Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 251:

Xuất thân từ một kỹ sư, Vân Diệp đặc biệt thích ngắm nhìn sự tấp nập, sôi động của công trường, nhất là đội ngũ xây dựng của Vân gia trang làm việc cực kỳ quy củ, đó là cảnh tượng y say mê nhất.

Gia nhân của Vân gia, trong bộ quần áo vải thô giản dị, miệt mài làm việc trên công trường. Có người đang đào giếng để lấy nước cho công trường, vì hiện nay với việc dùng xi măng, việc xây nhà cần rất nhiều nước. Địa thế Trường An khá cao, đào giếng không dễ, hơn nữa hơn nửa số giếng có nước bị mặn, không thể uống. Vì thế, những trạch viện có nước ngọt ở Trường An thường có giá cao hơn rất nhiều.

Sông Kim Thủy sau khi chảy qua nửa thành Trường An đã trở nên cực kỳ ô uế. Nước thải sinh hoạt của bách tính Trường An cứ đổ thẳng xuống sông, khiến toàn thành Trường An hôi thối nồng nặc, chẳng khác nào những con cống ở Bắc Kinh đời sau.

Đáng sợ hơn nữa là vẫn có rất nhiều người dùng thứ nước hôi thối ấy để giặt giũ, nấu nướng. Vân Diệp tận mắt chứng kiến có nhà rửa thùng phân ở thượng nguồn, trong khi ở hạ nguồn lại có người lấy nước đó để rửa rau, nấu cơm.

Che miệng lại, các phó dịch của Vân gia đã hiểu rõ tâm tư của chủ tử họ hơn ai hết. Họ khinh bỉ nhìn những nhà lấy nước bẩn rửa rau, rồi ngẩng đầu nói với Vân Diệp:

– Hầu gia, nếu nhà chúng ta mà để người uống nước bẩn thì bọn tiểu nhân đáng bị lôi ra đánh chết! Nước uống của các chủ tử đều là nước được kéo xe từ thác ngoài thành về. Dù bọn tiểu nhân uống nước giếng trong nhà, nhưng quy củ nhà ta là nước không đun sôi thì không uống. Đám người đó đâu giống nhà ta, tiểu nhân tận mắt thấy nước đọng trong dấu chân lừa mà bọn họ cũng uống, đúng là một lũ bẩn thỉu.

Giờ đây, các phó dịch của Vân gia có đủ lý do để cười nhạo hàng xóm cũ. Mỗi năm họ được cấp ba bộ trang phục làm việc – quần áo gia đinh bằng vải bố, mùa xuân có áo riêng, mùa hè có đồ riêng – thứ mà những gia đình nghèo khó quanh năm suốt tháng chỉ có một bộ y phục không thể nào sánh bằng.

Ngoại trừ việc có quá nhiều quy tắc khiến người ta không quen, ví như không được uống nước lã, không được khạc đờm ra đất, ba ngày phải tắm một lần. Ban đầu, sau khi phạt vài người, các phó dịch vì sợ bị trừ lương nên dần dần hình thành thói quen. Giờ đây, dù khát đến mấy cũng không ai dám uống nước lã, dù mệt đến mấy cũng phải đi tắm. Khi gặp người quen cũ đầu tóc bù xù, bẩn thỉu, họ đều không muốn chào, sợ bị hạ thấp giá trị.

Tình trạng này thật không ổn, chẳng trách trong thành Trường An ôn dịch không ngừng hoành hành.

Gia nhân trong nhà không ngừng mang nước đun sôi để nguội đến công trường. Mỗi người một ống trúc, chứa đủ nước dùng cho cả ngày. Những người vốn là nhà quê này đã bắt đầu khinh bỉ chính những người thành thị mà trước kia họ từng ngưỡng mộ.

Vân Diệp ở lại Trường An là để đợi Lý Nhị triệu kiến, ai ngờ Lý Nhị hình như đã quên mất y. Thành Trường An vẫn cứ như xưa, không hề đóng kín cửa thành, lùng sục gắt gao như Vân Diệp tưởng tượng. Y chẳng biết Lý Nhị đang chơi trò gì.

Nhi tử Đường Thiện Thức của Đường Kiệm đem Minh Nguyệt Quyết tới tặng, nói một tràng cảm ơn rối rít nhưng bản thân thì chẳng hiểu lý do vì sao, rồi vội vàng cáo từ. Nhìn đôi mắt vô tri của hắn, Vân Diệp biết ngay Đường Kiệm đã quên nói về chuyện Vô Ưu Thảo cho con trai mình.

