(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 235:
Có thể thấy Lý Khác được lời hứa này thì cả người hưng phấn hẳn lên. Vân Diệp không vì hắn không phải con ruột của Hoàng hậu mà phân biệt đối xử. Còn chuyện trả Vân Diệp hai quan, hắn cực kỳ tự tin, chỉ cần mẫu thân không còn nhíu mày nữa thì hắn sẵn lòng đánh đổi bất cứ thứ gì.
Khi còn rất nhỏ, hắn đã biết mẫu thân mình và các phi tử khác biệt. Do phụ thân l�� đương kim hoàng đế, mẫu thân hắn trong cung cực kỳ cẩn thận, ngay cả với phi tử cấp bậc thấp hơn, mẫu thân cũng không dám tùy tiện đắc tội. Trong cung, bà gặp ai cũng mỉm cười, chưa bao giờ thấy bà nổi giận. Đó không phải là chuyện tốt. Lần trước nghe Tôn tiên sinh nói, vui buồn mừng giận là những cảm xúc sinh ra cùng với con người, không thể thiếu, kể cả sự tức giận. Người thường cần những cảm xúc ấy, miễn là không thái quá thì đều tốt. Chỉ khi tức giận mới có thể trút bỏ những bực dọc trong lòng, thực chất đó là một cách tự bảo vệ sức khỏe của bản thân.
Nhìn Lý Khác vui vẻ thực sự, Vân Diệp nhếch miệng. Hoàng gia thật đáng thương, ngay cả niềm vui cơ bản nhất cũng không có. Sống như vậy thì còn gì là thú vị nữa.
– Sao lại không có món gà bọc bùn nướng như lần trước nhỉ?
Một bàn thức ăn đầy ắp, cộng với dinh dưỡng hợp lý: canh đầu cá nấu đậu, đậu nành nấu đầu heo, ngó sen hầm thịt băm, ức gà xào mộc nhĩ, đặc biệt còn có món tai heo nấm hương, món khoái khẩu của Vân Diệp, nhai vừa giòn vừa dai, là món ăn không thể thiếu khi y nhắm rượu.
Một đĩa khoai tây xào chua cay là do năm ngoái Hoàng đế ban cho Vân gia. Nhà khác thì cất như bảo bối, duy chỉ có Vân gia là mang ra ăn. Vân Diệp biết rõ sản lượng của khoai tây, chẳng cần mười năm thứ này sẽ tràn ngập khắp Trường An, mà lại dễ trồng vô cùng. Các đại gia đình ở Trường An đều được tặng, nghe nói nhà nào cũng đem trồng. Họ trồng khoai tây cứ như trồng vàng, thậm chí còn phái hộ vệ canh gác ngày đêm.
Thế nên Vân gia không cần trồng, cứ việc ăn sẵn là được.
Món ăn xanh đỏ đầy bàn, làm người ta nhìn mà thèm. Vân Diệp rửa tay xong, chuẩn bị ngồi xuống ăn thì Hoàng hậu nương nương lên tiếng:
– Những thứ này Thanh Tước đã bỏ một quan tiền ra đổi lấy. Ba mẹ con ta ăn tất nhiên không thành vấn đề. Ngươi tới đây làm gì? Ngươi chưa nghe nói tửu lâu có chỗ cho đầu bếp sao? Đến món gà nướng bùn cũng chẳng làm được, còn mặt dày ăn chực ở đây.
Câu này làm Vân Diệp nghẹn họng, trợn mắt nhìn. Y kết luận, đanh đá, khắc bạc mới đích thị là bản tính thật của Trường Tôn thị.
Trong thư viện, Trường Tôn thị tựa hồ có vẻ nữ tính hơn, bớt đi vài phần uy nghiêm của bậc mẫu nghi. Có lẽ vì quanh năm phải giả vờ rộng lượng, hiền huệ nên đã bị kìm nén đến cực điểm. Một khi có cơ hội để bà ta vứt bỏ lớp ngụy trang, bản tính nữ nhân càng bộc lộ rõ rệt, thậm chí có phần quá đáng. Huống hồ lại đang mang thai, nội tiết tố tăng mạnh, tất cả những điều đó cộng lại thì việc Vân Diệp được đối xử tử tế mới là chuyện lạ.
