(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 237:
Vân Diệp vừa đặt chân tới Trường An thì thư của Na Mộ Nhật cũng đến. Chữ viết ngay ngắn, đẹp đẽ, vừa nhìn đã biết là do Hoạn Nương chép. Trong thư kể rằng, từ khi Vân Diệp rời đi, Na Mộ Nhật ngày ngày không thiết tha cơm nước, đứng trên núi cao trông về xa xăm, mong tình lang trở lại, người gầy gò ốm yếu đến mức không biết có qua nổi mùa xuân này không. Để chữa khỏi căn bệnh tương tư này, chỉ có Vân Diệp mới làm được, mong chàng về thảo nguyên một chuyến.
Lừa ai được chứ! Với cái gan to tày trời của Na Mộ Nhật, vừa bị người ta trói lên ván gỗ sắp lấy đầu làm chén rượu, chớp mắt đã chọc Vân Diệp đòi ăn, một nữ tử như vậy mà lại vì bệnh tương tư đến nỗi không ăn nổi ư?
Nãi nãi rất tò mò, liếc nhìn lá thư trong tay Vân Diệp. Bà thấy chàng khi thì lắc đầu cười khổ, khi thì kinh ngạc, rồi lại không ngừng đấm vào đầu mình, dường như rất hối hận. Bức thư do trong quân chuyển tới, nhưng nãi nãi biết rõ không liên quan gì đến quân vụ. Nét chữ trên đó không phải của nam nhân, phong thư còn phảng phất mùi hương son phấn. Trong quân làm gì có thứ cổ quái như vậy?
Nãi nãi đoán có lẽ đây là thư của một nữ tử, và bà rất muốn biết liệu nữ tử ấy đã mang thai hay chưa. Còn về việc nữ tử đó là ai, thân phận thế nào, nãi nãi chẳng bận tâm.
- Cháu ngoan, nếu nữ tử đó có cốt nhục của Vân gia thì cháu đón nó về đi, cháu đừng suy nghĩ nhiều. Tân Nguyệt sẽ không giận đâu, trong nhà ai dám nói lăng nhăng, nãi nãi lột da nó ra.
Lão nãi nãi phát điên vì mong có cháu đích tôn rồi. Nếu nữ tử viết thư mang cốt nhục của Vân gia, thì trừ thân phận chính thất ra, cái gì cũng có thể chấp nhận, chỉ cần có cháu đích tôn thôi.
Vân Diệp cười khổ đưa thư cho nãi nãi: - Đúng là có một nữ tử như thế, nàng là người Đột Quyết. Tôn nhi không mấy kỳ vọng vào nàng, nhưng bộ lạc của nàng lại có tiềm năng lớn. Vân gia và các gia tộc khác không giống nhau, nhà ta chỉ có một nam đinh, muốn cành lá xum xuê cũng khó. Đành thử thông qua nàng, xem có thể kiếm được chỗ đặt chân cho Vân gia trên thảo nguyên hay không.
Lão nãi nãi xem thư xong, đập mạnh lá thư xuống bàn một tiếng bốp, giận vô cùng: - Đồ vô dụng! Ngay cả thai cũng chưa có mà đã dám mở miệng xin cứu tế, có chết đói cũng đáng!
Không cách nào nói lý nổi với nãi nãi. Vân Diệp còn chưa làm gì Na Mộ Nhật thì đâu ra có thai. Nếu có thai rồi, Vân Diệp mới xem xét lại mối quan hệ với Na Mộ Nhật. Còn về việc có đi thảo nguyên hay không, điều đó thuần túy là tùy thuộc vào lợi ích thu được bao nhiêu. Không có tình cảm làm vốn, sao có thể tăng thêm tầm quan trọng của thảo nguyên được?
- Cháu à, đám Hồ tử chẳng có tình nghĩa gì đâu. Nếu nữ tử đó có cốt nhục của Vân gia, chúng ta giúp đỡ là đương nhiên. Nhưng hiện giờ không có thì lại là chuyện khác. Nãi nãi không muốn làm lợi cho người khác.
- Nãi nãi, đây không chỉ là chuyện gia nghiệp, mà còn là chuyện quốc gia. Hiện giờ Đại Đường đánh bại người Đột Quyết, thảo nguyên rộng lớn mà không có biện pháp nào để khống chế, sớm muộn cũng sẽ trở thành mầm họa. Cơ nghiệp của Vân gia trên thảo nguyên là chuyện nhỏ, tìm phương pháp mới mới là chuyện lớn.
