(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 240:
Ở Đại Đường, Vân Diệp gần như đã gặp hết các danh thần dũng tướng, nhưng đại đô đốc Trương Lượng thì là lần đầu tiên y gặp mặt. Là người đứng đầu thủy quân Đại Đường, đáng lẽ ra ông ấy có tư cách sống ở phường Thái Bình, nhưng ông lại chọn sống ở phường Thanh Long xa xôi nhất, cùng với đám dân thường. Nghe nói ông có mấy trăm nhi tử, mỗi ngày dong thuyền chơi bời, trông như một đội quân.
Vân Diệp nhìn đại môn cũ nát của nhà Trương Lượng, thầm nghĩ những gì lịch sử ghi chép có lẽ không đúng rồi. Một người đơn giản như thế sao có thể là kẻ phản bội nổi tiếng trong lịch sử được? Nhưng nghĩ tới lão già này về sau vì mưu phản mà bị Lý Nhị chém đầu thị chúng, Vân Diệp trong lòng quyết định chỉ nên qua lại với ông ta một lần. Trình Xử Mặc đi trước, Vân Diệp theo sau, càng đi càng thấy lạ: sao đã đi lâu như vậy mà vẫn chưa tới phòng khách Trương gia?
Người quản gia dẫn đầu nhận ra Vân Diệp hơi mất kiên nhẫn, liền nói:
“Lão gia nhà tiểu nhân thích nhà to, trong nhà lại đông người, nhà nhỏ không chứa hết. Ở trong phường Thanh Long toàn là cố cựu của lão gia. Thẳng thắn mà nói, trong số các huân quý toàn thành Trường An này, nhà tiểu nhân là lớn nhất. Ngay cả Phù Dung viên đằng sau cũng thành hậu hoa viên nhà tiểu nhân. Đi thêm hai trăm bước nữa là chỗ lão gia nhà tiểu nhân cất giữ binh khí. Tiểu hầu gia có hứng thú muốn xem không? Nơi đó có những loại vũ khí tốt nhất thu thập từ khắp nơi ở Đại Đường, ngay trong hoàng cung cũng chưa chắc bằng.”
Vân Diệp dừng bước. Trình Xử Mặc thấy y dừng chân, tưởng y muốn đi xem kho binh khí của Trương gia, ai ngờ Vân Diệp lại nói:
“Thật sự xin lỗi, tự dưng ta đau bụng quá. Đây là chứng bệnh từ hồi ở thảo nguyên để lại, e là phải về nhà uống thuốc ngay. Hôm nay đành thất lễ không quấy rầy Trương công nữa, mong được tha thứ.”
Nói xong, y liền kéo Trình Xử Mặc vội vàng rời đi. Người gác cổng lấy làm lạ, nhưng không ngăn cản, để mặc họ rời đi.
Rời khỏi đại môn, Vân Diệp và Trình Xử Mặc lên ngựa, vụt roi phi nhanh. Trình Xử Mặc trong bụng đầy thắc mắc, nhưng thấy Vân Diệp không lên tiếng nên cũng không hỏi. Hai người, một trước một sau, cùng trở về Trình gia.
“Đại Đường ta còn có nhà ai dựa vào sông mà kiếm cơm nữa không?”
“Còn nhà Lý Hoài Nhân nữa. Năm xưa cha hắn khi còn là Đại đô đốc Quỳ Châu từng luyện thủy quân ở hồ Động Đình, trong nhà nhất định biết những quân tài quen thuộc chuyện sông nước. Diệp Tử, ta không hiểu. Trương gia có nhiều hảo thủ như vậy, hỏi nhà khác làm gì? Hay chúng ta định đổi người?”
Lúc này Trình phu nhân đi tới, nghe thấy nhi tử hỏi vậy, liền nói:
“Phải đó Tiểu Diệp, Trương gia mới là nhân tuyển hàng đầu, sao lại bỏ cái chính tìm cái phụ.”