Chẳng sao cả, đã là đầu bếp thì đương nhiên có cách ăn của đầu bếp. Vân Diệp lấy một cái bát cực lớn, xới đầy bát, sau đó gắp món ngon nhất trên bàn cho lên trên. Cuối cùng, y gắp thêm một cái móng giò đặt lên trên cùng, rồi ung dung bỏ đi trong ánh mắt hâm mộ của Lý Thái cùng những người khác.
Trước khi rời phòng, Vân Diệp dùng khóe mắt liếc nhìn Trường Tôn thị. Quả nhiên, bà ta vẻ mặt rạng rỡ, không hề có chút tức giận nào, thậm chí dường như còn định vỗ tay. Vốn dĩ bà đã rất đẹp, lúc này lại thêm cử chỉ của một người phụ nữ đúng nghĩa, khiến Vân Diệp mải nh��n mà suýt vấp phải ngưỡng cửa.
Trường Tôn thị nhìn thấy, cười càng sảng khoái. Bà ta có huyết thống người Hồ, cười sảng khoái mới là bộc lộ cảm xúc chân thật nhất. Bao năm qua phải ra vẻ hiền huệ đã quá chán chường rồi. Trong thư viện, bà là người có địa vị cao nhất, con hiếu thảo, cuộc sống viên mãn, nếu không tìm kiếm chút niềm vui cho bản thân thì thật có lỗi.
Đi qua góc tường, Vân Diệp đưa bát cơm cho Tiểu Nha đang nấp cạnh đó, nước miếng chảy ròng ròng. Tiểu Nha ôm cái bát lớn, mắt cong như vành trăng khuyết, ngồi xuống bàn đá, bắt đầu "tấn công" cái móng giò to tướng một cách ngon lành.
Rót cho Tiểu Nha một cốc nước, Vân Diệp xoa xoa chiếc cằm lún phún râu tơ, ánh mắt láo liên nhìn Trường Tôn thị đang cười không ngớt. Có lẽ chỉ ở nơi này, Trường Tôn thị mới có thể thoải mái mà không cần kiêng dè điều gì.
Vân Diệp dám đảm bảo, từ ngày mai, vị Hoàng hậu nương nương cao quý sẽ trở lại như thường ngày.
Trường Tôn thị phái năm trăm quân lính thủ vệ Vân gia trang, Vân Diệp vô cùng cảm kích. Nếu bà muốn đùa, cứ việc đùa, cả Vân gia sẽ cùng đùa với bà. Dù bà muốn lên trời hái sao, ta cũng sẽ nghĩ cách giúp bà.
Cả ngày hôm đó, Vân Diệp tháp tùng Trường Tôn thị đi dạo quanh thư viện, nghe y và Lý Thái kể những chuyện vui đã xảy ra ở đây. Nhân vật chính tất nhiên là Hoàng Thử. Lý Thái đặc biệt gọi Hoàng Thử tới, hỏi mẹ hắn: "Trông hắn có giống con chuột không?"
Lý Thái bỏ đi vẻ rụt rè thường ngày, như một đứa trẻ khoe thành tích, hết lời khoe khoang với mẹ mình. Hắn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc khi mẹ chứng kiến hắn dễ dàng nâng vật nặng ngàn cân, khiến môi bà run run vì xúc động.
Vợ chồng Hoàng Thử quỳ xuống đất khấu đầu trước Hoàng hậu. Thấy vợ Hoàng Thử cũng đang mang thai, bà liền bảo nội thị đỡ Anh Nương đứng dậy, cười ôn hòa hỏi: "Có thai mấy tháng rồi? Thân thể có khó chịu chỗ nào không? Thường ngày sống bằng nghề gì? Có uống thuốc bổ gì không?"
