(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 207:
Lý Tịnh vùi mình trong đống bông, lười biếng nói với Vân Diệp:
"Một nghìn kỵ binh đó ta đã lệnh cho họ tới Vân Trung chờ lệnh trước rồi, cậu hỏi làm gì?"
"Đại tổng quản, ngài đã đuổi hết binh sĩ hộ tống đi rồi, làm sao bảo đảm an nguy cho đoàn xe của chúng ta đây? Hơn nữa, trong đoàn còn có ngài, Đường Kiệm, Tôn đạo trưởng, Hứa Kính Tôn, vạn nhất có chuyện gì xảy ra thì tiểu tử dù có chết vạn lần cũng không hết tội với ngài."
Vân Diệp cũng bực đến điên người, cho dù ngài có muốn đuổi hết binh sĩ đi thì cũng nên báo trước cho tôi một tiếng chứ. Lần này may là mã tặc, chứ nếu là tàn quân Đột Quyết thì coi như xong rồi.
"Nguy hiểm này có đáng gì, Vân Trung mới thực sự nguy hiểm. Lúc lão phu xuất chinh thảo nguyên đã điều hết binh lực từ Vân Trung, hiện tại nơi đó chỉ còn là một tòa thành không, vạn nhất Tây Đột Quyết đánh tới Vân Trung thì sao? Đó mới là đại sự, một đội xe của cậu có quan trọng bằng cả Vân Trung không? Lão phu thấy số phụ binh cậu thuê ai nấy đều giỏi chinh chiến, đám kẻ cắp nhỏ nhặt này hẳn không đáng bận tâm trong mắt cậu mới phải chứ, sao lại chạy đến đây kể lể với ta? Mau cút đi, vừa mới chợp mắt đã bị đánh thức rồi, không thương xót cái thân già này chút nào à."
Miệng vẫn còn lèo nhèo, nhưng người thì đã vùi mình vào đống bông lần nữa.
Cẩu tử trên sườn dốc không ngừng vẫy tay, Vân Diệp và Trình Xử Mặc liền thúc ngựa chạy vội về hướng đó. Vân Diệp hít sâu một hơi, phía sau sườn núi, thi thể nằm la liệt. Nhìn trang phục mới hay tất cả đều là thương nhân Ba Tư, còn mấy Hồ cơ đang túm tụm một chỗ run rẩy.
Dưới chân Cẩu tử là một hán tử mặt đầy máu me, miệng bị Cẩu tử dùng chân giẫm lên, đang ú ớ nói gì đó.
Không cần nói Vân Diệp cũng thừa hiểu, đám mã tặc này vừa cướp xong thương đội Ba Tư thì phát hiện ra đoàn người Vân Diệp. Nghĩ bụng tiện tay dắt dê, bọn chúng định xử nốt đám Vân Diệp, nào ngờ đâm phải đá khiến toàn quân bị diệt sạch. Cẩu tử là đuổi theo một tên mã tặc bỏ chạy mà tới được chỗ này.
Vân Diệp ra hiệu cho Cẩu tử nhấc chân ra để hắn hỏi tên mã tặc này vài câu, nhưng Cẩu tử không chịu, nói với Vân Diệp:
"Hầu gia, tên này mồm miệng dơ bẩn, nếu tiểu nhân nhấc chân ra, hắn sẽ buông lời vũ nhục ngài. Ngài không thể để một tên mã tặc như hắn vũ nhục được."
"Không sao đâu Cẩu tử, chỉ cần hắn dám thốt ra một lời thô tục, ta sẽ lột da rút gân hắn."
Vân Diệp cau mày.
Chân Cẩu tử vừa nhấc ra thì tên hán tử kia liền quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu xin tha mạng.
**********
Tin tức từ miệng tên mã tặc không khác mấy so với điều Vân Diệp suy đoán. Đây là một tên cường đạo chiếm núi, cũng chính là bọn cướp đường mà mọi người thường nhắc đến, chuyên cướp bóc, giết hại khách thương qua đường mà không ai quản lý, đặc biệt là Hồ thương.
Từ khi tới thế giới này, chuyện nhìn thấy thi thể đã thành cơm bữa. Sinh mệnh ở thời đại này vô cùng rẻ mạt, có rất nhiều người chẳng hề bận tâm rằng mình vừa giết chết một người hay chỉ là giết một con gà. Cẩu tử chỉ là một hài tử hơn mười tuổi, theo tên mã tặc kia đến một nơi kín đáo rồi một đao đâm thẳng vào cổ hắn. Tiếng xin tha mạng thê lương trước khi chết của tên mã tặc dường như hắn không hề nghe thấy, nhát đao đó đâm hết sức dứt khoát.