- Cháu ngoan, cháu cứ đi làm chuyện lớn của cháu. Quốc gia đại sự thì nãi nãi không hiểu, chỉ cần cháu thấy thích hợp thì cứ làm. Một gia tộc muốn bình an, không trả giá nào đó là không thể, đạo lý này nãi nãi cũng hiểu. Nãi nãi cũng chẳng còn sống được bao năm nữa, chỉ muốn trước khi nhắm mắt thấy được cháu bình an. Nếu có thêm vài đứa cháu đích tôn nữa thì dù có nhắm mắt ngay bây giờ cũng mãn nguyện rồi.
- Cháu đích tôn sẽ có, chỉ sợ nãi nãi bế không xuể rồi lại chê phiền thôi.
Vân Diệp thấy nãi nãi thương cảm, đứng dậy đi ra sau lưng xoa bóp cổ cho bà. Gần đây nãi nãi cứ hay cảm thấy thân thể uể oải, đầu óc nặng trĩu, đó là do suy nghĩ quá nhiều mà thành.
Hôn sự với Tân Nguyệt đã được nãi nãi sắp xếp ổn thỏa. Lần trước chuyện tốt của chàng bị Ngọc Sơn tiên sinh phá hỏng, nãi nãi vẫn cứ để bụng mãi, cho rằng lão tiên sinh là một ngôi sao chổi, không thèm để ý tới ông nữa.
Mấy ngày trước lão tiên sinh tới Vân gia trao đổi việc dùng gấm Thục đổi lấy nước hoa. Chuyện đã xong. Nể mặt Tân Nguyệt, Vân gia không làm khó thông gia, đưa ra giá cả ưu đãi nhất. Dù cho lấy nước hoa trước, gấm Thục khi nào mang tới cũng được.
Lão nãi nãi nhìn Tân Nguyệt thì mặt tươi cười rạng rỡ. Nhưng vừa quay sang Ngọc Sơn tiên sinh thì bà lại nặng mặt, mày cau, khiến lão tiên sinh chẳng hiểu mình đã đắc tội với lão thái bà này từ lúc nào. Tân Nguyệt mặt đỏ ửng, cúi đầu không nói lời nào, còn cô cô thì chạy ra ngoài cửa, cười thiếu chút nữa là đứt ruột.
Muốn hưởng lợi từ Vân gia thì cũng phải bỏ ra gì đó. Nãi nãi mời Lý Cương tiên sinh tới nhà, tặng rất nhiều lễ vật, bao gồm một con nhạn lớn. Lão Trang, dù thân thể còn mang thương tích, cũng dẫn người ra sông hai ngày trời mới giăng lưới bắt được mười mấy con nhạn, rồi chọn con to nhất đem tặng. Lý Cương tiên sinh làm việc gọn gàng, sáng đi sáng về, chưa đầy một canh giờ đã làm ổn thỏa. Ông báo với lão nãi nãi rằng ngày mùng hai tháng tư là ngày tốt, vậy nên quyết định là ngày đó.
Vân Diệp đã thấy Ngưu Kiến Hổ đi xin cưới, lằng nhằng, rườm rà với cả đống lễ nghi, vất vả suốt hai ngày mới xong. Chàng không hiểu vì sao đến lượt mình lại nhanh gọn như thế, chỉ vỏn vẹn một canh giờ đã ổn thỏa xong xuôi rồi.
Chợt Vân Diệp nghĩ, có lẽ nào Lão Lý có được nhà mới, đem con nhạn trong tay nhét vào tay Ngọc Sơn tiên sinh, nói với ông rằng mùng hai tháng tư chuẩn bị gả tôn nữ. Sau đó hai người ngồi xuống uống trà, bàn qua công việc, rồi chắp tay cáo biệt. Nhưng lễ vật của Vân gia đi đâu hết rồi? Chẳng thấy cái nào quay về, chẳng lẽ gặp sơn tặc à?
Câu này Vân Diệp không dám hỏi Lý Cương. Gần đây lão tiên sinh rất bất mãn với chàng, nhất là lại càng bất mãn với cách hành xử của y ở thư viện: dạy học ba bữa, bắt cá hai buổi. Hứa Kính Tông đã mau chóng hòa nhập vào vai trò mới, chỉ có Vân Diệp sau khi trở về chỉ toàn làm những chuyện vô dụng. Việc trừ khử được Đậu gia cũng chỉ là ăn may, nếu không phải nhờ bách tính bạo động, chắc bây giờ đầu y vẫn còn đang treo trên cổng thành.
