(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 217:
Vừa rời giường đã buồn ngủ rũ rượi, miệng há ra ngáp dài như hà mã, nước mắt cũng theo đó chảy ra. Nãi nãi bảo đó là do ở biên quân mệt nhọc quá độ, cần phải nghỉ ngơi cho tốt. Lời nãi nãi nói thì chắc chắn có lý, mặc dù Vân Diệp thấy mình nằm ở thảo nguyên còn nhiều hơn đứng, chẳng vất vả như nãi nãi tưởng tượng chút nào.
Ăn vội vài miếng dưa, húp xong bát cháo lớn, Vân Diệp biết mình cần phải ra ngoài đi dạo một vòng. Vượng Tài đã đợi đến sốt ruột, cứ đi đi lại lại trước cửa. Xoa xoa bộ lông béo núc ních của Vượng Tài, Vân Diệp thở dài thườn thượt. "Sao lại thành ra thế này chứ?" Một con ngựa tốt như vậy mà sắp thành lợn mất rồi. Giờ phải cho nó giảm béo thôi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ mất.
Ghép xe ngựa vào Vượng Tài, dù còn chưa quen, Vượng Tài vẫn thể hiện sự phục tùng đáng nể. Chiếc xe ngựa loại nhẹ, chỉ có thể ngồi hai người, không hề rắc rối như xe ngựa trong nhà, rất tiện để rèn luyện đơn giản, chẳng khác gì một con ngựa kéo chiếc ghế sofa đôi cả.
Những bánh xe nhỏ nhưng cao khẽ lăn trên con đường đá, phát ra tiếng cọt kẹt đều đặn, gợi cảm giác như đang ngồi trên tàu hỏa. Vượng Tài chẳng cần ai điều khiển, tựa hồ biết Vân Diệp muốn đi đâu, cứ thế men theo con đường nhỏ lên núi.
Tiểu Nha vô cùng hưng phấn. Đây là lần đầu tiên nó được ngồi trên chiếc xe ngựa kỳ lạ này, cứ nắm chặt cửa xe, không ngừng ngoái đầu nhìn ra ngoài.
Thung lũng hoang vu ngày nào nay đã lột xác hoàn toàn. Từng tòa tiểu lâu thấp thoáng ẩn hiện giữa rừng tùng bách, tường gạch đỏ, mái ngói đỏ, khiến cả tòa nhà trông như một ngọn lửa rực rỡ. Cửa sổ màu trắng, được che bằng giấy mờ ảo. Những ngôi nhà xa xỉ hơn còn dùng loại da thú mỏng nhất để che cửa sổ, ánh sáng vàng nhạt của mặt trời có thể xuyên qua, tạo hiệu ứng mà những ô cửa sổ thông thường khó mà sánh kịp.
Hiện giờ, bên trong các căn nhà đã chật cứng người. Thỉnh thoảng, lại có bóng dáng nữ quyến đứng trên nóc nhà ngó nghiêng, cảnh tượng này hẳn là tốt hơn nhiều so với việc bị nhốt trong những bức tường cao của đại viện. Các cô gái triều Đường rất phóng khoáng, thấy Tiểu Nha và Vân Diệp ngồi xe ngựa tới đều ngoái nhìn về phía này. Có nàng to gan còn vẫy tay, khiến Tiểu Nha lập tức hưng phấn đứng dậy vẫy chào lại, còn lớn tiếng hô:
– Tân Nguyệt tỷ tỷ, mau xuống đây! Chúng ta cùng chơi đi, xe ngựa này hay lắm! Vừa dứt lời, nó đã kéo dây cương bảo Vượng Tài dừng lại.
Thì ra là Tân Nguyệt, thảo nào lại bạo dạn đến thế. Chuyện hay ho hôm qua không thành, Vân Diệp đã hối hận mãi không thôi, chẳng biết hôm nay còn cơ hội nữa không. Nhìn Tiểu Nha đang hưng phấn tột độ, Vân Diệp hiểu ngay là hôm nay hết hy vọng rồi; có cái bóng đèn này thì còn cơ hội nào nữa chứ.
