(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 214:
Vân Diệp chắp tay đi qua đoàn người, miệng không ngừng nói lời cảm kích. Thỉnh thoảng, y còn đỡ những lão nhân trong đám đông đứng dậy, bởi lẽ để họ tiếp tục thi lễ sẽ là biểu hiện của sự cuồng vọng. Lúc này, việc nâng cao danh vọng Vân gia là điều cốt yếu, không thể để xảy ra bất cứ sơ suất nào. Vân Diệp làm đúng theo phép tắc, vì hiện tại, ai mà hành xử không khéo léo lúc này thì đúng là kẻ ngốc.
Vân Diệp ăn điểm tâm Tiểu Nha đút cho, khuôn mặt rạng rỡ để mặc các cô cô, thím thím cởi giúp áo giáp trên người. Nãi nãi vừa lau nước mắt vừa than y sao mà đen đúa, gầy gò đến thế. Nắm chặt tay cháu trai đầy yêu thương, bà chẳng cần nghĩ cũng rõ cháu mình đã khổ sở nhường nào nơi băng thiên tuyết địa, đây đâu phải là điều mà một Hầu gia được nuông chiều từ bé phải chịu đựng.
Đến lượt tắm rửa, nhưng lần này Vân Diệp đã đuổi hết mọi người ra ngoài. Y đã lớn rồi, nếu còn để các thím tắm cho thì chẳng bị cười cho thối mũi mới là lạ. Nãi nãi cẩn thận xem xét khắp lượt, chắc chắn thân thể Vân Diệp không bị thương tích gì mới chịu để y đi.
Cháu trai đã lớn, nên chuẩn bị hôn sự cho xong. Con bé Tân Nguyệt này đến giờ vẫn chưa thành thân, vậy mà đã búi tóc theo kiểu phụ nữ có chồng rồi. Đang nghĩ ngợi thì Tân Nguyệt vội vã chạy tới. Nhìn Tân Nguyệt đang thở hổn hển, lão nãi nãi lại thấy thoải mái trong lòng. Hai đứa nhỏ mà thành một nhà thì còn gì bằng. Bây giờ còn chưa đến tháng ba, nếu như hôn sự được tiến hành nhanh một chút, nói không chừng sang năm đã có thể ôm tiểu chắt trai rồi. Nghĩ tới đây, lão nãi nãi nhìn sang phòng cháu trai, rồi nói với Tân Nguyệt đang hành lễ:
- Chớ vội, chớ vội, người vừa mới về còn đang tắm. Con cũng biết tính tình lang quân không thích nha hoàn kề cận. Năm kia thím thím còn tắm cho nó, năm nay nó đã trưởng thành, ngay cả lão thân đây cũng không cho vào. Ta thấy nó vẫn chưa quen tự mình tắm rửa, con vào giúp nó một chút đi, trong cả nhà này, chỉ có con là thích hợp thôi.
Tân Nguyệt xấu hổ đỏ bừng mặt, không chịu đi vào. Kết quả, nàng bị lão nãi nãi đẩy vào, còn bà thì đứng ngoài giữ cửa không cho ra, vừa cười vừa lẩm bẩm:
- Tóc cũng đã búi lên rồi, sớm đã là người Vân gia, còn giả vờ ngại ngùng gì nữa. Vân gia ta chỉ còn lại độc đinh, cứ như vậy thì bao giờ lão thân mới được bế chắt trai đây? Sao không chịu hiểu chút tâm tư của trưởng bối?
Nhìn thấy cô quản gia đứng ở trong sân cười trộm, lão nãi nãi bực không chịu nổi, than thầm con cháu chẳng có đứa nào ra hồn. Muốn tìm đàn ông gả cho chúng nó, vậy mà đứa nào cũng không chịu. Hai thím lớn tuổi thì đã đành, đằng này có đứa mới ba mươi tuổi sao lại không chịu tái giá? Một lũ chỉ biết ăn rồi nằm, chực chờ cháu trai về dưỡng lão. Chúng nó giờ đã quen phú quý, bảo chúng sống khổ hơn thì có đánh chết cũng không chịu. Thôi bỏ đi, dù sao thì cháu trai bản lĩnh lớn, nuôi mấy kẻ ăn không ngồi rồi cũng chẳng hề gì.