“Thẩm thẩm không biết rồi. Hôm nay cháu tới Trương gia có cảm giác rất không tốt. Đình viện sâu, trạch viện rộng lớn thì thôi đi, rõ ràng gia sản vạn quan, nhưng lại cố ý làm bề ngoài rách rưới, bên trong thực chất lại xa hoa. Chỉ đi chưa tới trăm bước mà cháu đã thấy bao nhiêu loài hoa cỏ quý hiếm, đều là loại chỉ có trong ngự hoa viên. Mà hòn giả sơn kia cũng là đá Thái Sơn. Thứ như vậy, nhà nghèo có mà mua nổi sao? Người trong nhà ăn nói không giữ mồm giữ miệng, nói khoác rằng kho vũ khí của nhà mình còn hơn cả hoàng gia. Có thể thấy thường ngày cực kỳ hống hách. Cả phường Thanh Long chỉ có mỗi mình nhà ông ta, bách tính khác đâu rồi?”
Vân Diệp nghiêm túc nói:
“Thẩm thẩm, loại người mà ngoài trông trung hậu, thực chất trong lòng dã tâm rất lớn, cứ tránh xa là hơn. Một là không thể trêu chọc nổi, hai là không dám trêu chọc vào. Một khi dính dáng tới loại người này, chỉ e mang họa cho con cháu.”
“Diệp Tử, ngươi ở nhà ông ta chưa tới một nén hương mà nhìn ra nhiều như thế à? Vì sao ta không nhìn ra? Ta thấy nhà đó rất nhiệt tình, rất hợp ý ta.”
“Xử Mặc, ngươi nhớ kỹ đây. Từ nay về sau, ngàn vạn lần đừng dính dáng tới nhà ông ta nữa. Một đại tướng thu nhận năm trăm con nuôi, ông ta muốn làm gì? Bách Kỵ ti ở Trường An có mặt khắp nơi, ngươi tưởng Bệ hạ không biết sao? Một khi không làm thì thôi, đã làm là đại họa.”
Trình phu nhân gõ đầu Trình Xử Mặc, nói với Vân Diệp:
“Tiểu Diệp, thằng bé Sửu Ngưu này đơn giản lắm. Hai đứa thường xuyên ở cùng nhau, cháu hãy thay Trình bá bá mà trông coi nó, đừng để nó gây họa.”
“Thẩm thẩm, hai nhà chúng ta còn cần nói lời khách sáo gì nữa. Xử Mặc và cháu luôn là huynh đệ. Chuyện của huynh ấy, lẽ nào cháu lại khoanh tay đứng nhìn? Cháu kiến nghị Trình gia nếu có bất kỳ qua lại gì với Trương gia, nên sớm cắt đứt thì hơn.”
Trình phu nhân cũng xuất thân từ hào môn, sao không hiểu đạo lý trong đó. Bà vội vã vào hậu viện lo liệu việc nhà.
Việc tìm Lý Hiếu Cung cũng phiền phức. Năm lần bảy lượt trêu chọc ông già này, chắc ông ta cũng giận Vân Diệp lắm. Lần này có chuyện nhờ vả, không biết ông ta sẽ hành hạ mình thế nào. Vân Diệp ngồi ở đại sảnh Trình gia, mặt mày nhăn nhó suy nghĩ tìm cách.
Trình Xử Mặc không phải người ngồi yên được. Hắn nằm vẹo vọ trên giường, lăn qua lăn lại, rên hừ hừ như thể toàn thân đầy rận.
“Ngươi muốn ngủ thì cứ ngủ một lúc đi, cứ lăn như thế làm gì, còn kêu đến phát ghê.”
Lại một lần nữa bị cắt ngang suy nghĩ, Vân Diệp hơi cáu. Lý Hiếu Cung cũng mắc chứng bệnh này. Nghe Lý Hoài Nhân kể, thời trẻ khi ông ta thoát thân ở Giang Nam, toàn thân thối nát. Về sau, tuy thương tích đã lành nhưng lúc nào ông ta cũng cảm thấy cả người ngứa ngáy, một ngày mà người trong nhà không gãi vài trăm cái thì không chịu nổi.
Tôn Tư Mạc đã xem rồi, Vân Diệp cũng xem rồi, da không có vấn đề gì, chỉ là ám ảnh tâm lý thôi. Có thuốc an ủi thì tốt, nhưng biết lấy thứ gì làm thuốc an ủi đây? Không có thuốc trong tay, đành phải dùng vật thay thế.
