Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 246:

Vân Diệp dù không muốn cũng phải rời cung, huống hồ Lý Thừa Càn còn mang theo khẩu dụ của hoàng đế, yêu cầu y giải quyết việc này. Nếu xét theo tiêu chuẩn hậu thế, các thương nhân Đại Đường đều là những tấm gương mẫu mực. Đừng nói đến việc lừa gạt khách hàng, ngay cả hành vi tráo hàng xấu giả hàng tốt mà đám thương gia coi là bình thường cũng chẳng hề có. Hàng đã xưng là gấm Thục thì tuyệt đối không phải của Dương Châu, nói là măng Nam Sơn thì chắc chắn không phải của Tây Sơn.

Vân Diệp bắt đầu oán trách cái thời đại lòng người thuần khiết này. Đến một chuyện xấu cũng không có thì biết chọn lựa thế nào đây?

Thương nhân là nhóm người nhạy bén với tin tức nhất trên thế giới này. Trong lòng mỗi người đều có một cán cân, họ biết rõ nhất bên nào nặng, bên nào nhẹ.

Họ cũng hiểu rằng cứ gây náo loạn không phải là cách giải quyết. Mỗi ngành nghề đều có tổ chức riêng, do những người đức cao vọng trọng đứng đầu. Họ tự thống kê các điều khoản rồi giao cho Vân Diệp.

Không hề tham lam, mỗi ngành chỉ muốn một suất. Họ sẽ tự chọn ra thương gia thích hợp nhất, cấp giấy phép để người đó có thể sử dụng danh nghĩa hoàng gia. Vân Diệp nhận thấy, một thương hiệu sắp sửa ra đời từ chính bàn tay những người này.

Hình luật Đại Đường khá sơ sài, đặc biệt là lĩnh vực kinh doanh chỉ có một bộ khung đơn giản. Các chi tiết còn lại do các ngành nghề tự bổ sung. Thương gia nào không tuân thủ quy định của nghề sẽ bị xử phạt còn nặng hơn cả quan lại. Thương hiệu hoàng gia chắc chắn sẽ được bảo hộ tốt nhất.

Thuế thương mại của Đại Đường chỉ vỏn vẹn một phần ba mươi, điều này khiến người ta không khỏi kinh ngạc. Chẳng trách các hào môn đại tộc đều có thương gia đến quy phục. Chỉ có lợi nhuận khổng lồ của thương nhân mới đủ sức cung phụng cuộc sống xa hoa của những gia tộc lớn.

Giá hàng hóa phải tuân theo giới hạn hai phần mười đã định, không được phép phá vỡ. Còn về quyền sử dụng thương hiệu hoàng gia, Vân Diệp chỉ định cho họ dùng trong năm năm, hết hạn sẽ xét duyệt lại. Y tin rằng, sau năm năm nếm trải mật ngọt, các thương hộ ắt sẽ sẵn lòng bỏ ra khoản vốn lớn để tiếp tục quyền sử dụng thương hiệu.

Nghề sắt, nghề gỗ, mã xa, những thứ đó dĩ nhiên phải có. Nhưng càng xem, Vân Diệp càng nổi giận. Những ngành nghề cần thiết để xây cung điện thì y không có lý do gì để không đồng ý, nhưng nghề làm muối thì góp vui làm gì? Chẳng lẽ định treo cá mặn trong cung điện chắc?

Nghề trang phục, mũ mão? Vậy nơi cung cấp đồ thêu cho hoàng gia sẽ nói thế nào? Nghe nói người phụ trách m���ng này là thị nữ thân cận của Trường Tôn thị. Đắc tội với bà ta thì có khác gì đắc tội với Trường Tôn thị đâu.

Con mẹ nó! Thanh lâu cũng muốn có phần? Hậu cung của Lý Nhị đã đông lắm rồi, ông ta lại đâu phải Tống Huy Tông mà thích lui tới thanh lâu. Nếu dám đồng ý cái này, Trường Tôn thị nhất định biến y thành cá muối!

Y mời người đứng đầu các ngành nghề đang đợi ngoài cung vào, rồi đem danh sách những ngành không thích hợp ra cho họ xem. Các vị tiên sinh xem qua danh sách các nghề bị từ chối, rồi thong thả nói với Vân Diệp:

– Vân hầu, những ngành nghề này đều do bọn lão hủ suy nghĩ kỹ càng rồi mới trình lên. Hầu gia xem xét, nghề trang phục, mũ mão là một ngành lớn, phía sau họ còn có nghề tơ lụa, vải vóc chống lưng. Bọn lão hủ biết rằng xây Vạn Dân điện không cần đến họ, nhưng tiền thì thế nào cũng cần. Lão hủ nghe nói nương nương chỉ cấp cho hầu gia ba vạn quan, số tiền đó để xây Vạn Dân điện thì chỉ như muối bỏ biển. Chúng ta phải xây một tòa cung điện chưa từng có, chứ nếu tầm thường quá chẳng phải làm mất hết thể diện của bệ hạ sao? Chúng ta đã được hưởng lợi từ hoàng gia, nếu không làm cho tốt thì cung điện này còn xứng gọi là Vạn Dân điện nữa không?

Vân Diệp không thể không bội phục. Rõ ràng ai nấy đều muốn tiếp cận hoàng gia, nhưng lại nói năng đường hoàng, khiến y không thể từ chối. Có thể khẳng định, tâm tư của mấy lão già này chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc xây dựng cung điện.

Có điều, đây lại là việc Vân Diệp vui vẻ muốn thấy. Chẳng cần làm người xấu, thương nhân có yêu cầu về chính trị là chuyện tốt. Trước kia, Lý Nhị đã áp chế thương nhân quá mức. Nay họ có cơ hội diện kiến quân vương, dùng tiền đổi lấy sự nới lỏng về chính trị, y mong họ sẽ thành công.

