Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 247:

Ai ngờ Tiểu Linh Đang không mắng Vân Diệp nói lung tung như mọi khi, mà bật khóc nức nở.

Phàm là con gái khóc đều khiến hắn lúng túng. Từ trước đến giờ, hắn vẫn chưa biết cách dỗ dành phái yếu, đành vận dụng bí kíp gia truyền của Vân gia:

– Đừng khóc, nói cho ta biết ai bắt nạt ngươi, ta đánh gãy chân hắn.

– Chính là tên thổ vương Lĩnh Nam Mông Tra ức hi��p nô tỳ. Hắn muốn cưới công chúa, nhưng nô tỳ không muốn đi Lĩnh Nam. Nghe nói họ thích ăn thịt người.

Chẳng ngờ Tiểu Linh Đang lại khai ra đúng tên đó. Nhưng nếu bây giờ đi đánh gãy chân khách của Lý Nhị, chẳng biết Lý Nhị có quay lại đánh gãy chân ta không?

– Tiểu Linh Đang à, nếu ngươi không muốn đi Lĩnh Nam thì dễ thôi. Ta đến chỗ Mông Tra xin ngươi về là được, thể diện này hắn buộc phải nể. Nếu không, ta sẽ cướp ngươi đi. Cùng lắm cũng chỉ bị phạt chút tiền thôi.

Vân Diệp nói thật. Chuyện tặng tỳ thiếp giữa các hào môn vốn là lẽ thường. Hiện hắn đang lúc được thời được thế, hẳn một tên thổ vương nhỏ bé cũng không dám có ý kiến gì. Dù có cướp người thì cũng chỉ bị phạt ít tiền, Vân Diệp chẳng lo. Hoàng hậu nương nương đang nợ ân tình của hắn, cướp một người thì đâu có đáng gì.

Tiểu Linh Đang sùng bái nhìn Vân Diệp, đôi mắt đã lấp lánh như sao, nắm lấy tay Vân Diệp lay lay không ngừng:

– Vậy công tử có thể thuận tiện cướp luôn cả công chúa được không? Công chúa cũng không muốn đi Lĩnh Nam.

Nếu nó không nhắc tới Lý An Lan thì thôi, chứ vừa nhắc tới, Vân Diệp liền nổi khùng:

– Đừng nói tới nữ nhân ngu xuẩn đó. Còn tự mình chạy tới bệ hạ nói muốn gả đi xa, lời bất trung bất hiếu như vậy ai nghe thấy mà chẳng giận. Tự làm tự chịu, thật đáng đời! Còn kéo người khác phải chịu tội cùng mình, thật ích kỷ. Ngươi đừng lo nữa, giờ ta đi tìm tên thổ vương để đòi ngươi về. Sau này ngươi cứ sống cho tốt ở Vân gia, muốn làm gì thì cứ làm nấy. Nếu hắn không dám cho, ta sẽ đánh gãy chân hắn.

Vân Diệp xoay người bỏ đi luôn. Tiểu Linh Đang níu tay hắn lại, khóc nói:

– Công tử không cứu công chúa ra thì nô tỳ không đi nữa! Nô tỳ sẽ cùng công chúa tới Lĩnh Nam. Nếu không, công chúa một mình sẽ cô đơn lắm đó. Nô tỳ biết công tử thích công chúa, công tử nhất định sẽ giúp mà!

Vân Diệp dừng lại, lấy khăn tay lau nước mắt cho Tiểu Linh Đang, nghiêm mặt nói với nó:

– Linh Đang, trên đời này không có tình yêu vô duyên vô cớ, cũng chẳng có thù hận nào là không có lý do. Tình cảm của ta với công chúa, ngươi không hiểu được đâu. Hơn nữa, công chúa là người trưởng thành, nàng ta phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Từ cái ngày nàng ta giận dỗi với bệ hạ, đã định sẵn cả đời nàng ta không hạnh phúc. Nàng ta không bỏ ra tình cảm cho người khác, thì sao mong người khác có tình cảm với mình? Cho dù bệ hạ có sai, đó là phụ thân của nàng. Đứng dưới đại nghĩa, nàng ta là kẻ bất trung bất hiếu. Đừng quên bệ hạ không chỉ là phụ thân của nàng ta, mà còn là quân vương của nàng ta. Cái tính ương ngạnh của nàng ta chỉ làm mọi chuyện ngày càng tệ. Chuyện đến mức không cứu vãn được như bây giờ, ít nhất tám phần là do lỗi của nàng ta.

