(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 250:
Trên bản đồ Đại Đường, Lĩnh Nam luôn là một vùng đất đặc thù. Kể từ khi Tần Thủy Hoàng phái quân chinh phạt, vùng đất vốn khép kín ấy đã bị mở toang, ba mươi vạn người Hán tràn vào, khiến Lĩnh Nam có những thay đổi mang tính căn bản.
Nhìn những thành thị thưa thớt trên bản đồ Lĩnh Nam, Vân Diệp chợt nhớ câu ngạn ngữ nổi tiếng "Hồ Quảng được mùa, thiên hạ no đủ". Thế nhưng, những vùng đất lẽ ra phải phồn hoa như vậy hiện chỉ toàn đầm lầy và núi cao hiểm trở. Ngay cả khu Lưỡng Hồ cũng khiến quan viên khiếp sợ, càng không cần nói đến Lưỡng Quảng xa xôi hơn, nơi triều đình chỉ tồn tại trên danh nghĩa, còn quyền thống trị thực sự thuộc về các bộ tộc và thổ vương đương địa.
"Ba dặm không đồng âm, mười dặm khác phong tục", mỗi bộ lạc là một quốc gia nhỏ. Họ đời đời sống sâu trong núi, cách biệt với thế giới bên ngoài, tự cung tự cấp. Nếu Quan Trung của Đại Đường được coi là thời đại nông nghiệp, thì Lĩnh Nam vẫn còn ở thời kỳ xã hội nguyên thủy.
Dòng Trường Giang với lượng nước dồi dào đã tạo nên vô số hồ nước ở vùng Lưỡng Hồ này. Có thể nói, nơi đây gần như đâu đâu cũng là đầm lầy, chướng khí thì tràn ngập. Đừng nói là không thích hợp cho con người sinh sống, ngay cả dã thú cũng phải bỏ đi nơi khác.
Vài mảnh đất ít ỏi thích hợp cho con người sinh sống thì đã bị thổ dân chiếm cứ. Vân Diệp muốn khai phá Lĩnh Nam phải tìm con đường khác, bởi chỉ những kẻ bị lưu đày mới đến Lĩnh Nam, ai bình thường lại muốn đến cái chốn quỷ quái đó làm gì?
Quan Trung đã dư thừa nhân khẩu, đất đai qua nghìn năm cày cấy đã bạc màu cả. Ruộng đất của Đại Đường sớm muộn cũng sẽ phân chia hết. Ngụy Trưng là người đầu tiên đề xuất di dân Quan Trung tới biên ải, kết quả là vừa đề xuất đã bị bác bỏ, thậm chí còn bị vạn người dẫm đạp lên trên.
Ngụy Trưng, dù không sợ hãi, nhưng sau khi không có lấy một người ủng hộ, đành phải bỏ đi chủ trương đầy tính nhìn xa trông rộng này.
Nhân khẩu Đại Đường quá ít, chưa tới hai triệu tám trăm nghìn hộ. Trong đó, phía Bắc chiếm hai triệu hộ, tám trăm nghìn hộ còn lại phân tán rải rác ở vùng rộng lớn.
Đám thổ vương kia thật thú vị, chẳng hiểu sao lại biết được rằng chỉ cần xưng thần với hoàng đế Trung Nguyên là sẽ có vô số lợi ích. Đây cũng là sự thực, với những vùng đất mà triều đình không thể khống chế nhưng lại tự nguyện quy phục, hoàng đế luôn ưu đãi đặc biệt.
Các đại thần cũng cho rằng công lao văn trị này hơn xa vinh quang chinh phục bằng võ lực. Đó là những lời lẽ kỳ quái như "đề vương ân trạch khắp nơi, người thiên hạ tám phương tự tới quy thuận".
