Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 249:

Chu Đại Phúc khâm phục nói: - Lang quân trí tuệ uyên thâm, lần này nhất định khiến Lý gia phải trả giá đắt. Một khi tên hôn quân đáng chết kia đã say mê Vô Ưu Thảo, thì hắn sẽ sống không bằng chết.

Người thanh niên chẳng có chút vui mừng nào, ngẩng đầu nhìn trời: - Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, mong rằng lần này có thể thành công.

- Lang quân quá lo lắng rồi. Đám thổ nhân đó đều là hạng ngu xuẩn, lang quân chỉ cần dùng một kế nhỏ đã khiến chúng sập bẫy. Vô Ưu Thảo vốn từ phiên bang xa xôi, ngay cả ở chốn người Hồ cũng cực kỳ hiếm có, lão nô không tin ở Trường An có ai nhận ra nguồn gốc của nó. Loại Vô Ưu Thảo này cũng chỉ mới được phát hiện gần đây, lần đó thương đội Đậu gia ta đi xa một chút, mới mang về từ Ba Tư. Thật sự lão nô không nghĩ ở Trường An có ai đi xa hơn Đậu gia mà biết được nguồn gốc của nó.

Người thanh niên nắm chặt tay đấm mạnh vào thân cây. Không ai mong kế hoạch này thành công hơn hắn.

Hắn vĩnh viễn không quên được thời khắc loạn dân xông vào Đậu gia, khiến hào trạch cao quý chớp mắt đã tan tành. Tổ phụ trước khi đẩy hắn vào phòng bí mật, khuôn mặt già nua giàn giụa nước mắt, nói với hắn: - Đậu Yến Sơn, cháu là gia chủ đời tiếp theo của Đậu gia, huyết mạch Đậu gia cần được duy trì. Nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được lộ diện.

Từ cái lỗ ngầm, Đậu Yến Sơn nhìn thấy tổ phụ bị lăng nhục đủ đường, nhìn thấy đám tiểu nhân đắc thế dùng vải trắng buộc vào cổ tổ phụ từ từ siết chặt. Tổ phụ không nói một lời, chỉ nhìn thẳng vào lỗ ngầm, trấn an hắn trong im lặng, ra hiệu đừng ra.

Một công tử phong độ như hắn lại phải trốn trong phòng kín suốt bốn ngày như một con chó hèn mọn. Khi tất cả mọi người rời khỏi đống đổ nát, hắn mới dám bò ra.

Hào trạch cao quý ngày xưa chỉ còn lại đống hoang tàn. Đậu Yến Sơn tận mắt nhìn thấy, chính nha dịch chứ không phải loạn dân là kẻ đã phóng hỏa. Từ lúc đó hắn biết, hoàng đế muốn Đậu gia diệt vong, chứ không phải đám loạn dân vô chủ kia.

Đậu gia tiêu vong chỉ là một góc của tảng băng chìm. Một gia tộc ngàn năm nếu không có chuẩn bị thì làm gì có được huy hoàng muôn đời như vậy? Chu Đại Phúc chính là quân cờ ngầm mà Đậu gia đã để lại.

Khi các thổ vương Lĩnh Nam nối nhau quy thuận Đại Đường, Đậu gia đã vươn vòi bạch tuộc tới Lĩnh Nam, thiết lập quan hệ cực tốt với các thổ vương. Vũ khí, lương thực cùng với nữ nhân chính là chìa khóa để Đậu gia mở cánh cửa vào Lĩnh Nam. Không một ai hay biết Đậu gia âm thầm làm những điều đó.

Nhiều năm nỗ lực cuối cùng đã có kết quả. Việc đem Vô Ưu Thảo hiến cho hoàng đế chính là chủ ý của Đậu Yến Sơn. Là thân quyến của hoàng đế, hắn biết rõ bệnh của Lý Nhị, mỗi khi phát tác là đầu đau không chịu nổi. Vô Ưu Thảo chính là thứ thuốc xoa dịu nỗi thống khổ đó, dù vẫn còn tác dụng phụ không ai hay, nhưng hắn mong tác dụng phụ đó càng mạnh càng tốt.