Tiểu Linh Đang chỉ khóc thút thít, không nói gì cả, cũng không buông tay Vân Diệp ra. Vân Diệp là hy vọng cuối cùng của nó, nó không muốn từ bỏ. Với nó, Lĩnh Nam quá xa xôi, quá xa lạ, nó sợ lắm. Chỉ nắm lấy tay Vân Diệp, nó mới có được chút cảm giác an toàn.

– Công chúa muốn gặp công tử. Công chúa nói, nếu công tử không tới sẽ hối hận cả đời.

Tiểu Linh Đang ngừng khóc, nói ra mục đích của mình.

Nhìn mặt Tiểu Linh Đang đ��m nước mắt, Vân Diệp gật đầu. Là bằng hữu, gặp mặt nàng một lần trước khi nàng đi xa cũng hợp tình hợp lý.

Trên tiểu lâu, Lý An Lan đang chăm chú trang điểm. Nàng vốn không thích ăn mặc diêm dúa, ở hoàng cung xưa nay cũng không trang điểm. Hôm nay, nàng tới chỗ mẫu thân kiếm đủ thứ son phấn, đặc biệt chọn son môi đỏ thắm. Mẫu thân nói nàng trang điểm trông rất đẹp. Y phục cũng lấy từ chỗ mẫu thân nàng, nàng chỉ mặc một cái yếm ngực, ngoài khoác một cái áo lụa mỏng, tôn lên bầu ngực thanh xuân của thiếu nữ. Mái tóc vấn cao theo kiểu quý phụ, sự tươi trẻ quyến rũ kết hợp với vẻ cao sang hoa quý, khiến Lý An Lan đẹp hơn thường ngày gấp bội.

Nàng khẳng định Vân Diệp sẽ tới. Nàng trang điểm tỉ mỉ cho cơ thể này, hẳn hắn sẽ rất hài lòng. Hiện giờ, Lý An Lan không còn chút ảo tưởng nào về tình yêu thuần túy nữa, kịch mãi mãi cũng chỉ là kịch. Mỹ nhân mang theo hoa không nhất định sẽ gặp được công tử nho nhã, nói không chừng chỉ gặp phải ác ôn. Vân Diệp không thích mình, hắn chỉ quan tâm tới cơ thể này. Mình thực sự rất giống nữ tử mà hắn gọi là lão bà sao?

Dưới cầu thang có tiếng bước chân, mỗi bước đều rất vững chãi. Đó là bước chân của Vân Diệp. Bước chân của thái tử thì hơi gấp gáp, còn bước chân của Tiểu Linh Đang thì rối loạn. Nàng dùng hai tay nâng ngực, để nó trông càng nảy nở hơn nữa. Mẫu thân luôn nói ngực nàng đẹp nhất, hôm nay phải dùng đến nó rồi.

Đột nhiên thấy Lý An Lan trang điểm lộng lẫy như thế, Vân Diệp thất thần. Nàng ngũ quan như họa, đúng là như từ trong tranh vẽ bước ra vậy. Hàng mi được nàng vẽ thành hai con sâu róm đen nhánh, phấn trên mặt cũng thoa không đều. Oái oăm nhất là cái miệng, ở chính giữa bờ môi đỏ như máu còn chấm thêm một chấm son đỏ chót, muốn trang điểm thành người Nhật Bản hay sao?

Lão bà rất ít khi trang điểm, dù có trang điểm cũng chỉ bôi ít son nhạt. Giờ khuôn mặt này bị chà đạp thành bộ dạng của quỷ, Vân Diệp tức tới toàn thân run rẩy. Nữ nhân này chẳng những không có đầu óc, ngay cả óc thẩm mỹ cũng có vấn đề.

Lấy khăn tay nhúng vào chậu nước, hắn đi tới trước mặt Lý An Lan, lau toàn bộ son phấn đi. Lau tới ba lần, khuôn mặt của lão bà mới lộ ra. Vân Diệp thở phào, ký ức vừa rồi hắn chỉ muốn quên sạch.

– Ta đẹp không?

Lý An Lan không ngăn cản hành vi vô lễ của Vân Diệp, mặc hắn làm gì thì làm:

– Hiện giờ rất đẹp. Vừa rồi trông như một con ma. Về sau không được phép làm như thế nữa.

Vân Diệp nói ôn hòa hơn. Lý An Lan không ngờ lại vứt bỏ tôn nghiêm để dùng mỹ sắc quyến rũ mình. Nàng ta đúng là đã tới mức đường cùng rồi, nếu không đã chẳng làm vậy.

Lý An Lan gật đầu:

– Xem ra đúng là ta không biết trang điểm. Đây là lần đầu tiên ta trang điểm, khiến ngươi chê cười rồi. Sau này ta sẽ không làm thế nữa.