Cướp lấy Minh Nguyệt Quyết từ bàn tay nắm chặt của Đường Thiện Thức, y ngắm nghía kỹ càng. Quả không hổ danh hai chữ Minh Nguyệt, dù chỉ là hình nửa vầng trăng, nhưng chất ngọc quả là tuyệt hảo, long lanh gần như trong suốt. Đeo lên ngón cái không hề có chút cảm giác bất tiện nào, đúng là bảo vật tuyệt vời dùng để kéo cung.

Vân Diệp làm vài động tác kéo cung, nói với Đường Thiện Thức khi mắt vẫn không rời Minh Nguyệt Quyết:

– Cứ yên tâm, cha cậu tặng ta Minh Nguyệt Quyết không có ý đoạn tuyệt với ta đâu, chỉ đơn thuần là để cảm tạ thôi. Thứ này nếu ta tặng cho người khác, đó mới có ý nghĩa tuyệt giao hoàn toàn.

Đường Thiện Thức chỉ mới hai mươi tuổi. Dù được gia học Đường gia rèn giũa kỹ lưỡng, nhưng giờ lại phải dày mặt hỏi han nguyên cớ về món quà đã tặng. Cha hắn xưa nay rất tự kiêu, lần này bị Vân Diệp bắt chẹt một vố đau điếng, làm gì còn mặt mũi đâu mà kể lại, chắc ở nhà đã bị cha mắng cho thối mặt rồi.

– Đường huynh, đừng hỏi nữa. Kẻo Đường công lại nổi giận. Chỉ cần biết Minh Nguyệt Quyết là do Đường công cam tâm tình nguyện tặng cho tiểu đệ. Nếu như không phải ta cần đến nó, Đường công đã chẳng kiếm được lợi ích lớn đến vậy.

Vân Diệp nói mập mờ, làm Đường Thiện Thức càng thêm mơ hồ, không hiểu gì. Nhưng sự đã rồi, lại được cha căn dặn, hắn đành lưu luyến rời đi.

Hôn lễ vốn định tổ chức ba ngày sau không có bất kỳ tin tức gì nữa. Lý An Lan nhờ thái tử cảm tạ Vân Diệp. Đây là lần đầu tiên nàng có phản ứng của người bình thường, không còn cho rằng cả thế giới này nợ nàng, và mọi việc nàng làm đều hiển nhiên.

Vân Diệp không vào cung được, vừa tới cửa cung đã bị thị vệ hoàng gia đuổi đi. Tuy tên thị vệ râu xồm đó nói chuyện khách khí, nhưng ý cự tuyệt rất rõ ràng. Hắn còn thu hồi yêu bài tiến cung của Vân Diệp, với lý do vật này quá nặng, sợ làm hầu gia trẹo lưng.

Lý do này thật thú vị. Vân Diệp cởi yêu bài ra, y lập tức cảm thấy người nhẹ bẫng, vẫy tay tạm biệt thị vệ, thảnh thơi vô cùng. Nếu cả đời không phải vào cung nữa thì còn gì bằng! Việc yêu bài bị thu hồi lần này vừa đúng ý Vân Diệp.

Y bắt đầu tập trung vào công trường phường Hưng Hóa. Việc xây dựng hoàng cung y không còn tư cách nhúng tay vào nữa, ngay cả khi Công Thâu Mộc mời y đi xem mô hình đại điện, Vân Diệp cũng cười từ chối.

– Vân hầu, Công Thâu gia không phải hạng người thấy gió đổi chiều. Lần này Công Thâu gia được thể hiện tài năng là do Vân hầu ban cho, cả nhà trên d��ới đều khắc ghi trong lòng. Xây cung điện thì cũng chỉ là một tòa cung điện, điều lão phu để ý nhất không phải là xây một cung điện trên mặt đất, mà là xây nên một cung điện muôn đời trong lòng người. Ngày đại điện hoàn thành, toàn bộ Công Thâu gia sẽ trở về thư viện.

Lão Công Thâu chẳng biết nghe được từ đâu những tin tức bất lợi với Vân Diệp. Đã rất khuya rồi, ông ta còn lấy thân phận Đại Tượng Bảo Vũ Hầu đến Vân gia, khẳng khái bày tỏ lòng trung thành.

