(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 257:
Trong hậu hoa viên, Vân Diệp và Ly Thạch đi dạo. Có lẽ vì sắp làm tân lang, Ly Thạch nở nụ cười hiếm thấy, chắp tay sau lưng chỉ trỏ trong hoa viên Vân gia, tự nhiên như thể đang ở nhà mình.
Trong hoa viên Vân gia tất nhiên ngập tràn hoa cỏ, đó là do nãi nãi cố ý dặn viên đinh (người làm vườn) trồng. Tử kinh mùa xuân nở rộ đẹp nhất, chiếm trọn một góc vườn. Có nha hoàn đang dùng kéo cắt hoa, những bông hoa này sẽ dùng làm nguyên liệu điều chế hương liệu. Còn ngọc lan và hải đường mới thực sự là nhân vật chính của hoa viên, những loài hoa mang hương thơm ngào ngạt ấy là biểu tượng đảm bảo cho Vân gia tiền tài dồi dào.
Ly Thạch không ngừng thưởng thức hoa, thi thoảng còn cúi xuống ngửi, chẳng sợ ong mật đốt. Ông ngắt một bông mai đỏ cài sau tai. Tóc trắng mai đỏ trông thật thú vị, toát lên một khí chất phóng khoáng.
Vân Diệp không thích hoa cài trên người, thấy đàn ông cài hoa thì thật cực kỳ ngớ ngẩn. Thế nhưng Đại Đường lại có tập tục này. Thấy chú rể mới gài hoa, đám nha hoàn không có chút thẩm mỹ nào còn rải cánh hoa lên người ông lão, chẳng biết quý trọng nguyên liệu chút nào. "Lát về ta sẽ phạt."
Ly Thạch cười như một đứa trẻ, khuôn mặt nhăn nheo lại hồn nhiên như trẻ nhỏ. "Ông lão này sắp thành yêu quái đến nơi rồi, trong mắt còn ánh lên thần quang. Xem chừng mình chết rồi ông ta vẫn chưa chết."
Đàn ông giữa hoa cỏ luôn nảy ra những ý nghĩ kỳ quái, dù là giữa hoa cỏ thật hay giữa những mỹ nhân, đều muốn khoe khoang. Ly Thạch cũng vậy, thơ phú đối với ông ta dễ như trở bàn tay:
Hoa đào đỏ thắm lướt qua mắt, Gió đông thổi khắp chín trùng thành. Hoàng hoa biếc dây nào ai muốn, Phóng túng nghênh xuân, đời lưu danh.
Đọc xong, bản thân ông ta còn tự gõ nhịp, ngâm nga hát. Hát xong thấy không ai hưởng ứng, hơi thất vọng, bèn nhìn Vân Diệp.
Sự bực tức từ tận gót chân dâng lên đầu. "Hát à, mở miệng là có ngay thôi:"
Thập bát tân nương, bát thập lang, Thương thương bạch phát đối hồng trang. Uyên ương bị lí thành song dạ, Nhất thụ lê hoa áp hải đường.
Dịch: Thiếp hai tám lấy chàng tám hai, Tóc sương lại có má hồng kề bên. Chăn uyên ương ấy một đêm, Hoa lê một nhánh đè lên hải đường! (Tô Đông Pha)
Ly Thạch nghe xong, gân xanh nổi đầy mặt. Vân Diệp lần đầu phát hiện ông lão này biết võ công, bèn cào vỏ cây trên cành cây hòe cạnh tường, cười gằn nhìn Vân Diệp.
Điển hình của hảo hán không chấp cái thiệt trước mắt, Vân Diệp co cẳng chạy vội. Chỉ chạy được mấy bước đã bị người ta tóm cổ áo xốc lên. Ly Thạch xoay mặt cậu lại hỏi:
"Tiểu tử, từ khi lão phu tỉnh lại hình như ngươi không vui, ra vẻ hận lão phu không chết. Giờ còn biết làm thơ châm chọc lão phu. Có gì muốn nói ư?"
Ông lão này hiện giờ rất mẫn cảm với bên ngoài. Vân Diệp tự nhận mình ngụy trang rất tốt, ai ngờ ông ta vẫn nhìn ra. Cũng được, chuyện này sớm muộn gì cũng phải làm rõ, làm rõ sớm vẫn hơn.
