(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 242:
Vân Diệp không đáp lời, chỉ chắp tay thi lễ với Trường Tôn thị rồi ung dung bỏ đi. Ai cho phép các người hành hạ ta, lại không cho ta trả đũa à? Cứ thong thả mà suy nghĩ đi nhé, dù sao Hoàng hậu đã bật đèn xanh cho dự án của ta rồi, mục đích lớn nhất đã đạt được, giờ thì phải đi tìm đám thổ hào trong thành Trường An thôi.
Tiến cung mang theo một rương giấy lớn, rời cung hai tay chắp sau lưng, Vân Diệp cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Cứ để Trường Tôn thị đi tìm manh mối không tồn tại kia đi, chẳng mấy chốc Lý Nhị hẳn cũng sẽ biết. Cả nhà họ còn mải mê tính toán sổ sách hơn là để tâm đến con người. Và nếu họ có ý định nghiên cứu về con người, thì đó chính là điều Vân Diệp sợ hãi, bởi hắn tuyệt đối không muốn bản thân bị họ moi móc đến mất cả sự riêng tư.
Bên trạch viện của Vân gia ở Trường An lúc này thật náo nhiệt, có thể gọi là chen vai thích cánh. Cả Trường An đều biết Vân gia bị Hoàng hậu hãm hại, phải bỏ tiền ra mua mạng! Từ khi Đại Đường khai quốc đến nay chưa từng có chuyện như vậy. Bệ hạ vốn là thánh minh, không muốn bách tính phải bỏ tiền, nên mới nghĩ cách bắt các nhà giàu phải xuất tiền. Trước đó, Vân gia xây nhà cũng kiếm được không ít.
"Cái nhà nát trong núi mà bán với giá trên trời, còn có lẽ trời không? Những người xây nhà tốt như bọn ta đây thì sống thế nào? Lần này Vân gia sập rồi, chúng ta kiểu gì cũng phải mua hết đồ tốt từ cửa hiệu của Vân gia, trước khi tên bại gia đó phải đi ăn xin."
"Tiền là cái quái gì, lão tử thiếu gì tiền! Chỉ cần mua được bí phương nước hoa của Vân gia về là giá trị ngàn vạn. Dù sao tên bại gia đó cần nhiều tiền lắm, mấy chục vạn quan cơ mà! Lo gì y không cầu cạnh mình. Đến khi đó cứ ép giá mạnh vào, không ép chết thôi, vì Vân gia còn có đám người già phụ nữ cần nuôi. Tới khi ấy cho bát cơm ăn, ai mà không khen một câu nhân nghĩa."
Người gác cửa Vân gia sắp khóc tới nơi rồi. Đám người kia không có ý tốt, kẻ nào kẻ nấy vào nhà liền chạy lung tung, tuyên bố là muốn xem xét kỹ lưỡng để lát nữa còn ra giá. Thật là hết cả quy củ! Trước kia dám làm thế ắt sẽ bị hộ vệ Vân gia đánh chết, có chết cũng không đi đâu kêu oan được. Nhưng lần này họ lại là khách của gia chủ, nên hộ vệ đành nhịn không ra tay.
Thấy Vân Diệp về, cả đám người ùa tới.
"Vân hầu, lần này ngài triệu tập chúng tôi tới có phải là để bán gia sản không? Tiểu nhân rất vừa ý với trạch viện này, ngài thấy năm trăm quan thế nào? Tiểu nhân đã mang tiền tới rồi."
"Vân hầu, đừng để ý tới đám tiểu nhân đó, bọn chúng định ném đá xuống giếng đấy. Biết ngài đang thiếu tiền, chỉ cần ngài nói một tiếng, vạn quan tiền đã chuẩn bị sẵn trong nhà. Chỉ cần ngài lấy bí phương nước hoa ra cho chúng tôi cùng nghiên cứu, số tiền này ngài dùng không hết đâu."
Khó khăn lắm mới thoát thân được khỏi đám người hèn hạ vô sỉ đó, Vân Diệp ngồi trong phòng khách uống trà, nhìn đám phó dịch đang kinh hoàng, nói:
"Hoảng cái gì, trời không sập xuống được. Nên làm gì thì làm đi, Vân gia còn chưa đổ được đâu. Trước tiên bảo đám bán gạch ngoài kia vào."
Phó dịch Vân gia đều coi Vân Diệp là xương sống. Thấy chủ nhân nhàn nhã ung dung như vậy, bản thân họ cũng an lòng. Bọn họ thực sự không muốn rời Vân gia, có được chủ nhân như vậy là do kiếp trước mình đã tích đức mà có.
Có ba nhà chuyên kinh doanh gạch đá ở Trường An. Với dự án xây cung điện của Vân Diệp, ba nhà đó là không thể thiếu. Gạch đá của Vân gia còn chưa đủ cung ứng cho công trình lần này.
Cả ba nhà đều rất bình tĩnh, trình đơn giá lên cao hơn trước kia ba phần. Xem ra đã quyết tâm xẻo của Vân gia một miếng lớn. Hơn nữa còn liên minh với nhau, chỉ cần nhìn điều khoản giống nhau y hệt là biết cả ba nhà này đã thông đồng.
"Vân gia vốn không định làm quá tuyệt tình, không ngờ các ngươi lại muốn kiếm chác của Vân gia. Một chuyện ai cũng có lợi mà lại bị các ngươi làm hỏng cả rồi. Việc cung ứng gạch đá cho hoàng gia, Vân gia đành tự mình đảm nhiệm vậy."