- Trông cửa cho tốt, kẻ nào đến gần thì đánh gãy chân cho ta!
Phân phó xong xuôi cho cô quản gia, lão nãi nãi mới run rẩy trở về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho tiệc rượu buổi tối.
Vân Diệp đang ngụp lặn trong nước, mãi đến cả trăm lần mới chịu thò mặt khỏi nước. Vừa nhấc đầu lên, y đã thấy một khuôn mặt như hoa đang cười tươi với mình – Tân Nguyệt? Điều này sao có thể? Vân Diệp cho rằng mình ngụp lặn lâu quá, đầu óc thiếu dưỡng khí nên bị lú đi, mới xuất hiện ảo giác. Lập tức, y phun một ngụm nước ra, định bụng làm tan biến cái ảo giác này đi.
Ai ngờ một tiếng kêu thánh thót vang lên, Vân Diệp kinh hãi xoa xoa mắt, lúc này mới xác định đó đích thực là Tân Nguyệt. Con người là một sinh vật rất kỳ quái, lúc tắm, kẻ nào còn mặc y phục trên người thì kẻ đó chiếm ưu thế tuyệt đối.
Vân Diệp không tự chủ được mà lại hụp người xuống nước, còn lấy tay che chắn hạ bộ.
- Sao... sao ngươi lại tới đây? Ta đang tắm, cứ nghĩ là ảo giác nên...
Y không ngờ mình còn giải thích, quên mất rằng chuyện này càng giải thích càng mờ ám, chi bằng không giải thích thì hơn.
- Hừ hừ hừ.
Tân Nguyệt cười khẩy vài tiếng đầy ẩn ý. Vừa rồi còn ngượng ngùng, không ngờ lại bị ngụm nước của Vân Diệp làm cho bừng tỉnh. "Đúng vậy, đây là nam nhân của ta, ta việc gì phải xấu hổ?" Tân Nguyệt nghĩ vậy bèn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Vân Diệp, khiến cho y không dám nhìn thẳng vào nàng.
- Nãi nãi bảo ta tới giúp ngươi tắm.
Nói xong, nàng lấy xơ mướp nhẹ nhàng cọ lưng cho y.
Một đôi tay như bạch ngọc xoa đi xoa lại trên lưng. Vân Diệp dù đã trải qua hai đời làm thiếu niên cũng không chịu nổi sự kích thích này. Nãi nãi đã để hai người ở riêng một chỗ, hơi thở y dần trở nên gấp gáp. Vân Diệp nắm lấy bàn tay đang cọ của Tân Nguyệt, đem nó áp lên ngực mình, để cho nàng thấy tim mình đập mạnh đến nhường nào.
Tân Nguyệt bị kéo, cả người áp sát vào lưng Vân Diệp. Hơi thở thơm tho lập tức phả vào tai y khiến y càng thêm thiêu đốt. Y không ngờ nha đầu kia lại mẫn cảm đến vậy. Mỹ nhân đã ở sát bên, Vân Diệp đâu còn khách khí nữa, y xoay người ôm lấy thân hình mềm mại của Tân Nguyệt, tìm đến cái miệng nhỏ nhắn tha thiết hôn lên, tay thì luồn xuống áo tìm kiếm cặp bánh bao mềm mại...
Vân cô cô nghe tiếng Tân Nguyệt hô lên thì cho rằng chuyện tốt đã thành. Đang lúc mừng rỡ, bà phát hiện Ngọc Sơn tiên sinh đi tới hậu viện.
Bốn vị lão tiên sinh ở Vân gia được tự do đi lại mà không gặp bất cứ cấm đoán nào, họ cũng đã sớm quen với điều đó.
