Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 202:

Trong lều hôm nay không đốt đèn dầu, mà thắp hai ngọn nến lớn. Dù rõ ràng là nến trắng, nhưng đã được người ngoài bôi một lớp son đỏ. Cảnh tượng bất thường, không khí cũng bất thường, đến con người cũng vậy. Trong lúc Vân Diệp đang vắt óc suy nghĩ về sự lạ lùng này thì Na Mộ Nhật đã ngồi xuống, đặt chậu nước xuống đất, đẩy Vân Diệp ngồi lên giường, rồi cởi áo bào, cởi giày, và cởi tất cho y.

Hai tay Na Mộ Nhật hơi thô ráp, cầm chân Vân Diệp đặt vào chậu nước. Nước trong chậu rất nóng, Vân Diệp rất muốn rút chân lại, nhưng nhìn khuôn mặt trang trọng của nàng, y đành cắn răng chịu nóng, muốn xem rốt cuộc nàng định làm gì.

Bàn tay thô ráp làm lòng bàn chân y ngứa ngáy. Na Mộ Nhật không biết hầu hạ người khác, cứ nắm chặt ngón chân y mà ra sức chà xát. Đây không phải là hưởng thụ, mà là tra tấn. May mắn thay, nàng rửa khá nhanh. Khi Vân Diệp rút đôi chân đỏ ửng ra khỏi chậu nước, y than vãn: “Sắp chín rồi!”

Mỗi khi rửa chân xong, nếu là Hoạn Nương thì sẽ bê chậu nước đi, thuận tiện đóng chặt cửa lều, không để gió thổi vào.

Hôm nay rửa chân cho Vân Diệp là Na Mộ Nhật, cho nên nàng không ra ngoài. Không ngờ nàng lại bắt đầu rút chiếc đai lưng, kéo hai vạt áo sang hai bên. Liên tưởng đến cảnh tượng quái dị từ nãy đến giờ, Vân Diệp chợt choàng tỉnh. Đêm nay y kết hôn! Khỏi phải nói, chủ mưu chắc chắn là Hoạn Nương, còn người thực hiện là Na Mộ Nhật. Không ngờ họ còn kiếm được cả hai cây nến đỏ nữa.

Chớp mắt, Na Mộ Nhật đã cởi sạch quần áo. Trước mắt y là hai gò bồng đảo trắng ngần, tuy không quá lớn nhưng tròn đầy hoàn mỹ, vừa vặn trong tay. Hai nụ hồng rung rinh, chẳng rõ vì lạnh hay vì một nguyên nhân khác. Trong lúc Vân Diệp còn đang ngây người, nàng đã chui tọt vào chăn, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, không ngừng chớp chớp về phía Vân Diệp. Chẳng lẽ đây chính là mị nhãn trong truyền thuyết?

Máu trong người Vân Diệp sôi sùng sục, dục vọng đàn ông đã kìm nén bấy lâu bị cơ thể đầy sức sống của thiếu nữ đánh thức. Vân Diệp muốn đuổi ngay Na Mộ Nhật ra ngoài, nếu không, y sợ mình sẽ khó kiềm chế nổi. Có điều y biết quy củ trên thảo nguyên. Nếu hiện giờ đuổi Na Mộ Nhật đi, chắc chắn ngày mai nàng sẽ trở thành một cỗ thi thể. Trong quân doanh của Vân Diệp, tộc nhân của nàng không dám làm hại nàng, nhưng chính nàng lại đang hại mình. Đêm tân hôn bị đuổi ra ngoài là ô nhục lớn nhất của một nữ nhân, bị xem là thạch nữ. Theo truyền thuyết, thiên thê tử của thiên thần Đằng Cách Nhĩ chính là Ô Di xinh đẹp vô song. Ô Di bị ma quỷ nguyền rủa, không thể sinh con đẻ cái cho Đằng Cách Nhĩ. Nàng chạy tới vương quốc người chết, cắt hết thịt trên người mình, chỉ còn lại bộ xương. Sau đó, nàng dùng những bộ phận đẹp nhất của chín mươi chín trinh nữ đã chết để tổ hợp thành cơ thể mới, từ đó trở nên càng xinh đẹp hơn, và cùng Đằng Cách Nhĩ sinh ra những người thảo nguyên vĩ đại. Vì thế, thạch nữ phải đến vương quốc người chết. Nếu bản thân nàng không tự đi, tộc nhân sẽ “nhiệt tình” giúp nàng.

