(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 198:
Những căn nhà tuyết không còn thích hợp để ở nữa, chỉ cần đốt lửa trong nhà là nước đã tí tách nhỏ xuống từ trên nóc. Dù sao thì đây cũng chẳng phải là hoang nguyên cực bắc. Vào trung tuần tháng Hai, thời tiết tuy còn se lạnh nhưng đã cảm nhận được chút hơi ấm của mùa xuân. Tuyết trên những triền núi hướng về phía mặt trời đã bắt đầu tan chảy, đàn bò dê không còn ủ rũ như mấy ngày trước, chúng tản mát khắp nơi để tìm thức ăn. Dù mùa đông có khắc nghiệt đến đâu, rồi cũng sẽ qua đi.
Khi Vân Diệp chỉ huy phụ binh dọn tuyết trên mái lều thì đoàn sứ giả từ Trường An cuối cùng cũng đã đặt chân đến. Người dẫn đầu là Ôn Ngạn Bác, đệ đệ của Ôn Đại Nhã. Ông là Hoàng môn Thị lang, cả gia tộc vốn trung thành với hoàng thất, từng theo phò Lý Uyên từ khi khởi binh. Lại thêm mối quan hệ khăng khít với Lý Nhị, việc gia tộc ông vươn lên chẳng có gì là lạ.
Đoàn sứ giả khiến Vân Diệp không khỏi cảm thấy vô cùng xa hoa. Không chỉ mang theo vô số vàng bạc châu báu, mà còn có cả mấy xe mỹ nữ, ai nấy đều đẹp tựa tiên nữ. Vân Diệp đang thầm chảy nước miếng, mong chờ Lão Ôn sẽ ban tặng một hai nàng cho mình, thì tin dữ bất ngờ truyền đến:
– Lệnh Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh, không được trì hoãn.
Đó là ý chỉ mà Ôn Ngạn Bác truyền đạt cho Vân Diệp, không đầu không đuôi, chỉ vỏn vẹn một câu: Về kinh! Ngay lập tức! Chỉ thiếu mỗi câu nếu về chậm sẽ bị đánh gãy chân mà thôi.
– Ôn công, ý chỉ ban cho hạ thần từ trước đến nay chẳng phải đều do Hoàng hậu nương nương ban ra sao? Sao lần này lại là của Bệ hạ?
Ôn Ngạn Bác là một vị quân tử chân chính, hòa nhã nói với Vân Diệp:
– Chuyện này do đích thân Bệ hạ căn dặn. Lão phu nghe nói Vân hầu hiện chỉ mới mười bảy tuổi, độ tuổi trưởng thành của người do chính Bệ hạ quản lý. Hiện giờ Thái thượng hoàng đang rêu rao khắp kinh thành rằng Hầu gia đã quỵt nợ của ngài nên mới trốn lên thảo nguyên. Thậm chí ngài còn nói thấy Hầu gia đáng thương, quyết định chỉ lấy tiền gốc, không tính lãi nữa. Vân hầu mau chóng về kinh trả nợ đi thôi, thân là nam tử đại trượng phu, nợ tiền không trả thì còn ra thể thống gì nữa.
– Huynh trưởng của ông còn nợ tiểu tử năm trăm quan chưa trả. Xem ra khi về kinh, tiểu tử phải đi đòi nợ trước, sau đó mới tính đến chuyện trả nợ Thái thượng hoàng. Nếu tiểu tử đã gặp xui xẻo, vậy thì gia đình ngài cũng đừng hòng yên ổn.
Ôn Ngạn Bác nét mặt đột nhiên trở nên bi ai, nói:
– Vân hầu còn chưa biết, huynh trưởng của lão phu đã lâm bệnh qua đời trước mùng một Tết rồi. Huynh ấy e rằng không thể trả nổi khoản nợ đó. Giờ đây trong nhà chỉ còn người già và trẻ nhỏ, Hầu gia nỡ lòng nào đến ép nợ sao?
Vân Diệp giật mình kinh ngạc. Người xưa rất tôn kính người đã khuất, cho dù có thâm thù đại hận đến đâu, khi người đã mất thì mọi chuyện cũng coi như kết thúc. Vì năm trăm quan tiền mà moi Ôn Đại Nhã từ mộ lên để đòi nợ thì thật là không thể nào.
