Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 234:

Thế này quá bất công rồi! Lông mày Trường Tôn thị dựng đứng, chuẩn bị đứng dậy chất vấn Lý Cương. Úy Trì Bảo Lâm đọc sai be bét cả mà được khen ngợi, còn Mạnh Hữu Đồng đọc sai một chữ thôi đã bị đánh. Nhìn thế kia, tay cậu bé chắc chắn đã sưng vù rồi.

Chỉ thoáng chốc, nàng suy nghĩ lại rồi ngồi xuống, kiên trì nghe hết bài. Lý Cương giảng bài từ nông đến sâu, v�� cùng sinh động; những bài thi ca cổ đại vốn tẻ nhạt dưới lời giảng của ông trở nên hấp dẫn, khơi gợi hứng thú cho người nghe. Đại nho quả đúng là đại nho, chẳng phải tiên sinh ở nhà cậu cô có thể sánh bằng.

Kết thúc bài giảng, Lý Cương và Trường Tôn thị rời phòng học. Lão Lý nói: - Vừa nãy lão thần thấy nương nương có lời muốn nói nhưng lại thôi, chắc hẳn là thấy lão thần quá thiên vị Úy Trì Bảo Lâm, trong khi lại hà khắc với Mạnh Hữu Đồng.

- Vừa rồi bổn hậu cũng nghĩ như vậy, nhưng khi tiên sinh nói ra câu này thì bổn hậu đã biết mình có lẽ đã sai rồi. Chuyện dạy học rèn người, tiên sinh là danh gia một đời, mong tiên sinh giải thích, việc làm đó có ẩn ý gì?

Trường Tôn thị rất muốn biết việc cố ý thiên vị một học sinh như thế có ảnh hưởng tới các học sinh khác hay không.

- Nương nương từ nhỏ đã có tiếng là tài nữ, sao lại không hiểu đạo lý dạy học là dạy người trước? Đứa bé Úy Trì Bảo Lâm này thiên tư ngu độn, thứ người khác đọc ba lần đã thuộc thì nó phải đọc ba mươi lần cũng chưa chắc đã nhớ. Hôm nay biểu hiện của nó trên lớp, nếu không có nương nương ở đây, có lẽ đã tốt hơn một chút, có thể thấy hôm qua nó đã bỏ công sức rồi.

- Lão thần dạy học mấy chục năm, học sinh thiên tư thông tuệ đã thấy qua vô số, trong đó có Tùy Dương đế Dương Quảng. Ngày trước trong cung, lão thần dạy hắn, hắn biết một suy ba, nghe một hiểu mười cũng không đủ để nói lên tư chất của hắn. Kết quả ra sao không cần lão thần miêu tả, kiêu xa dâm dật, một quốc gia tốt đẹp bị hắn đẩy vào cảnh khói lửa bốn bề, bách tính lầm than.

- Lão thần mỗi lần nghĩ tới đó đều đau đớn vô cùng. Nếu như lão thần không chỉ quan tâm tới học vấn vô dụng, mà quan tâm hơn tới tu dưỡng đạo đức của hắn, nói không chừng đã không hại chết nhiều người đến vậy.

- Mạnh Hữu Đồng khác Úy Trì Bảo Lâm, tư chất của nó không tệ, nhưng lại không chịu bỏ công sức, luôn ỷ vào chút khôn vặt mà khoe khoang với học sinh trong lớp, phô trương những kiến thức bản thân còn chưa nắm vững, đồng thời lấy đó làm kiêu ngạo. Lão thần tuyệt đối không cho phép điều đó. Xử phạt nó là tất nhiên.

Nghe xong lời Lý Cương, Trường Tôn thị thi lễ, nghiêm túc nói:

- Lý sư đúng là danh gia một đời, đạo giáo dục con người thật thâm ảo, phân tích tính tình học sinh rất thấu đáo. Bổn hậu không sánh bằng, xin được thụ giáo.

Lý Cương tránh lời khen, nói với Trường Tôn thị:

- Con của nương nương là đứa bé kiệt xuất nhất trong thư viện. Nếu chỉ xét riêng về đường học vấn, ngay cả Vân Diệp cũng phải kém vài phần. Lý Thái có ý tưởng kỳ diệu, Lý Khác kiên nhẫn vững vàng, đó đều là những phẩm chất đáng quý nhất trong thư viện. Hai ngày qua, hẳn nương nương đã cảm nhận được sự thay đổi của hai đứa bé này. Trăm điều thiện hiếu đứng đầu. Biết hiếu kính phụ mẫu, yêu quý huynh đệ, những đứa bé như thế có hỏng cũng không thể hỏng quá mức được. Lão phu rất kỳ vọng vào tương lai của chúng.

