(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 245:
Vậy tỷ tỷ ta sẽ thế nào đây? Nghe nói nàng sắp gả tới Lĩnh Nam, mà đó lại là ý nguyện của nàng. Lần này, khi các thị tộc Lĩnh Nam quy thuận, nhiều đại gia tộc đã cầu thân phụ hoàng ta, mong muốn có được huyết mạch hoàng gia để củng cố sự ổn định quốc gia. Giờ thì chưa biết tỷ tỷ ta sẽ chọn nhà nào.
Nghe Lý Thừa Càn nói vậy, Vân Diệp bỗng thấy nhói lòng, nhưng nghĩ tới mình cũng sắp thành thân, y bèn cố kìm nén cảm giác đó xuống.
– Khi ta ở cùng tỷ tỷ ngươi, nàng thường khuyên ta phải trở thành rường cột triều đình. Vốn ta tưởng nàng khuyên ta phấn đấu tiến bộ, nhưng giờ xem ra, bản thân nàng ấy mới là người vô cùng khao khát quyền lực. Quyền lực trong hoàng cung nàng ấy còn chẳng thèm để mắt tới, mà muốn tự mình nếm trải nó.
– Tỷ ấy muốn học theo nàng công chúa của Hán Hoài Vương thời Hán, tự nguyện gả cho Hung Nô Vương, hòng quyến rũ ông ta để khống chế, từ đó thâu tóm thế lực của ông ta. Chẳng lẽ tỷ tỷ ta cũng muốn gả cho thổ vương Lĩnh Nam rồi sau đó đoạt quyền? Không thể nào, nàng ấy là loại người như vậy thật sao?
– E rằng là thật. Ngươi chỉ cần nhìn vào sự lựa chọn của Lý An Lan là sẽ biết ngay. Nếu nàng ấy chọn một gia tộc thế lực lớn nhưng ít người, điều đó chứng tỏ nàng ấy muốn làm như vậy. Chẳng trách nàng ấy muốn ta tránh xa, sợ ta bị tổn hại. Thì ra là vậy.
Thế giới này chưa bao giờ thiếu những kẻ thiêu thân lao vào lửa, và giờ đây Lý An Lan đang chuẩn bị để lao vào lửa. Vừa rồi, phụ hoàng nàng đã quyết định gả nàng cho một kẻ tên Mông Tra. Hắn là một thổ vương, cai quản chín núi mười tám trại. Thê tử vừa chết, hắn liền cả gan cầu thân với hoàng đế, vốn dĩ chẳng có hy vọng gì, nhưng khoảnh khắc hoàng đế gật đầu, mọi chuyện lập tức trở thành sự thật.
Lý An Lan chỉ liếc nhìn Mông Tra một cái rồi quay về tiểu lâu của mình. Về chuyện hôn sự, nàng hoàn toàn không có quyền phát ngôn.
Có lẽ từ lúc nàng nói với phụ thân là mình muốn gả thật xa nhà, phụ thân thịnh nộ đã tùy tiện chọn cho nàng một người. Nàng chẳng bận tâm, dù sao nàng cũng đã quen với sự tùy tiện đó rồi. Tùy tiện kiếm một tiên sinh, tùy tiện kiếm một tiểu lâu, tùy tiện để nàng sống trong hoàng cung, tùy tiện ban cho nàng một thị nữ, giờ tùy tiện tìm cho nàng một trượng phu thì có hề gì?
Trừ thị nữ ra, chẳng có chuyện gì hợp ý Lý An Lan.
Dã tâm như ngọn cỏ dại, chỉ cần nảy mầm là ai cũng có thể nhận thấy, huống chi là phụ thân uy chấn thiên hạ, và mẫu hậu cực kỳ nhạy bén của mình. Người mẹ nhu nhược của nàng thì chỉ biết trang điểm thật xinh đẹp, ngồi trong thâm cung chờ đợi phụ thân hoàng đế đến sủng hạnh, hoàn toàn không màng đến nếp nhăn nơi khóe mắt hay làn da đã chẳng còn căng mịn nữa. Ngày nào cũng ôm hy vọng chờ đợi, và luôn luôn thổi nến đi ngủ khi ánh đèn của các cung tần khác đã tắt hết.