Tân Nguyệt diện váy dài mau chóng bước xuống. Chiếc váy bay lất phất theo ngọn gió núi, đai lưng buộc gọn vòng eo nhỏ nhắn. Lúc này, Vân Diệp mới nhận ra nàng có vẻ gầy hơn trước, chắc là do hơn nửa năm nhung nhớ chờ đợi. Lòng Vân Diệp vừa xót xa vừa kiêu hãnh. Mái tóc dài của nàng vẫn óng mượt bay bay, đôi mắt vẫn như vầng trăng sáng trên trời cao. Thấy Vân Diệp há hốc mồm nhìn mình, nàng lườm y một cái đầy vẻ phong tình.
Vân Diệp đúng là có hơi thất thần trước vẻ đẹp của Tân Nguyệt thật, nhưng cái đầu y chủ yếu ngây ra vì một chuyện khác: Chỉ một thoáng thôi nàng đã có thể trang điểm xinh đẹp đến vậy, ấy thế mà nếu cho mấy cô khác thời gian, họ sẽ đắn đo giữa màu trắng và màu ngà mất nửa ngày, rốt cuộc là sao chứ?
Cùng nha hoàn tới trước xe, Tân Nguyệt tò mò ngắm nhìn chiếc xe mới lạ. Xe ngựa không hề có góc cạnh nào, tất cả đều là những đường cong đơn giản, không nặng nề như kiểu xe cũ, trông rất thoải mái, thích hợp cho những chuyến du ngoạn xuân hè. Tiếc là chỗ ngồi quá nhỏ, chỉ vừa cho hai người. Tân Nguyệt đành ngồi chen chúc với Tiểu Nha, còn nha hoàn Tiểu Thu thì bĩu môi rồi lặng lẽ quay về.
Bánh xe lại chuyển động. Vân Diệp nhìn bầu ngực tròn trịa của Tân Nguyệt, cười gian. Ngay lập tức, có hai "quả nho lớn" ấn phập vào miệng y, cánh tay thì đau nhói, y cố nín nhịn không kêu thành tiếng. Tiểu Nha giật dây cương thúc Vượng Tài chạy nhanh hơn một chút, Vượng Tài cũng đầy tinh thần, kéo xe ngựa chạy ầm ầm.
Vượng Tài càng chạy càng hăng, thỉnh thoảng còn hí dài. Tiểu Nha kích động đỏ bừng mặt, bàn tay nhỏ nắm dây cương không ngừng thúc giục. Vượng Tài dường như không muốn chạy quá nhanh, vì như thế rất mệt, nên chỉ bước những bước nhỏ trên triền núi. Đầu xuân tháng ba, khắp núi là màu xanh tươi non mơn mởn. Vân Diệp nửa năm qua đã nhìn chán những màu vàng úa trên thảo nguyên rồi, giờ đây được đắm mình trong thế giới xanh tươi, khiến mỗi tế bào trong người y đều reo hò.
Xe đi qua thư viện nhưng không dừng lại. Y nghĩ bụng, mình còn chưa thưởng thức đủ cảnh xuân ở Ngọc Sơn, mấy lão già đâu có đẹp bằng hoa cỏ chim chóc mùa xuân? Nhìn chán rồi hẵng tới cũng không muộn. Qua những ngày này, muốn tìm thời gian nhàn nhã cũng chẳng kiếm ra được. Hôm nay đã ra ngoài thì phải chơi cho thỏa thích, bù đắp nỗi nhớ nhung cả mùa đông của Tân Nguyệt. Suốt mùa đông, nàng gần như sống ở Vân gia, lão nãi nãi đã kể hết chuyện lớn nhỏ trong nhà cho nàng nghe rồi. Hiện giờ, Vân gia từ trên xuống dưới đều gọi Tân Nguyệt là thiếu phu nhân, có lẽ nàng nói một câu còn có tác dụng hơn cả Vân Diệp.