– Lời lẽ của các vị lão tiên sinh thật đáng giá ngàn vàng, Vân Diệp đã lĩnh giáo. Tin rằng vào thời khắc này, các vị nhất định không muốn bôi nhọ hoàng gia. Chuyện này giao cho các vị phụ trách, tin rằng các vị có thể gom đủ tiền. Nếu đã như vậy, Vân Diệp sẽ không tham gia nữa, chuyện xây cung điện xin trả lại cho Công Bộ. Mấy vị lão tiên sinh thấy sao?

Một câu nói của Vân Diệp đã biến chuyện riêng của hoàng gia thành đại sự quốc gia. Đối với thương nhân mà nói, đây quả là tin vui lớn. Một khi chuyện này đi vào guồng chính quy, rất có khả năng quan lại trong triều sẽ thay đổi cái nhìn về giới thương gia, nói không chừng sẽ nới lỏng sợi dây trói buộc trên cổ họ.

Người đứng đầu họ Tô vén vạt áo lên, cùng những lão giả còn lại cung kính quỳ xuống. Vân Diệp không chối từ, ngồi yên nhận một lạy của họ.

Đợi bọn họ đã ổn định chỗ ngồi rồi, Vân Diệp nói:

– Gió đông áp gió tây, hay gió tây áp gió đông, đó là lẽ thường của thời thế. Vân Diệp chúc các vị toại nguyện, tiền vào như nước.

Nói xong, y chắp tay rồi đi về phía hoàng cung.

Sắc mặt Trường Tôn thị không được tốt, nhất là khi nghe tin thương nhân Trường An đồng loạt muốn xây cung điện cho hoàng gia. Bà ngồi trên giường, không nói một lời. Vân Diệp luôn có cách mượn sức người khác để đạt được mục đích của mình. Nói không chừng trên triều đường sẽ lại có một phen sóng gió.

– Nương nương, việc của thần đã xong. Còn lại xin giao cho Công Bộ. Thần là hầu tước, xen vào việc gì cũng không thích hợp.

Đợi nửa ngày không thấy Hoàng hậu lên tiếng, Vân Diệp đành nói trước.

– Ồ, Bổn hậu vốn nghĩ ngươi đến khoe khoang, không ngờ ngươi còn biết tiến thoái.

Trường Tôn thị nở nụ cười:

– Thần là thần tử của Đại Đường, chứ đâu phải kẻ thù của Đại Đường. Vì sao lại muốn phá hỏng cục diện hài hòa không dễ gì đạt được như vậy? Nương nương đã lo lắng quá rồi.

Vân Diệp khom người thi lễ.

– Thế thì Bổn hậu có thể ngủ một giấc yên ổn. Việc của ngươi, sau khi bẩm rõ với Bệ hạ, hãy giao ra. Chắc Đỗ Khắc Minh đã bị dày vò lâu rồi, đừng dày vò ông ta thêm nữa. Cứ để ông ta xây cho tốt Vạn Dân điện, đây là chuyện trọng đại của quốc gia.

Tiễn Trường Tôn thị rồi, Vân Diệp thấy toàn thân nhẹ nhõm. Mình đâu phải là người chăm chỉ, cớ gì phải để người khác thù ghét? Trong lịch sử, những thần tử tài năng mà quá siêng năng đều không có kết cục tốt. Vân Diệp nghĩ, thà mình về nhà ngủ vài ngày còn hơn.

Đi qua hoa viên, từ xa Vân Diệp nhìn thấy Tiểu Đinh Đang với hai chiếc răng cửa đặc trưng đang lấp la lấp ló dưới gốc cây hòe, nhìn ngang ngó dọc. Vân Diệp nổi hứng trẻ con, vòng ra sau lưng, định dọa nó một phen.

Tiểu Linh Đang từ từ thò đầu ra từ sau gốc cây hòe. Đột nhiên thấy một đôi mắt đang nhìn mình, nó kinh hãi, vung tay đấm luôn vào đôi mắt đáng sợ kia, chân tay khua khoắng, hét lên rồi chạy mất.

Vân Diệp ôm mắt, lần này đúng là "trộm gà không xong còn mất nắm gạo", dọa người thì không thành, mà bản thân lại bị thương nặng hơn. Tiểu Linh Đang chạy mấy bước, quay lại nhìn mới nhận ra đó là Vân Diệp, xấu hổ, chậm rãi quay về.

– Linh Đang, ngươi học thói xấu của công chúa nhà ngươi từ bao giờ thế? Hơi một tí là đánh người, thói quen này không tốt đâu! Ui da, mắt của ta! Bị ngươi đấm mù rồi! Xong rồi, xong rồi! Ta làm sao mà lấy được tức phụ nữa chứ?

– Nô tỳ không biết đó là công tử. Công tử nấp sau cây dọa nô tỳ, nô tỳ liền đấm nhẹ một cái thôi mà.

Tiểu Linh Đang nhìn Vân Diệp ngồi trên mặt đất không ngừng kêu thảm, luôn miệng xin lỗi, thấy y có vẻ bị thương nặng lắm.

Không nỡ trêu cô bé thiện lương này, Vân Diệp dụi mắt rồi đứng dậy. Chẳng có gì đáng ngại cả, mắt trái chỉ hơi đau một chút thôi. Y nheo mắt trái hỏi:

– Ngươi lén la lén lút ở đây làm gì thế? Chẳng lẽ định đợi người đưa cơm đi qua, đánh một phát rồi cướp đồ ăn ngon về à?

Bạn vừa theo dõi bản chuyển ngữ thuộc về truyen.free, mong nhận được sự đồng hành của bạn trên chặng đường kế tiếp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free