Chỉ cần là phụ mẫu, nghe người khác khen con mình thì ai mà chẳng vui, nhất là Lý Thái ba lần thi đứng đầu thư viện. Nghe nói thư viện chuyên môn thưởng cho cậu bé hai quan, gọi là học bổng.

Lý Thái đã t��ng thưởng cho mã phu cũng hai quan rồi, nhưng nhận hai quan tiền nặng trĩu từ tay Lý Cương lại như được một vạn quan, miệng cứ cười tủm tỉm không khép lại được, khiến đám học sinh khác ghen tị phát cuồng.

Thư viện có quy định, chỉ cần là tiền thưởng của thư viện thì có thể mua được những thứ mà ngày thường tuyệt đối không thể mua được. Ví như có thể dùng một quan để mua bức tranh chữ do đích thân Lý Cương tiên sinh viết. Phải biết rằng, từ mười năm trước Lý Cương đã không còn ban chữ cho người khác nữa rồi.

Hoặc là mời Ngọc Sơn tiên sinh viết một bài văn tế cho tổ tiên mình – bình thường chỉ có hoàng gia mới có thể có được điều kiện này – hoặc tìm Nguyên Chương tiên sinh khắc cho mình một con dấu. Tranh nhân vật của Ly Thạch tiên sinh là số một, nếu như bỏ một quan tiền mà mời ông vẽ cho mình một bức tranh thì đó là đãi ngộ cực kỳ hiếm có, bởi kỹ thuật hội họa của Ly Thạch tiên sinh có thể sánh ngang với Triển Tử Càn.

Lý Thái dùng một quan tiền để Vân Diệp làm cho mẫu thân mình một bữa cơm, thức ăn không thể ít hơn tám món, hơn nữa còn phải có một món chính.

Vân Diệp đánh một giấc ngon lành ở nhà, chẳng làm gì cả. Y cũng chẳng thể làm gì, chỉ cần y có chút ý đi ra ngoài, Nhất Nương hầu hạ y sẽ mếu máo khóc òa lên. Mấy tỷ muội của nàng cũng sẽ chạy ra ôm đùi ôm chân, kéo quần kéo áo, sợ y lại ra ngoài rước họa vào thân.

Đến lúc này, Tân Nguyệt, người vốn đang bận rộn việc này việc kia trong nhà, cũng tới. Nàng mắt đẫm lệ nhìn Vân Diệp không nói một lời. Chỉ cần nhìn thấy Tân Nguyệt, Vân Diệp đành nằm xuống ghế tựa, tiếp tục đếm số chim én bay qua, cần cù tha rơm tích bùn làm ổ dưới mái nhà.

Vân Diệp luôn muốn tìm cơ hội ở bên Tân Nguyệt lâu hơn, nhưng mấy đứa muội muội trông coi y gắt gao, ngay cả khi đi nhà xí cũng canh gác bên ngoài. Theo lời Tiểu Nha là:

- Phải trông coi ca ca thật kỹ, nếu không sẽ ra ngoài gây họa, hoàng đế lại giam ca ca vào nhà lao không cho ăn, sẽ chết đói mất thôi.

Nằm hoài cũng chán, phải kiếm việc làm, kiếm người tâm sự, còn ai tốt hơn Vượng Tài?

Lông của Vượng Tài đã được chải tới tám lần, chỉ thiếu mỗi việc đánh xi bóng loáng. Lông bóng mượt, trơn tới mức ruồi cũng chẳng đậu vào nổi. Vượng Tài không thích hình tượng mới của mình chút nào, nó quay đầu dùng lưỡi liếm chỗ lông xoăn trên đùi. Chỗ nó thích nhất cũng bị Vân Diệp chải thẳng ra rồi.

Từ khi Vân Diệp trở về, Vượng Tài lại bắt đầu kiếp sống say sưa mơ màng. Chỉ là bây giờ lại thêm tật mới: không biết người bán rượu học đâu ra bí quyết, biết cho thêm hoa quế vào trong rượu, khiến hương rượu càng thêm thơm. Vượng Tài giờ nhất định phải uống rượu của nhà hắn.

Không được! Một con ngựa không thể ăn đồ ngọt trong thời gian dài. Hiện giờ nó đã béo không kém gì lợn nái rồi. Lần trước bắt nó kéo xe một lần, giờ đố ai lừa được nó tới gần cái xe ngựa. Vân Diệp vừa mới chuẩn bị xong xe ngựa thì Vượng Tài liền lăn ra đất đóng giả chó chết: nó nằm nghiêng, chân duỗi dài rõ rệt, mắt nhắm nghiền, cái bụng béo phì nhấp nhô một cái cũng không có.