Chẳng biết tự lúc nào, hai người đã nép sát vào nhau. Nơi này không có người ngoài, Tiểu Nha thì bận cầm dây cương thúc ngựa. Mặc dù Vượng Tài không nghe theo nó, nhưng nó vẫn cứ hăng hái. Vân Diệp và Tân Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt tràn ngập nụ cười. Chỉ tiếc là nàng chỉ đặt hờ tay ở eo Vân Diệp, mỗi khi y manh nha ý định đi quá giới hạn là ngay lập tức bị cảnh cáo.
Vượng Tài đã mệt, thân thể béo tốt đẫm mồ hôi, dừng lại bên sông thở phì phò. Sợ nó bị cảm, Vân Diệp tháo xe ngựa ra, lấy một cái khăn trên xe lau mồ hôi cho n��. Tân Nguyệt cũng lấy một cái khăn khác lau hộ.
– Huynh tốt với Vượng Tài quá, còn tốt hơn cả với muội. Tân Nguyệt làm nũng, có chút ghen tỵ với Vượng Tài:
– Vượng Tài là người bạn thân thiết đầu tiên của ta ở đây. Vì ta, nó còn bị thương. Ta nợ nó một ân tình. Ở hoang nguyên, ta đã nói với Vượng Tài rằng tương lai nhất định sẽ cho nó ăn ngon, uống say. Lời hứa sao có thể không thực hiện được? Vén mái tóc đang rũ xuống, nàng mỉm cười với Vân Diệp:
– Huynh là người trọng tình cảm, muội biết điều đó từ lâu rồi. Ai có ơn với huynh, huynh báo đáp gấp trăm lần; ai tốt với huynh, huynh cũng tốt lại với người đó. Gia gia nói với muội rằng trong thư viện có một người trẻ tuổi tài ba tuyệt thế đã cầu thân với muội, muội liền thử đoán xem đó là ai. Thế mà đoán thế nào cũng không đoán ra là huynh, mặc dù huynh cũng là người trẻ tuổi, nhưng muội chưa bao giờ liệt huynh vào hàng người trẻ tuổi của thư viện cả.
– Chẳng lẽ muội cho rằng ta là ông già sao? Vân Diệp nhìn bàn tay trẻ trung của mình, không thấy có chỗ nào là già cả.
Tân Nguyệt không đáp, cứ tự mình nói tiếp: – Sáng hôm đó gia gia nói muốn ăn rau dại, bảo muội ra bãi cỏ đào về. Lý do này rất vô lý, vì gia gia trước giờ không thích ăn rau dại, người ăn mấy năm liền đến sợ rồi. Đột nhiên lại muốn muội đi đào rau dại, muội biết ngay có chuyện xảy ra, kết quả là gặp được huynh.
Vân Diệp rất ít khi tâm sự với con gái, nhưng kinh nghiệm từ kiếp trước cho y biết, lúc này ngậm miệng lại lắng nghe nàng nói là tốt nhất.
– Hôm đó huynh không mặc áo gấm, chỉ mặc trường bào của thư viện. Huynh đứng đó nhìn muội, làm tim muội đập loạn cả lên, nếu không phải có Tiểu Nha ở đó thì muội đã bỏ chạy rồi. Tân Nguyệt chun mũi, rất tức giận nhìn Vân Diệp nói:
– Ta đâu phải là yêu quái, lại nói chuyện với muội rất lịch sự, muội chạy cái gì chứ? Lời này làm Vân Diệp rất tổn thương. Rõ ràng khi đó y đã dùng hết phong độ cao nhất rồi, ai ngờ nàng lại muốn bỏ chạy? Đó đúng là một đả kích nặng nề đối với y.
– Ai bảo huynh nhìn người ta cười quai quái, suýt chút nữa thì muội đã tưởng huynh là đồ phóng đãng.
– Đừng có vùi dập đồ phóng đãng chứ! Người ta là nam nhân xấu xí yêu vợ, cùng lão bà xấu xí sinh bốn năm đứa con, liên quan gì tới Tống Ngọc mà hắn lại viết văn mắng người ta? Hơn hai nghìn năm rồi vẫn chưa rửa sạch được ô danh. Ta thấy các muội đều vì Tống Ngọc đẹp trai nên mới giúp cái thằng cha đó nói xấu người ta!