– Công Thâu tiên sinh, tiên sinh nghĩ sai rồi. Cả nhà tiên sinh vất vả xây cung điện, tương lai sẽ có quan chức, có ban thưởng xứng đáng cho cả nhà, tiên sinh nên đón nhận. Thư viện không chỉ là của ta, cũng là của tiên sinh, là của mọi người trong thư viện. Chúng ta tất nhiên sẽ đồng lòng để thư viện có thể tồn tại mãi mãi. Ta chưa bao giờ hoài nghi sự chân thành của Công Thâu gia. Tiên sinh cứ làm việc mình nên làm, không cần lo tới tâm tình của ta. Nếu dùng đại điện làm con tin để yêu cầu hoàng gia điều gì đó thì không phải là tác phong của Vân Diệp này. Vạn Dân Điện vốn do Công Thâu gia xây nên, mang hy vọng của người dân Trường An, ta không hy vọng nó dính dáng tới chút quyền mưu nào hết.

Công Thâu Mộc cười lớn, khuôn mặt già nua hiện lên vẻ ngây thơ như trẻ nhỏ. Ông vỗ vai Vân Diệp, sau đó cuộn bản vẽ lại, kẹp vào nách, ngâm nga bài hát không tên, bước chân tươi vui rời Vân gia.

Yêu bài của Vân Diệp bị thu hồi, tựa hồ biểu thị rằng sự tin tưởng của hoàng gia đối với Vân Diệp đến đây đã cạn. Kẻ hả hê thì có, kẻ ném đá xuống giếng cũng có, nhưng đông nhất vẫn là những kẻ đứng ngoài xem xét tình hình.

Từ thảo nguyên trở về, mưa gió ở Trường An không ngừng giáng xuống, Vân Diệp lười biếng bị ép phải tham dự vào cơn mưa gió ấy. Lý Nhị thích chiến đấu, nhưng Vân Diệp ghét chiến đấu, bất kể là kiểu chiến đấu gì y cũng không thích.

Lần này cầu xin cho Lý An Lan có lẽ đã chọc giận Lý Nhị. Hiện giờ là thời khắc quan trọng khi các bộ tộc thảo nguyên phong ông ta làm Thiên Khả Hãn. Vì muốn sóng yên biển lặng để trải qua giai đoạn quan trọng này, ông ta lựa chọn đuổi Vân Diệp, cái nhân tố bất ổn, đi thật xa, để bình yên hưởng thụ thời khắc vinh quang nhất trên đời.

Hôn lễ của Lý An Lan không được cử hành như kỳ hạn. Đó chính là câu trả lời của Lý Nhị cho Vân Diệp. Việc thu hồi yêu bài là để nói với y rằng: ngươi nên về thư viện rồi, không cần ngươi nhúng tay vào chuyện hoàng gia nữa.

Vân Diệp chuẩn bị rời đi. Khi y đi thị sát công trường phường Hưng Hóa lần cuối cùng, lúc gia nhân Vân gia dọn dẹp đống đổ nát, họ phát hiện ra một mật thất. Sau khi lão Trang kiểm tra qua, Vân Diệp bước vào mật thất, bên trong cắm vô số ống đồng, tựa hồ giám sát tất cả mọi thứ.

Bảo gia nhân đào dọc theo những ống đồng, Vân Diệp phát hiện ra đó là công cụ để giám sát toàn bộ hành động của người trong nhà. Khá lạ là trên tường có dấu vết bị người ta cào, dùng tay cào, năm dấu ngón tay rất rõ, bên trên còn vương vệt máu.

Vân Diệp nhìn tay mình. Có thể để lại vết cào trên tường như thế, nếu không phải cao thủ võ học thì hẳn là người vô cùng phẫn nộ. Đôi khi, phẫn nộ là một loại sức mạnh, nó có thể khiến người ta có được quyết tâm và sức mạnh mà bình thường không có.

Trong số trực hệ Đậu gia, chỉ có Đậu Yến Sơn là không thấy tung tích. Trong báo cáo của quan phủ thì Đậu Yến Sơn đã chết trong lửa lớn, thậm chí báo cáo còn nói tướng mạo và y phục giống hệt Đậu Yến Sơn, kết luận hắn đã chết cháy.

Vân Diệp rùng mình. Một tên điên lòng tràn ngập thù hận đang lẩn khuất trong thành Trường An như một bóng ma. Nói không chừng ngày nào đó hắn sẽ bất thình lình xông ra bóp cổ kẻ thù của mình. Vân Diệp có thể khẳng định, Đậu Yến Sơn đang nấp trong mật thất.