Hết cách, Vân Diệp và mã phu tốn biết bao công sức mới đẩy được con ngựa mắc bệnh lười biếng này dậy. Tên bán rượu đáng ghét đúng lúc ấy lại rao hàng ở cửa, Vượng Tài lập tức tinh thần phấn chấn chạy mất, khiến Vân Diệp và mã phu chỉ biết nhìn nhau cười khổ.

Bất kể là người hay ngựa, muốn thay đổi cái thói lười biếng không phải một sớm một chiều là thấy được hiệu quả. Vân Diệp nhìn Vượng Tài uống rượu say sưa ở cửa, quyết định phải giải quyết vấn đề béo phì vì tính mạng của nó.

Ăn sẽ sinh thịt, chỉ ăn mà không vận động càng sinh thịt. Vượng Tài không phải nuôi để ăn thịt, nếu còn béo nữa thì bốn chân nó sẽ không chịu nổi trọng lượng cơ thể, sớm muộn cũng sẽ gặp phiền toái.

Đang buồn vì vấn đề béo phì của Vượng Tài thì Lý Thái phấn chấn tìm tới cửa, đập cái bộp một quan tiền lên bàn, nói:

- Tám món ăn, không được trùng lặp, thêm một món canh, một món ăn chính. Phải là món chưa từng ăn bao giờ. Thân thể mẫu hậu ta không được khỏe, cần bồi bổ. Mấy ngày qua tới thư viện đã gầy đi rồi, không thể để như thế này được. Phụ hoàng sẽ nghĩ ta không chiếu cố tốt cho mẫu hậu, sẽ lột da ta mất.

Những lời này của Lý Thái khiến Vân Diệp ý thức được, Trường Tôn thị hình như định ở lì tại thư viện không đi nữa. Như thế này sao được? Một vị hoàng hậu ở thư viện lâu ngày không phải là một tin tức tốt.

Phải nói con ngựa này thú vị chỉ sau mỗi con rồng trong Thần Mộ.

Nếu như nói Trường Tôn thị tới ��ể khống chế thư viện thì chắc chắn oan uổng cho bà ấy rồi. Nếu bà ta muốn triệt để khống chế thư viện cũng không cần phải dùng thủ đoạn cấp thấp này, trực tiếp thu hồi lại là được, vì đây vốn là thư viện hoàng gia.

- A Thái, hoàng hậu nương nương còn ở lại thư viện bao lâu nữa, ngươi biết không?

- Ba ngày, chỉ có ba ngày thôi, Tiểu Diệp. Ngươi còn hai ngày để chuẩn bị, phải làm cho mẫu hậu được ăn bữa này trước khi bà ấy về cung.

Mặt Vân Diệp nóng lên, uổng công suy nghĩ hẹp hòi rồi.

Con người luôn dùng suy nghĩ đen tối nhất để đoán ý đồ người khác. Sự lo được lo mất khiến Vân Diệp đánh mất đi bản tâm an nhiên của mình. Khi chúng ta coi một thứ là cực kỳ trọng yếu, sẽ thấy cả thế giới đều muốn cướp đoạt nó.

Ăn mày luôn lo mất nửa cái bánh trong bát vỡ, phú hào luôn lo lắng số tiền chôn ở chuồng heo. Giá trị hai thứ khác nhau, nhưng tâm tình hai bên thì giống nhau.

Thư viện chưa quan trọng với Đại Đường đến mức như Vân Diệp tưởng tượng. Trong mắt quân thần Đại Đường, kỳ thực thư viện là một m���m non có thể biến thành đại thụ che trời, nhưng ít nhất họ cho rằng trong thế hệ của họ chưa cần suy nghĩ nhiều tới giá trị của nó. Vì thư viện chỉ tiêu tốn một khoản đầu tư cực lớn mà chưa mang lại lợi ích gì, cũng không cung cấp sự giúp đỡ cần thiết cho họ, nên tất nhiên cũng không thể tạo thành mối uy hiếp.

Nghĩ thông điều đó, Vân Diệp quyết tâm toàn tâm toàn ý vào việc lên thực đơn cho hoàng hậu nương nương. Rốt cuộc nên làm món gì đây?

Vân Diệp, đúng như Lý Nhị nghĩ, có rất nhiều thiện cảm dành cho hoàng hậu.

