Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 209:

Lão hủ xấu hổ, lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, mong Vân hầu thứ lỗi. Người đời ai có của cũng tự nâng niu, đây là đạo lý muôn đời không đổi, vì sao đến lượt Vân hầu lại vứt bỏ như vậy? Lão hủ trăm mối không giải được, mong Vân hầu nói cho biết.

Khi hỏi những lời này, Điền Tương Tử bỗng nhiên ngồi thẳng, đôi mắt mờ đục bỗng chốc trở nên tinh anh có thần, như muốn nhìn thấu Vân Diệp.

– Cái bảo bối mà ngươi coi trọng đã cướp đi tính mệnh gia sư, bây giờ còn liên lụy đến người nhà ta, thứ bảo bối như vậy ta cũng không cần. Nếu ngươi coi đó là trân bảo thì ta xem nó như kẻ thù. Ngươi muốn thì cứ cầm lấy, chỉ cần đưa cho ta một địa đồ tường tận. Trên đường các ngươi cầu tiên đạo, hãy ghi lại khoáng sản xung quanh, sau đó khi trở về, giao lại cho ta. Ta chỉ muốn biết địa hình, khoáng vật ở đâu, có thích hợp để bách tính sinh sống hay không. Những tư liệu này mới là bảo bối của ta. Còn về những lời răn của tiên nhân, các ngươi cứ tự mình tuân theo mà làm.

***

Trên đời này không có người tốt hoàn toàn, cũng không có kẻ ác hoàn toàn. Theo ghi chép của quan phủ, Điền Tương Tử mang tiếng là làm đủ mọi chuyện xấu, nhưng trên thực tế, lão chỉ là một lão nhân tay trói gà không chặt, chân tay yếu ớt, không thể giết người. Thứ có thể giết người chính là cơ trí của lão. Một người thông tuệ như vậy vì sao lại phải chọn tử lộ mà đi? Tuổi ngoài bát tuần mà vẫn không chịu an phận.

Người ngu si thì đơn giản, chỉ biết ăn no ngủ kỹ, chẳng lo nghĩ gì. Những kẻ khác, đặc biệt là người thông minh, lại khao khát nhiều hơn, đồng thời cũng mang nặng nghi hoặc hơn, những điều chưa biết cũng nhiều hơn. Người ngu chẳng cần bận tâm trên mặt trăng có thần tiên hay không, còn người thông minh, mỗi khi ngẩng đầu nhìn tinh không, lại không khỏi tự hỏi, thực ra tinh không là gì? Thật sự có lâu đài tiên giới sao?

Điền Tương Tử trước mặt chính là một người thông minh như thế. Lão tự nhận đã thấu hiểu lẽ huyền vi của nhân gian, hiện tại chỉ cần tìm một lối tắt lên trời là có thể từ phàm nhân biến thành thiên tiên. Khi lão nói những lời này, Vân Diệp phát hiện một trạng thái tinh thần điên cuồng đến mức không thể kiềm chế. Đây là một người điên, một kẻ mắc chứng hoang tưởng, nhưng lão lại tự chủ bản thân rất tốt, bởi vậy thường ngày không ai nhận ra điều khác thường.

– Từ khi còn để tóc trái đào cắp sách đến trường, chữ đầu tiên lão phu nhận biết chính là chữ "Tiên". Mấy năm gần đây tóc đã bạc trắng, lão phu lật lại điển chương của lịch đại tổ sư, nghiền ngẫm từng câu chữ, đối chiếu từng chi ti���t, cuối cùng tìm ra được Bạch Ngọc Kinh Đô. Đó là thế giới của bạch ngọc, thần tiên ca múa, võ sĩ cầm thương, hòa mình vào vũ điệu tiên ca. Tiên hạc ngậm linh chi, rùa trắng dâng điềm lành, dưới đất quỳnh tương chảy tràn, trên trời ti��n nữ rải hoa, chúc mừng lão phu thọ ba nghìn tuổi!

Tư duy thì rời rạc, lời nói không đầu không cuối, giọng điệu hư vô nhưng ánh mắt lại sáng rỡ. Tất cả những điều đó đều chứng tỏ Điền Tương Tử này quả thực đã hóa điên. Vân Diệp muốn cắn thêm miếng đào nữa, y cần một thứ để bịt miệng, bằng không e rằng sẽ lập tức bỏ chạy thục mạng.

– Các ngươi hãy theo lão phu, trèo thang mây, khoác gió trời, hái sao trên đỉnh. Sáng uống tiên lộ, chiều ăn hoàng hôn. Tiên tịch lưu danh, sáng ở Côn Lôn ngắm tuyết, tối đến Đông Hải nghe sóng vỗ, tự do tự tại biết bao.

