đầu tóc bù xù đang ôm một cái đùi dê ăn ngấu nghiến. Trương Bảo Tương, đường đường là phó tổng quản hành quân, cầm một bầu rượu không ngừng rót đầy cho Hiệt Lợi. Hắn sợ Hiệt Lợi chết, vì thế mà rất ưu ái khoản ăn uống cho hắn.

Vân Diệp khoác rương thuốc đi vào lều, bảo Hiệt Lợi để lộ vết thương ra. Y chẳng muốn tiếp xúc với một kẻ dơ bẩn như vậy. Trương Bảo Tương vội giúp Hiệt Lợi vén ống tay áo. Vân Diệp nhìn thấy da dẻ dơ bẩn của Hiệt Lợi là đã buồn nôn, cố nhịn xuống, xoa thuốc xong là vội vàng rời đi.

“Khả hãn có biết thiếu niên vừa rồi là ai không?” Trương Bảo Tương hỏi.

“Quan y trong quân của các ngươi à? Tay nghề cũng được, vết thương của ta hiện không cảm thấy đau chút nào nữa.”

“Tất nhiên rồi, đó là một trong hai người có y thuật cao nhất Đại Đường, hơn nữa còn là một vị hầu gia.”

“Y là ai? Tương lai ta sẽ tới nhà bái tạ.”

“Đó chính là Lam Điền hầu Vân Diệp.”

Quân Đại Đường bắt đầu ăn mừng thắng lợi. Khi cả quân doanh tưng bừng huyên náo thì ở hậu doanh truyền tới tiếng kêu xé gan xé phổi. Trương B��o Tương cuống cuồng đi tìm Vân Diệp đang trộn lẫn vào đám quân sĩ ăn uống.

Bị người ta kéo ra khỏi cuộc vui tất nhiên là chẳng vui vẻ gì, Vân Diệp lườm Trương Bảo Tương đang rối rít:

“Lão Trương, ngươi lúc nào cũng làm người ta mất hứng. Giờ đang là lúc toàn quân ăn mừng, ngươi kéo ta ra làm gì?”

“Vân hầu, chuyện lớn rồi! Hiệt Lợi đột nhiên cảm thấy chỗ bị thương như có lửa đốt kim đâm, đang lăn lộn trên mặt đất, e rằng không sống nổi nữa.”

Toàn bộ phú quý của hắn gắn liền với Hiệt Lợi. Hiện giờ Hiệt Lợi mà có chuyện gì thì còn đáng sợ hơn chính hắn gặp chuyện.

“Chỉ là một tên tù binh thôi, có đáng để ngươi cuống quýt lên thế không? Chẳng phải ta khám cho hắn rồi à? Tên đó sức khỏe không tệ, không chết được đâu. Đây là phản ứng bình thường của thuốc, không sao cả. Nếu ngươi thấy hắn kêu gào khó nghe thì lấy vải bịt miệng hắn lại chẳng phải là xong sao?”

Nghe nói xong chuyện này, Vân Diệp ngoạm miếng thịt dê trong tay, mặt dửng dưng.

Trương Bảo Tương xoa tay, gấp đến mức cứ đi vòng quanh, nhưng không có cách nào. Sớm biết Vân Diệp không có ý tốt với Hiệt Lợi, đáng lẽ ra không để cho y chữa bệnh mới đúng. Hiện vết thương cũ chưa trị xong đã thêm bệnh mới. Hắn không quan tâm tới vận mệnh của Hiệt Lợi, chỉ quan tâm Hiệt Lợi mang lại bao nhiêu ích lợi. Hiệt Lợi chết thì chẳng đáng một xu nào bằng khi sống.

Vân Diệp rất muốn xem Hiệt Lợi ra sao, giả vờ nửa đùn nửa đẩy để Trương Bảo Tương kéo mình đến lều. Hiệt Lợi đã xé vải băng vết thương, dùng nước sạch rửa vết thương, nhưng ớt làm sao dễ dàng rửa sạch như thế được? Nó đã thấm sâu vào, chẳng khác gì ung nhọt ăn mòn xương cốt.

Tay chân hắn đều chảy máu, nhưng hắn mặc kệ, thậm chí còn mong nó chảy nhiều hơn. Chỉ có không ngừng chảy máu mới làm hắn dễ chịu hơn một chút. Khi đau đớn đến tột cùng, con người thường có những hành động kỳ lạ, ví như Hiệt Lợi đang chà xát chân tay xuống mặt đất. Nếu như trên đời có thuốc hối hận thật thì Hiệt Lợi muốn uống ngay bây giờ, tự kết liễu đời mình có phải tốt hơn là đến đây chịu tội hay không?

Toàn bộ bản văn này được truyen.free độc quyền biên tập và phát hành, xin vui lòng không sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free