Hàng trúc trước cửa sổ nhà Trình gia đã gợi cho Vân Diệp một ý tưởng mới.
Tốn nửa ngày trời mới chuẩn bị xong lễ vật. Thứ tặng trưởng bối không nằm ở giá trị đắt tiền, mà ở tấm lòng.
Lý Hoài Nhân đã đi Lũng Hữu rồi. Ngoài vương phủ, Vân Diệp đánh liều đưa bái thiếp xin cầu kiến lão vương gia.
Uy tín của Vân Diệp vẫn có tác dụng. Quản gia ra đón, đưa y và Trình Xử Mặc tới phòng khách. Từ xa đã nghe thấy tiếng Lý Hiếu Cung nói:
“Cái thằng nhóc con khỉ này ranh ma lắm. Lão phu thua thiệt trong tay nó không phải một hai lần rồi. Tiêu tiên sinh đừng để vẻ bề ngoài của nó đánh lừa mà chịu thiệt. Đến lúc đó, đừng nói lão phu không nhắc trước đấy nhé.”
Hỏng rồi, ông ta còn có khách. Chuyện mượn người này e là không thể nói trước mặt người khác. Vân Diệp thầm kêu khổ. Trình Xử Mặc thì lo lắng nhìn lễ vật Vân Diệp mang đến, sẵn sàng tư thế lát nữa ông già mà nổi khùng là co cẳng chạy ngay.
Trên cái giường thấp có hai người ngồi, một người thấp lùn tráng kiện, một người gầy trơ xương. Người lùn là Lý Hiếu Cung, người gầy là Tống quốc công Tiêu Vũ. Đúng là oan gia ngõ hẹp! Lần trước ở Lý gia, y đã dụ Tiêu Vũ tự tay viết sách. Giờ đã hơn một năm, không biết ông ta đã viết được sách chưa.
Tật phong tri kính thảo Bản đãng thức thành thần Dũng phu an thức nghĩa Trí giả tất hoài nhân
** Gió mạnh mới biết cỏ cứng cáp Nước loạn mới biết tôi trung thành Người dũng mãnh sao hiểu nghĩa lý Người trí tuệ ắt ôm lòng nhân ái
Đó là lời đánh giá của Lý Nhị về Tiêu Vũ – một vị đại lão trong số các đại lão, không phải người mà Vân Diệp có thể đắc tội.
Thành thực đi tới thi lễ:
“Vãn bối Vân Diệp bái kiến Vương gia, Tiêu công. Lâu rồi không gặp, sức khỏe của hai vị có an khang không ạ?”
“Còn chưa chết được! Thằng nhóc, ta đoán thế nào ngươi cũng tới nhà. Bị hoàng hậu đánh cho một gậy chỉ là dọa thôi, tới hoàng cung cầu xin là xong chuyện. Ngươi cứ ưỡn thẳng lưng không chịu nhún nhường, lão phu không biết là nên khen ngươi hay chửi ngươi đây. Tiền nong một vạn quan đã chuẩn bị rồi. Khi nào đi thì đến lấy về. Muốn nói gì thì đợi Hoài Nhân về hẵng nói. Lão phu xen vào chuyện của đám tiểu bối các ngươi là đã mất mặt lắm rồi.”
Một câu của lão Lý khiến Vân Diệp nghẹn họng, không nói nên lời. Y cứ nghĩ lão Lý sẽ chê bai vài câu, ai ngờ ông già lại còn lo lắng cho mình, tiền nong cũng đã chuẩn bị sẵn.
Vân Diệp lấy từ trong ống tay áo ra chiếc gãi lưng do mình tự tay làm ở Trình gia. Nó vẫn còn giữ màu xanh của trúc, trông rất đẹp, phía trước có năm răng lược nhỏ cong cong, dùng để gãi ngứa thì không còn gì bằng.