Không biết Na Mộ Nhật có bản lĩnh phục sinh không, Vân Diệp cho rằng khả năng đó rất nhỏ. Không thể đuổi nàng ra ngoài, y đành lên giường và nói: – Nằm lui vào trong một chút, nhường chỗ cho ta.

Không thấy động tĩnh, chỉ nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của Na Mộ Nhật.

Không ngờ nàng ngủ mất rồi! Vừa rồi còn chớp mắt quyến rũ y, giờ đã ngủ say rồi. Chuyện gì thế này? Vân Diệp gãi đầu nhìn Na Mộ Nhật ngủ say sưa, không hiểu gì cả. Có người phụ nữ nào trong đêm tân hôn của mình, vừa mới quyến rũ tân lang một lát đã lăn ra ngủ mất không? Nàng không biết sau đó còn rất nhiều việc chưa làm hay sao?

Chui vào trong chăn, Vân Diệp thở dài, quay đầu nhìn khuôn mặt vẫn hồng hào. Tuy không thể nói là xinh đẹp, làn da còn hơi đen, nhưng đôi mắt nàng trong như ao nước mùa xuân. Ở đó, y có thể thấy trời xanh mây trắng, thấy bò dê, chỉ duy không thấy được những chuyện đời phức tạp.

Vân Diệp dùng tay vén tóc mái của nàng. Mấy sợi tóc ngang bướng chui vào lỗ mũi nàng. Nàng dùng nắm tay thô lỗ quệt mũi, còn kéo chăn cuộn chặt lấy mình. Bấy giờ Vân Diệp mới sực nhớ ra, nàng chỉ mới mười bốn tuổi.

Mấy ngày trước, Vân Diệp đếm số cát lạp hãn trong lòng bàn tay để tính tuổi của nàng, được mười bốn đốt xương dê. Chúng bị nàng chơi đùa đến đen bóng, tựa hồ phủ một lớp ngọc màu nâu. Trong truyền thuyết, ngọc thạch tốt nhất phải được mài giũa qua bàn tay thiếu nữ, chỉ có như thế mới có thể nâng cấp phẩm chất của ngọc. Hiện giờ trên cổ Na Mộ Nhật đang đeo ngọc bội của Vân Diệp, không biết mấy chục năm sau nó có tăng giá không?

Vân Diệp khẽ tát mặt mình một cái: “Suy nghĩ cái gì thế này?” Tuy hiện giờ dục vọng trong người đang trỗi dậy như thủy triều, y cần phân tán tinh lực, nhưng cũng không thể nảy sinh những tâm tư kỳ quái như vậy. Thiếu nữ mười bốn tuổi ở đời sau làm gì nhỉ? Y không biết, nhưng ít ra cũng không phải ngày ngày đi chăn dê, không phải đối diện với cái chết bất kỳ lúc nào.

Y không thể làm cầm thú, thật sự không thể xuống tay được. Thực ra thì, tay y đã lỡ "xuống" rồi. Chết tiệt thật, vừa rồi còn vuốt tóc nàng, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, bàn tay bất kham kia đã không nghe lệnh chủ nhân, nắm trọn lấy bầu vú mơn mởn của nàng. Làn da nàng tuy không mịn màng lắm, nhưng sự tươi tắn, khỏe mạnh tràn đầy sức sống ấy vẫn khiến y choáng váng. Nữ tử thảo nguyên dù phát dục sớm, cơ thể cũng có quy mô nhất định. Từ mông đến ngực, trong bóng tối tuyệt đối sẽ chẳng ai nghĩ đây là một cô bé vị thành niên. Thế nhưng, mỗi lần định thực sự biến nàng thành một người phụ nữ, Vân Diệp lại cảm thấy tội lỗi nghiêm trọng. Xã hội hiện đại đã giáo dục y cực kỳ thành công về điều này.

