Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 248:

– Thật tình, tiểu tử đến là vì nghe nói gã dã nhân Lĩnh Nam kia thú vị lắm, muốn đến xem thử cho biết, chẳng có ý đồ gì khác cả.

Vân Diệp cũng nhỏ giọng đáp.

Đường Kiệm hít một hơi thật sâu như thiếu không khí, cười khổ nói:

– Gặp ai cũng không thành vấn đề, chỉ riêng phò mã Mông Tra là không thể. Đó là ý chỉ của bệ hạ, bệ hạ dặn riêng ta rằng nếu để ngươi gặp Mông Tra, tên khỉ đen đó nhất định sẽ không sống được bao lâu đâu. Bởi vậy, ngươi muốn gặp ai cũng được, trừ Mông Tra ra.

Không cần phải nói, lần này Lý Nhị thật sự nổi giận, ngay cả con đường cuối cùng cho Lý An Lan cũng bị chặn đứng. Xem ra, quyết tâm trừng phạt nàng của Lý Nhị là không thể lay chuyển. Cha con mà đến mức này thì quả là hiếm thấy.

Có điều, nghĩ đến kết cục của mấy người con khác của ông ta cũng chẳng khá hơn Lý An Lan là mấy. Lý Nhị không biết cách làm cha, khiến con cái ghét bỏ cũng là điều đương nhiên. Lấy thuật đế vương để đối xử với con cái mình, chẳng biết đầu óc ông ta có bị úng nước không nữa?

– Lão Đường, làm gì có chuyện đó chứ. Tiểu tử chỉ tò mò, muốn xem xem bệ hạ tìm cho công chúa một trượng phu ra sao thôi.

Vân Diệp còn cãi lại:

– Thôi đi, ngươi xưa nay luôn thèm khát công chúa. Ai có ý đồ với công chúa là không có kết cục tốt đẹp đâu. Ngươi đừng nói chân của thằng con bại gia nhà Trương Lượng không phải do ngươi xúi Úy Trì Bảo Lâm đánh què, cũng đừng nói chuyện làm ăn của các hào môn Lũng Hữu ở Trường An đột nhiên gặp khó khăn không phải do ngươi. Tiểu tử, ngươi sắp thành thân rồi, vì sao còn bá chiếm không chịu buông chứ? Ngươi thất đức quá đấy! Theo ta thấy, công chúa có kết cục như ngày hôm nay, một nửa trách nhiệm là của ngươi đấy.

Phải nói, lão Đường nói mò mà trúng phóc. Nếu như Vân Diệp không xuất hiện, Lý An Lan kiên cường chấp nhận hiện thực đã không lâm vào tình cảnh như bây giờ, nhưng sự xuất hiện của Vân Diệp lại càng đẩy nàng vào con đường cực đoan.

Vân Diệp luôn lấy ánh mắt nhìn người vợ "đã mất" của mình để so sánh với Lý An Lan. Ai có thể đấu lại được với người đã chết chứ? Người đã chết thì luôn hoàn hảo. Bởi thế, dưới cái nhìn thành kiến và xét nét, Lý An Lan đương nhiên trở nên xấu xa. Thế nhưng, Vân Diệp vẫn có tình cảm đặc biệt với nàng, càng có tình cảm y lại càng ra sức phủ nhận, nhất là sau khi định thân với Tân Nguyệt, y càng cố gắng loại bỏ thứ tình cảm này, đối xử với Lý An Lan càng thêm khắc nghiệt, lạnh lùng.

Thương thay cho Lý An Lan, kẻ đã gây ra tất cả lại chẳng hề hay biết.

Điên rồi, sao lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu lão tử thế này?

– Con trai Trương Lượng trêu Ngưu Kiến Hồ là tên què trước mặt mọi người, nếu không phải tiểu tử kéo đi nhanh thì đã mất mạng rồi. Còn Úy Trì Bảo Lâm chỉ khẽ đá chân hắn một cái, ai ngờ chân hắn yếu thế, gãy ba cái xương thì liên quan quái gì đến tiểu tử? Trương gia dám nói ở Trường An rằng lạc đà chở hàng của Trương gia Lũng Hữu có thể trải dài khắp Trường An, kết quả bị mọi người tức giận bài xích, không ai chịu làm ăn với nhà đó nữa. Sao lại lôi tiểu tử vào? Lời đồn thổi hại chết người mà, Đường công đừng tin. Con người tiểu tử ra sao ngài biết rõ mà, tuyệt đối không làm loại chuyện này đâu.