Trường An rất nguy hiểm, nhưng không biết mục tiêu báo thù của Đậu Yến Sơn là ai. Liên tưởng tới thuốc phiện trong tay thổ vương và thương đội Tây Vực hùng hậu của Đậu gia, nếu như còn không biết lần này ai là người hạ độc thủ Lý Nhị, thì Vân Diệp nên rửa sạch cổ đợi Đậu Yến Sơn tới chém còn hơn. May mắn thay, kẻ thù số một của hắn là Lý Nhị chứ không phải y, nếu không dưới tình huống địch trong tối, ta ngoài sáng, thế nào cũng chịu thiệt lớn.

Y cũng cảm thấy bi ai cho Đậu Yến Sơn, hắn có một kẻ thù hùng mạnh, khiến hắn phải dùng cả đời để báo thù. Mong rằng hắn đi tìm Lý Nhị gây chuyện, đừng tùy tiện đổi mục tiêu. Vân Diệp chắc như đinh đóng cột y là kẻ thù số hai của hắn.

Lý Khác chẳng ngạc nhiên khi Đậu gia đào mật thất trong nhà. Đại gia tộc nào mà chẳng có chút thủ đoạn ứng phó chuyện đột phát. Hiện giờ hẳn hắn đang rất hứng thú với phần đất của Đậu gia, có mật thất giấu người thì nhất định cũng có mật thất giấu vàng bạc châu báu.

Ngày Đậu gia bị biến thành bó đuốc hôm đó, châu báu trong nhà nhất định chưa kịp mang đi, nói không chừng còn chôn dưới sàn nhà. Làm sao có thể không tìm thấy được? Chuyện này phải tìm chuyên gia, ví dụ như Hoàng Thử.

Vân Diệp lo lắng cho an nguy của người nhà, dẫn một đại đội hộ viện rời Trường An, không ngừng nghỉ một khắc mà chạy về Ngọc Sơn. Y quyết định không rời khỏi nữa, trừ khi Đậu Yến Sơn sa lưới. Bằng không, y sẽ giữ cả nhà ở Vân phủ, đích thân trông coi. Còn về phần loại suy đoán này thì không cần nói cho Lý Nhị biết.

Một suy nghĩ kỳ quái chưa từng có bỗng xuất hiện trong đầu Vân Diệp.

Vân gia hiện giờ trống rỗng hơn bao giờ hết. Thương đội liên tục xuất phát, mỗi một thương đội đều có người quản lý sổ sách và hộ viện của Vân gia. Mười mấy người thuộc nhóm Lưu Kim Bảo đang phân tán khắp nơi ở Đại Đường, căn bản không kịp trở về.

Về tới nhà, y đem nỗi lo lắng nói với nãi nãi, cả nguồn cơn sự việc cũng nói rõ ràng. Hiện giờ không phải là lúc ương ngạnh, che giấu không nói, hoặc ngầm điều tra, là chuyện kẻ không đầu óc mới làm, chỉ những kẻ căn bản không coi tính mạng người nhà mình ra gì mới làm.

Để tất cả người trong nhà đề cao cảnh giác mới là biện pháp xử lý chính xác nhất, có chuẩn bị lúc nào cũng hơn không.

– Nãi nãi, lần này cháu đã liên lụy đến cả nhà, là lỗi của cháu, lần sau tuyệt đối không tái phạm.

Vân Diệp ôm Tiểu Nha, nói lời xin lỗi nãi nãi trước mặt cả nhà:

Lão nãi nãi lần tràng hạt trong tay, cười nói:

– Có đại gia tộc nào mà không có vài kẻ thù? Trước kia nãi nãi còn lấy làm lạ là cháu ta có bản lĩnh gì mà đưa cả nhà qua lại giữa đám hào môn lại không đắc tội với ai, khiến trong nhà luôn thái bình. Hiện giờ xem ra Vân gia ta muốn thành hào môn thì không tránh khỏi có kẻ thù. Nãi nãi đã chuẩn bị cho ngày này rồi, Diệp Nhi, cháu không phải lo. Dư nghiệt của Đậu gia muốn gây sóng gió thì đã chọn nhầm nhà rồi. Trong lòng bà con hàng xóm bốn xung quanh đây, Vân gia tuy chưa phải là Phật sống cứu độ muôn nhà, nhưng người dựa vào Vân gia để kiếm ăn không ít. Chỉ cần nãi nãi đánh tiếng bốn phía, nãi nãi không tin người Đậu gia có thể muốn làm gì thì làm trong địa bàn Vân gia mà không ai hay biết. Hai năm qua, Vân gia làm việc thiện không phải là vô ích.