Từ tiểu lâu của mình, nàng có thể nhìn thấy bóng hình cô đơn của mẹ qua ô cửa sổ, rõ đến từng chi tiết nhỏ. Lý An Lan nhìn thấy phụ hoàng lại tới chỗ ở của Hoàng hậu, vậy là mẹ nàng hôm nay lại chờ đợi uổng công rồi.
Thấy mẹ đã thổi tắt nến, Lý An Lan nằm ngửa mặt lên trời trên ban công tiểu lâu, hưởng thụ thời gian đẹp nhất trong ngày. Dù hôm nay có nhận tin dữ, nàng cũng không từ bỏ khoảnh khắc hưởng thụ này.
Nàng dùng chín năm để đặt tên cho những ngôi sao mà nàng có thể nhìn thấy, nhưng chúng thật nghịch ngợm, luôn thay đổi vị trí, khiến nàng mấy lần suýt nhầm lẫn.
Đêm nay, Quỳnh Quỳnh là ngôi sao sáng nhất. Lý An Lan đưa tay ra chào hỏi nó. Nàng còn nhớ rõ Quỳnh Quỳnh là ngôi sao đầu tiên nàng đặt tên cho. Hôm đó tiên sinh đã giảng bốn câu thơ "Quỳnh quỳnh bạch thỏ, đông bôn tây cố. Y bất như tân, nhân bất như cố", và nói với nàng rằng đó là lời đẹp nhất, chỉ cần đọc bốn câu thơ này trước mặt cố nhân, cố nhân sẽ nghĩ tới thân nhân bằng hữu thuở xưa, mọi thứ sẽ đẹp như ban đầu.
Lý An Lan tin lời tiên sinh, liền vội vàng chạy tới chỗ phụ thân để đọc bốn câu thơ này. Kết quả là phụ thân chẳng nhớ tới mẹ nàng. Tần Vương Phi xinh đẹp thì khen nàng đọc thơ hay, còn thưởng cho nàng một cái túi thơm. Lý An Lan quật cường mang nước mắt về chỗ ở của mẹ, nói với mẹ rằng tiên sinh là kẻ lừa gạt.
Từ đó, tâm hồn thơ ngây của Lý An Lan đã thay đổi rất nhiều. Nàng không còn nhìn nhận mọi sự việc trên đời này một cách ngây thơ nữa.
Ngân hà rực rỡ treo trên bầu trời, phát ra ánh sáng tuyệt đẹp. Đầu tháng không có trăng, nhưng ban đêm có nó là đủ rồi. Màn đêm rộng lớn khảm đầy bảo thạch long lanh, ngân hà tựa như một sợi dây chuyền đẹp nhất, không biết ai có thể đeo nó. Nếu ai được đeo sợi dây chuyền đó, nhất đ���nh sẽ trở thành mỹ nhân đẹp nhất, chói mắt nhất.
Khóe mắt nàng chợt loáng qua một bóng đen, chẳng cần nghĩ cũng biết là Tiểu Linh Đang. Nó lại đeo mặt nạ Côn Lôn nô của nàng để hù dọa nàng. Mặc dù trò chơi này đã diễn ra ba năm, chẳng còn mới mẻ gì, nhưng Lý An Lan vẫn chuẩn bị để bị dọa, bởi vì lần nào Tiểu Linh Đang cũng chơi mà không biết chán.
Tiểu Linh Đang nhào tới, Lý An Lan cố gắng làm ra vẻ sợ chết khiếp. Dễ lắm, chỉ cần há miệng ra, nhắm mắt lại, rồi thét lớn là đủ khiến Tiểu Linh Đang thỏa mãn.