Nửa năm qua, Ngọc Sơn tiên sinh cũng rất lo lắng cho Vân Diệp, còn nghĩ cháu gái mình có khả năng sẽ góa bụa trước khi cưới. Nếu như vậy thì thật hối hận, biết thế sớm gả Tân Nguyệt cho Vân Diệp có phải hay không. Nhưng hiện tại, nghe tin Vân Diệp bình yên trở về thì ông thở phào nhẹ nhõm, phải đích thân đến nhìn y một cái cho yên tâm.
- Cô Vân gia, cháu trai của cô đâu rồi? Đúng rồi, Tiểu Nguyệt có qua đây không? Sao lão phu không thấy con bé?
Ngọc Sơn tiên sinh lớn tiếng hỏi Vân cô cô.
Vân cô cô khẩn trương, nào dám nói cho ông ta biết Tân Nguyệt đang ở trong phòng cháu trai mình. Nhất thời không nghĩ ra cớ nào, bà cứ ấp úng không thành tiếng.
- Lão phu nghe nói tiểu tử này đang tắm, để ta vào xem một cái.
Nói rồi, ông đẩy cửa phòng ra.
Thấy Vân Diệp đang tắm, ông nhìn vài lần rồi nói với y:
- Tiểu tử không bị thương chứ?
- Đa tạ Ngọc Sơn tiên sinh đã quan tâm, tiểu tử vẫn bình yên vô sự.
Vân Diệp ngồi trong thùng tắm nói với Ngọc Sơn tiên sinh.
- Ừ, ngươi cứ tắm cho xong đi, rồi lát nữa chúng ta nói chuyện.
Nói xong, ông đóng cửa lại. Vân cô cô lấy làm lạ, lẽ nào Ngọc Sơn tiên sinh cũng sốt ruột không chờ nổi hôn sự của cháu gái mình? Chứng kiến cảnh tượng như vậy mà ông ấy vẫn có thể bình thản ư? Trong lòng nổi lên bao nhiêu nghi vấn, nhưng bà cũng không tiện mở cửa nhìn, đành phải nén những thắc mắc ấy vào trong.
Vân Diệp hồi lâu không thấy Tân Nguyệt có động tĩnh gì. Cúi đầu nhìn, y thấy nha đầu kia ghé đầu vào trong nước, nếu không ngoi lên thì e rằng sẽ ngạt thở, liền vội vàng lôi nàng lên. Chỉ thấy Tân Nguyệt nhắm hờ mắt, hình như đang xấu hổ quá đỗi. Một dòng nước nhỏ chảy xuống bên ngực, Vân Diệp nhìn đến hoa mắt đờ người. Y ghé đầu vào ngực Tân Nguyệt, liều mạng hít hà mùi thơm trên người nàng. Tay y đã chuẩn bị nới lỏng tiết khố, tháo bỏ cái chốt khóa cuối cùng trên người nàng.
Nhưng Tân Nguyệt nắm chặt lấy tay y không cho tiến thêm. Nàng chỉ tựa vào lòng Vân Diệp chốc lát rồi nhảy ra khỏi thùng gỗ, vội ôm lấy y phục phía sau thùng gỗ mà mặc vào. Mặc kệ mái tóc ướt, nàng hôn nhẹ lên mặt Vân Diệp rồi bỏ chạy, bỏ mặc Vân Diệp cùng "thằng nhỏ" của y đang ngửa đầu lên trời gào thét:
- Vì sao lại như vậy?
Vân gia đại khai tiệc rượu, chúc mừng gia chủ đắc thắng trở về. Tiệc kéo dài từ sáng đến giữa trưa, toàn bộ phụ nữ trong Vân gia thôn trang đều đến tham dự. Trình phu nhân, Ngưu phu nhân ở thành Trường An đương nhiên đã sớm tới Vân trang. Hai vị phu nhân Uất Trì gia cũng theo Uất Trì lão quốc công tới ăn mừng. Nhà Lý Tịnh, Lý Tích cũng đều có con cháu đến. Lý Thừa Càn còn cưỡi một con tuấn mã, phi nước đại với tốc độ nhanh nhất tới.