"Tiên sinh nếu như nói rõ lai lịch tâm học, tiểu tử nhất định sẽ vui vẻ chúc phúc cho cô cô."
Vân Diệp cắn răng nói. Dù sao cũng chưa trở mặt với Điền Tương Tử, y không tin Ly Thạch làm gì mình được.
Ly Thạch mặt thản nhiên, dường như điều Vân Diệp hỏi chẳng liên quan gì tới ông ta. Ông đặt cậu xuống, hỏi lại:
"Lão phu xuất thân từ tâm học thì sao? Đều là học vấn, chẳng qua chọn con đường khác thôi. Ngươi chính là kẻ khác biệt lớn nhất, còn có mặt mũi đường hoàng hỏi lão phu."
"Tiểu tử mặc kệ đó là tâm học hay phế học, chỉ không yên tâm về Điền Tương Tử. Người này quá nguy hiểm, lo tiên sinh dính líu đến ông ta, tương lai sẽ tổn hại đến Vân gia và thư viện."
Vân Diệp tuy không thích tâm học, nhưng đời sau đủ các loại tư tưởng, Nietzsche cuồng vọng, Schopenhauer bi quan, cũng chẳng còn xa lạ gì. Nếu như nói với Ly Thạch những lời lẽ vĩ đại như vật đổi sao dời, kẻ thích ứng sẽ sống sót, Ly Thạch chắc chắn sẽ há hốc mồm kinh ngạc.
"Tiểu tử, lão phu đã phá vỡ mọi chướng ngại, tự lập nên một vùng trời riêng. Thế gian này không còn ai khiến lão phu cúi đầu nghe theo. Từ giờ về sau, ta là trời, ta là đất, ta là gió mát, ta là núi xanh, tự do tự tại. Dù Điền sư tới đây ta cũng luận đàm ngang hàng. Tuổi ngươi không nhiều, lại mang bao nhiêu quái bệnh. Nếu như ngươi luôn mang cái tâm tư u ám đó thì học vấn làm sao mà tiến bộ được? Vị sư phụ như tiên nhân của ngươi không nói với ngươi sao, chẳng lẽ chỉ có chính đại mới được xem là quang minh?"
Vân Diệp không biết đạo học tới cảnh giới tông sư thì không còn ràng buộc nào nữa. Lão Tôn thì biết, nhưng lại cứ ung dung ngồi xem kịch. Lão Thạch dùng lời lẽ khuyên răn Vân Diệp, nhưng khi nói ra những lời này, chắc hẳn trong lòng ông ta ��ang cười thầm đến co quắp cả ruột gan.
Gián điệp cấp tông sư, chẳng hiểu thằng ngốc nào có thể nghĩ ra một chuyện như thế. Vân Diệp giờ rất muốn kiếm một cái lỗ để chui vào.
Muốn che giấu xấu hổ chỉ có cách nổi giận. Cho nên Vân Diệp phẫn nộ, mặt đỏ tía tai, chỉ thẳng Ly Thạch quát lớn:
"Các ông biết cả rồi, nhưng không nói với ta, nấp trong chỗ tối xem ta bêu xấu, thích lắm phải không? Hôm nay ta cho các ông cười chán thì thôi!"
Ly Thạch cào vỏ cây ư? Lão đây đá gãy cây luôn! Vân Diệp tung chân lên, đá vào cây hòe. Cây hòe trơ trụi đến một cành khô cũng chẳng rụng, nhưng chân Vân Diệp lại phát ra tiếng động kỳ quái.
Vân Diệp ôm chân, mồ hôi ròng ròng, xoa bóp xương. "Hỏng rồi, trật khớp mất rồi!" Ly Thạch chưa từng thấy ai nổi giận đến mức tự làm gãy chân mình, ngay cả một tông sư như ông cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng này. Mặt đầy vẻ tò mò, ông kéo chân Vân Diệp. Thế là xương vào lại chỗ cũ. Thủ pháp đơn sơ, phương thức thô bạo, chẳng chút đẹp đẽ nào. Ông vác Vân Diệp trên lưng như vác bao tải, trở về tiền viện.