Điền Tương Tử đã hoàn toàn đắm chìm vào ảo cảnh do chính mình tạo ra, không sao kiềm chế được, còn lôi kéo cả Hi Đồng đang đứng cạnh. Hi Đồng tuy thân hình cao lớn hơn tám thước, nhưng lúc này lại co ro như mèo con sau lưng lão, mặc kệ lão xoa lưng.

Vân Diệp vô cùng hối hận khi đặt chân đến đây. Y vẫn đinh ninh Điền Tương Tử tuy cố chấp nhưng chắc chắn là người cơ trí. Vì lợi ích đôi bên, y cho rằng hai người sẽ dễ dàng đạt được thỏa thuận: một người ngao du khắp thiên hạ, một người ở Trường An đọc du ký của người kia viết, thật là hoàn mỹ. Nhưng y có nằm mơ cũng không thể ngờ được cuộc gặp mặt lại quái đản đến thế, y phải đàm phán với một kẻ điên ư?

– Không ngờ tu vi của lão tiên sinh đã đạt đến mức cao thâm như vậy, Vân Diệp vô cùng thán phục. Vãn bối nguyện dốc chút sức mọn để góp phần vào đại kế đăng tiên của lão tiên sinh. Người đời vẫn nói một người đắc đạo, cả gà chó cũng lên trời. Hi Đồng huynh có được tiên duyên này, quả thực khiến người ngoài phải ao ước.

Sau khoảnh khắc kích động, ánh mắt Điền Tương Tử dần trở nên thanh tỉnh. Lão rơi vào ảo cảnh tự thân không phải chỉ một hai lần, nhưng lần nào cũng nhờ ý chí mạnh mẽ mà thoát ra được. Hi Đồng rõ ràng không có được bản lĩnh như vậy, lúc này vẫn còn đang kích động không sao kiềm chế nổi.

– Ta nghe Hi Đồng nói Vân hầu định kể cho ta toàn bộ sự tình về Bạch Ngọc Kinh Đô?

– Đúng là như vậy. Hiện tại bầu trời cực bắc vẫn một mảnh tối tăm, phải đợi đến cuối tháng Ba mới là thời điểm thích hợp để hành động. Trước đây lão tiên sinh phái người xuất phát là quá sớm. Nơi đó khắp nơi nguy hiểm, muốn sống sót còn khó hơn lên trời.

Nói chuyện với Điền Tương Tử khi lão tỉnh táo thì dễ chịu biết bao.

– Lão phu cũng cho rằng bọn họ khó lòng sống sót. Có điều, vì đại nghiệp mà hiến thân cũng là vinh quang tột cùng của họ. Lần này lão phu định tự mình đi, Vân hầu nghĩ sao?

– Tiên duyên, tiên duyên... Gặp được tức là có duyên. Nếu là của lão tiên sinh thì không ai có thể cướp đoạt, còn không phải của lão tiên sinh thì cưỡng cầu cũng vô ích. Lão tiên sinh tự mình đi một chuyến đương nhiên là rất tốt, chỉ là thân thể của ngài liệu có chịu nổi cái lạnh khắc nghiệt đó không?

Vân Diệp thực lòng mong lão ta sẽ chết trên đường, nhưng ngoài miệng vẫn phải khuyên nhủ.

– Có Vân hầu chỉ điểm, chắc hẳn mọi việc sẽ không thành vấn đề. Chỉ là Vân hầu lại hướng đến sự nghiệp nhân gian, không có hứng thú với việc thăng tiên. Bằng không, hai ta cùng tìm kiếm tiên môn, cùng nhau lên trời chẳng phải là một điều khoái hoạt sao?

Những lời này khiến Vân Diệp toát mồ hôi lạnh. Nếu y bị lôi đến Bắc Cực thật thì đó mới đích thị là tự mình rước họa vào thân.

– Trước khi gia sư lâm chung đã dặn dò vãn bối không được mê đắm tiên đạo. Hơn nữa, sau khi chứng kiến thảm cảnh của gia sư, vãn bối thực sự không dám ôm lòng mơ mộng xa vời. Chỉ đành cầu chúc tiên sinh mã đáo thành công. Ngày sau khi trời hiện ngũ sắc, vãn bối nhất định sẽ dâng hương cầu khẩn cho ngài Điền Tương Tử.

Điền Tương Tử bật cười sảng khoái, thoải mái vô cùng.