Một bài văn mang tên "Phóng đãng háo sắc phú" đã triệt để biến một nam nhân tốt, yêu gia đình thành kẻ háo sắc. Đó hoàn toàn là do Tống Ngọc tạo nghiệt.
Tân Nguyệt trông thì lanh lợi, nhưng thực tế miệng rất vụng về, cứ cãi không lại là động thủ. Tiểu Nha đã chạy ra sông xem bắt cá rồi, Tân Nguyệt không còn cố kỵ gì nữa, nghiến răng nghiến lợi nhào vào người Vân Diệp cù lét.
Kết quả là ngực nàng bị đụng chạm bất ngờ, còn bị khều nhẹ lên nhũ hoa. Tân Nguyệt vừa xấu hổ vừa tức tối, không nhịn được nhéo cho tên phóng đãng này một cái. Vân Diệp nhìn dấu đỏ trên lòng bàn tay, cười dâm. Nữ nhân đánh nhau với nam nhân sao có thể có lợi thế được, y liền đưa tay còn lại ra:
– Cho nàng nhéo nốt bên này.
Mặt đỏ bừng bừng, Tân Nguyệt thực sự chịu không nổi "tuyệt thế võ công" tới từ đ���i sau của Vân Diệp, liền trút hết lửa giận lên người Vượng Tài, véo tai nó không chịu buông. Thấy cái lỗ tai dài của nó suýt thành ba cái rồi mà Vượng Tài vẫn không phản kháng, Vân Diệp nghĩ: "Không thể được, dám bắt nạt huynh đệ của ta à?" Y liền xông tới, bế bổng Tân Nguyệt vác lên vai, đét vào mông một cái. Tân Nguyệt kinh hãi thét lên, vội vàng bịt miệng lại, trong nháy mắt toàn thân đã trở nên nóng bừng.
– Có bản lĩnh thì muội cứ hét to lên! Hôm nay đại vương ta xuống núi chính là để cướp mỹ nhân về, không cướp được tám mười nàng thì không về trại!
Nữ tử triều Đường thật tuyệt! Chỉ một cái vỗ mông đã khiến Tân Nguyệt toàn thân mềm nhũn, không còn động đậy, cũng chẳng nói chuyện, chỉ biết gục trên vai Vân Diệp mà thở dốc.
Bầu ngực tròn trịa của nàng cạ vào vai Vân Diệp, khiến y nóng ran người, liền ngó nghiêng xem có bụi cây kín đáo nào để vào đó "tâm sự nhân sinh" cùng nàng không.
– A, Bất Khí huynh! Hôm nay ngày xuân ấm áp, tiểu đệ ra ngoài giải khuây, không ngờ lại gặp Bất Khí huynh cùng mỹ nhân đang chơi đùa ở đây, thật khiến tiểu đệ hâm mộ chết thôi! Một cái giọng vịt đực từ bên cạnh truyền tới.
Chưa đợi Vân Diệp kịp có phản ứng, Tân Nguyệt đã nhảy ngay từ trên vai y xuống, che cái mặt đỏ như gấc chín rồi chạy biến. Mấy ngày tới chắc nàng sẽ không dám nhìn mặt ai nữa rồi. Vân Diệp nổi điên: "Thằng nào mù mắt thế, dám phá ngang lúc lão tử đang vui vẻ với lão bà?"
Bùi lão tam? Tên khốn này cũng mặc trường bào thiên thanh của thư viện, đang làm ra vẻ thi lễ. Nhìn thấy hắn, lửa giận của Vân Diệp càng bùng lên dữ dội. Năm ngoái khi về kinh, chính hắn cùng mình định lên Mạch Tích Sơn trộm hai pho tượng Phật về chơi, kết quả bị Đàn Ấn lão tăng bắt được. Tên khốn này liền phủi sạch mọi liên quan, đúng là hạng người tráo trở điển hình. Không ngờ lại gặp phải ở đây, thù mới hận cũ, sao có chuyện bỏ qua được!