Câu này của nãi nãi làm Vân Diệp ngớ người. Y chưa bao giờ hỏi tới việc nhà, mà nãi nãi cũng chẳng cho y hỏi, nào ngờ Vân gia đã trở thành thổ hào rồi. Chỉ cần lão nãi nãi ra lệnh một tiếng, Đậu gia sẽ rơi vào biển người mênh mông.

Nhìn nãi nãi phái từng quản sự trong nhà đi, mỗi quản sự trước khi đi đều vỗ ngực đảm bảo, chỉ cần chút chuyện nhỏ là thề sẽ hoàn thành nhiệm vụ dù có phải "đem đầu lên đĩa". Vân Diệp phát hiện nãi nãi đúng là uy phong.

Chỉ cần về tới nhà là tâm tình Vân Diệp lại tốt lên. Lão nãi nãi ngày càng giống địa chủ bà, cô cô tựa hồ đã biến thành tiểu cô nương, thường búi tóc thành kiểu tiểu cô nương ngây thơ lãng mạn, đi chợ chơi, dù bị nãi nãi tát mấy lần mà vẫn không biết hối cải.

Vân Diệp biết cô cô muốn quay về thời thiếu nữ. Như thế cô cô mới có thể tìm được lang quân như ý thực sự, chứ không phải gã khốn kiếp cứ uống rượu vào là đánh đập mình.

Để hoàn toàn kết thúc chuyện của cô cô, Vân Diệp cho tên ma men kia mười quan tiền, bảo hắn tới nha môn làm thủ tục ly hôn. Tên ma men ôm tiền mừng đến mức quên hết mọi việc, ngay cả ánh mắt lạnh lẽo của Vân Diệp hắn cũng không nhìn thấy.

Cô cô sống ở cái nhà kia một năm, chịu đựng sự hành hạ một năm. Mỗi ngày một roi, tổng cộng ba trăm sáu mươi roi, mỗi tháng ba mươi roi. Món nợ này phải được trả. Bảo tên ma men kia chọn: hoặc cầm mười quan tiền ăn roi, hoặc tay trắng cút xéo. Quả nhiên không ngoài dự liệu, tên ma men lựa chọn tiền và nhận roi. Ba mươi roi đánh cho tên ma men toàn thân thương tích, tru lên như chó sói, nhưng hắn vẫn ôm chặt tiền không buông.

Cô cô biết Vân Diệp trừng phạt tên ma men, không ngờ lại không cho Vân Diệp đánh hắn. Nàng mặt âm trầm đi tìm đại phu trị thương cho hắn, lại cho hắn mười mấy quan tiền để mở cửa hiệu, sống cho tốt.

Tên ma men cũng quyết liệt, lấy cây gậy tự đánh gãy tay phải của mình, nói với cô cô rằng bàn tay này tạo nghiệt, sau này hắn sẽ không đánh nữ nhân nữa. Nói xong, hắn không để đại phu trị thương cho mình, ôm túi tiền lớn đi, đầu không hề ngoảnh lại.

Từ đó trở đi, cô cô chỉ cần thấy Nhất Nương thêu áo cưới là lại thấy thương cảm, đôi khi còn thêu giúp Nhất Nương. Hai cô cháu ngồi dưới ánh mặt trời thêu từng mũi kim một. Vân Diệp nhìn mà cảm động, mà cứ hễ cảm động là vàng trong túi lại ít đi.

Số vàng "lừa" được từ chỗ Vân Diệp đều được cô cô đưa thợ kim hoàn làm thành dây chuyền vàng, chẳng biết phải thêu bao nhiêu áo cưới nữa. Lần này thu được không ít vàng. Rương vàng tặng cho Lý Nhị, theo thông lệ Vân Diệp giữ lại hai phần, đều là vàng mười phân. Nãi nãi đem toàn bộ số vàng đúc lại, còn đóng dấu hiệu Vân gia lên, hoa văn mây cuộn trông rất đẹp mắt.

Ba mươi đĩnh vàng Vân phủ đặc chế tỏa kim quang lấp lánh. Vân Diệp muốn dùng hai đĩnh để cho vào cái ví đã sớm trống không, nhưng bị nãi nãi đánh vào tay, nói đây là sính lễ cưới Tân Nguyệt, không được tiêu bừa.

Sau đó nãi nãi ném cho y một nắm vàng lá, bảo Vân Diệp tiêu dè xẻn thôi, thực ra Vân Diệp chẳng cần tiêu tiền vào việc gì cả.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free và đã được bảo vệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free