Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 241:

Vân Diệp dự tính sẽ sản xuất gạch trong thành. Kế hoạch của y đòi hỏi phải đào thông sông ngoài và sông trong, tạo thành một hệ thống thủy vận hoàn chỉnh. Điều này có nghĩa là phải cắt ngang ba tuyến đường để xây cầu bắc qua, một việc cần có sự chấp thuận của triều đình.

Vân Diệp mang cả một hòm lớn giấy tờ vào cung. Dù sao, tổng chỉ huy công trình lại là Hoàng hậu nương nương, còn Lý Nhị lần này không hiểu sao chẳng hề hỏi han gì đến. Chẳng lẽ là vì hổ thẹn nên không dám đối mặt với y chăng?

Vừa nảy ra suy nghĩ đó, Vân Diệp đã nhổ phì phì mấy bãi nước bọt. Nếu Lý Nhị mà có thứ tình cảm "trong truyền thuyết" ấy, e rằng còn khó hơn lợn nái leo cây.

- Vì sao phải đào ngang đường?

Trường Tôn thị rõ ràng không hiểu bản vẽ thi công của Vân Diệp, nhưng vẫn làm bộ làm tịch, vừa chỉ vào bản vẽ vừa hỏi:

- Vì thần chỉ có ba nghìn quan, nên phải tính toán hết sức tỉ mỉ. Đất đào lên sẽ dùng để đốt gạch, phần đất dư thì dùng lót nền cung điện. Kênh đào sẽ thông với sông bên ngoài, tạo thành một mạng lưới, nhờ đó vận chuyển vật liệu mới tiết kiệm được nhân lực và vật lực.

Vân Diệp cứ thế dùng một giọng đều đều giải thích cho Trường Tôn thị.

- Ngươi bất mãn với bổn hậu.

Trường Tôn thị cũng bất giác lên giọng, mang theo uy nghiêm của bậc hoàng hậu.

Thế mới đúng! Việc công mà, cứ làm theo phép công thì hơn, chứ lấy tình cảm ra mà nói, được không bằng mất. Vân Diệp sợ nhất là chiêu bài tình cảm, còn vấn đề sự vụ thì chẳng thành vấn đề gì, y chưa bao giờ bận tâm. Bởi trong cái thế giới này, cơ bản chẳng có ai có kiến thức rộng bằng y.

- Vi thần nào dám! Nương nương hạ lệnh một tiếng, vi thần liền bắt đầu chạy chối chết. Mấy vị lão quốc công thấy thần đáng thương, móc tiền túi ra cho thần dùng, nên thần phải dùng từng đồng sao cho hiệu quả nhất, mới không phụ lòng kỳ vọng của các vị lão nhân gia.

- Không cần phải nói mình đáng thương như thế. Mấy năm qua ngươi ở bên bổn hậu, ngươi là người thế nào mà cứ tưởng bổn hậu không biết sao? Mặc dù không hiểu ngươi có trò gì, nhưng ngay bây giờ bổn hậu dám đoán chắc, nếu không giao việc xây cung điện mới cho ngươi, toàn bộ quan viên Bộ Công sẽ không còn mặt mũi nào mà tại vị nữa. Tiểu Diệp, ngươi cần nhiều tiền thế làm gì? Thư viện ngươi muốn xây không phải là một thư viện bình thường, mà là Trường An thứ hai. Bao nhiêu tiền kiếm được ngươi đều dùng để xây thư viện hết, vậy quốc gia phải làm sao? Tiền là thứ có hạn, ngươi dùng nhiều, triều đình sẽ chỉ còn lại ít ỏi. Ngươi xây thêm một phòng học, e rằng triều đình sẽ mất đi một tòa thành. Bên nặng bên nhẹ, người thông minh như ngươi sao lại không hiểu?

Trường Tôn thị đã nói một cách mềm mỏng rồi, Vân Diệp biết làm sao được. Cách nhìn nhận về tiền bạc của họ cứ như thế đấy, nói bao nhiêu lần cũng không thông. Đến cái thời đại này, Vân Diệp vừa hưng phấn lại vừa bi ai.

Trước kia Vân Diệp cho rằng câu "cao thủ cô đơn" là vớ vẩn, nhưng giờ đây y đã được trải nghiệm rồi. Khi tất cả mọi người đều hiểu lầm về khái niệm tiền bạc, y chính là một cao thủ cô đơn... chỉ là mẹ nó cô đơn đến mức quá đáng.