- Tiểu tử, thư viện cần yên ổn. Cứ vài ba ngày lại làm sấm sét đùng đùng, đó không phải là hoàn cảnh để dạy học. Yên tĩnh, hài hòa mới là môi trường tốt nhất để nghiên cứu học vấn. Lần này lão phu vội vàng xác định hôn sự của ngươi, là mong muốn sau khi ngươi lập gia thất rồi sẽ an phận hơn, đừng có cứ mãi xen vào tranh đấu ở triều đường. Đó là một cái vũng bùn, không có đúng sai rõ ràng. Giữa những tiếng tranh cãi không ngừng nghỉ ở đó, ngươi sẽ thấy tuổi trẻ qua rất nhanh. Đợi khi ngươi muốn quay đầu lại thì những năm tháng tươi đẹp nhất đã không còn nữa, muốn làm chuyện lớn cũng đã muộn rồi. Lão phu giờ nhìn lại chuyện xưa, đối với việc thời trẻ chìm đắm trong cảnh sát phạt quan trường, lão phu cứ đấm ngực hối hận không thôi. Lão phu không muốn ngươi đi vào vết xe đổ của mình.
Nếu như nói hiện giờ thư viện là mạng sống của Vân Diệp, vậy với Lý Cương mà nói, thư viện là tất cả của ông. Đến tuổi cổ lai hi mới tìm được chốn thích hợp cho mình, ông đem toàn bộ tâm huyết dốc vào đó, chỉ mong nó nở thành bông hoa rực rỡ nhất.
- Lý sư, tiểu tử cũng muốn cả đời này trốn trong thư viện dạy học, nhàn hạ thì cười nghe chuyện phiếm, nằm ngắm sấm sét, thưởng thức cảnh quần hùng tranh phong, thưởng thức những bi hoan sau chén rượu. Nghĩ tới đó là điều tiểu tử hằng ao ước, nhưng bệ hạ không cho. Chuyện Đậu gia lần trước tiên sinh cũng biết nội tình, tiểu tử còn đường nào mà từ chối được chứ?
Nói xong những điều đó, chàng lại đem hợp đồng với công bộ ra cho Lý Cương xem. Vừa xem qua, sắc mặt Lý Cương vẫn bình tĩnh. Người của công bộ là hạng gì ông hiểu rất rõ, loại chuyện này còn chưa làm khó được Vân Diệp. Chỉ là, khi nhìn thấy điều khoản hoàng hậu thêm vào thì ông đùng đùng nổi giận. Không hề có chút công bằng nào cả! Trên đời này làm gì có chuyện ba vạn quan mà xây được cung điện, tuyệt đối không thể!
Lý Cương mặt nghiêm nghị hỏi: - Ngươi đắc tội với hoàng hậu bao giờ?
- Không có, ngược lại, xưa nay hoàng hậu nương nương luôn quan tâm đến tiểu tử. Nương nương không hề có ác ý với tiểu tử. Trước kia chưa từng có, tiểu tử nghĩ sau này cũng sẽ không có. Nếu nói trong hoàng cung ai đáng để tiểu tử kính trọng nhất thì chính là hoàng hậu nương nương đây thôi.
- Nếu như thế thì vì sao lại có thứ này trên hiệp ước?
- Chỉ có thể nói nương nương quá hiểu tiểu tử, sợ tiểu tử kiếm được quá nhiều, khiến người ta căm ghét, làm thể diện công bộ mất sạch. Nếu như tiểu tử dễ dàng kiếm được tiền, công bộ từ trên xuống dưới, nếu không dâng tấu xin từ quan tập thể thì tiên sinh thấy họ còn con đường thứ hai nào nữa không?
Vân Diệp cho tới giờ vẫn lấy làm lạ, vì sao quan viên công bộ cho rằng xây nhà trên đoạn đường phồn hoa nhất trong thành thị lớn nhất thế giới lại không kiếm được tiền? Đây là lý lẽ gì không biết? Thương nhân đời sau nếu biết có cơ hội này thì đã đánh nhau vỡ đầu, chứ đâu ra cơ hội để Vân Diệp bị người ta bắt chẹt?
- Tiểu tử, ngươi không cho rằng dùng ba vạn quan tiền có thể xây được một tòa cung điện đấy chứ?
Lý Cương nghe Vân Diệp nói thế không giận nữa, nhưng lại lo lắng: - Nam mộc là loại gỗ thượng hảo hạng, riêng làm cột nhà đã cần tám mươi cây. Cột phải to bằng vòng ôm, giữa không cho phép nối ghép, không có tì vết. Riêng thứ này đã tốn vạn quan tiền, mà còn chưa chắc đã kiếm được gỗ thích hợp.
