(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 201:
Việc cùng dâng tấu vốn là chuyện nhỏ, hạ thần cũng chẳng thấy có gì bất hợp lý, chỉ là có một điều muốn thỉnh giáo các vị cao nhân ở Hồng Lư Tự. Triều đình hiện nay có thể nói là thanh liêm chính trực, các vị đều là học giả uyên bác, đức cao vọng trọng, không tiếc công sức nâng đỡ hậu bối. Vậy vì sao tiểu tử này lại chưa từng được các vị trưởng bối yêu quý, che chở? Nói đến chuyện riêng tư, ai nấy đều vui vẻ đón tiếp, nhưng hễ tiểu tử nhắc đến việc công, chư vị trong triều lại đều viện cớ từ chối, cố tình lảng tránh. Rốt cuộc là vì lẽ gì?
Hôm nay Đường Kiệm có việc muốn nhờ, Vân Diệp liền nhân chuyện cùng dâng tấu để buộc ông ta giải thích: vì sao mỗi bản tấu trình lên triều đình của mình đều bị xem xét kỹ lưỡng, rồi mới nhận được những câu trả lời lấp lửng, thường phải đích thân tìm Lý Nhị để giải thích cặn kẽ mới giải quyết được? Rốt cuộc là vì lẽ gì? Vân Diệp tự thấy mình chưa từng làm tổn hại lợi ích của ai, những đề xuất của y về cơ bản đều là việc đôi bên cùng có lợi, vậy mà lại khó khăn đến vậy?
– Vân hầu không biết à?
Đường Kiệm hỏi lại:
– Không biết. Tiểu tử tuy còn ít tuổi, nhưng trong các công việc liên quan đến thư viện, ta luôn làm đúng bổn phận, không để ai nắm được nhược điểm nào.
Vân Diệp vừa nói xong, Đường Kiệm và Hứa Kính Tông cùng cười ngặt nghẽo, khiến y không hiểu ra sao.
Cười một hồi lâu, bọn họ mới ngừng lại ��ược, Đường Kiệm bảo Hứa Kính Tông:
– Duyên Tộc, ngươi hãy giải thích cặn kẽ mọi chuyện cho vị hầu gia tài năng kiệt xuất nhưng có phần hồ đồ này biết đi, để lão phu được cười thêm chút nữa đã. Việc có thể khiến Vân Bất Khí, người đứng đầu “Trường An tam hại”, phải gãi đầu như thế này, xứng đáng để lão phu uống say một bữa!
Hứa Kính Tông lau nước mắt:
– Vân hầu, ngài không may ở chỗ cái gì cũng tính toán quá chu đáo, khiến các quan trên không thể tìm ra lỗi nào. Sở dĩ họ là quan trên thì tất nhiên phải tỏ ra cao minh hơn ngài, nhưng những bản tấu của ngài lại khiến họ cảm thấy ngài mới là người bề trên. Vì cái tâm tư đó, bọn họ mới phải cố gắng bới móc từng sai sót nhỏ nhất, dù chỉ là một chữ sai cũng được. Đáng tiếc, hầu gia lại không cho họ cơ hội đó. Dâng tấu lên, lẽ ra là để quan trên sửa chữa, bổ sung rồi phê duyệt. Nhưng những bản tấu của ngài không để lại chỗ nào cho họ sửa đổi, điều đó chẳng phải ngầm ám chỉ rằng họ là đám ngốc sao? Để tránh bị coi là kẻ ngốc, bọn họ đành phải ép ngài nhận vai kẻ ngốc vậy.
– Khi ta còn ở Công Bộ, thường xuyên bị gọi đi xem các bản tấu của ngài. Nói thật lòng, mỗi yêu cầu của ngài đều hợp lý, mỗi chủ ý tuy nằm ngoài dự liệu nhưng đều có thể nói là tuyệt diệu. Mỗi lần xem xong, ta đều có thu hoạch mới, liên tục vỗ bàn khen hay, hận không thể đến thư viện thỉnh giáo ngay lập tức. Những bản tấu như thế ta nhớ có ba cái: thứ nhất là (Thư xin phép thành lập thư viện mới), thứ hai là (Thư xin cấp kinh phí công trình), và thứ ba chính là (Khải luận về thư viện) nổi danh.
– Ta đã xem qua không dưới một nghìn tấu chương. Điều ấn tượng sâu sắc nhất trong bản tấu đầu tiên là ngài đã trình bày tính tất yếu của việc thành lập thư viện, bất kể là từ góc độ binh, công, nông hay thương, đều có những luận cứ vững chắc, không ai phản bác được. Cứ tưởng chỉ cần đóng dấu phê duyệt là xong, không cần phải nhúng tay vào, vì ngài đã tính toán kỹ lưỡng để tự mình thực hiện thành công mọi việc.
Bản tấu thứ hai thì không cần nói cũng biết, Thượng thư đại nhân ở Công Bộ đã lấy nó làm bản mẫu. Những khoản chi phí tuy kỳ quái nhưng lại tồn tại thực sự trong đó đã khiến bọn ta choàng tỉnh, hóa ra chi phí một công trình có thể được tính toán chi tiết đến mức ấy. Hầu gia không biết chứ Thượng thư đại nhân xem xong thì mồ hôi chảy ướt đẫm lưng. Nếu một tấu chương như vậy mà được thông qua, Công Bộ sẽ biến thành trò hề, ngài nói xem bọn họ có thể thông qua được không?