Hoa Sơn Luận Kiếm dầu sao vẫn có năm vị cao thủ cùng tranh tài, còn y lại phải đối mặt với toàn những thương nhân chỉ biết đem vốn kiếm lời. Trong cái lĩnh vực kiếm lời từ lời nói suông này, chỉ có mỗi mình y lăn lộn, muốn chơi thế nào thì chơi thế đó.

Xây cung điện cho hoàng gia, lại còn là lầu nghị chính nữa chứ! Người ở thế giới này sao không ai nghĩ đây là một cơ hội kiếm tiền lớn? Dù có xây miễn phí cũng mang lại lợi lộc khổng lồ.

Cung điện mà dùng gạch của Trương gia, vậy Lý gia, vốn cũng làm gạch, chẳng phải sẽ nổi điên lên sao? Chẳng mấy chốc, gạch của Trương gia sẽ bán chạy khắp thành Trường An, còn gạch của Lý gia thì chẳng ai đoái hoài.

Cũng giống như thế, gỗ, đá, cát dùng sản phẩm của nhà ai sẽ là vinh quang tột đỉnh. Nếu trên từng viên gạch mà cho đóng dấu hiệu nhà mình, những thương nhân ở Trường An kia chắc chắn sẽ ghen tức đến đỏ mắt.

Về phần chi phí xây cung điện cho hoàng gia, ngoài nhân lực ra thì còn cần gì nữa chứ?

Hoàng gia ném chuyện này cho Vân Diệp cứ như một gánh nặng vậy. Xây một cái nhà mà cần tới mười lăm vạn quan cơ à? Ba vạn quan của Trường Tôn thị là quá đủ rồi, hơn nữa còn là một kiến trúc cực kỳ hoành tráng.

Cái trực giác chết tiệt của Trường Tôn thị luôn nhạy cảm như vậy. Bộ dạng rầu rĩ của Vân Diệp đã bị bà ta nhìn thấu. Một phụ nữ đang mang thai không lo nghỉ ngơi cho khỏe, lại bận tâm việc này làm gì? Đem cung điện giao cho Vân Diệp xây là xong, rồi cứ thế xách hành lý vào ở. Tốn có ba vạn quan mà có được nhà ở cao cấp, còn gì không vừa lòng nữa? Dù ta có lãi lớn thì sao nào? Tư duy logic kiểu gì vậy.

Lại còn lấy một chậu nước ra làm ví dụ kinh tế, cái kiểu "ta múc một gáo lớn thì triều đình sẽ mất đi một thìa" ấy. Đời sau này, đám phú hào dùng máy bơm công suất lớn hút tiền, có thấy hút hết đâu?

Trường Tôn thị mắt chăm chú nhìn Vân Diệp, hy vọng y hiểu được khổ tâm của mình, đừng để triều đình phải xấu hổ. Hiện triều đình đang nỗ lực chấn hưng từ đống đổ nát, chỗ nào cũng cần đến tiền.

Lãnh thổ mới giành được cần củng cố, phải xây thành, làm đường, các công trình thủy lợi khắp Quan Trung phải được tu sửa. Tướng sĩ viễn chinh phải vỗ về, thành trì đổ nát do chiến loạn bao năm tàn phá cũng phải xây lại. Thế nhưng mỗi năm hai trăm vạn quan thuế thu của triều đình vẫn không đủ. Bản thân bà tiết kiệm mãi mới có được ba vạn quan, mà ba vạn quan này, một nửa lại lấy từ Vân Diệp.

- Nương nương, số tiền kiếm được từ việc xây cung điện, thần sẽ giao lại cho người. Còn về phần tiền kiếm từ việc xây phường Hưng Hóa, thần phải chia lãi cho mấy vị trưởng bối yêu quý thần. Tiền xây thư viện thì thần sẽ nghĩ cách khác là được. Còn nữa, nương nương cho rằng vi thần càng kiếm được nhiều tiền thì triều đình càng mất nhiều, điều đó không phải đâu.

- Như thế thật sao? Vậy ngươi cho bổn hậu biết, rốt cuộc ngươi kiếm tiền thế nào? Kiếm được bao nhiêu?