- Nam mộc được xưng là nghìn năm không mục, hoa văn trang nhã, chất gỗ mềm mại, không bị co ngót, gặp mưa có mùi hương dìu dịu tỏa ra, là vật liệu làm cột trụ tốt nhất. Phẩm chất tối cao là kim ti nam mộc, có ánh vàng kỳ ảo bên trên, vô cùng hiếm có. Vận chuyển nó về Trường An cũng hao tốn kinh người, tiên sinh nói nó giá trị vạn quan không sai.
- Vậy sao ngươi còn dám nhận lấy việc này, sợ rằng dốc hết tiền lãi kiếm được từ phường Hưng Hóa vào cũng còn thiếu.
Lý Cương lại cuống lên: - Tiên sinh chớ lo, trong Thục có kim ti nam mộc, rất nhiều. Đừng nói là trăm cây, nghìn cây cũng chẳng có gì khó. Tiểu tử còn mong kiếm thêm một ít kim ti nam mộc đưa về Trường An kiếm lời, bù đắp chi phí xây hoàng cung.
- Tiểu tử, ngươi điên rồi! Một nghìn cây nam mộc, cho dù ngươi tìm được cũng làm sao vận chuyển ra khỏi núi sâu, càng chẳng nói tới việc trèo đèo lội suối. Ngươi có biết vận chuyển qua sạn đạo đất Thục chết bao nhiêu người không? Lão phu thà để ngươi đi nhận sai với hoàng hậu nương nương, chứ không đời nào để ngươi làm chuyện khiến người người phẫn nộ này.
Vân Diệp thấy Lý Cương nóng thật rồi, liền không chọc giận ông nữa. Chàng lấy từ trên giá sách ra một tấm bản đồ, đó là tấm bản đồ do Vân Diệp sao chép lại từ bản đồ của mình, chỉ sửa tên. Chàng chỉ vào con sông, nói: - Tiên sinh xem, gỗ có thể nổi, đó là đạo lý ai cũng biết, vì sao không lợi dụng? Tiểu tử chặt kim ti nam mộc trên núi bên cạnh Trường An, chặt bỏ cành lá, cưa thành độ dài thích hợp, sau đó kết chúng thành bè đẩy xuống sông, bên trên có người điều khiển, để chúng thuận dòng từ Trường An về Dương Châu. Về đến Dương Châu rồi qua kênh vận chuyển lên phía bắc. Thuyền đi được cớ sao bè gỗ lại không đi được? Về đến đông đô Lạc Dương, tiên sinh nghĩ tiểu tử lại không có cách đưa nó về Trường An ư?
- Để lại cho lão phu một cây tốt nhất làm quan tài. Ngọc Sơn, Ly Thạch, Nguyên Chương, cùng với cả lão Công Thâu chắc cũng cần. Tốt nhất ngươi làm quan tài thật đẹp rồi đưa tới cho lão phu, để lão phu khỏi tốn công. Còn nữa, năm nay chiêu sinh cần ngươi làm. Giờ tiên sinh không thiếu người, nhưng học sinh lại chỉ có ba trăm là quá ít. Ngoài ra, khi ngươi xây cung điện, hãy cho một số học sinh tham gia vào, điều đó có ích cho bọn chúng. Chuyện thư viện ngươi có thể tạm gác qua một bên, kiếm tiền về trước, lão phu sẽ giúp ngươi trông coi thư viện.
Lão Lý thề đây là lần cuối cùng ông nói chuyện tiền với Vân Diệp, đồng thời bi ai thay cho những thương nhân đã hao tốn hết tâm lực vận chuyển kim ti nam mộc qua sạn đạo. Kim ti nam mộc sắp có giá rẻ rồi, mong rằng sẽ không có quá nhiều người bị ảnh hưởng.
Lão Lý lo lắng quá rồi. Thứ đồ tốt mà Vân Diệp tốn công đem về thì làm gì có chuyện y bán rẻ, chẳng lẽ không vắt kiệt gi�� trị của nó sao? Vân Diệp dựa vào cái gì dùng ba vạn quan tiền xây cung điện? Hiện Lân Đức điện còn chưa thấy đâu, Đại Minh cung thì hẳn là trừ Vân Diệp ra không ai biết nó ở nơi nào.
