(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 199:
Vân Diệp thấy mình oan hơn Thị Kính: - Oan uổng quá, tiểu tử này đến giờ còn chưa chạm vào người nàng, sao có thể nói là bị mê hoặc? Ta chỉ đơn thuần yêu mến sự thuần phác của nàng thôi. Vả lại, nàng từng cứu mạng ta trong tuyết lớn, nay ta cho nàng bãi cỏ để nàng có miếng cơm manh áo. Việc này thuần túy là xuất phát từ tấm lòng Bồ Tát, sao đến tai ngài lại thành cẩu nam nữ?
- Hừ, có phải cẩu nam nữ hay không thì trong lòng các ngươi tự biết, ông trời cũng biết rõ, không cần lão phu phải giải thích. Dù sao khu vực này cũng chẳng có ai sinh sống, nhường cho ả ta cũng được. Có điều ngươi phải hiểu rõ, đại tộc trên thảo nguyên kia cũng từ những bộ lạc nhỏ mà phát triển lên. Nữ nhân kia có ngươi bày mưu tính kế, lại có quân đội Đại Đường hậu thuẫn, lão phu e rằng chưa đến mười năm sẽ trở thành một bộ lạc lớn trên thảo nguyên. Ngươi phải nắm chắc tình hình, đừng để mười năm sau lão phu lại phải đích thân đến đây thảo phạt kẻ không chịu thuần phục.
Những lời Lý Tịnh nói quả không sai chút nào. Trên thảo nguyên, sinh tử ly hợp vốn là chuyện thường tình. Một bộ lạc nhỏ, nếu có đủ bò dê làm chỗ dựa vững chắc, sẽ phát triển nhanh như quả cầu tuyết lăn, chỉ trong vài năm là có thể tụ tập hơn vạn kỵ sĩ tinh nhuệ.
- Tiểu tử muốn lấy nàng làm thí điểm, để xem rốt cuộc phải làm cách nào mới có thể kiểm soát hiệu quả các bộ lạc thảo nguyên. Chứ cứ như bây giờ, vài năm lại phải chinh phạt một lần thì không ổn. Nếu thành công, có thể một lần giải quyết triệt để mối họa từ thảo nguyên.
Đó chính là điều Vân Diệp muốn thực hiện. Nếu người dân thảo nguyên không thể thiếu sự giúp đỡ của người Hán, hai tộc từ quan hệ đối địch có thể chuyển sang cộng sinh. Đến trăm năm sau, có lẽ sẽ không còn cách nói về dân tộc man di mọi rợ nữa.
- Ồ, dã tâm không nhỏ. Lão phu rửa mắt chờ xem, liệu tiểu tử ngươi sẽ vác đá đập chân mình, hay thực sự giải quyết được vấn đề này một cách lâu dài. Nhưng nói trước, nếu ngươi mất kiểm soát, phải lập tức ra tay sát phạt, tuyệt đối không được do dự. Lão phu sẽ chú ý từng động tĩnh của bộ lạc này.
Hai người nghiên cứu trên bản đồ một hồi, cuối cùng quyết định chọn bãi cỏ dưới chân Âm Sơn. Triều đình đang chuẩn bị lập đô hộ phủ để tăng cường kiểm soát thảo nguyên, nơi đây là điểm tập kết trọng binh, do đó đối với một tiểu bộ lạc mới thành lập toàn thiếu niên mà nói, vô cùng thích hợp và cực kỳ an toàn.
- Vùng này không phải đã chia cho Chấp Tư Thất Lực rồi sao? Sao ngài lại lấy một phần lớn như thế cho Na Mộ Nhật, hắn không phản đối sao?
Vân Diệp rất lo lắng cho Chấp Tư Thất Lực, bởi kẻ này về sau sẽ trung thành tuyệt đối với Đại Đường, thay Đại Đường tiêu diệt vô số bộ tộc trên thảo nguyên. Nếu ép hắn tạo phản, e rằng được không bằng mất.
- Ha ha ha, một kẻ đầu hàng thì không có tư cách mặc cả với lão phu. Lần này bệ hạ đã ra lệnh cho ta chủ trì việc phân chia lại lãnh địa của người Đột Quyết, chính là muốn kiềm chế bọn chúng về lâu dài. Dù triều đình đã phân phối xong, lão phu vẫn có quyền tùy cơ ứng biến, thay đổi một chút cũng sẽ không ai nói gì.