Một tên thương nhân đáp lời: "Vân hầu, với thương nhân mà nói, chúng ta nếu đã vứt thể diện đi làm ăn, vậy phải cầu lợi. Vân hầu mặc dù thân phận cao quý, nhưng nay là rồng vướng cạn. Ngài cần gạch đá, mấy nhà chúng tôi cũng không định tuyệt tình, chỉ là ra giá cao nhất thôi. Vân hầu có gì không vừa lòng?"
Hiếm thấy thương nhân nào dám ăn nói với một vị quốc hầu như thế. Vân Diệp liếc nhìn gấm vóc trên người họ, giày da dưới chân, mũ khảm trân châu, rồi cười nhạt:
"Ai cho phép các ngươi nói chuyện với một vị quốc hầu như thế?"
Vân Diệp vừa lên tiếng, đám hộ vệ vốn không chịu nổi từ lâu liền ấn cả ba tên thương nhân xuống đất, khiến chúng không nhúc nhích được. Vân Diệp nhấp một ngụm trà, nói:
"Đúng là được nước lấn tới. Cho dù sau lưng các ngươi có thế lực chống lưng, sao ngay cả lễ nghi cũng không hiểu? Giờ bổn hầu đánh gãy chân các ngươi cũng là có lý, không ai nói được gì. Ta nghĩ người sau lưng các ngươi còn sẽ xử phạt các ngươi một lần nữa. Ta đã nói cho các ngươi rồi, một chuyện tốt bị các ngươi hủy hoại. Nếu các ngươi không muốn, vậy thì xéo đi!"
Vân Diệp đang quát mắng thì Hà Thiệu đi vào, theo sau còn có một hán tử vạm vỡ, tay ôm một cái bao tải. Thấy Vân Diệp nổi giận, hắn liền đứng ở cửa không dám vào.
"Sao rồi, Vân hầu? Ta đã nói ba nhà bọn chúng mấy năm qua dựa vào lũng đoạn gạch đá ở Trường An để phát tài, ăn tới béo múp, tim đã đen xì, ngài lại không tin. Giờ biết rồi chứ? Sao không bảo hộ vệ đánh gãy chân chúng đi, dám chạy tới Vân gia lớn lối, đúng là muốn chết mà!"
Lão Hà cũng coi như là một thương nhân, nhưng hắn là thương nhân có tước vị. Chuyến đi thảo nguyên này thu hoạch rất lớn, số tiền gửi về cho quân sĩ không hề thiếu thốn, khiến quân đội rất hài lòng. Mấy vị đại lão trong quân đều nói tốt cho hắn trước mặt Lý Nhị, giúp hắn giữ được tước vị. Nay ở thương giới Trường An, hắn có uy vọng cực cao, thấp thoáng có xu thế trở thành đại lão thương giới.
Lão Hà vẫy tay, hán tử kia cẩn thận đặt cái bao trong tay xuống đất, rồi quỳ xuống hành lễ với Vân Diệp.
"Thôi được, ngươi đem thứ kia ra cho ba tên ngu xuẩn này xem, tránh bọn chúng nói bổn hầu ỷ thế hiếp người."
Hán tử áo vải mở bao tải ra, bên trong là một viên gạch, nung rất tốt, là gạch xanh. Bên trên không nhìn thấy vết nứt rõ ràng, giữa viên gạch có vài chữ lõm xuống: "Hoàng thất chuyên dụng!"
Vân Diệp đưa viên gạch cho ba tên thương nhân:
"Vốn ta định dừng chuyện làm gạch của Vân gia, chuyên tâm làm xi măng, để các ngươi thay Vân gia nung gạch. Không ngờ các ngươi bất lương như thế. Vậy đừng trách ta. Ta xây thêm vài lò gạch là được. Nếu Vân gia nung gạch không đủ, thì đã có nhà khác cung ứng. À mà phải rồi, ta còn chưa biết tên ngươi."
"Bẩm hầu gia, tiểu nhân họ Lưu, xếp thứ ba, hầu gia cứ gọi Lưu Tam là được. Trước kia tiểu nhân từng dưới trướng Tiêu công, sau phạm quân kỷ bị đuổi khỏi quân doanh, liền làm nghề này. Nếu hầu gia giao gạch cho tiểu nhân làm, tiểu nhân cung ứng không thu một đồng, chỉ mong hầu gia cho tiểu nhân sau này nung gạch đều có thể kèm theo mấy chữ kia."
Lưu Tam tuy không làm lính nữa, nhưng tính tình không đổi, vẫn giữ tác phong nhanh gọn của quân nhân. Đầu óc hắn không ngốc, biết giá trị của bốn chữ này, biển hiệu trăm năm cũng không giá trị bằng.
Nghe Lưu Tam nói, ba tên thương nhân kia cuống lên. Uy vọng hoàng gia trong bách tính không gì sánh bằng. Dù ngươi có nói rát họng rằng gạch nhà mình tốt đến đâu, cũng không thể sánh bằng một viên gạch khắc bốn chữ kia mà người ta tùy tiện lấy ra. Ngay cả hoàng gia còn dùng, bách tính làm sao có thể không yên tâm được? Nếu không được cho phép mà tự ý khắc lên gạch của mình, ắt sẽ bị chặt đầu.
Bản quyền của câu chuyện này thuộc về truyen.free, nơi những áng văn chương được lưu giữ.