Na Mộ Nhật ngủ rất ngon lành, Vân Diệp thì ngủ không ngon chút nào. Nhất là nửa đêm, Na Mộ Nhật thò một chân gác lên bụng y, khác gì đang lấy mạng y đâu. Y cố nhịn, nhét chân nàng vào chăn, không dám nhìn cơ thể nàng. Trong đầu y ra sức nhớ tới Tân Nguyệt, mới có thể tạm thời vượt qua được dục vọng.

Trên thảo nguyên không có tiếng gà gáy. Na Mộ Nhật vẫn dậy đúng giờ, ngôi sao bên ngoài vẫn còn treo cao trên trời. Vân Diệp với đôi mắt thâm quầng, không thể hiểu nổi cái vẻ mặt chan chứa hạnh phúc của nàng từ đâu mà có. Nàng loạt xoạt mặc quần áo. Na Mộ Nhật khẽ hôn lên mặt Vân Diệp rồi cười tít mắt, vén rèm cửa đi ra ngoài, hệt như một đại tướng quân vừa chiến thắng trở về.

Nến đỏ trong lều chưa cháy hết, ánh sáng lập lòe rọi khắp lều. Hoạn Nương chẳng biết đã vào từ lúc nào, cười hì hì hỏi: – A Lang, đêm qua ngủ có ngon không?

Vân Diệp tức tối nói: – Ngủ cái gì mà ngủ! Ta cả đêm không ngủ, ngươi bày trò quỷ quái gì thế hả?

Hoạn Nương kinh hãi che miệng lại: – A Lang phải nghĩ cho thân thể của mình chứ. Thiếu niên tham hoan, không biết tiết chế là điều không nên chút nào.

Nói xong, nàng liếc nhìn lên giường.

Vân Diệp đứng bật dậy, vén chăn lên: – Đã chừng đó tuổi rồi mà còn nghĩ lung tung gì vậy! Tối qua không xảy ra chuyện gì cả.

Nhìn chiếc giường vẫn sạch sẽ tinh tươm, Hoạn Nương không khỏi hoài nghi: – Na Mộ Nhật nói với nô gia, hôm qua nàng ấy nói đã ngủ cùng ngài mà.

– Đúng thế, ta ngủ cùng nàng ấy, cũng chỉ đơn thuần là ngủ mà thôi. Vừa mới lên giường, nàng ấy đã ngủ say tít thò lò. Nửa đêm còn giằng chăn của ta, khiến ta lạnh suốt cả đêm. Lần sau những loại chủ ý như thế này thì nghĩ ít thôi, để ta đỡ phải chịu lạnh.

Mới sáng sớm Vân Diệp đã rất bực mình.

Hoạn Nương mở mắt thật to nhìn Vân Diệp. – Đừng nghĩ bậy. Thân thể ta rất tốt, không có bệnh tật gì cả. Chỉ là ta không muốn thôi. Cho dù ta có muốn, cũng phải làm một cách quang minh chính đại. Làm thế này sao có thể chấp nhận được? Mai chúng ta về rồi, không nên hại cô nương ngốc nghếch đó.

Hoạn Nương cúi đầu, do dự r���t lâu nói: – A Lang, nô gia không muốn về Trường An, muốn ở lại cùng Na Mộ Nhật.

Vân Diệp dừng tay đang mặc quần áo lại, lấy làm lạ: – Không phải ngươi luôn muốn về Trường An à? Ngươi yên tâm, trong nhà ta toàn là nữ nhân, ngươi và bọn họ sẽ rất hợp nhau. Sống yên lành hết đời chẳng phải tốt hơn sao?