– Nàng học được cách chiều lòng người khác từ khi nào thế? Sao trước kia ta lại không phát hiện ra?

– Trước kia ta cho rằng, chỉ cần đủ kiên cường thì không có chuyện gì là không xử lý được. Không ngờ gặp chuyện rồi mới phát hiện ra mình căn bản không thể nắm giữ vận mệnh của bản thân. Một ý chỉ của phụ hoàng đã đẩy ta xuống vực sâu muôn trượng, muốn gả ta cho dã nhân Lĩnh Nam. Vân Diệp, ta biết ngươi không yêu ta, mà là cơ thể này của ta. Ta giống nàng ta lắm, đúng không?

Vân Diệp thất kinh, không ngờ bị nữ nhân này nhìn thấu, tâm tư thật tinh tế. Nếu đã bị phát hiện thì không cần phủ nhận nữa, nếu không sẽ bị nàng ta coi thường. Lòng tự tôn của Vân Diệp cũng không cho phép hắn lùi bước trước mặt Lý An Lan.

Hắn nheo mắt lại:

– Giống lắm, ngay cả nốt ruồi ở ngực cũng y hệt.

Mặt Lý An Lan ửng hồng, nhưng nàng mặc kệ vạt áo đang mở rộng, còn ưỡn ngực lên hỏi hắn:

– Ngươi rõ về cơ thể đó thế à? Ngay cả chỗ riêng tư cũng đã từng thấy.

– Nàng ấy từng là thê tử của ta.

Đối diện với cơ thể này, Vân Diệp thấy không cần né tránh. Ánh mắt hắn chiếu vào non nửa bầu ngực nõn nà của Lý An Lan lộ ngoài chiếc yếm.

Lý An Lan đứng dậy, với một tư thế mà nàng cho là ưu nhã nhất, còn nhoẻn miệng nở nụ cười mà nàng cho là quyến rũ nhất. Tay kéo bên hông một cái, toàn thân y phục trượt xuống. Vải gấm vốn rất trơn, Lý An Lan không hề mặc cả tiết khố, cứ vậy trần truồng đứng sững trước mặt Vân Diệp.

Vân Diệp giật mình, lảo đảo lùi về sau mấy bước rồi ngồi phịch xuống bên bàn. Biểu hiện của hắn khiến Lý An Lan rất hài lòng, thậm chí có chút kiêu ngạo. Tầm mắt hắn không rời khỏi cơ thể đó. Đó là cơ thể thiếu nữ càng trẻ trung, khỏe khoắn hơn vợ hắn, đầy sức sống. Làn da sáng như ngà voi, đôi chân thẳng tắp, bầu ngực cao vút, hai núm vú đỏ tươi non nớt, giống như hai viên hồng bảo ngọc, ngạo nghễ nhô lên giữa vầng hồng nhàn nhạt. Ánh mắt hắn dần dần kéo xuống dưới, đi qua chiếc bụng nhỏ không có chút thịt thừa nào. Hắn nhìn rất chăm chú. Ánh mắt ấy như bàn tay mơn man từng tấc da thịt của nàng. Hai tai Lý An Lan nóng ran, nàng cắn môi kiềm chế, không đưa tay che đi khi ánh mắt Vân Diệp dừng lại ở vòng eo thon nhỏ của nàng. Nhưng mắt hắn thì vẫn nhìn nàng, còn đầu óc thì đã kéo Vân Diệp về quá khứ.

– Chồng ơi, bụng em có thịt thừa rồi, phải không?

– Không có, đừng nghe đám bạn em nói lung tung, họ ghen tị đấy.

– Chồng ơi, sinh con xong bụng sẽ có vết rạn, phải làm sao đây?

– Có sao đâu, đó là huy chương công trạng đó mà! Sinh một đứa con trai béo múp míp, Vân gia cảm kích em cả đời ấy chứ?

– Em sắp biến thành thùng phi rồi, anh mau nghĩ cách xem! Nếu không làm sao em dám ra đường?

– Có phải để người khác nhìn đâu mà lo. Anh thấy đẹp lắm. Béo là vì không hoạt động đủ đó mà, chúng ta hoạt động một chút nào...

Trên đ���i này, nhìn cơ thể nữ nhân trần truồng mà khóc, đoán chừng chỉ có thái giám và Vân Diệp thôi. Nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, vượt qua khóe môi, chảy tới cằm. Vân Diệp nhìn nàng rất tham lam, nhưng không có chút dâm tiện nào, chỉ muốn ghi nhớ cơ thể này vào tận sâu trong đáy lòng.