Hai người đùa nghịch một hồi, Tiểu Linh Đang ngoan ngoãn nằm im trên lòng Lý An Lan. Cả hai cùng hưởng thụ khoảnh khắc an nhàn hiếm có. Thực ra, Lý An Lan cực kỳ hâm mộ Linh Đang, bởi nó luôn có cách để bản thân vui vẻ.
Nó đọc sách không tốt, nhưng lại có thể thuận miệng đọc vanh vách tên tất cả các món ăn trong hoàng cung. Nó thích ăn lắm, tiếc là Lý An Lan chẳng có nhiều món ngon cho nó ăn. Mặc dù Tiểu Linh Đang hâm mộ các cung nữ khác có thịt mà ăn, nhưng cũng chỉ là hâm mộ thôi, chảy nước miếng thôi, chứ nó không đòi hỏi gì cả.
Nó tự có niềm vui của mình: nhổ một bông hoa, hút lấy mật hoa ngọt ngào bên trong; nó có thể ăn hoa hòe suốt cả ngày không chán. Nhưng du tiễn mới là món nó thích nhất. Nó thích trêu chọc những con ong mật béo múp. Dù bị ong chích kêu toáng lên, nó cũng không dừng lại.
Hái được vài quả kim quất từ chỗ mẹ, nó cũng ăn ngon lành. Lý An Lan chỉ cắn một cái, thứ quả chua lè đó làm nàng ê răng suốt cả ngày. Còn Tiểu Linh Đang tựa hồ chẳng để ý, chỉ cần ăn được là cái miệng nhỏ của nó sẽ ăn hết.
Lý An Lan bất giác kéo Tiểu Linh Đang vào lòng, ôm chặt lấy. Đó là tất cả những gì nàng có, và cũng là người duy nhất nàng có thể dựa vào.
– Công chúa, người thực sự muốn gả cho tên thổ vương từ Lĩnh Nam tới đó sao? Hắn xấu lắm, còn lùn, kinh khủng nhất là hàm răng đen xì. Hoàn toàn không xứng với công chúa. Hay là công chúa gả cho Vân công tử đi ạ.
– Vân Diệp có gì hay ho chứ. Y, phụ hoàng ta cùng với Thái tử là một loại người. Phụ hoàng thì kiêu ngạo lộ rõ ra ngoài, Thái tử cũng vậy, chỉ có Vân Diệp là kiêu ngạo từ sâu trong tâm khảm. Linh Đang, không nên gả cho những nam nhân kiêu ngạo, bọn họ không biết quan tâm đến cảm thụ của nữ nhân. Ta thà gả cho một người tốt bình dị, chứ không gả cho một thiên tài kiêu ngạo.
– Vân công tử là người tốt mà! Chẳng những làm món ăn ngon cho chúng ta, lần trước nô tỳ không cẩn thận đi lạc tới Đông cung, Vân công tử không những không phạt, mà còn giúp nô tỳ cứu Tuyết Cầu. Khi đó Tuyết Cầu bẩn thỉu dơ dáy, ai mà ngờ rửa sạch đi lại hóa ra là màu trắng. Công chúa, người gả cho Vân công tử được không ạ? Nô tỳ nhìn thấy con khỉ Lĩnh Nam kia là lại sợ.
– Muộn rồi, Linh Đang à. Tháng sau y sẽ thành thân. Nếu không có chuyện va chạm với Thái Thượng Hoàng kia thì còn có thể, nhưng hiện giờ phụ hoàng đã hạ chiếu thư, ta chỉ có thể gả cho thổ vương. Có điều chẳng sao, ta sẽ giữ chặt tên ngu xuẩn đó trong lòng bàn tay. Tương lai, chúng ta sẽ cướp lấy toàn bộ chín núi mười tám trại của hắn, chúng ta sẽ tự làm chủ. Nam nhân không đáng tin, chúng ta phải tự nghĩ cách.
