(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 238:
Nhìn Trình Xử Mặc xoa tay đi đi lại lại, Vân Diệp đột nhiên bật cười. Có một bằng hữu như thế này thì còn gì để oán trách nữa đâu. Trình gia có lẽ không dư dả tiền bạc, nhưng phần lớn là đất đai và nhà cửa, nên việc xoay sở được tám nghìn quan ngay lập tức đã là hết sức mình rồi.
“Bằng hữu thì đương nhiên phải giúp, nhưng cũng không thể vét sạch cả nhà. Để l���i năm nghìn quan coi như vốn nhập cổ phần, ba nghìn còn lại mang về đi. Trong nhà còn phải chi tiêu chứ, nuôi cả gia đình lớn đâu dễ dàng. Phủ quốc công mà đến lúc không có tiền trả cho hạ nhân, chẳng phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao?”
Trình Xử Mặc còn chưa kịp đi thì Ngưu Kiến Hổ đã kéo ba xe tiền tới Vân gia. Nhà hắn không dư dả, chỉ có năm nghìn quan, đặt tiền xuống rồi định quay về thì bị Vân Diệp gọi lại.
“Kiến Hổ ca ca, mọi người thấy tiểu đệ sắp phát tài thì đua nhau kéo đến, sao bỗng dưng ai cũng khôn ra thế này?” Vân Diệp cười đùa.
Ngưu Kiến Hổ vốn tính khí nóng nảy, túm cổ áo Vân Diệp xốc bổng lên, lắc đi lắc lại:
“Đến lúc nào rồi mà còn không sửa cái mồm ba hoa ấy! Lần này ta muốn xem xem ngươi dựa vào chút xíu tiền đó mà xây cung điện lên thế nào.”
Chưa đợi Vân Diệp kịp mở miệng, Lão Hà vừa khóc vừa chạy xộc vào Vân gia. Mấy hộ vệ cơ bản là không cản được. Nhìn thấy Vân Diệp đang bị Ngưu Kiến Hổ xách lơ lửng trên không, hắn lập tức ôm lấy đùi Vân Diệp gào khóc:
“Gia gia của ta ơi, ngài có thể yên phận vài ngày được không? Chẳng phải chúng ta đã bàn bạc chỉ xây phường Hưng Hóa thôi à? Sao lại xây luôn cả cung điện? Ngài bảo cả nhà lớn bé của ca ca đây sống thế nào?”
Tên khốn này chẳng những chùi hết nước mắt nước mũi lên áo Vân Diệp, mà còn há miệng cắn lên đùi y vài cái.
Thấy Lão Hà khóc lóc đáng thương như thế, Ngưu Kiến Hổ mũi cay cay, Trình Xử Mặc cũng lén lau nước mắt.
“Im miệng hết cho ta! Lão Hà, ngươi mà không chịu nói ra thì không có xu hoa hồng nào đâu.”
Lão Hà vừa nghe thấy từ “hoa hồng” là lập tức tỉnh táo ngay, hắn nhảy dựng lên, mắt ngong ngóng nhìn Vân Diệp. Vẻ mặt tươi tỉnh ấy chỉ duy trì được vỏn vẹn một giây, sau đó lại quay về bộ dạng rầu rĩ như trước.
“Nương nương quá độc ác! Xây chủ điện ít nhất phải mười vạn quan mới được, đó là chưa kể đến chi phí gạch ngói, phần này Vân gia có thể tự lo. Nếu tính gộp lại, không có mười lăm vạn quan thì đừng mơ xong.”
Đó là sự khác biệt giữa kẻ ăn chơi trác táng và thương nhân. Ước tính của Lão Hà ít hơn năm v��n quan so với báo giá của Trình Xử Mặc. Phải cho ba tên này uống thuốc an thần, nếu không cứ giữ cái tâm trạng thảm thiết sắp chết đến nơi này thì làm sao làm được việc gì?
“Mọi người vào phòng đi, ta cho mọi người xem mấy thứ. Mất mặt quá, đại nam nhân mà ôm chân người ta khóc dầm khóc dề! Ta không thương nước mắt của huynh, ta xót áo của ta. Nước mắt nước mũi thế này thì còn mặc sao được?”
Vân Diệp đá Lão Hà một cái. Tên này dạo này càng ngày càng nhát gan, chắc đây là bệnh chung của những kẻ có tiền.
Vân Diệp bảo Lão Trang canh cửa thư phòng, không cho ai vào.
Vân Diệp lấy mấy bức vẽ ra cho ba người xem.
“Diệp Tử, đây là phường Hưng Hóa à? Đến cả tiên cung cũng chỉ đến mức này thôi! Cây xanh, tường đỏ, đình đài lầu gác, còn có cả hoa viên nữa. Nhưng liệu hoa viên có quá lớn không? Nhà ở hơi nhỏ thì phải?” Lão Hà sụt sịt hỏi.
“Tất cả nhà đều xây ba tầng. Đây là bản vẽ nhìn từ trên cao xuống, thực ra nhà ở không hề nhỏ chút nào đâu. Vì tận dụng tối đa diện tích đất, nên đã có điều chỉnh đôi chút. Nhà ở xây theo kiểu lập thể, xem đi: tầng một là phòng khách, tầng hai là thư phòng, tầng ba là nội trạch, có gì mà khó hiểu?”
“Diệp Tử, kiểu nhà này ít nhất cũng phải bán hai nghìn quan. Còn đồ gia dụng cũng phải đặt mua ở chỗ chúng ta.”
