(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 196:
Từ trên cao, Vân Diệp ngồi xổm nhìn xuống Hiệt Lợi. Thấy vậy, Hiệt Lợi gầm lên, muốn vồ lấy y, nhưng Vân Diệp đã kịp cầm chân dê lùi lại phía sau. Xích sắt trên cổ Hiệt Lợi căng cứng. Trương Bảo Tương vội vàng chen vào giữa, ngăn cách hai người:
– Hầu gia, cứ để thế này thì không ổn. Hiệt Lợi phải sống về tới Trường An. Tạm tha cho hắn đi, đến Trường An rồi ngài muốn ngũ mã phân thây hắn cũng không muộn.
Tôn Tư Mạc không biết đã vào từ lúc nào. Ông cầm một chậu nước thuốc đi tới trước mặt Hiệt Lợi, đặt hai tay hắn vào đó. Chỉ thấy lớp máu tươi và dịch bẩn nổi lên. Ông dùng một mảnh vải lau sạch, cuối cùng Hiệt Lợi cũng chịu yên tĩnh.
– Muốn cho ngươi nếm mùi đau khổ là chủ ý của lão đạo. Lần này tha cho ngươi là vì ngươi còn có ích. Anh hùng dù có sa cơ thất thế cũng không thể bị người khác xỉ nhục…
Vân Diệp liếc nhìn khuôn mặt lạnh tanh của lão đạo, rồi mỉm cười, định quay lại đống lửa nướng tiếp cái chân dê đã nguội lạnh của mình. Mọi chuyện đã có Tôn Tư Mạc gánh vác, Vân Diệp chẳng cần phải nhận lỗi thêm nữa.
Hành hạ người khác cũng không phải là sở trường của Vân Diệp. Một vị đế vương nhếch nhác thảm hại cũng chẳng có gì đáng xem, ở đời sau y đã chứng kiến quá nhiều.
Vân Diệp từ trước tới nay chưa bao giờ có ý định làm một người tốt. Làm người tốt thật quá thiệt thòi. Khắp thế giới, những kẻ cướp sống trong nhung lụa, ăn sơn hào hải vị, trong khi người tốt lại phải nấp mình trong góc tường gặm bánh mì, quần áo rách rưới. Vân Diệp đã nghiệm chứng ở Trường An rồi, nên không muốn đi theo con đường cũ.
Không phải là không có những người vẫn theo lối sống cũ. Na Mộ Nhật chỉ muốn chăn dê. Nàng dẫn mười mấy đứa bé đi từ sáng sớm đến tối mịt, họ có hai mươi con bò và gần một trăm con dê, tất cả đều do nàng nhặt nhạnh về, đám trẻ con cũng vậy. Họ cầm chĩa cậy tuyết, giúp dê dễ dàng ăn được gốc cỏ dưới lớp tuyết dày. Mấy ngày nay nàng không còn quấn quýt lấy Vân Diệp nữa, dường như tình cảm của nàng đã phai nhạt.
Vân Diệp coi đó là chuyện cười kể cho Hoạn Nương nghe, ai ngờ Hoạn Nương lại không cười một tiếng nào. Đợi Vân Diệp cười dứt, bà mới nói:
– Hầu gia, nữ tử trên thảo nguyên là thế. Sự sống còn vĩnh viễn quan trọng hơn ái tình ngọt ngào. Mục dân mà không có bò dê thì không còn là mục dân, họ bị gọi là "tạp khắc", hay theo cách nói của người Hán là những kẻ lưu manh lang thang, những người ti tiện nhất. Họ không có dê bò, đành phải sống nhờ vào người khác. Nếu gặp phải năm mất mùa, loại người đó sẽ bị giết chết trước tiên. Thức ăn trên thảo nguyên, cứ ăn một miếng là thiếu đi một miếng, phải nhường lương thực cho những chiến sĩ cường tráng nhất và những phụ nữ có khả năng sinh nở tốt nhất. Cuộc chiến này sẽ sản sinh ra rất nhiều "tạp khắc" trên thảo nguyên. Na Mộ Nhật không muốn làm "tạp khắc", nên hành động như vậy cũng chẳng có gì lạ. Vả lại, mùa đông sắp qua rồi, Na Mộ Nhật sẽ không tìm tình lang để sinh con vào thời điểm này. Bởi lẽ, nếu có thai bây giờ, con nàng sẽ chào đời vào giữa mùa đông lạnh giá và khó lòng sống sót.