Sào huyệt mã tặc cách nơi này chỉ mười dặm. Hôm nay lại nghe nói có mối làm ăn lớn, cho nên trong trại chỉ còn người già yếu, bởi phàm là người có thể cầm đao thương đều đã xuất động cả rồi. Nghe tin tức này, đám phụ binh nào còn tâm trí mà nghỉ ngơi nữa? Năm mươi con khoái mã như gió cuốn ào ào trên đường.
Để đảm bảo an toàn cho bản thân, Vân Diệp không phản đối những phụ binh này kiếm chút tiểu tài. Đám phụ binh cũng rất tự giác, để lại tất cả hàng hóa của thương nhân Ba Tư cho Vân Diệp, bọn họ cho rằng đây là thứ mà Hầu gia xứng đáng nhận được.
Lấy tiền của người, giải nạn cho người, nếu giải quyết được tai họa thì cho họ nhập thổ vi an cũng là một lựa chọn hợp lý.
Phụ binh rời nhà đã lâu, lúc này vừa đào hố vừa tranh thủ liếc trộm mấy Hồ cơ khoác áo lông bên cạnh. Có kẻ còn hấp háy mắt chỉ vào đôi chân trần bóng láng của Hồ cơ, khiến cho các Hồ cơ này càng túm tụm lại một chỗ run rẩy hơn.
Vân Diệp sớm nghe những Hồ cơ này vì muốn an cư lạc nghiệp mà đi cùng với một số đoàn lạc đà từ Trung Á xa xôi vạn dặm tới Trường An. Họ muốn nhân lúc tuổi trẻ, nhan sắc còn đẹp mà kiếm chút tiền, phấn đấu mấy năm để nửa đời sau có vốn dưỡng lão. Để tương lai có một chỗ dựa, bọn họ hoàn toàn không để ý đến danh dự bản thân, chỉ cần có thể kiếm được tiền, thì với các nàng không có gì là không thể đánh đổi.
Không ngờ Đường Kiệm lại có thể nói được tiếng Hồ. Sau khi hắn nói một tràng tiếng Hồ với các Hồ cơ thì bọn họ dường như sống lại. Mới vừa rồi còn sợ đến chết khiếp, vậy mà bây giờ đã lớn mật đi quyến rũ phụ binh. Không h�� để ý đến gió lạnh đầu xuân, buộc chặt áo lông cừu bên hông, để lộ bộ ngực và cặp mông nảy nở. Tay chân thướt tha, đưa mắt liếc tình với các phụ binh. Hai Hồ cơ đẹp nhất thì bị Đường Kiệm và Hứa Kính Tông kéo vào xe ngựa. Hai vị này ngay cả thể diện cũng không màng sao?
Nhưng hai người đó so với Hà Thiệu thì cũng coi như còn tốt chán. Hà Thiệu dẫn theo hai kế toán, tỉ mỉ kiểm kê từng món hàng hóa của thương nhân Ba Tư – không, lúc này đã là của Vân Diệp, và hắn cũng có phần trong đó. Trông mặt hắn thèm khát như quỷ đói. Hắn dường như không nhìn thấy đám Hồ cơ đang quyến rũ mình, chỉ dán mắt vào đống của cải. Một tay vuốt ve tấm thảm Ba Tư mềm mại đến chảy cả nước miếng, còn một tay đẩy Hồ cơ đang đến gần ra, cảnh giác nhìn nàng, hình như hắn sợ nàng sẽ cướp mất bảo bối của hắn vậy.
Lý Tịnh vốn là một đại nhân vật không thể đắc tội, giờ lại đắc thắng hoàn triều, càng không thể đắc tội được. Khoa quân sự của thư viện Trường An còn cần lão dốc sức ủng hộ. Dù thái độ của lão có gay gắt, Vân Di���p lần này quyết coi lão như ông nội mà tới hiếu kính.
Một thùng rượu nho nguyên chất được đưa đến xe của Lý Tịnh, đây là thứ mà ở Trường An có muốn cũng khó lòng kiếm được. Thứ rượu nho này tối kỵ bị rung lắc, vận chuyển trên đường mà xóc nảy sẽ khiến phẩm chất rượu nho giảm sút. Hơn nữa, đường xá xa xôi vận chuyển càng thêm bất tiện, cho nên những thương nhân Ba Tư này đều chưng cất lấy tinh chất rượu đựng trong thùng gỗ, sau đó vạn dặm xa xôi vận chuyển đến Trường An, rồi tại đây mới pha loãng ra, bán giá cắt cổ.