Vân Diệp cúi mình vái thật sâu Ôn Ngạn Bác:
– Tiểu tử thật sự không biết Đại Nhã tiên sinh đã mất, có điều mạo phạm, mong tiên sinh niệm tình thứ lỗi.
Ôn Ngạn Bác cười lớn:
– Huynh trưởng của lão phu trước khi mất đã dặn dò người nhà rằng đời này huynh ấy đã hưởng trọn vinh hoa phú quý, chẳng còn gì phải nuối tiếc. Mọi người không cần bi thương, cứ sống như bình thường là được, bởi giữ huynh ấy trong lòng còn tốt hơn là khắc lên thẻ gỗ thờ cúng. Ông ấy còn cười và dặn rằng hoan nghênh Hầu gia đến tìm ông ấy mà đòi nợ.
Qua ngữ khí của Ôn Ngạn Bác, Vân Diệp hiểu rằng việc về kinh thành là chuyện đã định, không thể nào thay đổi được. Ý chỉ của Lý Nhị không thể kháng cự. Bệ hạ chưa bao giờ khách khí với Vân Diệp. Nghe ý chỉ ban cho Lý Tịnh mà xem, đúng là ca ngợi lên tận mây xanh, hết lời tán dương vị tướng lĩnh tài ba ấy, thậm chí còn có tình ý miên man, chẳng khác nào tình cảm huynh đệ trong phim Brokeback Mountain một cách nghiêm trọng.
Ý chỉ ban cho Trương Công Cẩn cũng không ngớt lời khen ngợi. Tô Định Phương được thăng ba cấp quan, trở thành bá tước. Trương Bảo Tương cũng chính thức bước chân vào giới quý tộc, mấy ngày nay cười đến không ngậm được miệng. Điều đó khiến Vân Diệp tức giận, liền chạy đến doanh trại của họ, "nhặt" năm mươi con bò và mấy trăm con dê mang cho Na Nhật Mộ sạch.
Na Nhật Mộ tha thiết yêu cầu Vân Diệp đi xem còn có bò dê nào bị thất lạc nữa không, tốt nhất là có thể "nhặt" thêm mấy thớt ngựa nữa. Vân Diệp vừa thẹn vừa giận, liền đút một cái bánh vào miệng nàng mới chịu yên.
Khi đến cáo biệt Lý Tịnh, Vân Diệp vừa bước vào lều đã thấy trên bàn ông ta đặt sáu tờ thánh chỉ. Chẳng lẽ ông ta đang say sưa trong vinh quang sao? Điều đó không giống với tính cách của ông ta chút nào. Vân Diệp tiến lại gần, còn chưa kịp nhìn rõ thánh chỉ thì đã nghe Lý Tịnh thở dài, quay đầu nói với Vân Diệp:
– Quả nhiên ngươi được Thánh quyến nhất, ngay cả lão phu và Lý Tích có thúc ngựa cũng không theo kịp.
Vân Diệp liền tìm thánh chỉ của mình. Trên đó không có tên người nhận, không hề có chữ ký, chỉ có một con dấu lớn khắc tám chữ "Thụ Mệnh Vu Thiên, Ký Thọ Vĩnh Xương". Tốc độ của Hồng Thành thật nhanh, Bệ hạ cũng chẳng tệ hơn trong khoản khoe khoang, đã vội vàng đem ra sử dụng rồi.
Thánh chỉ của những người khác đều được viết chi chít chữ, những câu từ trên đó khiến Vân Diệp thấy buồn nôn. Riêng ý chỉ của mình lại chỉ vỏn vẹn mười bốn chữ: "Lệnh Lam Điền hầu Vân Diệp lập tức về kinh, không được trì hoãn". So với các thánh chỉ khác thì thật sự kém xa.
– Đại Tổng quản đang trêu đùa tiểu tử đó sao? Những chiếu thư kia đều có thăng quan, phát tài, ban tước vị, chỉ duy chiếu thư của tiểu tử là thúc giục về kinh, ngay cả một câu an ủi cũng không hề có. Chỗ Tôn đạo trưởng còn có thư do chính Bệ hạ viết tay, trong khi tiểu tử đã chạy mấy nghìn dặm trên thảo nguyên lại bị b�� quên.