Lý An Lan tâm trạng thay đổi liên tục. Hiện nàng vừa đố kỵ vừa rất tức giận. Vân Diệp nhìn cơ thể nàng, nhưng lại khóc vì người khác. Biết rõ nguyên nhân, nhưng lòng đố kỵ cố hữu của nữ nhân khiến nàng mày liễu dựng ngược. Nàng nhặt áo ngoài từ dưới đất lên, mặc vào người, che thật kín, không để lộ ra chút nào nữa cả.

– Ta còn chưa nhìn đủ, sao nàng đã mặc vào?

Vân Diệp ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn Lý An Lan.

Lý An Lan rít lên: – Vô sỉ!

Nàng hoàn toàn quên vừa rồi tự mình cởi y phục.

Vân Diệp chìm đắm trong hồi ức chưa thoát ra, đâu có thời gian để ý tới Lý An Lan có vui vẻ hay không. Một năm qua, người thân xuất hiện trong mơ ngày một ít. Nhiều lần trước khi ngủ, Vân Diệp cầu khẩn, mong họ xuất hiện trong mơ của mình, để ôn lại những chuyện ngọt ngào trước kia.

Không biết chuyện của Vân Diệp ra sao, nhưng nàng cảm nhận được nỗi đau của hắn. Lý An Lan cũng hơi mủi lòng, đứng dậy rót cho Vân Diệp một cốc nước, ngồi xuống bên cạnh hắn, ngây người nhìn cây xanh ngoài cửa sổ.

– Cơ thể này dù ngươi muốn nhìn cũng không còn được nhìn mấy ngày nữa. Ta sắp bị gả tới Lĩnh Nam rồi, sắp tới cái ổ dã nhân rồi. Nhân lúc cơ thể này chưa bị vấy bẩn, ngươi muốn nhìn thì cứ nhìn cho thỏa đi. Mấy ngày nữa cơ thể này là của con khỉ đen kia. Để hắn nhìn, không bằng để người biết thương tiếc như ngươi nhìn.

Nói rồi lại định cởi y phục ra.

Vân Diệp giữ tay nàng lại, chỉnh lại vạt áo giúp Lý An Lan. Dù đụng vào chỗ mẫn cảm trên ngực nàng, hắn vẫn tự nhiên như không. Hắn đứng dậy đi ra ngoài, tới cửa, hắn quay đầu lại nói:

– Nếu nàng cam tâm tình nguyện gả cho người khác thì ta không thể nói gì. Nhưng con khỉ đen kia không ngờ lại muốn đụng chạm vào nàng, hắn chán sống rồi. Ta nghĩ, nàng không ngại làm quả phụ, đúng không?

– Nếu ngươi không muốn cưới ta, ta không ngại làm quả phụ. Dù tới Lĩnh Nam làm quả phụ cũng đành chịu.

Lý An Lan cười tủm tỉm nói:

Khép cửa lại, Vân Diệp vuốt mũi Tiểu Linh Đang, bảo nó:

– Lần sau nhìn trộm nhớ ấn tóc cho gọn xuống, hai cái chỏm tóc tròn xoe này ngay cả kẻ mù cũng nhìn thấy. Giờ yên tâm chưa? Dù các ngươi có đi Lĩnh Nam thì cũng là các ngươi ăn thịt kẻ khác, chứ không phải kẻ khác ăn thịt các ngươi.

Tiểu Linh Đang nhìn theo bóng dáng Vân Diệp đi xa, vội vàng vào phòng. Chỉ thấy công chúa đang nghiên cứu son phấn mà thường ngày nàng ghét nhất. Thấy Tiểu Linh Đang đi vào, nàng liền hỏi:

– Ngươi nói xem tại sao ta không dùng được mấy thứ này vậy?

– Công chúa cởi hết y phục ra, còn bị hắn nhìn thấy, không thấy xấu hổ à? Không phải công chúa nói thân thể của nữ nhân không được tùy tiện cho người khác xem hay sao?

– Mạng còn chẳng giữ nổi, ai quan tâm tới chuyện đó! Cho hắn xem có mất đi miếng thịt nào đâu. Vả lại, không cho hắn xem, làm sao hắn chịu thay chúng ta an bài chuyện Lĩnh Nam được chứ?

– Chúng ta vẫn phải đi Lĩnh Nam à? Không đi thì không được sao?