Lý Tịnh cười lớn, nói: - Lần này lão phu đã hao tổn tâm sức vì tiểu tình nhân của ngươi đó, tiểu tử! Để xem bản lĩnh của ngươi ra sao, đừng khiến lão phu phải thất vọng.
Na Mộ Nhật bước đi dưới những tia nắng cuối cùng trong ngày, lùa đàn dê bò về. Vân Diệp đứng bên chuồng bò, ngắm nhìn nàng bận rộn. Cô nương này quả thật rất cần mẫn. Chiếc mũ da được đeo sau lưng, tay cầm roi không ngừng quất "đen đét" lên không trung, miệng phát ra khẩu lệnh. Những con bò dần tráng kiện xếp hàng đi vào chuồng. Nàng lau mồ hôi, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức dính đầy bụi bẩn, rồi há miệng cười tươi, để lộ hàm răng trắng muốt với Vân Diệp.
Chưa đợi Vân Diệp nói gì, nàng đã vội vàng chạy về lều, chỉ lát sau lại tất tả chạy ra, bưng một cái khay đặt trước mặt Vân Diệp.
- Đây là cặn sữa, bò đã cho sữa rồi.
Vân Diệp đưa tay lau vết bẩn trên mặt Na Mộ Nhật, rồi nói với nàng một câu: - Xin lỗi.
Hiển nhiên, nàng chưa từng học được câu này, cũng không hiểu hàm ý của nó. Nàng chỉ mở to mắt, nâng cái khay lên cao một chút, ý muốn Vân Diệp ăn.
Vân Diệp nhặt một miếng cho vào miệng nhai. Vị sữa tràn đầy khoang miệng, nhưng hơi chua, càng nhai càng thấy chua. Na Mộ Nhật thấy Vân Diệp ăn ngon lành, đôi mắt cong tít như vầng trăng khuyết. Chỉ là, nàng đã bắt đầu chảy nước miếng. Vân Diệp thậm chí còn nghe thấy bụng nàng réo ùng ục.
Vân Diệp dắt tay nàng vào lều. Hoạn Nương đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy thức ăn. Vân Diệp đặc biệt nấu một nồi cơm, làm hai món ăn. Lý Tịnh cũng mang món ngó sen mà Hoàng đế ban thưởng ra. Vân Diệp dùng ngó sen làm món canh, món còn lại là củ cải. Trên thảo nguyên lúc này chỉ có những thứ như vậy.
Na Mộ Nhật liền nhào tới bàn, dùng thìa ăn một cách ngon lành, như thể đã đời lắm. Vân Diệp và Hoạn Nương chỉ đứng bên cạnh nhìn.
Na Mộ Nhật cứ ăn, cứ ăn mãi, nước mắt trong veo cứ thế tuôn rơi. Khi nàng ngẩng đầu lên, Vân Diệp mới phát hiện miệng nàng vẫn còn đầy thức ăn, nhưng đôi mắt đã chảy thành hai dòng suối.
Hoạn Nương cúi đầu, lặng lẽ lau nước mắt nơi khóe mắt mình. Vân Diệp mỉm cười nhìn Na Mộ Nhật. Nàng vẫn ăn, vẫn khóc.
Nàng không ngốc, nàng hiểu rằng thảo nguyên không thể giữ chân được Vân Diệp. Nàng từng ôm ấp giấc mộng đẹp nhất vào mỗi giấc ngủ. Trong mơ, nàng làm bơ trong lều, còn Vân Diệp chăn dê trên bãi cỏ. Dù động tác của chàng rất lóng ngóng, những con dê không nghe lời chàng, thường xuyên bị con dê ương bướng húc ngã, nhưng chàng luôn mỉm cười. Na Mộ Nhật thích nhất chính là nụ cười của Vân Diệp. Đôi khi, trong mơ còn có những đứa bé, một đứa, rồi hai đứa. Chúng ôm dê tập đi, đều là những tiểu nam tử của thảo nguyên, trông giống hệt Vân Diệp.