Anh Nương chân tay bủn rủn, nếu không có nội thị đỡ chắc đã ngồi bệt xuống đất rồi. Nàng ấp úng trả lời được vài câu không ăn nhập với câu hỏi, rồi đột nhiên gạt nội thị ra, chạy vào quán nhỏ của mình. Nàng lấy chiếc bát sứ trắng đã được luộc qua nước sôi, lát sau mang ra bát rượu nếp táo quế hoa, cung kính dâng lên Hoàng hậu.
Vân Diệp và Lý Thái không kịp ngăn lại, mấy nội thị thì trông như vừa thấy ma. Trường Tôn thị nhận lấy bát rượu nếp, nếm thử một miếng nhỏ:
– Mùi vị không tệ, làm thế nào vậy? Ngon hơn rượu nếp trong cung mấy phần.
Trên khuôn mặt bầu bĩnh của Anh Nương, đôi mắt híp lại không thấy đâu nữa, nàng bối rối xoa hai tay, không biết làm gì.
Nội thị ban thưởng cho Anh Nương một món trang sức nhỏ bằng gỗ đàn. Anh Nương đỡ trượng phu đứng dậy, cả hai cúi mình, lùi dần về phía sau. Từ đầu đến cuối, Hoàng Thử không dám ngẩng đầu lên, mắt dán chặt xuống đất. Trong lòng hắn, Lý Thái là con ác long ăn thịt người, không biết mẹ của hắn còn đáng sợ đến mức nào, sợ khuôn mặt xấu xí của mình làm Hoàng hậu giật mình, sau đó bị Lý Thái chặt thành trăm mảnh. Hắn sợ Lý Thái thực sự.
Vợ chồng Hoàng Thử đi rồi, Trường Tôn thị tiếp tục ăn rượu nếp mà chẳng còn giữ chút phong thái mẫu nghi thiên hạ nào. Vừa ăn vừa nói với Vân Diệp và Lý Thái:
– Thiên hạ này không thiếu kẻ muốn lấy mạng bổn hậu, nhưng tuyệt đối không phải đôi vợ chồng này. Trông bộ dạng cuống lên của các ngươi, tưởng bổn hậu ai đưa đồ ăn cũng ăn cả sao?
Vân Diệp thở phào nhẹ nhõm, còn Lý Thái đã quyết định sẽ đánh Hoàng Thử thêm một trận nữa, để trút giận trong lòng.
Trong thư viện không có hoa cỏ đủ loại, chỉ có từng bãi cỏ rộng thênh thang. Hiện là giờ lên lớp nên không một bóng người chạy loạn. Trường Tôn thị có vẻ hơi mệt, Vân Diệp liền sai người trải thảm trên bãi cỏ. Lý Thái cùng mấy tên nội thị mang hết bướm từ phòng trưng bày ra để mẹ tham quan. Hắn đặc biệt giới thiệu những tác phẩm của chính mình, nói mấy con bướm Lam Trì Phượng là do mình vất vả lắm mới bắt được ở dãy Tần Lĩnh, còn sự gian khổ của đội hộ vệ thì hắn lại chẳng đả động đến một lời.
Bướm tất nhiên là đẹp, màu sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời càng thêm bắt mắt. Con nào cũng được sấy khô, đặt trên tấm gỗ, gió thổi qua như sống lại. Trường Tôn thị nhìn thích thú vô cùng. Vân Diệp biết bà đã nảy sinh ý muốn chiếm hữu. Y vừa định ngỏ lời tặng thì Trường Tôn thị đã nói:
– Vân Diệp, ngươi không cần nói nữa. Hoàng gia có quy củ riêng. Nếu cứ mang tất cả những thứ tốt đẹp này vào hoàng cung thì e không phải là chuyện hay. Có số bươm bướm này rồi sẽ muốn thêm nhiều nữa. Các quan viên địa phương sẽ ra sức tiến cống, sử sách ghi lại những thứ nhỏ bé này cũng có thể "ăn thịt người". Bươm bướm để ở thư viện là một vẻ đẹp, thậm chí là một môn học vấn, nhưng ở trong hoàng cung, bổn hậu biết nó chắc chắn sẽ thành họa. Nếu ngay cả một ham muốn nhỏ nhặt như vậy mà còn không thể khắc chế, Đại Đường ta dựa vào cái gì để dựng nên cơ nghiệp ngàn đời?