– Cô nương ngốc! Trường An có gì tốt đẹp mà giữ mãi? Ngươi chỉ có thể ở mãi trong hoàng cung, không thấy ngột ngạt sao? Tới Lĩnh Nam rồi có núi cao, sông lớn, còn có con dân của chín núi mười tám trại đang chờ. Tới nơi đó, mọi thứ đều do chúng ta định đoạt. Ngươi muốn làm gì thì cứ làm cái đó. Có món ngon chúng ta ăn trước, có y phục đẹp chúng ta mặc trước. Ngươi nói xem cái Trường An u ám này làm sao mà sánh được? Tới Lĩnh Nam, ngươi có thể lên núi hái hoa dại, còn có cả nấm. Có thể tìm những con bươm bướm đẹp nhất. Không ai có thể tùy tiện bắt nạt ngươi, không ai có thể bảo ngươi làm cái nọ cái kia nữa. Ngược lại, ngươi có thể sai phái họ, thậm chí bảo bọn họ đi chết.

Tiểu Linh Đang đã hoàn toàn chìm vào cuộc sống hạnh phúc do Lý An Lan miêu tả. Nghĩ tới mình có thể thoải mái vào núi tìm nấm là nó hưng phấn đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi. Còn về phần bảo người khác đi chết thì nó chưa bao giờ nghĩ tới cả.

– Nếu Vân công tử đi cùng thì tốt biết bao nhiêu, phải không công chúa? Vân công tử thông minh như thế nhất định sẽ biến chín núi mười tám trại thành một nơi thật mỹ hảo. Nô tỳ nghe nói công tử đã biến Ngọc Sơn thành nơi ai ai cũng muốn đến, chúng ta đưa cả Vân công tử đi cùng được không?

Tiểu Linh Đang lắc tay công chúa khẩn cầu, đâu ngờ công chúa của nó lúc này lại đầy bụng chua xót không biết ngỏ cùng ai. Lý An Lan đương nhiên hy vọng Vân Diệp cũng đi cùng. Có hắn giúp, nói đó không bao lâu cũng sẽ thành thiên đường nhân gian, dù đem cả thân thể giao cho hắn cũng được. Nhưng hắn chỉ thích cái thân thể này, không phải thích mình, không thích Lý An Lan….

Rời hoàng cung, Vân Diệp tới thẳng Hồng Lư Tự. Hiện giờ, người đứng đầu nơi đó là Đường Kiệm. Nghe nói lần này ông ta về kinh, hoàng đế đặc biệt mở quốc yến ở Thái Cực cung, mừng công cho ông ta và Lý Tịnh. Khung cảnh hoành tráng, thân phận như Vân Diệp ngay cả cửa cũng chẳng qua nổi. Nghe Ngưu Kiến Hổ làm việc trong hoàng cung nói, bệ hạ đích thân khiêu vũ, Thái thượng hoàng đích thân tấu tỳ bà, thật vinh diệu tột cùng.

Nhưng vinh diệu qua đi, Lý Tịnh đóng cửa từ chối tiếp khách, không gặp bất kỳ ai. Chỉ có Đường Kiệm thăng lên Hồng Lư Tự khanh, một trong Cửu khanh, địa vị hiển hách, tước Cử quốc công. Nghe đâu không lâu nữa còn thăng lên làm Thượng thư.

Vân Diệp hiện giờ ngay cả Mông Tra trông thế nào còn không biết, thì mưu tính ra sao? Dù sao cũng phải đi gặp mặt một lần mới được. Đám người này hàng rồi phản, phản rồi hàng, luôn là nhọt độc trên người Đại Đường. Giết một tên chắc sẽ không chọc giận Lý Nhị.

Đường Kiệm nghe nói Vân Diệp tới, liền ra tận bậc thềm đón. Có vết xe đổ của Công Bộ ở đó, ông ta tất nhiên phải thận trọng đối đãi với Vân Diệp.

– Vân Diệp bái kiến Quốc công. Tới chúc mừng chậm trễ, mong Đường công đừng trách.

– Ha ha ha, Vân hầu quang lâm, Hồng Lư Tự hoan nghênh! Mừng còn không kịp, sao lại trách chứ? Chỉ là đợi ta xử lý xong việc, chúng ta cùng uống một chén, ôn lại chuyện cũ trên thảo nguyên, được không?

Đi vào đại sảnh, nụ cười trên mặt Đường Kiệm tắt ngay, rồi nói nhỏ:

– Tiểu tử, ngươi là cú mèo mò vào nhà, chắc chắn không có chuyện tốt đẹp gì. Nơi này không có gì cho ngươi nhằm vào đâu. Nói trước, ngươi có mưu mô gì thì cứ mặc sức, nhưng đợi ta rời khỏi Hồng Lư Tự đã. Lúc đó muốn chơi trò gì thì ta cũng mặc kệ.

Những dòng văn này được truyen.free tỉ mỉ chắp bút, kính mong bạn đọc đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free