Thư viện thì càng dốc toàn bộ lực lượng đến để càn quét bàn tiệc. Lý Cương dẫn Ly Thạch tiên sinh vừa trở về cùng đến. Nguyên Chương tiên sinh cùng Triệu Diên Lăng đi xe bò đến, nói là nghe Vân hầu trở về, liền bỏ cơm trưa đến đây dự tiệc. Gia chủ Công Thâu gia vốn kiêu ngạo, yêu cầu Vân gia phải sắp xếp xe ngựa đến đón, hơn nữa phải là xe song mã dành riêng cho gia chủ. Khi tới nơi, ông ta cũng chẳng màng hỏi con trai Công Thâu Giáp còn sống hay không, mà lại lập tức tiếp cận lão Uất Trì.
Lão nãi nãi nhìn Tân Nguyệt đang nói cười trong đám nữ quyến, duyên dáng như hồ điệp xuyên hoa, thì thở dài một hơi. Chắt trai vẫn chưa có. Oán khí của lão nãi nãi đều tập trung vào Ngọc Sơn tiên sinh, khiến ông suy nghĩ mãi cũng không hiểu nổi bản thân mình đã đắc tội lão thái bà này ở điểm nào, sao bà ta lại đối với mình như vậy.
Tiệc rượu bày biện từ phòng khách tới tận ngoài sân, ngay cả trên đường cũng được sắp xếp. Lão Tiền vội vàng dựng lều, lão Trang vội vàng duy trì trật tự, Mạnh Bất Đồng, Đoạn Mãnh đón khách ngoài cửa. Lý Thái, Lý Khác đang lục lọi xem Vân Diệp mang gì về, cuối cùng nhất trí đánh giá, ngoại trừ tiền tài ra thì y chẳng mang thứ gì hữu dụng. Lý Thừa Càn ngồi ở xích đu, không ngừng đặt hai khối thủy tinh trong suốt trước mắt, khoa tay múa chân tỏ vẻ thích thú. Hắn vẫn muốn có đồ vật giống của Trình lão yêu, không biết loại này Vân Diệp còn hay không. Lão Trình là màu đen, nếu như ta làm một bộ màu hồng chẳng phải là đè đầu lão sao? Lão Trình còn mang kính râm đi khoe khoang cái thứ của nợ ấy. Lần trước phụ hoàng muốn nhìn một chút lão cũng không cho, nói cái gì mà bảo bối tiên gia, không thể cho ngoại nhân xem, nói là sẽ mất đi tiên khí, làm phụ hoàng bực đến nỗi ném cả đũa không thèm ăn.
Lý Thái không biết lấy từ chỗ nào ra một cái kính lúp, theo thói quen đặt ở trước mắt nhìn, khiến Lý Khác đang cầm ngọc trong tay cũng phải giật mình làm rơi bịch xuống chân, đau đến méo mồm. Trời ơi, trước mắt đột nhiên xuất hiện một cái mắt to!
Lý Thái phát hiện được điều thú vị, mặc kệ thảm trạng của tam ca, liên tục lấy kính lúp soi khắp nơi, thấy mấy thứ được phóng đại thì "a ô" liên tục kinh ngạc.
Lý Thừa Càn phát hiện ba người lúc này rất bình hòa, rất thoải mái, vứt bỏ tranh đấu trong cung. Tình nghĩa huynh đệ như vậy khiến hắn có chút mê say, nếu như có thể mãi như vậy, Lý Thừa Càn thề rằng sẽ tuyệt không quan tâm phụ hoàng có phong cho hắn bao nhiêu đất đai đi chăng nữa.
Ba người thân phận tôn quý nhất, tự nhiên những người khác phải chờ đợi. Cho ba người ngồi gần nhau là chủ ý của Vân Diệp, y muốn xem có hy vọng hòa giải ba người họ hay không. Nếu có, y hy vọng mình còn chút thời gian trước khi xung đột thực sự xảy ra.
Bản dịch của truyen.free, cùng bạn phiêu lưu vào thế giới những câu chuyện đầy màu sắc.