Vân Diệp cúi người lắng nghe và thụ giáo.
Thi thoảng thả lỏng một chút cũng không sao, điều đó có thể giúp điều hòa trạng thái của bản thân. Qua lời giới thiệu của Vân Diệp, Trường Tôn thị dần dần buông lỏng. Trong căn phòng chứa bộ xương hóa thạch, Trường Tôn thị khẽ vỗ vào hộp sọ hóa thạch, hỏi:
– Vân Diệp, thứ mãnh thú này thực sự từng tồn tại sao?
– Bẩm nương nương, nó đúng là từng tồn tại. Bộ xương này là minh chứng. Đó là thời viễn cổ cực kỳ xa xưa, chúng chính là bá chủ của thế giới này. Cả thế giới khi ấy ấm áp ẩm thấp, cỏ cây thịnh vượng, trên lục ��ịa có vô số sinh vật. Bá vương long nấp sau những cái cây cao lớn, chờ đợi thời cơ săn mồi tốt nhất.
– Một con cự thú thấp lùn, có ba cái sừng nhọn hoắt trên đầu đi qua. Đó cũng là một loại mãnh thú vô cùng hung hãn. Bá vương long thường ngày không nhắm vào loại cự thú này, nhưng giờ đây, nó buộc phải chiến đấu. Có hai đứa con còn đang đợi nó mang thức ăn về. Con bá vương long cái hùng dũng lao ra, dùng răng nhọn hoắt của mình xé bụng con cự thú. Chiến thắng tưởng chừng đã nằm trong tầm tay, ai ngờ con cự thú kia vẫn chưa chết hẳn. Trước khi chết, nó đã dùng chiếc sừng nhọn của mình đâm thẳng vào ngực bá vương long. Bá vương long tuy là vua muôn thú, nhưng tim nó cũng yếu ớt như tất cả sinh vật khác.
– Cự thú chết rồi. Bá vương long kéo xác cự thú về, ngực nó không ngừng chảy máu tươi. Con của nó còn chưa có khả năng tự lập, nếu nó chết, con của nó sẽ trở thành thức ăn cho những loài thú khác.
Trường Tôn thị dường như không nghe thấy lời Vân Diệp nói, bà đi quanh bộ xương mấy vòng, cuối cùng dừng lại vuốt ve chiếc răng rồng:
– Sao không kể tiếp? Bổn hậu đang đợi nghe kết cục đây. Có điều, dù ngươi không nói thì bổn hậu cũng đoán ra được, kết cục này chắc chắn chẳng tốt đẹp gì, thôi không kể nữa cũng được. Vua muôn thú chỉ là vua khi còn sống, chết rồi thì chẳng còn gì nữa. Con rồng này dùng hết tâm huyết muốn bảo vệ con mình, ngay cả chết cũng không sợ. Làm mẹ thì phải có tấm lòng như vậy. Vân Diệp, ta muốn nghe một kết cục tốt.
– Kết cục tốt nhất là bá vương long kéo cự thú về ổ. Dù đã chết, con của nó dựa vào thi thể của nó và cự thú, sống sót qua thời thơ ấu, cuối cùng trở thành bá vương long mới.
– Kết cục không hay đại khái là mẹ con chúng chết hết phải không?
– Nương nương nói không sai chút nào.
– Vân Diệp, vì sao ngươi lại kể cho bổn hậu nghe câu chuyện về bá vương long nhất định sẽ chết này, chẳng lẽ bổn hậu sắp chết rồi sao?