Không dám gặp ai nữa, nhất là mấy vị như Lý Cương. Vân Diệp nhốt mình trong phòng tối, danh nghĩa là dưỡng thương, sợ gió, sợ ánh sáng, sợ nước, tự đối xử với bản thân như thể mắc bệnh dại.
Tôn Tư Mạc tới nhà thăm thương thế của Vân Diệp. Vân Diệp quên bẵng lời cổ huấn rằng y sĩ không thể đắc tội, luôn mồm trách móc Tôn Tư Mạc, nói từ đạo nghĩa bằng hữu, đến tình đồng sinh cộng tử, phê phán ông ta coi thường tình nghĩa, đứng bên xem náo nhiệt là có tội lớn.
"Lòng dạ ngươi hẹp hòi còn trách lão đạo? Lòng dạ đen tối, làm sai lại còn đẩy cái sai lên người khác, không có lòng dạ quân tử, là rác rưởi của trời đất, là nguồn độc hại nhân gian."
Lão Tôn chửi xong, lại còn chê Ly Thạch nối xương không đúng, tháo khớp ra, nối lại lần nữa. Thủ pháp càng tệ hơn Ly Thạch, chẳng có chút phong phạm thần y nào. Vân Diệp kêu thảm, ông ta lại coi như đang nghe hát.
Cô cô mặc áo cưới tới thăm Vân Diệp. Vàng trên y phục nặng đến hai cân, người ta dùng tơ vàng thêu ở mép váy, Vân gia quả là chơi sang. Một đóa hoa mẫu đơn cực lớn thêu ngay trước ngực, dưới ánh sáng mặt trời không biết đã khiến bao nhiêu người chói mắt. Cô cô ngồi bên giường, ôm lấy mặt Vân Diệp, áp má vào y mà khóc sướt mướt, dùng nước mắt rửa mặt cho y một lượt.
Nữ nhân khóc đã đành, nam nhân khóc thì còn ra thể thống gì? Vân Diệp khàn khàn nói với cô cô:
"Nếu ông lão đó dám ức hiếp cô cô, cứ nói với cháu, cháu sẽ đánh gãy chân ông ta."
Nói nghe uy phong lắm, nhưng y quên mất rằng chân mình đang sưng vù như cái móng giò.
Ông lão khốn kiếp Ly Thạch không ngờ còn mặt mũi mà đòi hỏi của hồi môn càng nhiều càng tốt. Ông ta còn nói tiểu lâu của mình quá chật hẹp, không có sân trước sân sau, muốn trồng cây cũng chẳng có lấy chỗ nào, tương lai có con, cả nhà sẽ chen chúc trong cái tiểu lâu chật hẹp này. Cháu mình đã là phú ông thì còn phải khách khí gì nữa! Nghe nói thằng cháu có một tiểu viện gần chân núi, cực kỳ trang nhã, mở cửa ra là thấy núi, sông Đông Dương lại chảy qua phía sau vườn, còn có một bến tàu riêng nho nhỏ. Để trống đó cũng thật phí phạm, liền chuyển vào ở, coi như tân phòng, rảnh rỗi thả thuyền chơi sông thì sướng biết bao.
Vân Diệp nổi khùng, nhảy lò cò định đi tìm Ly Thạch tính sổ. Ai ngờ bị nãi nãi và thím kéo về phòng. Thím vuốt ngực cho Vân Diệp, sợ y tức giận đến mức tổn hại thân thể.
Nãi nãi nói như không có chuyện gì:
"Cháu ngoan à, một cái tiểu trạch viện thôi mà, ông ta muốn thì cứ cho ông ta. Một tông sư về học vấn đi tới đâu chẳng là người trên vạn người, một cái nhà có đáng là gì, thiếu gì người tranh nhau dâng tặng ông ta. Nãi nãi biết cháu chê Ly Thạch tuổi quá cao, không xứng với cô cô của cháu, nhưng cô cô cháu bằng lòng mà. Ly Thạch năm nay đã năm chín tuổi, lại là người luyện võ, gân cốt tráng kiện. Cô cô cháu đã chịu nhiều khổ sở rồi, cần một người lớn tuổi biết thương yêu. Nghe nãi nãi, đừng phá nữa, để cô cô cháu yên ổn về nhà chồng, đây là một hôn sự tốt đẹp."
Đây là bản dịch độc quyền thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.