Vân Diệp đưa hai tay nâng chiếc gãi lưng lên, cung kính dâng:
“Tấm lòng của bá bá, tiểu chất xin ghi nhớ trong lòng, suốt đời không quên. Tiểu chất quê mùa, chỉ biết tự tay làm chiếc gậy gãi lưng này kính tặng bá bá, hy vọng có thể phần nào làm giảm bớt nỗi khổ ngứa ngáy của bá bá.”
Lý Hiếu Cung cười khà khà nhận lấy chiếc gãi lưng. Ngay trước mặt Tiêu Vũ, ông đưa vào cổ áo, gãi lưng vài cái rồi lại rút ra:
“Thì Văn huynh, ta đã bảo mà, thằng nhóc này làm việc vừa lòng người nhất. Chỉ một món đồ nho nhỏ mà lại thành món quà tốt nhất, hiếm có đấy chứ.”
Tiêu Vũ vuốt râu nói:
“Huynh tặng nó vạn kim, nó đáp lại bằng tấm lòng. Hai thứ này ngang nhau, quả là chuyện hiếm thấy trên đời.”
Lý Hiếu Cung quay đầu lại, nói:
“Thằng nhóc, chuyện xong rồi đấy. Ngươi với thằng nhóc nhà họ Trình đi lo chuyện đi. Ở lại với hai lão già này làm gì? Chẳng lẽ còn đợi lão phu lo cơm cho à?”
Chuyện phát tài này không thể giấu nữa rồi, nếu không sau này sẽ khó mà làm người. Người ta sẽ nói Vân gia giả vờ đáng thương đi khắp nơi lừa tiền, lấy tiền của người khác để kiếm tiền. Mang cái thanh danh này, dù có là Vương gia cũng bị thiên hạ phỉ nhổ.
“Bá bá có điều chưa biết. Hoàng hậu nương nương không phải là làm khó vãn bối, mà còn cho vãn bối một cơ hội phát tài, chấn hưng gia nghiệp. Tiểu chất lần này tới đây là có việc muốn nhờ sức bá bá giúp đỡ hoàn thành, cho nên mới đặc biệt tới bái phỏng.”
Lý Hiếu Cung vừa uống một ngụm sữa dê đã phun hết cả ra. May mà ông ta là võ tướng, phản ứng nhanh nhạy, trong lúc cấp bách vội quay đầu đi, phun hết vào ô cửa sổ bên cạnh.
Lấy lại hơi, ông nói với Vân Diệp:
“Thằng nhóc, trước mặt lão phu không cần nói mạnh mồm. Nói thật đi, ngươi định thoát thân thế nào?”
Tiêu Vũ cũng vểnh tai lên nghe kỹ biện pháp của Vân Diệp. Ông ta không tin trên đời có chuyện hoang đường đến thế. Mấy chục vạn quan tiền thì làm sao mà bù cho đủ? Trong cung không xây mới là vì không có tiền. Nếu hoàng hậu có tiền thì đã cho xây từ lâu rồi. Hoàng cung từ thời Tùy Dương đế đến nay còn chưa được sửa chữa.
Vân Diệp không nói cái khác, chỉ nói về kế hoạch liên quan tới kim ti nam mộc, thậm chí còn lấy bản đồ ra cho hai ông già xem.
Lý Hiếu Cung cười nhạt liên hồi, Tiêu Vũ vuốt râu không nói gì. Hai người nhìn nhau, Lý Hiếu Cung liền bảo:
“Thằng nhóc, cứ ngoan ngoãn mang tiền về xây nhà đi, đừng nghĩ ra mấy trò vô dụng đó. Nếu như thiếu nhiều tiền quá thì mấy lão già đây sẽ gom lại, rồi tìm Bệ hạ bù cho. Cũng không thiếu bao nhiêu đâu. Vận chuyển ít kim ti nam mộc thì không sao, chứ muốn vận chuyển số lượng lớn thì khó lắm.”
Muốn làm giàu, làm đường trước. Câu nói này được Vân Diệp tôn sùng như một danh ngôn kinh điển trên chặng đường đời.