Trường Tôn thị luôn có giác quan thứ sáu cực kỳ nhạy bén:
– Nương nương, vi thần chỉ kể một câu chuyện suy đoán thôi. Nương nương đừng áp đặt vào bản thân mình. Điều vi thần nói chẳng qua chỉ là một phép tắc tự nhiên, sự chọn lọc tự nhiên xưa nay đều thế.
– Con mãnh thú cường đại như thế cũng có lúc phải chết, con người sao có thể thoát khỏi? Vân Diệp, vì sao bây giờ không còn nhìn thấy loại mãnh thú này nữa? Chúng đi đâu rồi? Vì sao chúng biến mất? Ngươi là người đầu tiên tìm ra chúng, nhất định rất hiểu chúng. Hãy nói cho bổn hậu biết.
– Người nghiên cứu không phải là vi thần mà là gia sư. Gia sư đoán có hai nguyên nhân, một trong số đó là thời tiết thay đổi. Khi ấy trời ấm áp, khắp nơi là cây cối tươi tốt, có rất nhiều loài động vật nhỏ sinh sống, cho nên bá vương long có nhiều thức ăn. Về sau thời tiết lạnh dần, những loài động vật nhỏ dần chết đi, không còn thức ăn, bá vương long cũng chết đói.
Không thể nào giải thích cho Trường Tôn thị về hình dạng của địa cầu, Vân Diệp đành tùy tiện ứng phó.
– Vân Diệp, ngươi đang can gián ta sao? Ngươi nên nói những lời này cho Bệ hạ nghe mới đúng. Đối đãi tốt với bách tính là chủ trương nhất quán của Bệ hạ. Ngươi gây đại họa ở Tr��ờng An, làm triều đình bất an. Bệ hạ thường nói, nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền. Nếu chúng ta không đối xử tốt với bách tính, sớm muộn gì cũng sẽ giống như triều Tùy, bị "nước lũ" bách tính nhấn chìm.
Bà lườm Vân Diệp một cái:
– Bệ hạ ngộ ra đạo lý này, đó là một điều vô cùng quý giá, cũng là nguyên nhân ngươi dễ dàng thoát thân. Ngươi nghĩ triều đình không có tấu chương đòi chặt đầu ngươi để trấn an thiên hạ sao?
– Lần này tất cả mọi người đều đang phóng túng. Ngươi đang phóng túng, Đậu gia đang phóng túng, ta đành phải tới thư viện phóng túng một phen. Phu xướng phụ tùy mà. Chẳng lẽ muốn người thiên hạ nói ta trầm ổn hơn cả Bệ hạ hay sao?
Trường Tôn thị làm Hoàng hậu quá mệt mỏi. Hoàng đế sai, bà cũng phải sai theo, cùng tiến cùng lui, đồng cam cộng khổ. Có lẽ đó là nguyên nhân bà chưa bao giờ thất sủng.
Hiện giờ có một cô nhóc tám tuổi chuẩn bị tấn công vào địa vị vững như núi Thái Sơn của bà. Không biết Trường Tôn thị sẽ ứng phó thế nào. Vân Diệp nhìn nụ cười tự tin ung dung đó, cũng bất giác mỉm cười.
Sức khỏe Trường Tôn thị sau khi sinh ra đứa con gái này sẽ rất yếu kém. Vân Diệp và Tôn Tư Mạc đã sớm nghiên cứu bệnh hen và phong tật (bệnh liên quan đến thần kinh), chẳng bao lâu nữa sẽ có cách chữa trị. Trường Tôn thị không chết được.
Vân Diệp rất muốn xem Thiên Cổ Nhất Hậu và Nữ Đại Đế sẽ đối đầu nhau ra sao. Hôm qua Võ Sĩ Hoạch đã được tiến cung, là con cháu của dòng dõi võ tướng tất nhiên cũng vào thư viện đọc sách. Hai nhi tử của ông ta, Đại Võ và Tiểu Võ đều rất ngốc. Y chưa từng nhìn thấy nữ nhi của ông ta, không biết nàng có dung nhan khuynh nước khuynh thành, hay là một loại yêu nghiệt nào đó?