– Nhưng chúng ta chỉ có hai người, không thể nào đánh lại được bọn chúng đâu. Nô tỳ còn nghe Tiểu Nguyệt nói, bọn chúng là dã nhân, khi đói sẽ ăn thịt người. Công chúa, chúng ta đừng tới Lĩnh Nam, sẽ chết đấy! Nô tỳ sợ lắm.
Thỏ trắng côi cút, Đông chạy tây ngó. Áo quý nhờ mới, Người quý nhờ cũ.
Tiếng khóc thút thít của Tiểu Linh Đang làm lòng Lý An Lan chua xót. Nàng chẳng có gì hết, trừ cơ thể này để lợi dụng thì còn gì đâu. Nhưng nghĩ tới thân hình đen đúa, gầy gò của tên thổ vương đè lên người mình, lông tóc nàng dựng hết cả lên.
Lau đi nước mắt, Lý An Lan nỗ lực để bản thân không nghĩ tới tên thổ vương đó, hướng ánh mắt về sâu trong vũ trụ. Ở đó, có một ngôi sao tên Đô Đô chớp chớp nhìn nàng, tựa hồ đang cười nhạo nàng mềm yếu vô dụng.
Mạnh mẽ bao nhiêu năm, vậy mà một đạo ý chỉ của phụ hoàng liền đẩy Lý An Lan vào mười tám tầng địa ngục. Nàng ngay cả cơ hội đáp trả cũng không có, chỉ đành mặc cho sắp đặt. Lý An Lan không muốn chết, nàng thà sống để đối diện với địa ngục chứ không muốn chết. Bởi cái chết với nàng là biểu hiện của khuất nhục.
Đô Đô vẫn cứ chớp chớp không thay đổi, còn Lý An Lan thì vẫn cứ khóc. Vân Diệp nói đừng thấy Đô Đô nhỏ, thực ra nó lớn hơn cả vùng đất chúng ta đang sống. Tên lừa gạt, đại lừa gạt.
Tuyết Cầu từ cầu thang bò lên, nép dưới chân Tiểu Linh Đang. Tiểu Linh Đang, người vốn dĩ chẳng bao giờ buồn, lần đầu tiên không cười, ủ rũ gãi lỗ tai Tuyết Cầu.
Ai quan tâm tới sinh mệnh của ta? Ai bận tâm tới cơ thể của ta?
Con người vào lúc tuyệt vọng luôn nổi lên oán hận lớn. Oán hận này của Lý An Lan biến thành phẫn nộ, nàng nắm chặt tay, các đốt xương vì dùng lực quá lớn mà trắng bệch.
Mu bàn tay có một vệt màu hồng nhạt, dài đúng một tấc. Trong đầu Lý An Lan đột nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quái: có lẽ sinh mạng này không ai quan tâm, nhưng cơ thể này thì chắc chắn có người để ý.
Nàng ngồi bật dậy, từng chút từng chút nhớ lại lai lịch của vết thương đó. Khi ấy, nàng đang tập kiếm không cẩn thận nên đã bị thương. Vết thương rất sâu, nhưng nàng chẳng để ý, chỉ lấy khăn tay quấn lại. Dù sao ở trong hoàng cung, nàng cũng chẳng tìm được ngự y nào để chữa trị.
Vân Diệp vào cung thăm nàng, nhìn thấy vết thương này không ngờ lại phẫn nộ. Y lớn tiếng trách mắng nàng không biết quý trọng thân thể, cứ thế này sao được. Nói xong, y liền cưỡi ngựa về nhà lấy thuốc, xử lý vết thương chu đáo. Vì không muốn để lại sẹo, Vân Diệp t��ớc tơ tằm thành mấy sợi, dùng kim nhỏ nhất khâu vết thương. Khi đó, nàng đã khen y thuật của y.