Ai có thể ngờ trên đại giang sóng nước mênh mông ấy ẩn chứa đầy hiểm họa. Nơi đó không có đập Tam Hiệp cao lớn nguy nga, chỉ có một thứ gọi là Diệm Liễm Đôi. Cái tên này nghe thật dễ nghe, nhưng thực chất là ác quỷ ăn thịt người không nhả xương. Bao nhiêu năm qua không biết có bao nhiêu thuyền nhân bỏ mạng dưới dãy đá ngầm đó. Muốn thả kim ti nam mộc xuống, chúng sẽ bị đá ngầm va đập tan tành, cuối cùng chỉ còn những khúc gỗ gãy nát, không dùng vào việc gì.
*** Diệm Liễm Đôi - hòn đá lớn trên khe Cù Đường Hiệp, Trường Giang. Cho tới năm 1958, để thuận tiện cho giao thông đường thủy nên đã san bằng.
“Thằng nhóc, trừ phi ngươi cưỡi lên trên khúc gỗ, để nó luôn giữ được phương hướng thẳng tắp thì ngươi mới có thể thả gỗ được.”
Lý Hiếu Cung kể xong còn trêu chọc Vân Diệp:
“Giữ gỗ ở phương hướng thẳng tắp có gì khó khăn chứ, đâu cần tiểu tử phải cưỡi lên trên.”
Vân Diệp bực tức trả lời. Ai ngờ Lý Hiếu Cung nghiêm túc hỏi:
“Ngươi có kế gì hay ư?”
“Lão nhân gia cả đời bắn cung, lẽ nào đạo lý này lại không hiểu sao? Người đã bao giờ thấy mũi tên quay vòng vòng mà vẫn tiến về phía trước chưa? Chỉ cần lắp thêm cánh ở phía cuối khúc gỗ là được rồi. Vãn bối đảm bảo khúc gỗ đó sẽ luôn lao thẳng về phía trước, chứ không quay ngang ra để đâm vào tảng đá ngầm đáng chết kia.”
Lý Hiếu Cung nắm lấy đầu Vân Diệp, nghiên cứu một lát rồi bảo với Tiêu Vũ:
“Người ta cứ hay nói ai đó cơ trí vô song, lão phu luôn cho rằng đó là nói bậy bạ, không ngờ giờ lại gặp được rồi. Tiêu Văn huynh thấy sao?”
Tiêu Vũ cười to:
“Nếu như nó giải quyết được vấn đề này cho lão phu thì lão phu mới tán đồng. Thằng nhóc, ngươi có biết không, kim ti nam mộc không nổi hẳn trên mặt nước, mà là lơ lửng. Nó không nổi, vậy làm sao ngươi kết thành bè được?”
Nghe Tiêu Vũ nói vậy, Lý Hiếu Cung lại cười phá lên, gọi phó nhân bê tới một chậu nước. Ông lấy cái gác bút bằng gỗ kim ti nam mộc ném vào, quả nhiên chiếc bút lơ lửng giữa nước, vừa không chìm xuống lại không nổi lên.
Thấy cảnh này, Trình Xử Mặc há hốc mồm, nước dãi chảy ra mà không hề hay biết.
Hai lão già bất lương lại ôm bụng cười. Ý cười khoái trá trước sự bối rối của người khác hiện rõ mồn một trên mặt họ.
Vân Diệp lấy trên bàn mấy cây bút lông, tháo đầu bút, rồi lại lấy mấy sợi dây nhỏ, buộc ống trúc và gác bút lại với nhau. Sau đó, y ném vào nước. Lần này, chiếc gác bút nổi vững vàng trên mặt nước, không hề chìm xuống nữa.
Hai lão già ngừng cười quá đột ngột, hơi không theo kịp, nghẹn họng trợn tròn mắt.
Trình Xử Mặc vỗ tay reo hò như một đứa trẻ: “Nổi lên rồi! Nổi lên rồi! Hai lão già hết cách rồi!”
Chưa dứt lời thì gáy ăn một cái bợp tai, mông trúng một cái đạp. Hai lão già thẹn quá hóa giận, không cãi lại được, đành giở uy phong trưởng bối ra.