– A Lang, nô gia đã không còn bất kỳ người thân nào nữa rồi. Nô gia tin rằng về Trường An, ngài sẽ chiếu cố cho nô gia thật tốt. Chỉ là nô gia đã sống ở thảo nguyên ba mươi năm, quen với cuộc sống nơi đây. Vả lại, nô gia rất thích Na Mộ Nhật, ở cùng nàng ấy cảm thấy rất vui.

Hoạn Nương mỉm cười nói: – Ngươi và Na Mộ Nhật mới ở cùng nhau một tháng mà đã thích nàng ấy nhanh đến vậy sao?

– Có người chỉ ở cùng nhau vài ngày giống như đã quen biết nhau từ rất nhiều năm trước, có người dù sống với nhau cả đời cũng chỉ như người qua đường. Nô gia hiểu trái tim của Na Mộ Nhật, cho nên mới sắp đặt cơ hội này. Ai ngờ nha đầu ngốc ấy lại không nắm lấy cả cơ hội cuối cùng. A Lang đừng vứt bỏ cô nương ngốc nghếch này, không có ngài, Na Mộ Nhật sẽ không sống nổi trên thảo nguyên đâu.

Hoạn Nương nắm góc áo Vân Diệp cầu khẩn. – Hoạn Nương, hãy nghĩ cho thật kỹ, rốt cuộc là ở lại thảo nguyên hay theo ta về Trường An. Ngươi đừng lo cho Na Mộ Nhật, ta sẽ an bài mọi chuyện thật tốt cho nàng ấy. Ngươi chỉ cần nghĩ cho bản thân thôi.

Hoạn Nương đứng sau lưng Vân Diệp, búi tóc cho y, rồi đội mũ lên đầu y, thuận tiện vuốt cho thẳng thớm chiếc mũ: – Nô gia đã thích thảo nguyên từ lâu rồi. Cuộc sống nơi đây không bị gò bó. A Lang đừng lo cho nô gia. Công chúa ở lại một mình sẽ rất cô đơn, nô gia xin ở lại cùng công chúa.

– Vậy ta để lại tất cả dụng cụ sinh hoạt cho ngươi. Ngươi hãy chiếu cố tốt bản thân. Nếu không thích ở thảo nguyên nữa, đến mùa thu sẽ có thương đội tới đây, ngươi theo họ về là được.

Vân Diệp luôn tôn trọng lựa chọn của người khác. Bất kể là ai, chỉ cần đưa ra lựa chọn rõ ràng, Vân Diệp đều sẽ để họ được toại nguyện. Y nghĩ, tuổi thọ bình quân của người dân Đại Đường chỉ có ba mươi, nếu không để họ sống tự do, vậy cả đời họ khác gì cây cỏ đâu.

Na Mộ Nhật đi chăn dê rồi. Từ xa, y nghe thấy tiếng hát của nàng. Trong tiếng hát tràn đầy hạnh phúc và mong đợi.

Trình Xử Mặc đã trở về. Thời gian qua hắn đi khắp nơi chinh phạt các bộ tộc nhỏ không phục tùng. Theo cách nói của hắn, đại quân chỉ cần ��i qua đâu là quét sạch bọn phản nghịch ở đó. Hắn về từ tối hôm qua, muốn tìm Vân Diệp nói chuyện, nhưng bị Hoạn Nương ngăn lại, nói rằng tối nay Hầu gia không tiếp khách.

Cái tên thường ngày cần Vân Diệp phải đập vỡ đầu mới nhét nổi cái gì đó vào trong. Ai ngờ ở phương diện này, hắn lại có thể xưng là không thầy mà tự thông. Chỉ cần nhìn thần sắc của Hoạn Nương là hắn đã hiểu ý, lập tức đi tìm Hà Thiệu uống rượu.

Mới sáng sớm, hắn đã thức dậy, lượn quanh Vân Diệp. Thi thoảng lại hít hà trên người y, nhặt một sợi tóc dài trên giường, ngoác miệng cười ngu ngốc với Vân Diệp. Trong đôi mắt híp lại kia, không ngờ lại lóe lên một tia sáng, điều đó chưa từng có trước đây.