Hiện thực lại dạy cho Vân Diệp một bài học. Mấy ngày trước y còn nghĩ mình là miếng bánh thơm lừng ai cũng muốn, giờ nghĩ lại mà xấu hổ. Hoạn Nương che miệng cười, những nếp nhăn khóe mắt càng hằn sâu. Vân Diệp mặt đỏ dừ trông thật ngốc. Tuổi thiếu niên là thế, có những suy nghĩ ngây ngô muốn nữ tử thiên hạ chỉ thích một mình mình. Điều đó khiến Hoạn Nương cảm thấy hết sức ấm áp và thân thuộc.
Vân Diệp và Na Mộ Nhật chỉ có chút thiện cảm, chưa thể gọi là ái tình. Hiện giờ lại đột nhiên biết Na Mộ Nhật cũng chẳng coi trọng mình, mà chỉ như một con dê cái đến mùa động dục tự nhiên tìm đến dê đực mà thôi. Chỉ là không may, y lại là con dê đực mà Na Mộ Nhật "nhìn trúng". Mùa đông là mùa giao phối của người thảo nguyên. Chỉ khi hoài thai vào mùa đông, con cái mới có thể sinh ra vào mùa thu, lúc thức ăn phong phú nhất, đảm bảo cơ hội sống sót cao hơn rất nhiều.
Trừ các quý tộc, mục dân bình thường sẽ không chọn hoài thai vào mùa xuân. Để thế hệ sau khỏe mạnh, họ phải có những lựa chọn giống như dã thú.
Vân Diệp còn biết làm gì được nữa? Y đành nhún vai, bĩu môi tự cười chế giễu rồi đi tìm Đường Kiệm thảo luận xem khi nào thì về kinh.
Nhìn bóng lưng y khuất dần, Hoạn Nương vui lắm. Bà mừng vì cuối đời mình đã tìm được một người tốt, biết buông tay. Đó mới là tình cảm thực sự của con người, tốt hơn vạn lần so với loại cầm thú chỉ thấy đàn bà là nhào tới.
…
Hiện giờ, trong kho của Hà Thiệu chất đống những món đồ kỳ quái: nào là loan đao gãy, nào là cung mất dây. Đường Kiệm không ngừng lục lọi trong kho, cùng đi với ông còn có Hứa Kính Tông. Đường Kiệm kiếm được một bộ dụng cụ uống rượu bằng gốm xanh, gồm một bình rượu bát lăng với vòi dài khắc hình phi ưng, kết hợp cùng những chiếc chén bát lăng, trông vô cùng trang nhã.
Đường Kiệm và Hứa Kính Tông đang nghiên cứu hoa văn trên bình rượu. Một người nói là đồ dùng của hoàng thất Tiền Tùy, người còn lại thì cho rằng có từ trước Tiền Tùy, vì phi ưng trên vòi rõ ràng không phải phong cách Trung Nguyên. Nó chỉ có thể là đồ của Tiền Yên hoặc Bắc Ngụy, rất có thể là của Bắc Ngụy Hiếu Văn Đế trong thời gian ông ta nam tiến.
Hà Thiệu cười tủm tỉm. Nghe xong, ông cẩn thận dặn phụ binh bọc những món đồ uống rượu lại, cho vào rương gỗ rồi chắp tay nói:
– May nhờ có Đường hồng lư và Hứa tiên sinh nhắc nhở, nếu không Lão Hà suýt nữa đã bỏ qua món đồ quý giá này.
Đường Kiệm nhíu mày nhìn Hứa Kính Tông. Thấy hắn không nói, ông đành lên tiếng:
– Ta không chọn đồ cho ngươi, mà là chọn cho ta. Ngươi cất vào rương làm gì? Lão phu giờ chưa về kinh, mấy ngày tới vẫn còn cần dùng đến nó.