Bữa cơm hôm nay thật ngon. Na Mộ Nhật ngừng ăn, ngẩng đầu nhìn Vân Diệp đầy mong đợi.
Đáp lại ánh mắt nàng là cái lắc đầu của Vân Diệp.
Trường An không hề thích hợp với Na Mộ Nhật. Bông hoa dại trên thảo nguyên không thể sinh tồn trong những đại viện tường cao chót vót. Nơi đó không có mục trường và đàn trâu bò quen thuộc của nàng, chỉ có một khoảng trời xanh nhỏ bé nhìn qua giếng trời. Nàng thuần phác, thiện lương nhưng lại ngang bướng, chắc chắn sẽ chỉ chết khô héo trong sự phồn hoa của Trường An.
Nàng là nữ nhi của thảo nguyên, sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, và cũng sẽ yên nghỉ ở đây. Đối với nàng mà nói, đó chính là chốn về tốt nhất.
Vân Diệp đã chuẩn bị cho nàng một vùng trời rộng lớn để nàng có thể thỏa sức rong ruổi. Ở đó có trời xanh, mây trắng, cỏ tươi và đàn trâu bò bầu bạn, có lẽ sẽ phần nào làm vơi đi nỗi đau thương trong lòng nàng.
- Đây là bản đồ phân bố mục trường của nàng. Nó nằm ngay dưới chân Âm Sơn, trải dài hàng trăm dặm. Nơi đó cỏ cây tươi tốt, khí hậu ôn hòa, là một mục trường tốt nhất. Nàng hãy đưa những thiếu niên kia tới đó chăn nuôi.
Vân Diệp lấy ra văn thư từ trong lòng, đặt trước mặt Na Mộ Nhật:
Hoạn Nương phiên dịch từng câu của Vân Diệp cho Na Mộ Nhật. Nàng càng nghe, nước mắt trên mặt nàng càng tuôn nhiều hơn, cuối cùng chúng tụ thành dòng, chảy dài từ chiếc cằm thon thả xuống.
Đau khổ là điều tất nhiên, Vân Diệp đành dằn lòng nói tiếp:
- Bây giờ nàng cần đặt tên cho bộ lạc của mình, sau đó điền vào văn thư. Thế là xong, văn thư này sẽ lập tức có hiệu lực. Nàng không cần lo lắng bộ lạc khác sẽ đến cướp mục trường của nàng. Ta đã nói với đội quân đồn trú ở đây, một khi phát hiện có uy hiếp, hãy báo ngay cho họ, sẽ có người xử lý, nàng không cần ra tay. Chỉ cần nàng chăn nuôi thật tốt, nuôi thật nhiều dê và bò. Mỗi năm, trước khi mùa đông đến, ta sẽ phái người đến trao đổi với nàng. Đổi lấy trà, muối, vải vóc, lương thực và dĩ nhiên là cả đồ sắt nữa. Ngoài ra, mỗi năm vào tháng tư, khi thời tiết ấm dần, hãy cắt hết lông dê (cừu). Nếu thí nghiệm này thành công, ta tin rằng chỉ riêng tiền bán lông dê mỗi năm c��ng đủ để nuôi sống bộ lạc nhỏ của nàng.
Nói xong một hơi dài, Vân Diệp dừng lại, chờ Hoạn Nương phiên dịch.
- Chàng đừng đi!
Na Mộ Nhật chưa nghe Hoạn Nương phiên dịch xong đã vội ôm lấy tay Vân Diệp, lắc lấy lắc để: - Ta chăn dê, chàng ngủ.
Có lẽ Na Mộ Nhật nghĩ rằng một người không cần làm gì cả, chỉ cần ăn no rồi ngủ trong lều là chuyện hạnh phúc nhất trên đời. Bởi vậy, nàng không chút do dự đưa ra cái giá cao nhất mà mình có thể.
Vân Diệp ôm Na Mộ Nhật, sau đó gật đầu với Hoạn Nương. Chàng buông Na Mộ Nhật ra, rời khỏi lều. Chưa đi được vài bước, chàng đã nghe thấy tiếng khóc xé lòng của nàng.
Nội dung này được biên tập và xuất bản bởi Truyen.Free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.