Nữ nhân rất lạ lùng, có người mang tới cho ngươi cảm giác ấm áp như ở nhà, ví dụ như Tân Nguyệt; có người cho người ta cảm giác thân thiết như một người mẹ, ví như Trường Tôn thị; hay có người khiến người ta vừa nghĩ tới đã muốn đánh, ví như Lý An Lan.

Gặp phải loại nữ nhân thứ nhất, nếu như không lập tức cưới về giấu đi thì đúng là thằng ngốc. Với loại nữ nhân thứ hai, chỉ cần kính trọng trong lòng là được; mặc dù nói gì nghe nấy, nhưng cách xa cũng không phải là một lựa chọn tồi. Mỗi người chúng ta đều ghi nhớ mẹ trong lòng, thời gian dài không gặp sẽ vô cùng nhung nhớ. Nhưng ngày ngày ở cùng nhau, ngươi sẽ phát hiện mình muốn thoát ly. Chúng ta có được sức mạnh và sinh mệnh từ mẹ, chính sức mạnh đó thúc đẩy chúng ta muốn phá bỏ trói buộc của mẹ, đi tìm chân trời của mình.

Đó là lựa chọn tự nhiên của sinh mệnh. Thú mẹ sẽ đuổi thú con đi sau khi chúng trưởng thành, làm rất vô tình vậy. Hành vi trông có vẻ lạnh lùng đó, thực chất đằng sau lại là một phần của tình mẹ vĩ đại nhất.

Chúng ta tán tụng vô vàn tình mẹ, nhưng đẹp nhất vẫn là nỗi nhớ khi xa mẹ.

Vân Diệp muốn tránh thật xa Trường Tôn thị, thi thoảng nhớ tới một chút là đủ, nếu như mỗi năm nhớ một lần là tốt nhất. Y thực sự không chịu nổi việc Trường Tôn thị hỏi y vì sao chỉ cho bà ấy ăn đầu cá mà không cho ăn thịt cá tươi ngon. Con cá dài gần hai xích chỉ để lại cái đầu cùng đoạn thân gần một tấc, còn lại thì cho đầu bếp hết, để bọn họ dùng bữa tối.

Đầu bếp nhận chỗ thịt cá béo mập, rối rít tạ ơn rồi bê đi. Trường Tôn th�� bùng nổ, lông mày dựng ngược, nói: Bổn hậu ăn còn không bằng đầu bếp! Đó là cách nhìn nhận của bà ấy.

Ông trời ơi, có đời nào nhà ai ăn cá mè nấu đậu hũ mà lại ăn thân cá không? Sau này, ở chợ, cá mè bị chặt làm hai, đầu cá bán cực đắt, thân cá rẻ thối ra.

Bếp là nơi mà hoàng hậu nên tới sao? Còn buộc một cái tạp dề trông y như thật, nói là chuẩn bị học hỏi hầu gia chút tài nghệ làm bếp. Sau này còn khoe với công công và phu quân của mình rằng, cả thế giới này chỉ có hai vị đó có tư cách để bà xuống bếp thôi.

Sớm nghe nói Trường Tôn thị nấu cháo cực ngon, lại có món canh sen mộc nhĩ nổi danh. Nghe bà ta khoe, mỗi lần phải cho ba thìa đường phèn vào, khóe miệng Vân Diệp co giật. Thìa to như cái nắm đấm, ba thìa như thế thì rốt cuộc là ăn cháo hay ăn đường? Lý Nhị lại có bệnh cao huyết áp, làm sao chịu nổi ăn đường mỗi ngày? Không biết là bổ người, hay là hại người. Trong mắt Vân Diệp lúc này, Lý Nhị không khác gì Võ Đại Lang nữa rồi, chỉ thiếu mỗi Tây Môn Khánh và mụ Vương bà.

Trường Tôn thị vừa tới, trong bếp chỉ có Vân Diệp được đứng thôi, những người khác hầu hạ, đầu bếp chỉ biết quỳ run như trúng gió. Lý Thái, Lý Khác mặc dù ghét vào bếp, nhưng mẫu thân đã vào rồi, hai huynh đệ đành vào theo.

- Nương nương, nàng nên tới thư viện đi một vòng, xem đám học sinh bắt bướm làm tiêu bản, xem bọn họ lấy nhựa tùng làm hổ phách. Nếu không thích thì đi nghiên cứu xương cự long cũng là một lựa chọn không tệ.

Sau khi bị Trường Tôn thị chê bai đủ thứ trong bếp, Vân Diệp đành tiễn bà ấy ra ngoài.

Nồi sắt sao lại đen như thế? Sao cái nồi bẩn thế có thể nấu được món ăn ngon?