Đậu Yến Sơn rất muốn nhìn thấy cảnh Lý Nhị kêu gào thống khổ vì thiếu Vô Ưu Thảo. Đó là nguyện vọng lớn nhất của hắn khi còn sống, chỉ cần nguyện vọng này thành sự thực, đời này không còn gì nuối tiếc nữa.

Cảm giác như đã quên mất một người, Đậu Yến Sơn vỗ đầu, khuôn mặt cười cợt kia hiện lên trước mắt.

- Vân huynh, tiểu đệ sao lại quên mất huynh nhỉ, thật không nên. Chỉ vì một con tiện tỳ mà huynh lại ra tay, đẩy Đậu gia yên lành vào mười tám tầng địa ngục, giỏi lắm! Nếu như không phải lo Tôn Tư Mạc nhìn thấu bí mật của Vô Ưu Thảo, tiểu đệ đã không quên "tặng" huynh một phần.

Khi Đậu Yến Sơn toàn thân áo đen đứng trong hậu viện, Chu Đại Phúc nghiến răng nghiến lợi trong lòng. Sau khi tiếp xong một vị khách tới đặt gỏi cá, ông mới tới hậu viện nói: - Lang quân, sáng nay Vân Diệp tới Hồng Lư Tự vơ vét lễ vật rồi rời đi, trong đó có cả Vô Ưu Thảo.

- Y tới Hồng Lư Tự làm gì? Nghe nói y xưa nay không có thiện cảm với triều đình, sao lại tới đó? Đậu Yến Sơn rất lo lắng, bởi bất kể chuyện gì có Vân Diệp dính vào là có biến cố, hắn không thể không lo. Chu Đại Phúc đáp: - Bẩm lang quân, lần này Vân Diệp tới Hồng Lư Tự là vì công chúa. Không biết vì lý do điên rồ gì mà hoàng đế lại vô duyên vô cớ gả công chúa cho Mông Tra. Theo người trong cung báo về, lần này Vân Diệp ra mặt vì công chúa, giữa họ có mối quan hệ mờ ám. Theo phân tích tính tình của Vân Diệp, rất có thể y muốn giết Mông Tra.

Chu Đại Phúc luôn giống như con dao trong tay hắn, bình tĩnh, trầm ổn, sắc bén. Xưa nay làm việc không bao giờ đem tình cảm cá nhân xen vào. Một "đao thủ" giỏi cần phải có những tố chất đó.

Đậu Yến Sơn cười lớn. Chỉ cần nghĩ tới Mông Tra như khỉ đen quần thảo trên cơ thể trắng như tuyết của Lý An Lan là hắn đã muốn ôm bụng cười lớn. Lý Nhị trừng phạt nữ nhi của mình có thể nói là rất nặng. Một người cha như thế, ngay cả Đậu Yến Sơn cũng phải giật mình vì sự tuyệt tình của ông ta.

Vân Diệp à Vân Diệp, vì để xả mối hận trong lòng, bất kể thế nào ta cũng sẽ để Mông Tra cưới Lý An Lan, dù chỉ là một đêm. Khi câu chuyện cười này truyền đi, dù Mông Tra có bị ngũ mã phân thây cũng đáng đời. Ta muốn xem ngươi sẽ nhổ răng cọp thế nào.

Đậu Yến Sơn đắc ý, nhưng hắn đã đánh giá thấp tên yêu nghiệt Vân Diệp mất rồi. Thứ thuốc phiện mà tất cả người Trung Quốc đời sau căm thù đó, Vân Diệp có đầy đủ nhận thức. Con ác ma đó, một khi đã thả ra, hậu họa sẽ khôn lường.

Đầu xuân mặc dù thời tiết chuyển ấm, nhưng hơi lạnh vẫn chưa tan hết. Trong tiết trời vẫn còn phải mặc áo kép này, Đường Kiệm ướt đẫm mồ hôi, mặt nhợt nhạt. Nếu đúng như Vân Diệp nói, hơn hai trăm sáu mươi người của Đường gia sẽ không ai sống sót được.