Dọc theo đường đi, ngoài việc không vừa mắt Vân Diệp ra, đồ ăn, thức uống, dụng cụ mà y hiếu kính thì đưa bao nhiêu lão cũng nhận. Ngay cả khi khám bệnh cũng vậy, mới vừa chuyện trò vui vẻ với Tôn Tư Mạc, nhưng quay sang đã lại đấu khẩu với Vân Diệp, khiến Vân Diệp đau đầu không thôi. Vân Diệp mấy lần muốn mời Lý Tịnh khi về tới thư viện giảng mấy bài, để cho đám trong thư viện biết thế nào là tác chiến chỉ huy, không phải là kiểu hai người đứng trên hai đống cát mà chửi nhau, nhưng còn chưa nói thì đã bị Lý Tịnh đuổi đi. Chiến thuật của Uất Trì đại ngốc và Đoạn Mãnh sớm đã thành trò cười trong thành Trường An, còn khiến cho danh tiếng thư viện bị tổn hại, bị Lý Cương giáo huấn một trận rồi bắt tự giam hai ngày. Tố chất học viên như vậy thật khiến Vân Diệp lo lắng.
Hắn liền lấy đồ mở thùng gỗ, đổ đầy một bát lớn rượu nho, lại thêm mấy khối băng vào rồi bưng cho Lý Tịnh. Ly sứ men xanh kết hợp với màu đỏ tươi của rượu trông thật bắt mắt.
Đá lạnh trong ly cứ nổi lên rồi chìm xuống, vừa nhìn đã biết là thứ thượng hạng. Lý Tịnh bưng lên vừa ngửi, nhấp một ngụm thở dài, từ trong ngực áo lấy ra một bình sứ nhỏ, đổ thứ gì đó vào ly rượu. Vân Diệp nhìn kỹ thì hóa ra là đường trắng. Rượu nho chẳng phải nên uống nguyên vị sao, vì sao Lý Tịnh lại cho thêm đường? Lão làm vậy để làm gì? Lão vốn xuất thân từ hào môn, nhất định không thể nào không biết cách uống rượu nho. Nhưng Vân Diệp lại không dám hỏi, lão nhân gia gần đây tính tình thất thường.
"Tiểu tử nói đi, vô cớ xun xoe thế này không phải đạo. Ắt hẳn có chuyện muốn nhờ, cứ nói thẳng ra đi."
Không ngờ Lý Tịnh lại mở miệng trước, điều này khiến Vân Diệp vô cùng cảm động. Hiện tại đừng nói Lý Tịnh uống rượu nho mà cho thêm đường, dù lão có cho nước tương Vân Diệp cũng cho là đúng.
"Ngài một đời chinh chiến, bách chiến bách thắng, đánh từ nam chí bắc, đánh đâu thắng đó, có thể nói là quân thần bậc nhất của Đại Đường ta. Tiểu tử có một thỉnh cầu nhỏ nhoi, nếu như ngài có thể đến thư viện giảng dạy mấy tiết, tiểu tử xin thay mặt toàn bộ học sinh thư viện mà cảm kích ngài."
Vân Diệp thừa cơ nói yêu cầu, bằng không sau này đừng mong có cơ hội nào nữa.
Lý Tịnh rất hứng thú nhìn Vân Diệp, uống một ngụm rượu rồi mới nói:
"Cậu không biết binh pháp khác với các loại học vấn khác, không thể dễ dàng truyền thụ à? Các triều đại đế vương đều do binh gia mà thay đổi, tướng soái phía dưới hơi có dị động liền lập tức đại họa lâm đầu. Yêu cầu của cậu ta sẽ không đáp ứng, cũng không dám đáp ứng, nó sẽ hại cậu, hại ta. Tiểu tử, nói yêu cầu khác đi, ta thiếu nợ cậu một nhân tình, chỉ cần không phá luân thường đạo lý, ta sẽ đáp ứng."
Vân Diệp cười nói:
"Nếu như ta có thể khuyên bảo bệ hạ để bệ hạ cho phép truyền bá tinh túy binh pháp trong thư viện, thì liệu ngài có chịu đến thư viện giảng bài hay không?"
Tay Lý Tịnh run lên một chút, rượu trong ly vì vậy mà sánh ra ngoài. Lão lấy khăn lau rượu trên tay, rồi nói với Vân Diệp:
"Nếu cậu thật có bản sự này, ta rất cam tâm tình nguyện giảng bài ở thư viện, dù dạy cả đời cũng không nề hà."