Mặc dù không hiểu trọn vẹn ý nghĩa của câu "bất chiến nhi khuất nhân chi binh" trong binh pháp, nhưng Vân Diệp biết ở vương triều phong kiến, điều cuối cùng quyết định vận mệnh nhất định phải là chiến tranh. Dù "bất chiến nhi khuất nhân" có lẽ là cảnh giới tối cao của binh pháp, nhưng những ví dụ thành công thực sự thì lại quá ít ỏi.
Trên triều đường sẽ không ai đồng ý với quyết sách ngu xuẩn là xuất binh Lĩnh Nam. Hao phí vô số tiền tài mà thu hoạch được chỉ là một vùng hoang nguyên đến ma quỷ cũng chẳng thèm tới. Trừ Tần Thủy Hoàng muốn hợp nhất thiên hạ, chẳng còn ai muốn đánh trận vì lý tưởng nữa, chỉ có lợi ích mới quyết định tất cả.
Lý An Lan nằm mơ cũng muốn sở hữu bầu trời riêng của mình. Để thực hiện ước mơ, nàng không tiếc dùng mọi thứ của bản thân đánh đổi.
Nếu không có Vân Diệp để làm chỗ dựa và uy hiếp, nàng thực ra cũng không bài xích Mông Tra. Đêm sấm chớp kinh hoàng đã khiến nàng nhận ra bản thân chẳng có gì cả, chỉ cần có người giúp nàng thực hiện mộng tưởng, nàng sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào.
Vân Diệp có lẽ là kẻ thông minh, nhưng lại là người thông minh không có chí lớn. Y chỉ nghĩ đến thư viện của mình, thà ở Ngọc Sơn nuôi lợn chứ nhất định không chịu tiến thêm một bước trên triều đường. Điều này khiến Lý An Lan vô cùng thất vọng. Vân Diệp có mọi thứ mà nữ nhân ao ước, nhưng y không cho nàng thứ nàng khao khát.
Từ khi phó thác mọi chuyện cho Vân Diệp, Lý An Lan cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm, cùng Tiểu Linh Đang bắt đầu chuẩn bị hành trang để đi xa.
Khi Vân Diệp đang đờ đẫn nhìn bản đồ thì Đường Kiệm thì đang run rẩy. Đám thổ vương đang nổi điên đập phá mọi thứ trong phòng ngủ. Những món đồ sứ mà hôm qua họ còn vô cùng yêu thích, nay đã vỡ tan tành dưới chính đôi tay của mình.
Mông Tra giật mạnh cánh cửa phòng, gầm rú đòi Đường Kiệm phải trả Vô Ưu Thảo cho hắn. Mồ hôi vàng ướt đẫm y phục, khuôn mặt đen sạm càng thêm điên cuồng, dữ tợn.
Đứng ở trong sân, Đường Kiệm nhắm mắt lại. Từng cơn choáng váng ập đến khiến ông ta gần như không thể đứng vững, được thuộc quan đỡ ngồi xuống chiếc giường thấp kê dưới mái hiên.
Tiếng rống trong phòng dần nhỏ lại, biến thành tiếng van nài. Qua lời thông dịch, Đường Kiệm biết được rằng, giống hệt miêu tả của Vân Diệp, đám thổ vương vì muốn có được Vô Ưu Thảo, không tiếc đưa ra những điều kiện mà nằm mơ ông ta cũng không nghĩ tới.
– Muốn sống không được, muốn chết không xong, đây là hoa địa ngục, đây đúng là hoa địa ngục, chỉ có ác ma mới trồng thứ đáng sợ này.
Sống lưng Đường Kiệm cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Gió thổi qua khiến toàn thân ông lạnh run.
Ông gọi gia nhân đến và dặn dò:
– Về nói với phu nhân, để Minh Nguyệt Quyết vào chiếc hộp tốt nhất, bảo Thiện Thức đích thân đưa tới Vân gia. Lễ nghi phải thật chu đáo, bất kể thế nào cũng phải thỉnh cầu Vân hầu nhận lấy.