Trường Tôn thị bày ra vẻ mặt tò mò lắm chuyện của một nữ nhân:

- Ít nhất, ba vạn quan của nương nương sẽ quay về túi nương nương mà không hao hụt chút nào.

- Vậy ngươi lấy cái gì xây nhà? Ngươi có phép thuật à?

- Nương nương, với người, thần chẳng giấu giếm điều gì cả. Thần không hứng thú với triều đường, tranh quyền đoạt lợi với bọn họ, chi bằng dạy tốt mấy đứa học sinh này. Nương nương vẫn chưa nhìn thấy tầm quan trọng của thư viện. Chưa tới mười năm nữa, người sẽ phát hiện Đại Đường ta muốn đời đời bền vững thì thư viện chính là nơi trọng yếu.

- Tự khoe khoang khoác lác! Thằng nhóc mười mấy tuổi mà mạnh miệng không sợ méo mồm à? Ngươi có bản lĩnh thì thể hiện tài kiếm tiền trước mặt bổn hậu, để bổn hậu phải tâm phục khẩu phục xem nào.

Nói xong còn bảo người mang tới một nắm đồng tiền, để Vân Diệp kiếm tiền ngay trước mặt.

Còn có lý lẽ nữa không? Lại có kiểu kiếm tiền thế này à? Vân Diệp bó tay. Với loại nữ nhân cố chấp này, nếu không để bà ta mở rộng tầm mắt, bà ta sẽ không buông tha cho mình. Thôi vậy, cứ đưa ra một đề số học nhỏ để bà ta thấy, tiện thể mình chạy trốn.

Lý Thừa Càn không biết từ bao giờ đã lén lút mò vào, nấp sau cột nghe trộm. Thấy có trò hay liền chạy ra. Người nhà họ Lý có cái tật này, luôn thích nghe trộm người khác nói chuyện.

Đếm số tiền xong, Vân Diệp cầm lấy ba mươi đồng, đưa Trường Tôn thị mười đồng, Lý Thừa Càn mười đồng, thị nữ thân cận của Trường Tôn thị mười đồng, rồi gọi một hoạn quan tới. Thế là đủ người rồi.

- Nương nương, hiện giờ trong tay ba người đã có tiền, chuẩn bị ở trọ. Tiền trọ mỗi người mười đồng, xin giao cho vị nội thị này, hắn ta là chủ quán trọ.

Ba người Trường Tôn thị cười vui vẻ, giao hết tiền cho hoạn quan, chờ xem kịch hay.

Vân Diệp nói với hoạn quan:

- Ngươi là chủ quán trọ. Hôm nay trong quán có chuyện vui, ngươi quyết định chỉ thu tiền phòng của ba vị này hai mươi lăm đồng. Ngươi hãy đưa ta năm đồng tiền thừa để ta đi trả lại cho khách. Còn hai mươi lăm đồng kia, coi như nương nương thưởng cho ngươi.

Hoạn quan rất nghe lời, cầm hai mươi lăm đồng và đi.

Vân Diệp đút túi hai đồng ngay trước mắt mọi người, còn lại ba đồng, chia cho mỗi người một đồng.

- Đó là tài kiếm tiền của ngươi à? Bổn hậu cười chết mất. Tham ô hai đồng, lại còn làm ngay giữa thanh thiên bạch nhật, đây là cái tài gì?

Trường Tôn thị cho rằng Vân Diệp đang trêu họ:

- Bị phát hiện rồi, tiểu nhân đành trả hai đồng tham ô này cho khách vậy. Nhưng nương nương thử tính xem, rốt cuộc có đúng không?

Vân Diệp cười hì hì nói:

- Có khó gì đâu. Bọn ta mỗi người đưa chủ quán mười đồng, chủ quán trả lại mỗi người một đồng. Thêm vào hai đồng ngươi tham ô là đủ. Có gì không đúng đâu?

Trường Tôn thị vừa thốt lời thì mặt đã biến sắc:

Lý Thừa Càn nghĩ mãi không ra, hỏi:

- Diệp Tử, mỗi người đưa cho chủ quán mười đồng, chủ quán trả lại mỗi người một đồng, tức là mỗi người tiêu chín đồng. Cộng thêm hai đồng ngươi lấy, tổng cộng mới có hai mươi chín đồng. Một đồng nữa đi đâu rồi?

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free