Nhận được câu trả lời như mong muốn, Vân Diệp vui sướng hài lòng cáo từ Lý Tịnh, nhảy xuống rời khỏi xe ngựa. Lý Tịnh nhìn bóng lưng Vân Diệp cao giọng hỏi:
"Tiểu tử, cậu nắm chắc mấy phần?"
Vân Diệp không nói lời nào, chỉ ra dấu ám chỉ tám phần mười, sau đó tìm Hà Thiệu xem tài sản của mình được bao nhiêu.
"Tám phần mười? Tiểu tử này dựa vào đâu mà tự tin đến thế? Chỉ mong cậu có thể thành công, ta cũng không muốn sở học bình sinh bị vùi lấp theo cỏ cây."
Lý Tịnh uống nốt chỗ rượu còn lại, trong miệng còn đọng lại dư vị vừa chua vừa ngọt, thật lâu vẫn chưa tan đi.
Trên một ngọn núi cách mười dặm có làn khói đen bốc lên, đó là tín hiệu thành công của Trình Xử Mặc. Xem ra ngày hôm nay dù thế nào cũng không thể đi tiếp được rồi, Vân Diệp đành ra lệnh hạ trại tại chỗ. Đội ngũ gần nghìn người bắt đầu trật tự dựng doanh trại.
Doanh trại còn chưa dựng xong thì bọn Trình Xử Mặc đã trở về. Đằng sau kéo theo một đàn lạc đà, trên lưng chất đầy hàng hóa. Các phụ binh ai nấy cũng hết sức phấn khởi, vì tất cả những thứ này đều là chiến lợi phẩm của bọn họ. Chỉ cần bán những thứ này cho Hà Thiệu, bọn họ sẽ thu được một khoản tiền lớn. Bao năm làm phụ binh cũng không bằng một lần này, không chỉ thu nhập tăng hơn mười lần, mà nguy hiểm cũng nhỏ đi nhiều. Trong đoàn xe, chỉ có bọn họ là hy vọng chuyến hành trình này đi mãi không thôi.
Tiền của Hà Thiệu không hề ít đi, ngược lại còn tăng lên rất nhiều, đủ chất đầy bốn, năm xe. Hắn phát sầu không phải vì tiền quá ít, mà vì tiền quá nhiều.
Trình Xử Mặc triệu tập toàn bộ phụ binh đến để phân chia hàng hóa. Là một đầu lĩnh, hắn không để ý mấy trăm quan tiền lẻ, chỉ là cảm thấy các huynh đệ theo hắn diệt mã tặc, có giao tình sinh tử, cho nên không thể để các huynh đệ chịu thiệt. Hà Thiệu là loại người gì hắn đã quá rõ ràng. Huynh đệ phủ binh theo hắn đi tiễu trừ người Đột Quyết, lấy được áo khoác da cừu hoàn hảo, vậy mà khi đưa đến trước mặt Hà Thiệu thì biến thành đồ rách nát, một bộ chỉ được ba mươi văn, khiến huynh đệ phủ binh suýt chút nữa vung đao chém Hà Thiệu. Hiện tại lần phát tài này xuất hiện trước mắt Hà Thiệu, chỉ thấy mắt hắn lấp lóe tinh quang, liền biết tên hỗn đản này lại muốn giở trò hãm hại người khác.
Về khoản ăn nói, Trình Xử Mặc không phải đối thủ của Hà Thiệu. May mà hắn còn có một huynh đệ tốt.
Khi Vân Diệp bị Trình Xử Mặc kéo đến trước mặt Hà Thiệu, hai người trừng mắt nhìn nhau cùng lắc đầu, hai người đều là một dạng, làm sao mà mặc cả được? Vân Diệp quay đầu lại nói với Trình Xử Mặc:
"Những hàng hóa này huynh muốn bao nhiêu tiền thì cứ nói, chúng ta không trả giá."
Trình Xử Mặc ngớ người ra một lúc mới phát hiện, hình như hai người họ là một phe. Huynh đệ không đáng tin cậy, phải làm sao đây? Đang lúc không biết tính sao, chợt một thanh âm truyền tới:
"Ta tới đàm phán, tiền mồ hôi nước mắt của các tướng sĩ không thể để lũ thương nhân lòng dạ hiểm độc tham ô được."
Hà Thiệu lần nào thấy Lý Tịnh chân cũng muốn khuỵu xuống, không tự chủ được muốn quỳ lạy, nào có dũng khí mà đàm phán với lão nhân gia.