– Bùi lão tam, tới thư viện lúc nào thế? Ta là viện phán Ngọc Sơn thư viện, vì sao lại không biết? Vân Diệp giở giọng quan cách hỏi.
– Hảo huynh đệ của ta ơi! Ở Lũng Hữu về, tiểu đệ ở nhà chưa đầy một ngày đã bị gia gia đuổi tới thư viện học rồi. Vì thế, mới thấy Vân huynh đưa mỹ nữ đi chơi, tiểu đệ tới mở rộng kiến thức một chút thôi. Ca ca quả nhiên tài ba, tiểu đệ bội phục!
Nói thì không vấn đề gì, nhưng hắn còn nháy mắt một cái đầy vẻ trêu ngươi, khiến người ta ghét bỏ.
– Ôm đầu ngồi xuống! Vân Diệp ra lệnh.
Uy nghiêm của lão sư không phải chuyện đùa. Bùi lão tam tuy không hiểu vì sao phải làm thế, vẫn ngoan ngoãn ôm đầu ngồi xuống. Vân Diệp nhảy tới đánh túi bụi, dùng hết quyền, cước, khuỷu, đầu gối. Đánh một hồi, chân tay y tê dại, đành vịn vào Vượng Tài thở hồng hộc.
Bùi lão tam ngơ ngác đứng dậy. Thằng khốn này, trừ tóc tai rối loạn ra thì không ngờ chẳng có vết thương nào. Vân Diệp nhìn tay mình toàn máu, khuỷu tay đau buốt, chắc là tím lại rồi. Y nhìn tên khốn đó, nhào tới cởi áo ngoài của hắn ra. Quả nhiên, thằng khốn mặc giáp trong, trên đó còn chi chít đinh đồng.
Vân Diệp nằm lăn quay ra đất. Đánh người ta không xong, còn bị thương, mất mặt hơn cả bị đánh. Y tự hỏi, hôm nay ra ngoài không xem lịch à? Sao lại gặp phải thằng biến thái du sơn ngoạn thủy mà còn mặc giáp thế này? Vân Diệp không muốn nằm, nhưng chân đau lắm rồi.
– Vân huynh, thế này là vì sao? Tiểu đệ đã chọc giận huynh lúc nào mà mới tới đã ăn đòn rồi? Chẳng lẽ đây là đòn phủ đầu của thư viện sao?
– Trước tiên nói cho ta biết, vì sao tới thư viện còn mặc giáp?
– Tiểu đệ hôm qua về kinh, tới Miên Xuân lầu tụ hội. Thấy ca cơ bên cạnh tiểu đệ xinh đẹp, có kẻ mù mắt tới gây sự. Tính khí tiểu đệ thì ca ca biết rồi đó, không chịu nổi chuyện này, nên cùng đồng bạn đánh gãy chân tên đó. Ai ngờ lai lịch tên đó không nhỏ, lại là tiểu công tử Đậu gia. Cha mẹ hắn tìm tới nhà, gia gia nổi giận bắt tiểu đệ tới thư viện học, dặn có chuyện gì cũng không được về nhà. Nói tới chuyện này, Bùi lão tam đắc ý vô cùng:
– Không thể nào! Chỉ đánh gãy chân sao lại khiến một vị quốc công đi kiếm chuyện với một vị quốc công khác? Rõ ràng có vấn đề ở đây, Vân Diệp cần phải hỏi cho rõ ràng:
– Nghe nói ca ca vừa mới tới Trường An đã phế ngũ chi của một tên mù mắt, tiểu đệ vô cùng hâm mộ, tất nhiên học theo. Có điều, tiểu đệ nhát gan không dám hạ sát thủ, chỉ dùng chùy sắt đập vào chỗ yếu hại của tên kia hai cái.