“Lý bá bá, Tiêu bá bá, tiểu chất định nhân lúc tháng Tám nước sông Trường Giang lên cao, sẽ vận chuyển gỗ ra ngoài. Một nghìn cây. Đến khi đó, nước sông sẽ nhấn chìm đá ngầm. Dùng nửa năm thì sao mà chẳng đủ chứ.”
“Trong nhà lão phu còn có mấy chiến hữu già năm xưa theo lão phu nam chinh bắc chiến. Có thể cho ngươi mượn, nhưng tiền công phải hậu hĩnh. Nếu lão phu nghe phong phanh ngươi đối đãi với họ không tốt, sẽ đánh lên Ngọc Sơn tìm ngươi lý luận đấy!”
Vân Diệp tất nhiên gật đầu lia lịa. Những lão binh đó từng xông pha trận mạc vì quốc gia, Vân gia tất nhiên sẽ không bạc đãi họ.
“Lão Lý, hai huynh đệ ta đã đất vàng chôn tới nửa người rồi, sao không thừa cơ kiếm thêm cái quan tài?”
Tiêu Vũ nghe nói có một nghìn cây kim ti nam mộc, không nhịn được xúi Lý Hiếu Cung:
Lý Hiếu Cung xua tay:
“Thằng nhóc này đã ôm cả đống nợ lên người rồi, chúng ta đừng góp vui thêm nữa. Đợi chuyện của nó xong, bảo đám lão binh đi thêm một chuyến là được mà.”
Tiêu Vũ cười nói với Vân Diệp:
“Lão phu tham lam rồi, thằng nhóc, đừng nói ra làm hỏng thanh danh của lão phu đấy nhé!”
Một trăm lão binh, đó là số lượng thủy quân mà Lý Hiếu Cung hứa. Vân Diệp cho rằng những thứ khác không thành vấn đề. Gần thành Bạch Đế có rất nhiều nam mộc, chỉ là địa hình quá hiểm trở, không vận chuyển ra được. Bách tính nơi đó phải đi khắp nơi xin ăn. Vân Diệp tin, có khoản thu nhập này, cuộc sống của quan viên và bách tính nơi đó sẽ không thành vấn đề.
Còn về việc có mở ra một tiền lệ xấu khiến kim ti nam mộc biến mất ở Thục hay không, đó không phải là chuyện Vân Diệp cần suy nghĩ. So với việc tương lai bị hoàng đế triều Minh đem đi xây lăng mộ, chẳng thà bây giờ dùng nó để xây một tòa cung điện hùng tráng.
Vân Diệp giao toàn bộ việc xây dựng cung điện cho Công Thâu Mộc. Gia tộc Công Thâu là nhân tuyển số một trong phương diện này. Lão Công Thâu nghe tin kích động khóc như con nít, tức thì lấy ra bài vị Lỗ Ban, cả nhà cùng bái tế, mời Vân Diệp và Lý Cương đến xem lễ.
Bào, cưa, đục – những dụng cụ thợ mộc được đặt lên bàn cúng. Không có bò dê lợn, cũng không có hương khói nghi ngút. Con cháu Công Thâu gia thành tâm cầu nguyện. Công Thâu Mộc đọc xong bài tế, quát: “Khởi công!” Rồi đi tới cầm cưa lên, cưa một cái trên tấm gỗ chuẩn bị trước. Công Thâu Giáp đến cầm bào, bào một đường dài rồi lại đặt xuống bàn. Sau đó, Công Thâu Mộc chính thức phân phát bản vẽ mẫu.
Mô hình thu nhỏ đó là bước đầu tiên gia tộc Công Thâu thực hiện. Có tư cách động tay vào làm chỉ có ba vị trưởng bối, ngay cả Công Thâu Giáp cũng chỉ được phụ giúp bên ngoài. Những người khác trong gia tộc Công Thâu không nhàn rỗi. Ngay cả các nàng dâu nhỏ cũng dùng dao nhỏ gọt vô số thanh xà. Các lão phụ nhân trong nhà bắt đầu làm các loại cửa sổ, ngay cả đường nét khắc hoa trên song cửa cũng sắc nét.
Giao việc cho chuyên gia, đó là châm ngôn thành công. Gia tộc Công Thâu chính là những chuyên gia xuất sắc nhất trong ngành này.