"Lão nhân gia đã có lời thì cứ nói, tiểu tử xin lắng nghe và nhất nhất nghe theo."
Nếu không thể đàm phán, thì đành nộp vũ khí đầu hàng cho xong.
"Vậy thì tính theo trọng lượng, lạc đà coi như tặng các ngươi, một cân hàng hóa đổi lấy một cân tiền, mọi người đều không ai thiệt thòi."
Lý Tịnh suy nghĩ một chút, rồi nhìn mấy xe tiền rồi mới quyết định. Phụ binh lập tức reo mừng, vậy chẳng phải là đè gian thương ra hút máu sao?
Mồm Hà Thiệu đã há hốc đến tận trán, đây là kiểu buôn bán gì vậy chứ? Lý Tịnh đây là lấy binh pháp ra đàm phán, xuất kỳ bất ý, một câu nói đã quyết định thắng bại.
Vân Diệp và Hà Thiệu cùng nhìn Lý Tịnh:
"Quân tử nhất ngôn?"
Lý Tịnh trong lòng biết chẳng lành, nhưng lời lão vừa nói ra sao có thể nuốt lại được. Nghĩ bụng đây cũng là một cái giá cao, không ngờ bản thân có khi vẫn bị rơi vào bẫy.
**********
Lý Tịnh cứ nghĩ làm như vậy hẳn là khiến thương nhân phải sứt đầu mẻ trán. Nhưng lão không biết nếu như một thương nhân Ba Tư từ Trung Á xa xôi mang theo nghìn cân hàng hóa để đổi lấy nghìn cân tiền, thì thà hắn vứt luôn quần áo đang mặc đi còn hơn. Một quan tiền nặng chừng tám cân, một nghìn cân hàng hóa chẳng qua cũng chỉ đổi được một trăm hai mươi lăm quan tiền mà thôi. Kiểu làm ăn như vậy ngay cả Hà Thiệu cũng không thèm làm, càng không nói đến đám cự thương Ba Tư khôn như quỷ này.
Thùng rượu nho Vân Diệp đưa cho Lý Tịnh kia giá trị không dưới mười quan. Thùng rượu đó nếu tính cả bì chẳng qua cũng chỉ chừng chục cân. Nếu mà tính theo kiểu của Lý Tịnh thì đám phụ binh bị lão hại thảm rồi.
Có điều đám phụ binh không để bụng. Nhìn Hà Thiệu mang ra một cái cân thật lớn, họ liền đồng loạt lấy hàng hóa ra đổi lấy tiền. Mỗi khi hàng hóa cân bằng với tiền thì cao hứng bừng bừng mang hàng hóa chất lên xe, còn tiền thì giắt vào người.
Vân Diệp âm thầm mở một túi hàng hóa, nhìn thấy bên trong đầy an tức hương (còn gọi là cây cánh kiến trắng). Thứ này là nguyên liệu cực tốt để chế biến hương liệu, cũng là một loại dược liệu quý báu. Tôn Tư Mạc cũng có một chút. Lần trước Vân Diệp bị đau bụng, lão chỉ keo kiệt cho hắn một chút, sau khi phối dược ăn vào liền lập tức khỏi đau, cho nên Vân Diệp ấn tượng rất sâu. Một túi lớn này dễ phải đến trăm cân mà chỉ mất hơn mười quan tiền, quả thật không khác nào ăn cướp.
Phụ binh rất hào phóng, nhìn thấy tiền thì hàng hóa ào ào đổ ra. Hà Thiệu gặp người hào phóng thì nhiều, nhưng chưa từng gặp những người hào phóng đến thế này, trăm nghìn quan tiền cũng tiện tay vứt bỏ đi được.
Hà Thiệu lúc này không còn một đồng nào. Ngọc bội tổ truyền trên người cũng phải đưa cả cho Lý Tịnh mới đổi được hết hàng hóa. Lúc đang buộc hàng hóa thì Tôn Tư Mạc, Đường Kiệm, Hứa Kính Tông đi qua. Lão Tôn liên tục hít ngửi, lần theo mùi tìm thấy an tức hương. Vừa mở túi thì hai mắt lão sáng như sao, không nói không rằng khiêng luôn về xe bò của mình. Hà Thiệu cũng không dám ngăn cản, đành phải trừng mắt nhìn Tôn Tư Mạc cướp giữa ban ngày.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản độc quyền của TruyenTV, trân trọng mời quý độc giả tìm đọc tại đây.