– Thế gian này còn vô số kẻ xu nịnh vì phú quý trăm năm, chẳng khác nào phù du sớm nở tối tàn. Vân hầu bỏ đại đạo mà theo tiểu đạo, thật đáng tiếc biết bao. Cũng được thôi, tiên duyên không thể cưỡng cầu. Ngươi vào núi báu mà tay không trở về, thật đáng buồn, đáng tiếc.

Điền Tương Tử nhìn Vân Diệp bằng ánh mắt như thể nhìn thấy ngày tận thế, dường như lão đã nhìn thấu sự ngu xuẩn trong lối sống của phàm nhân. Vân Diệp mặc dù bị khinh bỉ, nhưng ngoài mặt vẫn không tranh giành hơn thua. Trong mắt Điền Tương Tử, y đúng là đã bị phú quý làm mờ mắt hoàn toàn rồi, nên lão cũng chẳng thèm để tâm nữa.

Vân Diệp lấy ra kế sách đến Bắc Cực mà y đã viết mấy ngày trước, hai tay dâng lên cho Điền Tương Tử. Dù sao thì lão ta cũng là người sắp thành tiên, sắp lấy cái mạng già 80 tuổi của mình để thay y khai phá Bắc Cực, vậy nên cũng đáng để y kính trọng.

Điền Tương Tử tự tay đón lấy, mở ra xem xét tỉ mỉ. Lát sau, lão gấp lại, nhắm mắt hồi tưởng, tính toán một hồi rồi mới mở mắt hỏi Vân Diệp:

– Cá lớn nặng hàng trăm vạn cân kia có thật sự tồn tại?

– Năm đó, Nhâm công tử ném mèo, trâu xuống biển làm mồi nhử, không bắt được cá mà lại câu được thôn chu ngư, ăn no nê cả năm không hết. Tiên sinh đọc nhiều sách vở như vậy, sao lại không biết việc này? Ngài đến Bắc Hải đương nhiên sẽ gặp được thôn chu ngư. Bạch hùng (gấu trắng) cũng chẳng đáng ngại, ngài có cao thủ hộ vệ bên cạnh thì đương nhiên không phải lo lắng gì. Chỉ là con thôn chu ngư kia quả thật không ai có thể hàng phục, nếu gặp thì tốt nhất nên tránh.

– Sách Trang Tử đương nhiên lão phu đã đọc qua. Trước đây lão phu vẫn cho rằng đó chỉ là sự cường điệu, không ngờ thôn chu ngư lại thật sự tồn tại. Lão phu chuyến này đi, sống chết khó lường, thứ tốt như vậy biết bao người muốn mà chẳng được. Dù lão phu có làm mồi cho cá, cũng thực sự tuyệt diệu khôn tả.

Điền Tương Tử thật sự là một đại kiêu hùng. Ma vương Chu Sán cuối đời nhà Tùy, kẻ từng ăn thịt người, cũng là một đệ tử của lão. Sau khi Chu Sán chết, lão cũng bặt vô âm tín. Người trong thiên hạ muốn lột da rút gân lão không phải chỉ một hai người. Lý Tịnh cũng chính là một trong số đó. Tìm kiếm hơn mười năm không có chút manh mối nào, không ngờ lão ta vẫn sống cuộc đời tiêu diêu tự tại.

– Vân hầu đã tặng lão phu ân tình này, xin ghi nhớ. Ẩn Môn cũng chuẩn bị một chút lễ mọn, mong Vân hầu vui lòng nhận cho.

Nói xong, lão vỗ tay. Một đại hán đầu trọc ôm một cái rương sắt đặt trước mặt Vân Diệp. Tiếng rương chạm đất thật nặng nề, cho thấy vật bên trong không hề nhẹ.

Lễ vật đưa xong, Điền Tương Tử hình như cũng đã kiệt sức. Hai tráng hán từ sau lùm cây khiêng nhuyễn kiệu đi ra. Hi Đồng đỡ Điền Tương Tử lên nhuyễn kiệu, cúi mình chào Vân Diệp một cái rồi rời đi. Các tráng hán bước nhanh, thoáng chốc đã biến mất trong rừng cây bên bờ sông.

Trình Xử Mặc cùng lão phụ binh từ đình nghỉ chân bên sông đi đến chỗ Vân Diệp và Điền Tương Tử nói chuyện. Vân Diệp không hề nhúc nhích, vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, miệng vẫn ngậm quả đào, tâm trí lơ đãng.