Lão Hà lập tức nhập vai thương nhân. Hắn biết chi phí một căn nhà thế này, hai nghìn quan chắc chắn sẽ có rất nhiều người mua.
“Tổng cộng có năm mươi căn nhà kiểu này. Số vốn thu về của chúng ta sẽ hơn mười vạn quan. Trừ đi chi phí xây dựng hoa viên, đình đài lầu gác, lợi nhuận ròng sẽ vào khoảng sáu vạn quan. Đó là tính toán sơ bộ, còn chưa tính đồ gia dụng và các lợi nhuận đi kèm khác. Nhà ở thế này thích hợp với quan lại nhỏ ở kinh thành. Ta đã hỏi rồi, những vị quan đó cũng là các hào tộc có tiếng tăm ở địa phương, nếu không sao được triều đình bổ nhiệm làm quan? Cho nên loại nhà này sẽ không lo không bán được.”
“Nhưng cho dù chúng ta làm tốt mọi việc thì cũng chỉ kiếm được mười vạn quan, chưa đủ bù vào số tiền lỗ do xây cung điện.”
Hà Thiệu tuy nói vậy nhưng trên mặt đã nở nụ cười. Thêm vào ba vạn quan của hoàng hậu, chỉ còn thiếu hai vạn quan nữa, áp lực không lớn. Lần này chỉ cần nhân danh xây dựng cung điện cho hoàng gia, dù không kiếm được một xu nào thì vẫn là một món lời lớn rồi.
“Thực ra, kiếm lời ở phường Hưng Hóa chỉ là món nhỏ thôi. Thu nhập lớn nhất chính là từ chính việc x��y cung điện.”
Vân Diệp thấy ba người kia đã bình tâm trở lại, liền rót một cốc trà thong thả uống.
“Xây cung điện miễn phí cho người khác còn có lợi gì à?” Ngưu Kiến Hổ gần như gầm lên vào mặt Vân Diệp.
“Ngươi để Diệp Tử nói đã, đừng chen vào lung tung. Ngươi nói đúng không Diệp Tử?” Hà Thiệu vừa mắng Ngưu Kiến Hổ vừa cẩn thận vuốt thẳng cổ áo của Vân Diệp, vốn đã bị Ngưu Kiến Hổ xốc lên làm lệch. Còn về phần Trình Xử Mặc, khi Vân Diệp tính toán chỉ còn thiếu hai vạn quan nữa thì đã thấy nhẹ nhõm. Hai vạn quan, cả hai nhà Trình và Vân đều có thể xoay sở dễ dàng. Nếu vậy thì chuyện này chẳng hề nghiêm trọng chút nào, những việc còn lại cứ để Vân Diệp lo là được. Mình cứ giúp y những việc cần làm, rồi về nhà chuẩn bị thành thân thì hơn.
Đợi cả ba yên tĩnh rồi, Vân Diệp mới đặt cốc trà trong tay xuống, rút từ phía sau lưng ra một cuộn giấy, nói với họ:
“Mọi người xem, để giữ sự đối xứng của hoàng cung, cung điện này chỉ có thể xây bên ao Thái Dịch. Đương nhiên, nơi này phong cảnh cũng đẹp nhất, nhưng không đủ rộng, cần phải mở rộng ra bên ngoài. Kết quả là sẽ cùng điện Hàm Nguyên tạo thành một quần thể cung điện. Như vậy, toàn bộ cung điện sẽ trở nên vô cùng hùng vĩ. Ta nghĩ, cảnh mặt trời lặn bên dưới cung điện sẽ tráng lệ biết nhường nào!”
“Nhưng càng tráng lệ thì càng tốn tiền.” Hà Thiệu hiện giờ sợ nhất những từ như “hùng tráng”, “mỹ lệ”. Hắn chỉ mong xây xong một cái cung điện trông như chuồng lợn là được.
“Nương nương chỉ nói bảo ta xây một cung điện, không bảo ta phải lo cả việc bài trí bên trong cung. Chúng ta sẽ phụ trách mua các loại vật liệu, trong đó có kim ti nam mộc và hán bạch ngọc, cùng với cả đống thứ lặt vặt khác. Hai thứ chính yếu do ta lo liệu, còn những thứ lặt vặt thì giao cho Lão Hà. Mọi người nhìn kỹ, chỉ cần chúng ta đặt mua những thứ cần thiết, chúng ta sẽ mua từ địa phương. Lần này không phải hoàng gia bỏ tiền, nên địa phương sẽ có cơ hội kiếm lời, nhất định sẽ mở cửa chào đón. Ba vạn quan của nương nương là dùng để làm việc này.”
“Nếu chúng ta không nộp tiền vào quốc khố để triều đình mua vật liệu, mà trực tiếp đặt mua từ địa phương, nói cách khác, địa phương không cần áp tải bạc tới Trường An nữa, họ chỉ cần đem hàng hóa tới là được. Người phu dịch không phải làm việc uổng công, địa phương cũng không cần tốn công sức vận chuyển tiền bạc nữa. Cho nên ta nghĩ địa phương nhất định rất thích phương thức này.”
“Đâu chỉ thích, họ nhất định sẽ cảm tạ ơn đức của Vân hầu.”
Cửa bị đẩy ra, Lý Tịnh đi vào, theo sau là Lão Trang mặt đầy hổ thẹn. Chỉ nhìn ánh mắt khổ sở của hắn là đủ biết, hắn nhất định đã bị Lý Tịnh khống chế, không cho lên tiếng.
Vân Diệp cười với Lão Trang, ý bảo không sao cả, rồi cho hắn lui ra.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.