– Hắc hắc, tiểu tử, cứ vờ vịt đi. Lão phu đoán tên khỉ đen đó cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của ngươi đâu. May mà ngươi chỉ có cái bệnh tham tiền và mê đắm công chúa, chứ nếu còn có bệnh khác, ngươi chẳng để bách quan sống yên đâu. Xây một cái cung điện mà có thể khiến lão Đỗ cáo bệnh nằm liệt giư��ng, giỏi lắm! Người như ngươi, lão phu không dám chọc vào. Ngươi nói thế nào ta cũng không cho ngươi gặp Mông Tra đâu. Lão phu sẽ lập tức điều thủ vệ trông coi nghiêm ngặt. Còn sau khi hắn thành thân với công chúa rồi, ngươi có băm vằm hắn ra thành tám mảnh, lão phu cũng sẽ vờ như không thấy. Hắc hắc.

Đường Kiệm vô cùng nhiệt tình mời Vân Diệp đi thăm quan lữ quán của bạn bè quốc tế tại Hồng Lư Tự, còn cố ý chỉ cho Vân Diệp thấy người Hòa Hắc, nói là thổ dân đến triều cống.

Những người thổ dân này rất thuần phác, nghe thấy dịch quan giới thiệu là một vị đại quan, liền vô cùng nhiệt tình mang thổ sản tặng cho Vân Diệp, đúng là hai chữ “hào phóng!”. Ngọc trai, kỳ thạch, san hô, còn có một thứ đen sì sì, mãi mới hiểu ra đó là thứ ép từ cây vong ưu thảo mà thành. Cho vào miệng nhai có thể quên hết mọi ưu sầu. Hiện tại, bọn họ một ngày cũng không thể thiếu nó.

Đồ tốt! Hiện Vân Diệp đang phiền não muốn chết đây, có thứ quên được ưu sầu thì còn gì tuyệt hơn. Ai nói bọn họ là thổ dân chứ, rõ ràng là những người thông minh, rất hiểu lòng người. Có thứ này, phiền não của Vân Diệp coi như không còn là vấn đề nữa.

Hay thật, không ngờ thứ này lại được dâng lên cho hoàng đế. Cái gì? Còn hy vọng hoàng đế bệ hạ vĩ đại, vô địch, quang minh, nhân từ có tinh thần sảng khoái gấp trăm lần, long tinh hổ mãnh sao?

Mấy người thổ dân này tốt quá, vì sức khỏe của hoàng đế bệ hạ vĩ đại mà không ngại gian khổ mang thuốc phiện từ Địa Trung Hải xa xôi về. Đúng là quá tốt!

Đây là thứ mà đám nghiện các ngươi có thể kiếm được ư? Mặc dù vùng đất các ngươi rất thích hợp trồng cây anh túc, nhưng người bản địa chưa bao giờ ra khỏi núi, thì biết chế thuốc phiện từ khi nào?

Ở thời hiện đại, y từng làm báo tường về việc cấm thuốc phiện. Thứ này mấy chục năm sau mới truyền vào Trung Nguyên, từng được coi là nhã vật để ngắm hoa thưởng trăng, chỉ các hào môn mới trồng, giờ lại xuất hiện trong tay những người bản địa này, còn là cống phẩm cho hoàng đế. Thật quá đúng bệnh! Chứng đau nửa đầu của Lý Nhị đến mãi sau này cũng chẳng có phương pháp chữa trị hữu hiệu, giờ có thần dược thế này sao lại không dùng chứ?

Giết người nhiều quá thế nào cũng bị quả báo thôi. Ví như kẻ thù không bao giờ quên ngươi, khi có thứ tốt đẹp như thuốc phiện này, không tiến cống ngươi thì tiến cống ai?

Khi cầm trên tay vong ưu thảo, Vân Diệp ngửi thấy mùi chua của nó liền biết đây là một loại ma túy dạng thô. Nhớ tới thảm cảnh của đám người nghiện, Vân Diệp không biết Lý Nhị sau khi mê thứ khói độc này sẽ xảy ra chuyện kinh khủng gì.