Nàng lúc đó cảm động vô cùng, trên đời chưa ai tốt với nàng như y. Nhưng khi trái tim vừa có chút xao động nhìn y, Vân Diệp chỉ lạnh lùng nhìn nàng một cái. Đúng thế, chỉ có lạnh lùng, không có tình cảm, không trách móc, tựa hồ y chỉ quan tâm cơ thể này bị tổn hại, còn chẳng hề nhận ra nàng đau đớn ra sao.
Một viên trân châu to như mắt rồng, y chẳng hề tiếc nghiền ra thành bột, thêm mật ong, bôi lên vết thương đã liền lại, nói rằng làm vậy sẽ không để lại sẹo.
Khi Lý An Lan nhớ lại lúc hai người gặp nhau, tiếng "lão bà" kia lộ ra quá nhiều sơ hở.
Lý An Lan cởi áo, ngay cả nội y cũng cởi, cứ thế trần truồng đứng trên ban công. Tiểu Linh Đang đang khóc cuống quýt mặc y phục vào cho công chúa, Lý An Lan tránh đi, ưỡn bầu ngực nảy nở, hỏi:
– Linh Đang, đừng sợ, ta không đi, ta chỉ muốn hỏi ngươi, cơ thể ta có đẹp không?
Ngọn gió đêm xuân thổi tung mái tóc dài của Lý An Lan. Bầu ngực cao vút cứ thế lộ ra trong bóng đêm, những sợi tóc lượn quanh hai viên ngọc hồng run run trong gió. Vòng eo nhỏ nhắn vừa vòng tay, bờ mông tròn trịa, đôi chân dài thẳng tắp, làm Tiểu Linh Đang nhìn đỏ cả mặt.
Lý An Lan phì cười, nhưng đôi mắt lại lạnh giá như băng. Nàng để Tiểu Linh Đang khoác áo ngoài lên cho mình, rồi vuốt ve mái tóc của Tiểu Linh Đang, nói:
– Hiện giờ, chủ nhân của cơ thể này đã không còn là chúng ta nữa, mà là của một người khác. Ta tin y dù có giết chết tên thổ vương kia, cũng không để bàn tay bẩn thỉu của hắn chạm vào cơ thể này đâu.
...
Vân Diệp rất bận, y chỉ có thể thoát thân khi sắp xếp xong xuôi hết mọi việc. Lý Khác đã tích lũy đủ kinh nghiệm xây nhà, nên y bảo hắn tìm những học sinh cùng chí hướng lập thành một quần thể, tin rằng sẽ có hiệu quả tốt hơn.
Cho nên, sau khi Vân Diệp đem bản vẽ phường Hưng Hóa ném cho hắn, y liền không để ý tới nữa. Những ngôi nhà ở phường Hưng Hóa so với tiểu lâu của thư viện, ngoài khác biệt nhỏ về kết cấu, thì chỉ thêm thiết kế cảnh quan bên ngoài. Có Ly Thạch tiên sinh tọa trấn, Vân Diệp còn có gì phải không yên tâm? Nhân lực Vân gia thuê đã bắt đầu dọn công trường rồi.
Phiền phức là ở hoàng cung, nơi người ra vào mỗi ngày bị khống chế nghiêm ngặt, mỗi người đều phải có một yêu bài. Nếu không có mà tùy tiện đi vào sẽ bị kéo ra nha môn trị tội. Thủ tục ra vào rườm rà, tốn rất nhiều thời gian, khiến Vân Diệp rất lo không biết có thể làm xong đúng kỳ hạn không. May sao, nơi đó vốn là một ngọn đồi nhỏ, mà Công Thâu gia đã sớm tính tới công trình to lớn, nên đã suy tính làm sao để tiết kiệm được chút nào hay chút ấy cho Vân gia.