- Vân hầu, lúc này không phải lúc đùa. Chuyện này không thể mang ra đùa được, thật thế sao?

Đường Kiệm kiểm chứng lại lần nữa: - Ông xem, ta đã bắt đầu ngông nghênh gọi ông là Lão Đường rồi đấy, ông còn tưởng ta nói đùa sao? À phải, khi mang Minh Nguyệt Quyết tới tặng, đừng để người khác biết. Còn nữa, chuyện này là do công chúa phát hiện, không liên quan tới ta. Khi ông chém đầu Mông Tra, nhớ bảo ta tới xem nhé.

Vân Diệp nằm khểnh trên giường, một tay chống cằm, nói: - Ta đi nói với bệ hạ rằng chuyện này do công chúa phát hiện, ngươi nói xem bệ hạ có tin không? Nếu công chúa mà có tâm tư này thì đâu đến nỗi rơi vào đường cùng như thế?

Đường Kiệm cũng rất hoài nghi trí tuệ của công chúa. - Ta mặc kệ, Lão Đường ông là bậc nhân kiệt một đời, chuyện vặt này mà làm khó được ông sao? Ta nói cho ông biết, chuyện này không đơn giản, sau lưng nhất định có kẻ sai phái. Vô Ưu Thảo còn gọi là hoa địa ngục, do nước mắt ma quỷ hóa thành mà ra. Chỉ cần lưu truyền rộng rãi ra, con dân Đại Đường sẽ bị nó hại cho người gầy như củi, đạo đức mất sạch, chứ đừng nói đến việc nam canh tác nữ dệt vải, ra trận giết địch nữa. Ta kiến nghị chỉ cần phát hiện ra ai tàng trữ thứ này là lập tức hạ sát thủ, không trì hoãn chút nào.

Vân Diệp phải miêu tả cây anh túc thật ác độc, y không muốn cái danh "Đông Á bệnh phu" bị gán cho người Trung Quốc ngay từ thời Đại Đường.

- Ngươi miêu tả thứ này đáng sợ như thế, nhưng lão phu chưa thấy tính nguy hại của nó. Ngươi luôn miệng uy hiếp lão phu, đây không phải là hành vi của quân tử.

Đường Kiệm ôm chút hy vọng cuối cùng, mong Vân Diệp nói đây chỉ là lời nói đùa, rằng trên đời chưa bao giờ có thứ ác độc như vậy.

- Lão Đường, bỏ ngay tâm tư hão huyền của ông đi. Tầm nghiêm trọng của việc này vượt ngoài sức tưởng tượng của ông. Muốn biết nó ác độc thế nào, đơn giản lắm. Ông chỉ cần nhốt những thổ nhân kia vào phòng, cho bọn họ ăn uống, chỉ không cho dùng Vô Ưu Thảo. Nhiều nhất là đến mai, ông sẽ thấy thổ nhân biến thành ác quỷ, bọn họ sẽ bất chấp mọi giá xin ông ban cho Vô Ưu Thảo, dù ông bảo bọn họ giết người thân nhất, bọn họ cũng sẽ không có chút do dự nào.

Từ khi phát hiện ra thuốc phiện, Vân Diệp đã đặc biệt chú ý tới mấy thổ vương. Ai nấy đều mắt đờ đẫn, môi thâm tím, người gầy như củi. Nghe nói trước kia bọn họ là những dũng sĩ dũng mãnh thiện chiến, nhưng từ một năm trước, khi bắt đầu dùng Vô Ưu Thảo, thân hình họ dần dần biến thành gầy guộc, yếu ớt như chim én. Nếu đám người này không phải con nghiện nặng, Vân Diệp thấy đôi mắt mình chẳng còn cần thiết nữa.

Mọi bản quyền nội dung đều được sở hữu bởi truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự đồng hành của bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free