Bùi Anh hiện giờ mê mẩn những công việc nguy hiểm, hơn nữa, càng nguy hiểm hắn càng thích. Nghe nói vận chuyển gỗ là việc đáng sợ nhất, hắn liền nhảy dựng lên đòi đi, còn nói rằng Bùi gia có thực lực kinh người ở đất Thục, không lợi dụng cũng uổng phí.
“Không được đi để chết, phải sống mà quay về! Ngươi chỉ mới mười bảy tuổi, cuộc sống sau này còn dài, bao nhiêu mật ngọt chưa được nếm. Giờ mà chết thì chẳng phải phí hoài sao? Rời gia tộc thì không xông pha được à? Ta không tin!”
Vân Diệp cổ vũ như thế, Bùi Anh liền cười lớn:
“Vân huynh, hiện tại đệ là người của thư viện, không phải tiểu công tử nhà ai cả. Mạng này do thư viện ban cho. Không có thư viện, đệ sớm đã bị biến thành cây nến giống Lục Trúc bày ở linh đường Đậu gia rồi.”
“Đừng nói lung tung. Ít nhất còn có mẫu thân ngươi lo lắng cho ngươi. Hãy học tập cho tốt, làm việc cho tốt, leo lên vị trí cao để cho bọn họ xem!”
Vân Diệp lấy ra đòn sát thủ. Ai cũng có mẹ, tình mẹ là vĩ đại nhất, ít nhất điều này không sai.
Kết quả dùng với Bùi Anh không được. Hắn cười tới mặt biến dạng luôn:
“Vân huynh, đệ đã ôm chặt lấy cánh cửa lớn không chịu đi. Đệ biết chỉ cần bước ra ngoài là chết. Nhưng huynh biết ai đã đẩy đệ ra ngoài không? Không sai, chính là mẹ đệ, là mẹ ruột của đệ đấy! Vì muốn đuổi đệ đi, bà ấy đã cào bốn vệt máu trên tay đệ. Vân huynh, huynh thấy tình mẹ như vậy thì thế nào?”
Vân Diệp hết lý lẽ để nói rồi. Mẹ hắn làm vậy thật quá tuyệt tình. Kiểu mẹ nào mà lại làm chuyện đó chứ?
“Tên khốn kiếp, ngươi nghe đây! Dù tất cả mọi người trên đời có vô tình với ngươi, ngươi cũng không thể tự hủy hoại bản thân. Càng như thế, ngươi càng phải sống cho thật tốt. Bọn họ là ��ồ khốn kiếp, còn chúng ta thì không. Ngươi hãy tìm một nữ tử lương thiện mà thành thân, sinh con, yêu thương thê tử, hài tử của mình. Chẳng bao lâu, ngươi sẽ thấy ý nghĩ muốn chết kia nực cười đến mức nào.”
“Vân huynh đừng lừa đệ. Đệ bị lừa đến sợ rồi. Nếu thật sự có nữ tử như vậy, dù bảo đệ chui qua cửa đệ cũng làm.”
“Nếu như ngươi không đặt nặng chuyện môn đăng hộ đối, thì những nữ tử như vậy không phải là ít. Dù sao thì trong các gia đình cao môn đại hộ, những nữ tử như vậy quá hiếm. Ngươi cứ tự mình tìm kỹ càng. Tìm được rồi thì nói cho ta, ta sẽ bày tiệc rượu ăn mừng cho các ngươi.”
“Vân huynh, thời buổi này ngay cả mẹ còn chẳng thể tin vào được, xem ra đệ đành tự mình đi tìm một nữ tử tốt thôi.”
Cuối cùng, Bùi Anh vẫn đi vận chuyển gỗ, đem theo một trăm người thẳng tiến đất Thục. Hắn còn mang theo thư nhà từ Ngọc Sơn, Tân Nguyệt và Triệu Duyên Linh. Bùi Anh muốn thông qua sự khổ cực về thể xác để giảm bớt thống khổ tinh thần. Mong rằng hắn sẽ thành công.
Dòng văn này, cùng với bao điều thú vị khác, đều là sáng tạo độc quyền của truyen.free.