Không cần xây cho Lý Nhị một tòa cung điện khoa trương như Lân Đức điện. Cung điện kiểu đó cứ giao cho Lý Thừa Càn hoặc Lý Trị làm. Xây cho ông ta một cái trung cấp là đủ rồi, dựa theo Thái Cực cung mà xây, ít nhất không sai. Lật xem điển chí của Doanh Tạo ty công bộ, những quy định tỉ mỉ trên đó dọa cho chàng sợ són đái. Thôi, đừng có tự ý quyết định. Làm theo lệ cũ là tốt nhất, chẳng may ý tưởng của mình quá cấp tiến, cuối cùng bị quần thần chửi mắng thì nguy. Lý lão tiên sinh vừa rồi còn khuyên mình đừng làm chuyện khác người còn gì, vậy cứ làm theo kiểu cũ thôi.
Công bộ không biết xuất phát từ tâm thái gì, đưa cho Vân Diệp vô số văn thư liên quan tới việc xây dựng, chất đầy ba xe. Tiểu lại công bộ thái độ cung kính, nhưng khẩu khí lại rất lớn.
- Hầu gia, đây chỉ là kiểu dáng cung xá mấy năm qua công bộ tích lũy được. Bản vẽ Thái Cực cung mà ngài muốn cũng ở trong đó, tổng cộng có một nghìn hai trăm ba mươi sáu bức. Từ nền móng cho tới mái nhà không thiếu một bản vẽ nào. Hầu gia xem có thiếu cái gì không, nếu thiếu ngài cứ lên tiếng, hạ quan sẽ về chuẩn bị ngay, tuyệt đối không làm lỡ việc xây cung điện.
Thừa biết bọn họ muốn gây phiền toái nếu Vân Diệp đổi ý. Chỉ cần có thể làm được, bọn họ sẽ làm cực kỳ chu đáo. Vân Diệp mà muốn vin vào bọn họ kiếm cớ thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Thế nên buổi sáng vừa sai quản sự tới công bộ duyệt bản vẽ, buổi chiều đã đưa tới ba cái xe lớn, hiệu suất cao đến mức khiến người ta phải run sợ. Hiệp ước là do hoàng hậu nương nương sửa, nên chẳng ai có thể nói gì công bộ. Thấy Vân Diệp đáng thương, công bộ cũng không ngáng chân y nữa.
Quan viên công bộ đi ăn mừng lớn, nghe nói lần này còn gọi ca cơ, cấp bậc cũng từ tửu lâu ở chợ đông đổi thành Yến Lai lâu.
Trình Xử Mặc áp tải năm xe tiền đến cho Vân Diệp. Hắn vừa mới nghe nói đến chuyện kia, lập tức đem toàn bộ tiền trong nhà mang đến, nghe hắn nói đến cả tiền mua thức ăn cũng chẳng để lại.
- Diệp Tử, trong nhà chỉ có chừng này tiền. Đợi vài ngày nữa ca ca bán hết mấy sản nghiệp, sẽ có thêm ít nữa. Ca ca biết là không đủ, nhưng thêm được chút nào hay chút đó.
Vân Diệp vùi đầu vào bản vẽ, chẳng ngẩng lên: - Số tiền này coi như ngươi nhập cổ phần, tìm trướng phòng tính toán cho kỹ rồi đưa cho ta, tương lai dễ tính toán. Còn nữa, nếu như ngươi đã tới rồi thì đừng đứng chơi nữa, đến nhà Trương Lượng thuê cho ta một ít hảo hán giỏi đi sông nước. Ta dùng vào việc lớn, tiền công không phải lo.
Trình Xử Mặc nhảy dựng lên, hét toáng: - Diệp Tử, ngươi đừng có nói chuyện trả tiền gì cả! Hai ta là huynh đệ, số tiền này ta cho ngươi. Chỉ cần chúng ta qua được ải này, tương lai sợ gì không có tiền chứ?
- Ngươi hét cái gì mà to thế? Ai nói lần này ta sẽ lỗ vốn? Ta đã nói bao giờ? Sao ta không nhớ ra?
- Hiện giờ bên ngoài bàn tán xôn xao cả rồi, nói lần này Vân gia coi như xong, nhất định sẽ phá sản. Nương nương ức hiếp người ta thái quá. Cung điện phải mười lăm vạn quan mới xây được mà chỉ cấp cho ngươi ba vạn quan. Ngươi còn phải nạo vét đường sông, xây lại phường Hưng Hóa, không có hai mươi vạn quan thì khỏi mơ tưởng. Ngươi kiếm đâu ra mười bảy vạn quan nữa bây giờ?
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free.