Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 200:

Do dự một lúc, Vân Diệp bước nhanh đi tìm Hà Thiệu.

Lão Hà đã thuê tới ba trăm phụ binh. Bọn họ đang bận sửa xe trượt tuyết thành xe trâu, không cần lo xe quá thô sơ, vì Hà Thiệu có đủ trâu để kéo xe. Chỉ có một vấn đề nhỏ: trâu nuôi trên thảo nguyên không biết kéo xe. Chúng hoàn toàn vô kỷ luật, hễ thấy cỏ là dừng lại gặm. Có khi lại đứng ì ra, dù bị quất roi cũng chẳng nhúc nhích. Thực tế phũ phàng đó đã làm nguội lạnh ý chí làm giàu của Lão Hà.

Nhìn từng con trâu béo mũm được hắn nuôi, mỗi lần kéo xe là lại làm lật nghiêng, Hà Thiệu ôm đầu ngồi bệt trên mặt đất, trông thật thảm hại.

Hàng hóa quá nhiều, xe ngựa lại quá ít. Kho hàng của hắn đã chất đầy tới bốn cái. Tuyết trắng trên thảo nguyên đang tan, mặt đất cứng như sắt biến thành ẩm ướt, một số nơi đã hóa thành đầm lầy. Một mùa đông có bốn trận tuyết lớn, tuyết tan sẽ mang tới nguồn nước dồi dào cho thảo nguyên, năm nay cỏ nhất định sẽ mọc rất tốt. Với mục dân mà nói, đây là tin tốt lành, nhưng lại là tai họa đối với Vân Diệp và Lão Hà – những người sắp phải rời đi.

Trên thảo nguyên không có đường sá theo nghĩa thông thường; ngươi có thể đi bất cứ đâu mình muốn, miễn là xác định đúng phương hướng. Một khi vấn đề này được giải quyết, ngươi sẽ đến được đích.

Trâu kéo xe mà cũng phải học ư? Đó là câu hỏi Vân Diệp dành cho Tôn Tư Mạc, kết quả là bị Đường Kiệm và Hứa Kính Tông đồng loạt khinh b���.

“Lại gặp phải một kẻ ăn sẵn, mà còn gặp đến hai tên! Lão phu về Trường An nhất định phải hỏi khuyển tử câu này, nếu nó cũng trả lời tương tự, lão phu sẽ thanh lý môn hộ.”

Đường Kiệm nói một cách đau đớn, nhìn Vân Diệp và Lão Hà như nhìn thấy hai đống phân.

Lão Tôn tốt bụng, giảng giải cho Vân Diệp nghe tập tính của trâu: nghé non từ khi sinh ra đã cần theo trâu mẹ học kéo xe, học cày cấy, và các kỹ năng làm việc khác. Được trâu mẹ dạy bảo, nghé non sau khi trưởng thành tự nhiên sẽ thuần thục những kỹ năng đó. Trâu trên thảo nguyên không có kinh nghiệm như vậy, thường ngày quen thả rông. Giờ bị xỏ mũi, đóng ách, tất nhiên sẽ không thoải mái, kéo được xe mới là lạ.

“Thứ này trẻ con Đại Đường cũng hiểu, vì sao ngươi lại không biết?” Tôn Tư Mạc thấy khó tin.

Vân Diệp làm sao có thể nói rằng mình chỉ toàn nhìn thấy bò sữa khoang đen, còn trâu kéo xe thì đã biến mất ba mươi năm rồi, hiếm khi thấy được vài lần? Máy cày phun khói đen chạy khắp nơi, còn ai mà ngồi xe trâu chạy đông chạy tây nữa chứ? Mình dùng trâu cày được một mẫu đất, người ta dùng máy cày làm được mấy chục mẫu. Ở thời đại đó, trâu bò chủ yếu dùng để lấy sữa hoặc giết thịt, ngoài người lớn tuổi ra thì còn ai biết được những chuyện này?

Nói tới truyền thống, Vân Diệp nghĩ tới một truyền thống nổi tiếng, có thể áp dụng để giải quyết khó khăn hiện tại một cách hiệu quả nhất. Hắn kéo Lão Hà đang ngồi bệt trên mặt đất dậy, thì thầm bên tai mấy câu. Hà Thiệu nghe xong lập tức mừng như điên, phất tay áo với đám Lão Tôn, cười gằn một tiếng rồi gọi mấy phụ binh tới dắt trâu vào lều mình.

“Ép trâu uống nước thì liệu có được không?” Hứa Kính Tông nhíu mày hỏi Vân Diệp, Đường Kiệm cũng gật đầu phụ họa. Tôn Tư Mạc đã chứng kiến nhiều thủ đoạn thần kỳ của Vân Diệp, mắt lộ vẻ ngờ vực, nhưng không phụ họa hai người kia.

“Lời cổ rất hay: trâu không uống nước thì không thể ép đầu cúi xuống. Nhưng trước kia không thành công là vì ấn đầu trâu chưa đủ mạnh tay. Một khi đã đủ sức mạnh, con trâu có cứng đầu đến mấy cũng phải uống nước.”

Phối hợp với lời nói tự tin của Vân Diệp là tiếng trâu rống vọng tới từ sau lều. Chỉ nghe tiếng kêu đó thôi cũng đủ biết con trâu đang phải chịu đựng sự hành hạ tàn khốc.