Người gia nhân già lấy làm lạ. Minh Nguyệt Quyết xưa nay được lang quân coi như tính mạng, người thường muốn nhìn một lần cũng khó thay, nay lại cung kính tặng cho người ngoài. Nhìn lang quân nhà mình, thấy lang quân nhắm mắt không nói gì, đành khom người về nhà báo tin cho phu nhân, chẳng hề thấy ngón út của lang quân đang run run.
Hít một hơi thật sâu, Đường Kiệm dùng một hộp gỗ đựng một tảng thuốc phiện lớn, bảo dịch quan phong tỏa dịch quán, không cho một con chim bay ra, rồi tự mình lên xe ngựa, vội vã vào hoàng cung.
Nhìn thuốc phiện trong hộp, Lý Nhị chẳng hề giật mình, nói:
– Ái khanh lo lắng quá rồi. Nếu như các khanh kính hiến cho trẫm, trẫm chỉ cần bệnh đau đầu không tái phát, tất nhiên sẽ dùng thứ thuốc thần kỳ này, mưu kế như vậy ắt sẽ thành công. Nhưng nếu bọn chúng mượn mấy thổ nhân để hiến thuốc, khanh nghĩ trẫm sẽ để bọn chúng toại nguyện ư?
Liếc nhìn Đường Kiệm đang nơm nớp lo sợ, Lý Nhị nhẹ nhàng an ủi ông ta.
– Chuyện này là thiếu sót của Bách Kỵ Ti, không liên quan tới khanh. Ái khanh dù bận rộn vẫn bóc trần việc này, cho thấy sự tỉ mỉ, kín kẽ rất hợp với tính cách và năng lực của khanh. Có Đường khanh, trẫm không lo gì nữa.
– Bệ hạ đã quá đề cao vi thần rồi. Chuyện này do An Lan công chúa bóc trần trước tiên, vi thần chẳng qua chỉ ngồi hưởng thành quả. Xin bệ hạ khích lệ công chúa một chút.
Đường Kiệm rất có tín nghĩa, chuyện nhận lời với Vân Diệp là hoàn thành đúng như thế.
– An Lan bóc trần chuyện này trước tiên, làm sao có thể được? Nó ở trong thâm cung, làm sao biết được thứ này? Đến trẫm còn là lần đầu nghe thấy, sao nó biết? Đường khanh, không cần tâng bốc công lao cho người khác. Rốt cuộc chuyện là thế nào, mau nói ra.
– Là Lam Điền Hầu Vân Diệp tới Hồng Lư Tự làm khách, vô tình phát hiện ra thứ này, liền báo cho vi thần biết. Y còn dùng chuyện này lừa lấy Minh Nguyệt Quyết của thần, cuối cùng lại nói với thần rằng chuyện này do công chúa phát hiện, không liên quan gì đến y.
Nếu Vân Diệp có mặt ở đây, nhất định sẽ bóp chết Đường Kiệm cho hả giận.
– Kha kha, đi tới Hồng Lư Tự làm khách? E là hắn muốn đến bóp chết Mông Tra thì đúng hơn. Đứa con vô dụng của trẫm làm sao biết được thứ này? Lại còn tùy tiện gán công lao cho nó. Tưởng thưởng của Đại Đường ta há lại ai cũng nhận được ư? Đường khanh cứ lui đi. Chuyện này giao cho Bách Kỵ Ti xử lý. Khanh hãy giao hết những kẻ liên quan cho Hồng Thành. Thời gian qua Bách Kỵ Ti đã quá lỏng lẻo rồi.
Rời khỏi Thái Cực Cung, Đường Kiệm mới thở phào một hơi. Lời nói của Lý Nhị khiến ông phải suy ngẫm, khiến vừa rồi ông ta không dám giấu giếm chút nào. Trong lòng thầm nói một tiếng xin lỗi với Vân Diệp, nhưng nghĩ tới Minh Nguyệt Quyết tổ truyền, chút áy náy bị nỗi đau nhói tim nhấn chìm.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free và đã được bảo hộ bản quyền.