Vân Diệp rất muốn kết thúc cuộc nói chuyện với Trường Tôn thị, thế nhưng Trường Tôn thị lại đang hứng thú nói chuyện. Đối diện với bộ di cốt khổng lồ nhất trong lịch sử, có lẽ bà nhận định đó là hóa thân của mình. Bà muốn tìm hiểu loài mãnh thú này, giống như con người cần tìm hiểu chính bản thân mình vậy.
Động tác vuốt ve bộ xương của bà ta trở nên ôn hòa, còn cẩn thận lấy chiếc trâm cài trên đầu ra để cậy bùn đất kẹt trong kẽ răng bộ xương. Chắc chắn có thứ gì đó dính vào kẽ răng sẽ không thoải mái, dường như chính bản thân bà cũng cảm nhận được điều đó, nên mới làm như vậy.
Có một số thứ là một loại tượng trưng, ví dụ như rồng. Dù không có rồng thật, một bộ xương như vậy cũng đủ khiến Trường Tôn thị tự hào một thời gian dài.
– Ngươi nói con rồng này chết vì đói hay chết trong chiến trận?
– Có gì khác biệt sao, nương nương? Dù sao nó cũng đã chết rồi mà?
Lời này vừa thốt ra khỏi miệng, Vân Diệp biết ngay là mình đã lỡ lời. Quả nhiên, Trường Tôn thị nhướng mày, ngay cả Lý Thái cũng được thể cáo mượn oai hùm mà trừng mắt nhìn y:
– Được rồi, được rồi, con rồng này chết trận! Nương nương nhìn xem, trong bộ xương của nó có mấy lỗ thủng lớn, cho thấy nó đã bị một con rồng khác làm bị thương. Nương nương nhìn kỹ mà xem, nếu đặt chiếc răng vào lỗ hổng đó thì sẽ vừa khít. Chứng tỏ nó đã trải qua một trận chiến vô cùng kịch liệt. Hai con cự thú chiến đấu trên đồng hoang, những cây đại thụ lớn bằng vòng tay không ngừng bị xô đổ. Tiếng rống của chúng chấn động khắp bốn phương, muôn thú không loài nào không kinh hãi. Từ trong bụi cỏ, cẩn thận thò đầu nhỏ ra nhìn vị vua của mình. Rốt cuộc vua vẫn là vua! Khi con rồng lớn toàn thân đẫm máu đứng trên vách núi, cất tiếng rống lớn tuyên bố chiến thắng với xung quanh, khung cảnh đó nhất định rất đẹp, rất hùng tráng!
Để tránh bị trách tội, Vân Diệp đành làm trái lương tâm, giả vờ không nhìn thấy những dấu vết thương tích đã lành lại trên bộ xương.
Trường Tôn thị và Lý Thái hài lòng gật gù, dường như nếu không như vậy thì không đủ thể hiện uy nghi của hoàng gia. Bộ dạng của Lý Thái lúc này thật đáng khinh, hơi giống một tên thái giám, như một chú chó con nép bên Trường Tôn thị. Hắn đột nhiên mắt sáng rực lên, nói với mẹ:
– Mẫu hậu, lời Vân hầu nói quá hời hợt! Một trận chiến kinh thiên động địa như thế mà chỉ kể vài câu, làm sao có thể biểu đạt hết khung cảnh vĩ đại đó? Hài nhi nhất định sẽ tìm một vị tài năng để chỉnh lý lại lời miêu tả của Vân hầu, khắc thành bia đá, dựng bên bộ xương rồng này, để người đời biết được con rồng này đã kiêu dũng thiện chiến đến nhường nào.
Trường Tôn thị nghe thế mừng rỡ, cưng chiều xoa đầu Lý Thái. Lý Thái còn cố ý ghé sát lại một chút, để mẹ xoa đầu cho thuận tiện. Cảnh tượng này khiến Vân Diệp nhìn mà thức ăn trong dạ dày như muốn trào ngược lên cổ.
Mọi bản quyền nội dung của bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.