Không đợi Hà Thiệu kịp nói, Hứa Kính Tông đã lên tiếng trước:
– Lão Đường, ông quá coi thường sự chai mặt của Hà chưởng quầy rồi. Mỡ treo miệng mèo mà còn mong lấy lại ư? Ta nào có tâm tư ấy? Cũng chẳng vì chuy���n nhỏ nhặt này mà tức giận, nếu không thì đã tức chết chẳng còn mạng mà về Trường An rồi.
Hà Thiệu bày ra bộ dạng "hiểu ta chỉ có Hứa Kính Tông", vẻ mặt đó làm người khác thấy ghê tởm. Hắn nói:
– Nhãn quan của ngài đúng là số một! Đây là văn thư giám định bộ dụng cụ uống rượu này, trong đó ghi rõ Đường hồng lư đã nhận ra đây là đồ của hoàng cung Bắc Ngụy.
Đường Kiệm ở Đại Đường cũng nổi danh là kẻ mồm mép và mặt dày, vậy mà bị lời của Hà Thiệu làm cho cứng họng.
Lửa giận còn chưa kịp hiện lên mặt thì đã biến thành nụ cười, ông chắp tay nói:
– Ta thực sự thích bộ dụng cụ uống rượu này. Ta có thể mua nó không?
Hứa Kính Tông lấy tay che mặt, không nỡ nhìn.
Hà Thiệu cười như Phật Di Lặc, miệng ngoác tận mang tai, rồi nắm lấy tay Đường Kiệm nói:
– Ngài thích thì quá tốt rồi! Đồ tốt nên thuộc về người biết thưởng thức. Bộ dụng cụ uống rượu này mà đem ra đãi khách thì còn gì nhã hơn? Chúng ta đều là người quen, vậy hai trăm quan là quá rẻ rồi. Ta sẽ cho người mang tới lều của ngài ngay.
– Ngươi nói bao nhiêu? Vừa rồi ta không nghe rõ.
Đường Kiệm ngoáy tai hỏi.
– Hai trăm quan. Với ngài mà nói thì đây chỉ là chút tiền lẻ thôi. Chuyến này về kinh thế nào chẳng được thăng quan phát tài? Bỏ ra hai trăm quan để mua thứ mình thích thì có đáng là bao.
– Ta nhớ rõ vừa rồi những thứ này ngươi mua chỉ tốn hai trăm đồng, sao bán cho ta lại thành hai trăm quan?
Đường Kiệm chỉ thẳng mặt Hà Thiệu, quát lên.
Hà Thiệu vốn dĩ đã mặt dày, cười hì hì không đáp lời, khiến Đường Kiệm tức đến tím mặt nhưng cũng chẳng làm gì nổi.
Khi Vân Diệp đến, nhà ngoại giao vĩ đại nhất Đại Đường đã bị Hà Thiệu chọc tức đến bốc khói. Nhưng vì đồ không phải của mình, nên dù Đường Kiệm có nói khô cả họng, Hà Thiệu vẫn coi như gió thoảng bên tai, chỉ cười ha hả mà hạ giá xuống còn một trăm tám mươi quan, không nhượng bộ thêm nữa.
– Lão Hà, ngươi làm vậy là không phải rồi! Dù gì mọi người cũng là đồng liêu, sao ngươi không để ý thể diện chút nào? Chỉ vì vài đồng bạc mà cùng Lão Đường tranh cãi đỏ mặt tía tai, không sợ binh sĩ cười cho à?
Hứa Kính Tông bảo với Vân Diệp.
– Ta nhìn trúng một bộ Trúc Lâm Sử Thoại. Nói trước là trên người ta chẳng có một xu nào cả, nhưng sách thì ta lại muốn. Hầu gia xem mà làm thế nào đi.
Hà Thiệu dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Vân Diệp. Hắn sợ rằng cái tên bại gia tử trứ danh này mà mở miệng một cái thì mấy trăm quan của mình sẽ không cánh mà bay.
Toàn bộ quyền lợi đối với nội dung biên tập này đều thuộc về truyen.free.