Vì sao lại lấy bạc làm muôi canh? Đúng là đồ phá của!

Tấm vải tốt như thế mà xé thành từng miếng nhỏ, lãng phí quá! Có biết nông dân dệt vải vất vả thế nào không? Phải tiết kiệm từng chút một chứ!

- Tên nhóc con nhà ngươi thì biết cái gì? Bổn hậu từng làm ruộng, nuôi tằm, dệt vải, quản lý chuyện lớn nhỏ trong cung, không phải được cả thiên hạ khen ngợi sao? Cứ nói đến cái Vân gia hỗn loạn của ngươi, hạ nhân suốt ngày chỉ biết ăn uống, ai n��y cũng béo như lợn, chỉ biết ăn không biết làm. Nuôi con ngựa giờ đây không ai phân biệt rõ là ngựa hay lợn, vậy mà còn có mặt mũi đuổi bổn hậu ra ngoài sao?

Năm ngoái Vân Diệp đã thấy Trường Tôn thị làm ruộng rồi: thái tử dắt trâu, hoàng đế cầm cày, Trường Tôn thị ở phía sau rải mầm. Nửa mẫu ruộng ba người nhà họ làm cả buổi sáng, Vân Diệp không cẩn thận ngủ mất, bị Lão Ngưu đá cho một phát, giờ nhớ lại vẫn còn đau.

Nông dân mà làm ruộng như nhà bọn họ thì chết đói hết cả rồi, làm gì còn mạng cho họ mà bóc lột? Cộng lại cũng chỉ nuôi được một nong tằm, còn gọi toàn bộ quý phụ tới tham quan. Nãi nãi có hân hạnh được thấy tằm mà nương nương nuôi, nói là béo trắng béo tốt, không thấy con nào gầy, cứ như được chọn từ mấy vạn con tằm ra vậy. Lão nãi nãi nói không hổ thẹn là tằm do hoàng hậu nương nương nuôi, người nuôi tằm cả đời như bà cũng không bì được.

Nghe lão nãi nãi nói, trong đầu Vân Diệp hiện ra bức tranh hoàng hậu nương nương cầm thước đo từng con tằm, đo đi đo lại rồi cho vào nong của mình.

Đem suy nghĩ đó nói ra cho nãi nãi, y bị nãi nãi tát một phát, còn dặn không được nói ra ngoài, bảo y nuốt vào bụng.

Người có thai hình như đều trở nên yếu ớt hơn. Sau khi bóc được một củ hành còn mỗi phần tí teo bên trong, Trường Tôn thị dừng tay. Nhìn Lý Thái bận rộn, mắt tràn ngập yêu thương, bà đưa bàn tay ra để Lý Thái đỡ mình dậy, nói rằng không ngồi được lâu, cần tới hoa viên Vân gia đi dạo.

- Diệp Tử, ta cũng muốn đón mẹ ta tới thư viện ở một thời gian, ngươi cũng làm cho mẹ ta một bữa được không? Năm nay ta không có học bổng, không trả được cho ngươi một quan tiền ngay bây giờ. Dù ta có liều mạng thì năm sau cũng phải lấy được học bổng, rồi trả lại ngươi, được không?

Lý Khác thấy người ta mẹ hiền con hiếu, thực sự chịu không nổi. Nghĩ tới mẫu thân một mình ở trong thâm cung nuôi đệ đệ Lý Ảm mới năm tuổi, cậu không nhịn được mà thỉnh cầu Vân Diệp. Muốn Vân Diệp xuống bếp, trừ khi y muốn làm, nếu không thì lời thỉnh cầu của người khác sẽ là một sự sỉ nhục đối với Vân Diệp.

- Trăm điều thiện hiếu đ���ng đầu, chuyện này đương nhiên là được. Chỉ cần ngươi thuyết phục được phụ hoàng cho mẫu thân ngươi tới thư viện, ta có thể cho ngươi nợ một quan này để làm cho mẫu thân ngươi một bữa. Theo nguyên tắc công bằng, ngươi phải trả lại ta hai quan, chuyện này không được quỵt đâu đấy.

Những chuyện tình cảm như vậy Vân Diệp thích làm nhất. Chỉ cần giúp được hắn, Vân Diệp không ngại làm thêm một bữa cơm đâu. Nếu hoàng gia chỉ có loại cạnh tranh này, thì tất cả những đứa con của Lý Nhị đưa ra yêu cầu này Vân Diệp đều đồng ý, bởi con yêu quý mẹ là thiên kinh địa nghĩa.

Xin hãy ghi nhớ, bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, mong bạn đọc trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free