– Mắt ngươi híp lại làm gì thế? Mấy ngày không gặp, học đâu ra trò đoán tâm tư người ta?

Với Trình Xử Mặc, không cần phải uyển chuyển. Có gì không hiểu cứ hỏi thẳng là được. – Diệp Tử, ngươi bắt đầu bố cục sớm thế à? Cha nói với ta, thỏ khôn có ba cái hang, con người thế nào cũng phải có năm sáu cái hang mới phải. Không may cái hang này hỏng thì còn có cái hang khác, đó gọi là lo xa thì không sợ buồn gần.

Vân Diệp nghiêm trang giáo huấn Trình Xử Mặc: – Nói bậy bạ! Cái gì mà thỏ khôn có ba hang chứ. Hiện giờ Thiên tử thánh minh tại vị, cần gì phải chuẩn bị chứ? Chỉ có loạn thế mới cần đến những chuyện đó. Ta chỉ thương cho Na Mộ Nhật, một mình nuôi chừng đó đứa bé, sống không dễ dàng. Chỉ là cho họ một chỗ an thân thôi. Sau này đừng nói lung tung nữa.

– Ca ca hiểu mà. Ngươi đuổi Hồng Thành đi, trong quân không còn Bách Kỵ Ti nữa. Làm chút thủ đoạn để không bị ai phát hiện. Sau này bất kể ai hỏi tới, ca ca sẽ nói đó là do Diệp Tử ngủ với khuê nữ người ta nên phải bồi thường.

– Xéo.

Miệng mắng Trình Xử Mặc, nhưng trong lòng Vân Diệp lại lo lắng. Có phải mình làm quá rõ ràng rồi không? Chuyện mà ngay cả kẻ ngốc cũng nhìn ra được, làm sao có thể giấu được Đường Kiệm, Hứa Kính Tông? Càng khỏi nói đến Lý Tịnh.

Thảo nguyên quả là nơi có ma. Vừa mới nghĩ tới Lý Tịnh, liền có hộ vệ tới báo rằng Đại Tổng Quản có chuyện muốn thương lượng với Vân Hầu, mới tới đại trướng một chuyến.

Vân Diệp vội vàng tới đại trướng, chỉ thấy trên bàn đặt một hộp gấm. Có một đại hán toàn thân thương tích đứng trước mặt Lý Tịnh, bị hộ vệ vây kín, có thể chém người bất kỳ lúc nào. Đại hán đó rất quen thuộc, chính là Hi Đồng ca hát trong mưa. Chỉ thấy hắn quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, máu không ngừng chảy ra trên lưng và vai, xem ra đã trải qua một cuộc chiến đấu khốc liệt.

– Hi Đồng, sao lại là ngươi? Ngươi không biết tự ý xông vào quân doanh sẽ bị chém đầu sao?

Vân Diệp thi lễ với Lý Tịnh xong hỏi Hi Đồng. – Mỗ nợ Vân Hầu một mạng. Nghe nói tên Dạ Đà đã đắc tội với ngài, mỗ đã ngàn dặm truy sát, cuối cùng giết được hắn, đem thủ cấp tới cho Vân Hầu xem.

Nhiều ngày không gặp, tên này vẫn tinh thần như cũ. Bị người ta chém mấy đao mà trung khí vẫn sung túc. Hào khí không hề kém năm xưa.

Lý Tịnh nói với Vân Diệp: – Kẻ này mang một thủ cấp tới đại doanh, nói là đã giết tên ác tặc chặn đường Vân Hầu. Lão phu chưa từng gặp Dạ Đà, nên mời ngư��i tới nhận diện.

Vân Diệp mở hộp gấm ra, bên trong quả nhiên là thủ cấp của Dạ Đà. Dạ Đà chết thống khổ vô cùng, mặt mũi nhăn nhúm lại. Đầu bị khoái đao chém xuống, vết cắt cực ngọt. Lòng Vân Diệp thắt lại.