Thật đáng thương tâm quá. Chuyến đi này của mình đúng là lỗ nặng rồi. Nếu đã nói trong những năm tới sẽ không ban tước vị, vậy ban cho chút tiền cũng tốt chứ.
– Ngươi có biết lão phu vì sao hâm mộ chiếu thư của ngươi đến vậy không? Không che giấu, không khen ngợi, không ám chỉ, chỉ vỏn vẹn một câu bình đạm. Đó là vì Bệ hạ coi ngươi như con cháu trong nhà, thấy không cần phải khách khí. Ngươi có bao giờ thấy Bệ hạ khen ngợi Thái tử không?
Lý Tịnh lấy chiếu thư của Vân Diệp xem kỹ lần nữa, nét mặt đầy vẻ tang thương.
Chiếu thư mà Hoàng đế ban cho Lý Tịnh có thể nói là gấm hoa rực rỡ, bất kể về văn từ hay độ dài đều xuất chúng nhất trong số mọi người. Mỗi câu đều sử dụng điển cố, tràn đầy lời cảm tạ. Nhưng nhìn lại tình cảnh của Lý Tịnh thì có thể thấy ông ta thực sự không hề muốn nhận một thánh chỉ như vậy. Thà nhận một thánh chỉ như của Vân Diệp, chỉ có mệnh lệnh, không có những lời lẽ giả dối hoa mỹ, như vậy thực tế hơn, cũng giảm bớt cớ để người khác vin vào mà công kích.
– Khi nào Đại Tổng quản về kinh? Đi cùng với đại quân hay đi với tiểu tử?
Lý Tịnh nhận lệnh bàn giao chức vụ Đại Tổng quản Hành quân Định Tương đạo. Đại quân được giao cho Lý Tích thay thế, ông còn phải ở lại thảo nguyên một thời gian, sau lập xuân sẽ dọn dẹp thêm một lượt xung quanh thảo nguyên, để tình hình hoàn toàn ổn định.
– Lão phu ở trong quân đội, làm nhiều thì sai nhiều, làm ít thì sai ít, giờ không làm gì thì không sai gì cả. Nếu ngươi về kinh, vậy tiện đường đưa lão phu theo với. Nghe Ngưu Tiến Đạt nói, xuất hành xa cùng ngươi là thoải mái nhất. Lão phu mùa đông vừa rồi chịu khổ không ít, trên đường có ngươi và Tôn đạo trưởng đi cùng, tiện thể xem mạch cho lão phu thật kỹ.
Lý Tịnh là người rất khoáng đạt, ít nhất đối với quyền vị thì ông không hề có chút ham muốn nào. Nhưng trên chiến trường, ông lại là một kẻ đồ tể khát máu.
– Vậy thì cứ quyết định thế đi. Ba ngày sau chúng ta lên đường, trên đường đi, tiểu tử nhất định sẽ hầu hạ ngài thật thoải mái. Chỉ là, Đại Tổng quản có thể cấp cho tiểu tử một bãi cỏ gần thành trì một chút không? Không cần quá rộng, chục dặm là đủ rồi.
Na Nhật Mộ không thể cùng mình trở về kinh thành, e rằng nàng không muốn đến vùng đất của người Hán. Hiện giờ nàng đã tập hợp được một bộ lạc nhỏ với trên trăm người, cả nam lẫn nữ. Vân Diệp đến xem thì thấy, đó đều là những thiếu niên, họ quây quần bên nàng và gọi "Thủ lĩnh! Thủ lĩnh!". Dường như nàng rất thích cảm giác ấy, nếu nàng đã thích, Vân Diệp sẽ giúp nàng để địa vị của nàng càng thêm vững chắc.
– Chẳng ra làm sao cả, bị một con nhóc người Hồ làm cho điên đảo. Ngươi chưa từng thấy nữ nhân bao giờ sao? Sao lại thèm khát cái thứ hàng đó chứ? Mất mặt ở đây thì còn đành, chứ đừng để truyền đến Trường An khiến lão phu cũng phải mất mặt theo.
Lý Tịnh hoài nghi ánh mắt nhìn nữ nhân của Vân Diệp.
Mọi nội dung trong tác phẩm này đều được Truyen.Free thực hiện và giữ bản quyền, xin cảm ơn sự ủng hộ của bạn đọc.