Vân Diệp rùng mình. Tên nào đi uống rượu lại mang theo chùy sắt? "Tiểu đệ đệ" của ai mà trúng phải hai chùy còn yên lành được cơ chứ? Trên đầu chùy lại còn có lang nha đinh. Đậu gia là ai? Hoàng hậu của Lý Uyên họ Đậu, là vọng tộc Bối Châu Thanh Hà Quận, ở Hà Nam, Sơn Đông đều có uy vọng cực cao. Gia tộc này có hai đường hiệu: một là Thế Hòa Đường, một là Thừa Ân Đường, là đại gia thế phiệt chân chính, không phải Lô gia Thanh Hà có thể so được.
– Ngươi điên rồi sao, sao lại nặng tay đến thế? Bùi gia ngươi chọc vào con hổ đó được à? Gia gia ngươi cho dù có giao tình với Thái Thượng Hoàng cũng không đỡ nổi cho ngươi đâu! Nói cho cùng, họ cũng là huynh đệ từng ăn chung một nồi, nay thấy hắn gần như đi vào đường cùng, Vân Diệp lập tức nguôi giận, trong lòng chỉ còn lại sự lo lắng.
– Cũng chẳng có gì to tát. Nghiêm trọng lắm thì tiểu đệ đền mạng cho hắn là được, còn làm gì khác được nào? Ca ca nếu thấy chuyện này không gánh được thì tiểu đệ sẽ về kinh, để cho Đậu gia xử lý là xong. Bùi lão tam tựa hồ còn chưa hiểu tầm nghiêm trọng của sự việc. Đây không phải là vấn đề mạng người có thể giải quyết được.
– Gia gia ngươi nói sao? Vân Diệp cần phải biết ý kiến của Bùi Tịch. Nếu như ngay cả Bùi Tịch cũng hết cách, thì Vân Diệp đành từ bỏ thôi. Giao phong tầm cỡ này Vân gia không thể tham dự nổi, đoán chừng cả Lý Nhị cũng không cởi nổi nút thắt này. Tiểu công tử Đậu gia tương lai còn cưới Lan Lăng công chúa cơ mà. Vân Diệp không thể hiểu nổi, thằng nhãi con mười ba mười bốn tuổi đầu lại đi thanh lâu làm cái gì? Lần này dù giữ được mạng thì cả đời cũng vô duyên với thanh lâu rồi.
– Gia gia nói vạn sự có người lo, chỉ cần đệ ngoan ngoãn ở lại thư viện học, dù xảy ra chuyện gì cũng không được về nhà. Nếu không, bị người ta chém chết cũng là chết uổng. Bùi lão tam cuối cùng cũng hiểu được sự việc nghiêm trọng, liền đem hết lời gia gia dặn dò nói cho Vân Diệp nghe.
Chuyện của Bùi lão tam ắt phải thương lượng với những người khác trong thư viện. Vì sao hắn chưa vào thư viện đã mặc đồng phục của thư viện? Chắc chắn có người đã đồng ý cho hắn tới học. Người có quyền này chỉ có ba người: Vân Diệp, Lý Cương và Lưu Hiến. Vân Diệp chỉ muốn hỏi kỹ rốt cuộc là ai đã chuốc lấy rắc rối cực lớn này cho thư viện, Lý Cương hay Lưu Hiến? Ngàn vạn lần đừng là Lý Cương, ông già này mềm lòng, nghe nói quan hệ với Bùi Tịch không tệ, chẳng may không chịu nổi lời cầu khẩn của Bùi Tịch mà nhận lấy củ khoai nóng này thì Vân Diệp chắc chắn sẽ bỏng tay.
Thư viện từ trên xuống dưới là một thể thống nhất. Khi thành lập thư viện, mọi người đã đạt được thỏa thuận chung, cùng bày mưu tính kế vì sự phát triển của thư viện, cùng tận tâm tận lực vì tương lai của thư viện. Phiền toái của một người cũng là phiền toái của cả thư viện. Đây là quy củ ngay từ khi mới sáng lập, giờ đã ăn sâu vào lòng người. Bất kể là ai nhận lấy củ khoai nóng này, thì nó cũng thành chuyện chung của thư viện.
Những dòng chữ này được truyen.free giữ bản quyền.