Bản tấu thứ ba là tác phẩm tâm đắc của hầu gia, nó khiến các Tể tướng của Tam Tỉnh phải khốn đốn. Sợ rằng ngay cả Bệ hạ cũng phải hối hận vì đã thốt ra câu "anh hùng thiên hạ ở hết trong tay ta". Dù sao thì ta cũng không dám bình luận, cũng không có đủ năng lực để bình luận về nó.
Chỉ nghe nói Bệ hạ xem xong tấu chương của hầu gia, về cung liền trách phạt bảy tám nội thị. Ngày hôm sau, người đích thân hạ lệnh xây dựng thư viện, đồng thời ra lệnh cho bá quan văn võ sau này khi dâng tấu phải đảm bảo mỗi lời đều có ý nghĩa thực chất, nếu chỉ toàn nịnh bợ, ca tụng công đức thì sẽ bị phạt tiền, trừ lương. Đường Hồng Lư, ngài cũng bị trừ lương phải không?
Đường Kiệm cười chảy nước mắt:
– Lão phu đúng là xúi quẩy! Dâng tấu xin tiền ngay sau bản (Thư xin cấp kinh phí công trình) của hầu gia, tiền đâu chẳng thấy lại còn bị phạt hai tháng lương! Đúng là họa do ngài gây ra mà, hại lão phu bị người ta cười nửa năm trời, món nợ này tính sao đây?
Vân Diệp đã hiểu ra. Thì ra mình đã trở thành một thành phần thiểu số trong quan trường. Khi toàn thể văn võ bá quan đang sống yên lành cho qua ngày tháng, đột nhiên lại nhảy ra một kẻ đáng ghét quấy đục vũng nước trong thành đen ngòm, khiến mọi người không được sống yên ổn, tất nhiên họ sẽ phải bới móc y.
Cũng may là khi mọi người đang chờ Vân Diệp thi triển tài năng, y lại lui về thư viện ẩn mình đọc sách, khiến bọn họ chờ đến lồi cả mắt ra. Nghĩ tới đó, Vân Diệp thầm đắc ý: Lão tử chơi trò bất ngờ thế đấy! Chỉ một cục xương cũng đủ khiến các ngươi đánh nhau vỡ đầu, còn lão tử cứ đứng bên ăn thịt xem náo nhiệt. Kẻ nào ngứa mắt thì cứ ra đá cho một phát, quá tuyệt vời!
– Chỉ l�� ba công văn đổi mới cách thức thôi mà đã khiến các vị như gặp đại địch. Học vấn như thuyền đi ngược dòng, không tiến ắt lùi. Các vị hiện giờ đang ngồi hưởng công lao ăn vào vốn, chỉ ăn được thêm hai ba năm nữa thôi. Đợi học sinh thư viện tốt nghiệp, cách viết công văn của bọn họ sẽ giống ta y như đúc. Đến lúc đó, sẽ không chỉ có ba bản công văn, mà là ba nghìn, ba vạn. Khi ấy, Đường công, Hứa công, các vị sẽ tự xử lý thế nào đây?
Vân Diệp nói xong cười khoái trá bỏ đi.
– Lão Đường, ta thì không sao. Trở về ta sẽ đến thư viện làm viện phán, cùng lắm thì bỏ thể diện xuống, đến lớp học bài. Tư chất của Hứa Kính Tông ta chẳng lẽ lại không học nổi sao? Lão Đường, đợi xem tấu chương mới của ta nhé.
Thấy Đường Kiệm vẫn còn trầm tư, Hứa Kính Tông liền kích thêm một câu nữa, rồi ung dung chắp tay sau lưng bỏ đi, để xem Hà Thiệu xỏ vòng cho bò thế nào.
Lại một tiếng bò kêu thảm thiết đánh thức Đường Kiệm. Vừa nghĩ tới sau này sẽ có vô số tấu chương kiểu Vân Diệp đổ ập xuống, mà mình lại không thể phán đoán được sai lầm trong đó, tình hình đáng sợ như thế, mình ngoài việc cuốn gói về quê thì không còn cách nào khác.
Không được, ta mà đến thư viện học thì quá mất mặt. Con ta có thể đi, nó còn là trẻ nhỏ, chẳng phải cứ om sòm đòi đi thư viện học hay sao?
Nỗi lòng đã được giải quyết, toàn thân Đường Kiệm nhẹ nhõm. Dù là tiếng bò kêu thảm thiết, giờ nghe cũng thấy thật sinh động.
Vân Diệp trở về lều, trời đã tối hẳn rồi. Kỳ thực y rất mong Na Mộ Nhật tiếp nhận thiện ý của mình; vừa rồi y chỉ tránh mặt đi để Hoạn Nương có không gian khuyên nhủ Na Mộ Nhật. Hiện trong lều chỉ có một mình, Vân Diệp thấy mình nên ngủ rồi. Ở thời đại không có thứ giải trí nào, tự nhiên y hình thành thói quen mặt trời lên thì dậy, mặt trời xuống thì nghỉ.
Hoạn Nương không biết đã đi đâu rồi, ngay cả nước rửa chân cũng phải tự chuẩn bị. Mặc dù ở với nhau chưa lâu, Vân Hầu gia đã được Hoạn Nương chiều đến mức thành đại thiếu gia, ăn chỉ há miệng, mặc chỉ vươn tay.
Hết cách, không có ai giúp đỡ, y đành phải tự làm. Nhưng chưa đợi y kịp động tay, tấm màn lều đã bị vén lên. Na Mộ Nhật mặc bộ áo gấm đỏ rực bước vào. Hôm nay nàng rất lạ: trên mặt không còn bất kỳ vết bẩn nào, hai tay bê chậu nước cũng sạch sẽ tinh tươm, trên đầu cài đầy đồ trang sức, không biết nàng kiếm đâu ra.
Bản văn này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free.