Trình Xử Mặc cũng ngồi xuống cạnh Vân Diệp, ném một quả lê cho lão phụ binh, rồi tự mình cũng cắn rau ráu một quả. Hắn biết Vân Diệp có tính cách cổ quái, chỉ cần lâm vào trầm tư thì sẽ không còn quan tâm đến chuyện bên ngoài nữa. Điều Trình Xử Mặc có thể làm là ngồi chờ Vân Diệp hồi tỉnh.

Một đám hộ vệ Vân gia từ trong rừng cây bước ra, ai nấy đều rút đao khỏi vỏ, giương cung lắp tên, sẵn sàng chém giết. Vì Vân Diệp từ đầu đến cuối không ra lệnh tấn công. Giờ đây bọn Điền Tương Tử đã rời đi, tự nhiên không cần thiết phải mai phục nữa, tất cả đồng loạt hiện thân.

Vân Diệp tỉnh lại sau hồi trầm tư, nhổ hạt đào trong miệng ra. Đào đã ăn xong từ lâu, nhưng y lại cắn hạt đào từ lúc nào không hay, đến nỗi suýt rụng cả răng.

Một con khoái mã từ bờ sông phi nước đại, Lý Tịnh toàn thân võ phục, lưng đeo nghiêng một thanh trường kiếm, phóng đến trước mặt. Ánh mắt ông ấy như muốn phun lửa, rút kiếm chém chiếc kỷ trà trước mặt Vân Diệp thành hai đoạn.

Phất tay ra hiệu cho hộ vệ xung quanh lui đi. Thấy trên chiếu vẫn còn Trình Xử Mặc đang ăn trái cây, ông ấy biết không thể đuổi Trình Xử Mặc, liền thấp giọng nói với Vân Diệp:

– Ngươi có biết hôm nay ngươi đã để loại người nào chạy thoát không? Nơi đáng sợ của hắn có nằm mơ ngươi cũng không thể tưởng tượng nổi. Hồng thẩm thẩm của ngươi vì sao lại ra nông nỗi ấy, chính bởi vì đã chịu thiệt thòi dưới tay ma đầu này. Lão phu đã lật tung cả thiên hạ suốt hai mươi năm, hôm nay đã tiếp cận hắn rất gần rồi. Tiểu tử, ngươi sẽ vì hành động của mình ngày hôm nay mà hối hận cả đời đấy.

Vân Diệp mỉm cười với Lý Tịnh:

– Lý bá bá yên tâm, kết cục của lão là táng thân nơi hoang nguyên Bắc Cực. Ngài nói không sai, người này rất đáng sợ, bởi vì lão là người điên. Một người mộng tưởng trường sinh bất lão, nếu không phải điên thì cũng là biến thái. Ngài không cần hiểu thế nào là biến thái, chỉ cần biết vừa rồi ta cũng rất muốn giết lão ta, chỉ bởi vì vạn bất đắc dĩ mới đành thả lão một con đường. Ngài chỉ cần vén chiếu lên là rõ.

Trình Xử Mặc nghe Vân Diệp nói vậy thì lập tức vén chiếu lên. Chỉ thấy phía dưới chiếu có một cái hố. Đường Kiệm và Hứa Kính Tông đang nằm một đống phía dưới, hôn mê bất tỉnh, trên người đầy lưu huỳnh, dầu hỏa, củi khô các loại dễ cháy, tất cả được nối với một sợi vải dính dầu ở vị trí Hi Đồng đã ngồi.

Lý Tịnh nhìn thấy những thứ này thì oán hận ném kiếm xuống, nói với Vân Diệp:

– Lão tặc này được xưng là toán vô di sách (mưu tính không bỏ sót bất cứ điều gì), chúng ta đúng là đã nuốt đắng rồi.

– Tất cả là do vãn bối lúc trước không nói cho Lý bá bá. Bằng không, với năng lực của Lý bá bá, dù lão có là thần tiên cũng không thoát được cái chết lần này.

Vân Diệp đành phải nhận sai lầm về mình. Bằng không, nếu Lý Tịnh lại đổi ý không đến thư viện giảng bài nữa thì nguy to, lúc đó y mới thực sự là gặp rắc rối lớn. Còn về phần Điền Tương Tử có chết hay không, chết lúc nào thì Vân Diệp cần quái gì bận tâm?

***

Đoàn xe bị những khối băng trên sông Hoàng Hà chặn lại ở bờ sông đã bốn ngày, nhưng Vân Diệp không hề sốt ruột quay về kinh thành. Điền Tương Tử kia tuy là kẻ điên, nhưng lão vẫn còn lý trí, sẽ không làm chuyện ngu xuẩn gây tổn hại đến người nhà Vân Diệp. Chỉ cần trong nhà bình yên vô sự, Vân Diệp liền cảm thấy yên lòng. Y chuẩn bị đánh một giấc thật đã. Mấy ngày nay khi ngủ gió lùa tứ phía, khiến y chán ngán. Ngủ vốn là niềm vui của y, giờ đây vừa có tâm tình, lại có điều kiện, đương nhiên y muốn ngủ một giấc cho thật sướng.