Vân Diệp rất cao hứng, Đường Kiệm rất hài lòng. Chỉ cần Vân Diệp không gây chuyện ở địa bàn của ông ta, kiếm chút lợi lộc là chuyện đương nhiên, thiên kinh địa nghĩa. Hai người vui vẻ lên xe trở về. Phía sau là một cỗ xe ngựa chất đầy những thứ Vân Diệp thu hoạch được, chỉ có thứ thuốc phiện kia là được y ôm khư khư trong lòng không chịu buông.

Ngồi ở đại đường uống sữa chua, Vân Diệp vẫn ôm chặt cục đen sì đó. Đường Kiệm tò mò, Vân Diệp xưa nay vẫn xem nhẹ vật ngoài thân, sao hôm nay lại quyến luyến thứ này đến vậy. Không đợi ông ta hỏi, V��n Diệp đã nói:

– Lão Đường, ông đừng nóng giận, ta gọi ông là Lão Đường cũng là vì muốn tốt cho ông thôi. Nghe nói nhà ông có một khối Minh Nguyệt Quyết gia truyền là báu vật hiếm có, không bằng ông tặng cho ta làm lễ vật thành thân đi. Ta mở lòng từ bi cứu mạng già trẻ trong nhà ông một lần, ông thấy sao?…

Ở trong phường Quần Hiền gần chợ Tây có một hộ họ Chu, chủ hộ tên là Chu Đại Phúc, là danh gia làm gỏi cá nổi tiếng ở chợ Tây. Mỗi khi nhà có khách quý, chủ nhân luôn mời Chu Đại Phúc ra tay. Cá chép Hoàng Hà tươi rói còn nhảy tanh tách được đưa tới trước bàn tiệc, đánh vảy, bỏ nội tạng, tất cả chỉ trong chớp mắt.

Cá chép Hoàng Hà rất tanh, Chu Đại Phúc dùng khoái đao thái cá, đến xương nhỏ như sợi lông cũng bị hắn lọc ra hết. Đó là bí kỹ bất truyền của Chu gia. Người khác cũng có thể làm gỏi cá, nhưng tuyệt nhiên không thể sánh được với tài nghệ của Chu gia. Thịt cá do Chu Đại Phúc thái ra mỏng như tờ giấy, trắng như đám mây, được phối với hành, gừng, giấm, rồi ăn cùng với rau cải nghiền nát thêm nước mù tạt vàng vào làm toàn thân thông suốt, cảm giác bay bổng lạ thường.

Hôm nay, Chu Đại Phúc từ chối tất cả mọi lời mời, chuyên tâm làm gỏi cho một thanh niên trong hậu viện của mình, còn cẩn thận hơn xa so với bình thường. Khi thịt cá được thái xong, miệng con cá vẫn không ngừng đóng mở.

Người thanh niên gắp một miếng thịt cá chấm mù tạt vàng, đưa vào miệng, nhắm mắt nhai, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ thỏa mãn tột độ. Ăn liền ba miếng, uống một chén rượu rồi đặt đũa xuống, nói với Chu Đại Phúc:

– Tài nghệ của ngươi ngày càng tiến bộ. Cá tươi, độ dai của thịt vẫn giữ nguyên, đúng là tài tình.

Chu Đại Phúc đứng bên nghe thấy thanh niên khen ngợi, trên mặt hiện lên vẻ kiêu ngạo. Xưa nay hắn vẫn luôn hài lòng về tài nghệ của mình. Hắn khom người tiến lại gần:

– Lang quân đã thích vậy thì xin mời dùng thêm vài miếng nữa.

Người thanh niên lắc đầu đứng dậy, nói với Chu Đại Phúc mà lại tựa như nói với chính mình:

– Món ăn ngon dễ làm người ta sa ngã. Hôm nay ta ăn ba miếng là không nên rồi. Thù nhà chưa báo, ta đã chìm đắm trong hưởng thụ thế này, mai này làm sao đối mặt với tổ tiên dưới suối vàng đây.

Tất cả nội dung trên được biên soạn và bảo vệ bản quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free