Cả đám người đồng loạt thất kinh, chạy tới sau lều. Họ chỉ thấy một con trâu bị buộc lên giá, chỉ để lộ phần đầu. Một phụ binh mặt mày dữ tợn cầm thanh sắt nung nóng đỏ, chĩa vào phần mềm giữa hai lỗ mũi trâu mà xuyên qua. Khói xanh bốc lên nghi ngút, con trâu kêu thảm thiết, bốn chân ra sức quẫy đạp. Vì không có điểm tựa để dùng lực, nó chỉ có thể lắc đầu qua lại để giảm bớt đau đớn. Bên cạnh có cái vòng kim loại nhỏ, vừa vặn để xỏ qua lỗ mũi trâu.

Hành động tàn bạo đó khiến Tôn Tư Mạc trừng mắt muốn nứt ra, và chỉ vào Hà Thiệu mà rống lên:

“Dừng tay! Đồ súc sinh nhà ngươi! Con trâu này chỉ làm theo bản tính, nó có tội tình gì đâu, vậy mà ngươi giở thủ đoạn độc ác, lương tâm để đâu? Được, được, để lão đạo cũng đeo vòng sắt cho ngươi, khiến ngươi nếm thử mùi vị đó!”

“Tôn đạo trưởng bớt giận đã, trước tiên xem cách này có hiệu quả không. Nếu hiệu quả thì đây là chuyện đáng để nông dân toàn thiên hạ chúc mừng. Nếu không có ích, đạo trưởng lột da hắn cũng không muộn.” Vân Diệp giả vờ khuyên giải.

Hắn thừa biết lão đạo có tấm lòng nhân hậu, không chịu nổi cảnh sinh linh trong thiên hạ chịu khổ. Chuyện xỏ mũi cho trâu không bị ông nhìn thấy thì thôi, một khi thấy rồi làm sao có thể không ngăn cản cho được? Vừa rồi bảo Hà Thiệu ra xa mà làm chuyện này, ai ngờ cái tên thiếu i-ốt đó lại nóng vội làm ngay sau lều.

Vân Diệp không khuyên còn đỡ, vừa khuyên đã rước họa vào thân. Tôn Tư Mạc kéo y sang một bên, chỉ tay vào mặt mắng chửi:

“Chuyện này là chủ ý xấu của ngươi, giờ ra vẻ người tốt cái gì? Tâm địa ác độc như thế, ngươi có mặt mũi nào dạy học sinh trong thư viện? Cho dù có dạy ra được toàn học sinh tài ba hơn đời cũng chỉ là những thứ tai họa, bản lĩnh càng lớn càng hại nhiều!”

Tôn Tư Mạc hoàn toàn có tư cách mắng mỏ Vân Diệp như thế. Đường Kiệm thì miễn cưỡng được xem là chính nhân quân tử, khuôn mặt ông ta giờ đây cũng đầy phẫn nộ. Vì sao ngay cả tên âm hiểm như Hứa Kính Tông cũng ra vẻ đạo mạo đứng cùng Tôn Tư Mạc, Đường Kiệm chỉ trích Hà Thiệu, thậm chí còn chạy tới tháo dây cho con trâu, vuốt ve lưng nó đầy vẻ đau đớn, cứ như kẻ chịu hành hạ không phải con trâu mà là lão bà của hắn vậy?

Không biết tổ chức bảo vệ động vật thế giới có buộc tội mình không, chứ với tội ngược đãi trâu thế này thì khó thoát khỏi rồi! Lão đạo lấy dược cao ra cẩn thận bôi lên mũi trâu. Vân Diệp thấy động tác còn nhẹ nhàng hơn so với lần bôi thuốc cho mình. Trâu còn quý hơn người à? Mấy người này bị bệnh gì vậy?

Nhân lúc bọn họ yên tĩnh, Vân Diệp sai người đem xe tới. Hắn phải tốn bao công sức mới thuyết phục được Tôn Tư Mạc đồng ý cho con trâu này thử.

Một sợi dây thừng xuyên qua vòng mũi. Người phụ binh nắm trong tay, vỗ nhẹ lên mông trâu. Con trâu đi về phía trước, tay cầm dây thừng khống chế phương hướng. Đi một vòng lớn quanh trại, con trâu vô cùng ngoan ngoãn, bảo nó đi đâu là nó đi đó, bảo nó dừng là nó dừng. Chỉ là mắt con tr��u to tròn rịn nước mắt, lỗ mũi cũng rỉ máu.

Nhìn thấy có hiệu quả, Tôn Tư Mạc chỉ biết thở dài, bước chân nặng nề trở về lều. Nói cho cùng, ông hiểu trâu là để phục vụ con người, càng ngoan ngoãn càng tốt. Xét về hiệu quả, ông không thể ngăn cản được, chỉ đành ngậm ngùi.

“Vân hầu, hay là chúng ta liên danh dâng tấu, lấy chuyện xuyên mũi trâu này làm cớ được không?” Vẻ chính khí rạng ngời của Đường Kiệm biến mất, thay vào đó là dáng vẻ của một nhân sĩ cao thượng lo cho dân, cho nước: “Chỉ một cải biến nhỏ mà có thể làm con trâu ngoan ngoãn như thế, đây là một việc lợi cho đương đại, công cho muôn đời. Dùng biện pháp này, trâu thịt trên thảo nguyên có thể biến thành trâu cày. Tài trí của Vân hầu, lão phu không bằng.”

“Chuyện lớn thế này sao có thể thiếu ta? Hay là do ta chấp bút, làm người chứng kiến việc này nhé?” Hứa Kính Tông mắt sáng lên, cũng muốn dây máu ăn phần.

Truyện này được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free