Đun một thùng nước nóng lớn, y ngâm mình toàn thân vào đó, để làn nước ấm bao bọc lấy cơ thể, ngăn chặn mọi âm thanh hỗn tạp bên ngoài. Giống như vùi mình vào lòng mẹ, y cuộn người mặc cho cơ thể chìm nổi trong nước. Mãi đến khi phổi không chịu được, sắp ngạt thở đến nơi mới ngoi đầu lên hít một hơi. Y hưởng thụ cảm giác gần chết hết lần này đến lần khác mà không biết mệt.

Cuộc sống của y khác xa với mọi người, giống như một biên tập viên phim ảnh, ghép nối hai cảnh phim khác nhau, để diễn viên của y có thể diễn tiếp.

Cũng may y có một sư phụ không gì là không làm được, bản thân dù biểu diễn vụng về đến đâu cũng có thể được bù đắp. Hiện tại, hình tượng vị lão sư hư ảo này trong lòng Vân Diệp đang dần trở nên hoàn chỉnh.

Vị lão sư ấy không cần cao to, chỉ cần tương đương người thường là đủ. Trán rộng rãi thông tuệ, trên mặt luôn nở nụ cười hiền, trong mắt không một tia âm u. Trước ngực phất phơ chòm râu ba sợi, trong tay lúc nào cũng cầm một quyển sách, nhưng lại không đọc, mà chỉ luôn dùng ánh mắt chiều chuộng nhìn Vân Diệp.

Lời nói dối nói nghìn lần cũng thành sự thật. Hiện tại, cho dù đối mặt với máy phát hiện nói dối của hậu thế, y cũng tin rằng khi nhắc tới sư phụ của mình, máy phát hiện nói dối cũng sẽ phải sai lầm.

Trở lại sẽ tìm Diêm Lập Bản, bảo hắn dựa theo miêu tả mà họa lại, sau đó tìm một gian phòng treo lên. Người ta đều có tín ngưỡng, y cũng cần phải có tín ngưỡng. Thần phật là giả, đều là ảo giác do tâm thần nghĩ ra. Bản thân y cũng tưởng tượng ra một người, có gì là không được?

Kỳ thực, sâu thẳm trong suy nghĩ của Vân Diệp, không phải y không tin thần phật, mà là có chút hận thần phật. Ngẫm lại việc bản thân xuyên qua không gian đến Đại Đường, trần truồng đứng giữa đồng hoang vu lạy lục thần phật cứu giúp, kết quả thần phật lại như bỏ mặc y đi. Nếu như không có đàn ngựa xuất hiện, có khi bây giờ y đã thành bãi phân sói mất rồi.

Cho nên y hận thần tiên. Dù cho hiện tại có một vị thần tiên đứng ngay trước mặt, phản ứng đầu tiên của Vân Diệp không phải là quỳ lạy, mà là mắng cho hả dạ.

Y lấy chiếc khăn mặt ra khỏi bọc hành lý, đây là món đồ từ hậu thế mà y mang theo. Hai năm nay y rất ít dùng chiếc khăn này, chỉ khi nào lòng đầy lưỡng lự băn khoăn mới lấy ra dùng, điều đó khiến y cảm thấy được an ��i.

Mặc chiếc áo mềm mại, Vân Diệp nằm dài trên giường, bắt đầu đánh một giấc. Y phân phó hộ vệ Vân gia, trong lúc y ngủ thì không cho phép bất kỳ ai đến quấy rầy, phải đợi đến khi y tỉnh dậy mới thôi.

Năm Trinh Quán thứ 4, Trường An liên tiếp đón nhận tin vui. Biên cương không ngừng truyền về những tin chiến thắng: đầu tiên là Trình Giảo Kim đại phá quân Đột Quyết yểm trợ ở Hữu Lũng, sau đó Sài Thiệu phá Tương Thành, và ngay sau đó là tin đại thắng Âm Sơn, Hiệt Lợi bị bắt sống. Đây là một đại thắng chưa từng có trong mấy trăm năm qua. Cả thành Trường An hoan ca suốt ba ngày ba đêm, múa hát không ngừng. Trong cung Thái Cực, những lễ mừng cũng không lúc nào ngớt.

Bản quyền của bản dịch này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free