Công Thâu Giáp là thợ cả. Sau khi làm rõ tính chất đất của ngọn đồi, y rất hài lòng với thiết kế của nhà mình, bởi ngọn đồi đó có thể tận dụng triệt để. Là một chuyên gia, thứ y ghét nhất là có người nói này nói nọ, mà Vân Diệp lại vừa vặn đóng vai trò không mấy vẻ vang này. Lúc thì y chê công trường quá loạn, giỏ đựng đất vứt khắp nơi, không an toàn; lúc lại chê công tượng làm việc lại để mình trần.
Sau khi mọi người nhịn nhục chịu đựng một canh giờ, Vân Hầu tài ba bị mời ra khỏi công trường, theo lời Công Thâu Giáp:
– Chúng tôi biết tấm lòng của Vân hầu rồi. Nghe nói chợ Trường An hôm nay náo nhiệt lắm, sao Vân hầu không tới xem thử?
Vân Diệp biết mình ở đây là dư thừa, nhưng y không dám rời hoàng cung. Thương nhân toàn Trường An đều đợi y bên ngoài. Nghe Lão Trang báo về, ngay cả Hồ tử cũng có mặt.
Đại tài chủ cứ ngậm miệng phát tài, không thèm để ý tới mấy nghìn thương hộ Trường An đang vất vả sao? Xây dựng cung điện cho bệ hạ bằng cái gì khi chỉ có cửa hiệu của quân quý được lợi, bách tính bình dân cứ phải đứng nhìn sao?
Có lợi thì phải chia đều! Bệ hạ không chỉ là bệ hạ của huân quý các ngươi, mà còn là bệ hạ của bọn ta! Vì sao chiêu bài hoàng gia chỉ cho phép các ngươi dùng? Nhà huân quý có thể bán hàng hóa cho bệ hạ với hai thành giá, vậy vì sao chúng tôi lại không được? Chúng tôi không cần một xu nào, chỉ cần dùng chiêu bài hoàng gia là sẽ mang miễn phí tới.
Lý Thừa Càn nhìn đám người đông nghìn nghịt ngoài hoàng thành mà cười ngả nghiêng. Hắn lật đật chạy về Thái Cực Cung, đem ngọn nguồn kể cho Lý Nhị và chư vị đại thần, khiến triều đường lập tức nháo nhào.
Đám quan văn vừa rồi còn nghiêm nghị đàn hặc Vân Diệp vì bất chấp thể diện hoàng gia, tự ý đem danh nghĩa hoàng gia ra cho thương gia dùng, cho rằng đó là sự tổn hại lớn tới uy danh của hoàng gia, kết quả lại bị đám huân quý có lợi ích liên quan bác bỏ hoàn toàn. Đang định nổi giận thì nghe thấy chuyện thú vị này, kẻ nào kẻ nấy lập tức ngậm miệng.
Bách tính tranh nhau muốn xây cung điện miễn phí cho hoàng gia, đó là chuyện chưa từng có trong lịch sử. Bất kể xuất phát điểm của bọn họ ra sao, chỉ riêng tâm ý đó cũng đủ nói lên rằng hoàng thất Lý Đường rất được lòng người. Còn đàn hặc cái gì nữa? Miệng Hoàng đế bệ hạ sắp cười tới mức không khép lại nổi rồi kia mà? Đám huân quý thì hớn hở ra mặt, còn quan viên Công Bộ thì mặt như tro tàn. Cứ như thế này thì Vân Diệp không cần dùng tới ba vạn quan cũng xây được một cung điện hùng vĩ.
– Ồ, nếu đã là loạn do Vân Diệp gây ra thì cứ để tự y xử lý. Lòng tốt của bách tính không thể làm trái. Mấy ngày trước trẫm có nói "nước có thể chở thuyền cũng có thể lật thuyền". Vậy cung điện này xây xong sẽ gọi là Vạn Dân Điện, để biểu dương tấm lòng muôn dân. Thái tử hãy thay trẫm cảm tạ thâm tình của bách tính.
Từng dòng chữ được chau chuốt kỹ lưỡng này là thành quả của đội ngũ truyen.free.