Vân Diệp bất chợt quay đầu hỏi Hi Đồng: – Môn phái của các ngươi là gì? Bọn chúng còn muốn biết điều gì nữa?

Vân Diệp vừa dứt lời, các hộ vệ xung quanh lập tức đặt đao vào chỗ yếu hại của Hi Đồng. Tên này như một kẻ liều mạng, đối diện với năm sáu thanh trường đao sáng loáng mà mắt không hề chớp lấy một cái, hắn há miệng cười, cứ như đang cười nhạo Vân Diệp không biết người tốt.

– Hi Đồng, trước mặt ta đừng đóng kịch. Ta cho ngươi biết hai chuyện, chuyện thứ ba thì đợi ngươi khai rồi ta mới nói. Thứ nhất, ngươi không phải là đối thủ của Dạ Đà. Thứ hai, không cần ngươi giết thì hắn cũng đã chết rồi.

Hi Đồng rống lên: – Lão tử đánh lén mới giết nổi hắn!

– Hi Đồng, ngươi cũng là một hán tử, sao lại nói lời dối trá trước mặt ta như vậy? Nếu trước kia ta chỉ hoài nghi, thì giờ ta đã có thể khẳng định ngươi và đám người kia có liên hệ với nhau. Tất cả bí mật đều nằm ở cái đầu này. Hắn đã nói cho ta biết nhiều thứ rồi, ngươi còn muốn nói dối nữa không?

Đối với việc bị Hi Đồng lừa, Vân Diệp rất thương tâm. Y từng ôm ấp hi vọng mỹ hảo, cho rằng mình được thấy một hiệp khách chân chính, ai ngờ tất cả chỉ là một màn kịch.

Thương tâm qua đi là phẫn nộ. Muốn xem kịch thì không cần ngươi phải diễn. Đời sau này có rất nhiều diễn viên giỏi hơn ngươi, diễn không thật bằng ngươi sao? Ở Đại Đường này, chỉ có ta lừa người khác, bị người khác lừa là một sự sỉ nhục.

Cho dù trong lòng không muốn thừa nhận, nhưng sự kiêu ngạo của kẻ xuyên việt đã ăn sâu vào xương tủy y. Trông y ôn hòa, nhưng thực chất lại ngạo mạn. Cảm giác ưu việt này được Lý Nhị cho là sự kiêu ngạo của đệ tử cao nhân, vô tình trùng hợp với thân phận của Vân Diệp.

Hi Đồng bị trói lại, dây thừng to bằng ngón tay. Nhìn thấy vẻ không coi ai ra gì của hắn, Vân Diệp lấy sợi thừng da trâu trong túi ra, bảo hộ vệ cởi dây th��ng cũ ra, dùng đoạn thừng da trâu này trói hai ngón cái của hắn lại. Hi Đồng ngầm dùng lực, nhưng phát hiện không thể làm gì được, bất kể thế nào cũng không thoát ra nổi. Bấy giờ, trên mặt hắn mới thoáng hiện một chút khẩn trương.

– Vân Hầu, ta có ý tốt. Vượt ngàn dặm xa xôi đưa cho ngài thủ cấp kẻ thù. Vì sao ngài lại đối xử với ta như thế này?

– Hi Đồng, ta mong rằng cái tên của ngươi là thật, không phải dùng để lừa ta. Như thế, lòng ta có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút. Nói cho ta biết, các ngươi định làm gì. Nếu ta biết, nhất định sẽ nói cho bọn chúng biết, nhưng ngươi chớ mong bước ra khỏi quân doanh nửa bước.

Lý Tịnh cười khà khà, ngồi ở ghế soái nhìn Vân Diệp giao phong với Hi Đồng. Tiểu tử này không ngờ lại tức giận thật sao? Lý Tịnh hứng thú quan sát.

Truyen.free là nguồn duy nhất sở hữu bản quyền của đoạn truyện này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free