(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 26:
Vì sao y muốn bán hạt giống cho bệ hạ mà không phải hiến dâng? Chẳng lẽ y không hiểu rằng hiến dâng và mua bán là hai việc có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau sao? Vân gia tuy thiếu tiền, nhưng có Trình Tri Tiết ở đó, hẳn là không đến nỗi túng quẫn như vậy, cớ sao lại cứ kè kè chuyện tiền bạc bên miệng? Là đệ tử cao nhân, vừa chân ướt chân ráo đến đây đã vội vàng thể hiện chỉ là giao dịch, không hề có tình nghĩa với bệ hạ, rốt cuộc là vì lẽ gì? Một thiếu niên mười lăm tuổi, lần đầu tiên tiếp xúc với bệ hạ đã bộc lộ rõ ràng như vậy, ắt hẳn có mưu đồ khác. Thiếp rất tò mò về thiếu niên này, mong được diện kiến y.
Trường Tôn Hoàng Hậu không thèm nhìn Lý Nhị bệ hạ đang mân mê binh khí trong tay, giả như không hề hay biết đến phương pháp luyện thép độc đáo kia, mà chỉ nhấn mạnh vào chữ 'bán'. Bà và Lý Nhị là phu thê từ thuở thiếu niên, đã sống bên nhau mười lăm năm nên thấu hiểu nhau. Những điều Lý Nhị không tiện lên tiếng, bà có thể nói; những nghi vấn Lý Nhị không tiện nhắc tới, bà có thể nêu ra, ngay cả trong cuộc mật đàm phu thê cũng là như vậy.
Tay bệ hạ hơi khựng lại, sau đó món binh khí trong tay chuyển động nhanh hơn. Một lát sau, ông nắm chặt chuôi, lấy từ trong lòng ra chiếc khăn tay. Đợi tới khi lau lưỡi chủy thủ sáng loáng rồi mới cất vào hộp gỗ, đặt hộp gỗ lên long án rồi nói với Hoàng hậu: – Người có bản lĩnh thường phản cảm với lễ giáo. Vân Diệp từ nhỏ sống nương tựa cùng sư phụ, ít nhiều nhiễm phải khí chất xuất thế, nên khó hòa nhập với thế gian. Nói cho cùng, cũng chỉ là một đứa trẻ, Hoàng hậu lo lắng quá rồi. Ngưu Tiến Đạt trình báo thân thế Vân Diệp cho trẫm, hiển nhiên muốn trẫm an ủi người Vân tộc, ban ân từ bên trên, kỳ vọng thông qua việc ban ân cho Vân tộc để Vân Diệp thuận lòng tiếp nhận, nhằm thu hút hiền tài về cho trẫm sử dụng. Cũng tốn chút tâm tư đây. Thôi được, nể mặt Tri Tiết, Ngưu Tiến Đạt cũng cần phải nể một chút. Người đâu!
Hoàng môn quan tay cầm phất trần đáp lời, tiến đến, khom người đợi Hoàng đế sai bảo. – Lệnh Bách Kỵ Ti tiếp nhận người Vân tộc, không được bỏ sót một ai, bất kể họ ở đâu. Nếu là nô tịch thì lập tức giải trừ, tiện tịch thì nâng lên, toàn bộ đưa tới đất phong Bình An huyện nam. Lệnh Công Bộ lập phủ tại Bình An huyện nam, tiền do nội phủ ứng cấp, đúng mùng một tết phải hoàn tất.
Nhất phong triêu tấu cửu trọng thiên, tịch biếm triêu dương lộ bát thiên. Một lời có thể định hưng phế, đó chính là hoàng đế. Vân Diệp không gặp phải bi kịch của Hàn Dũ. Do thời hạn gấp rút, nhiệm vụ nặng nề, Doanh Tạo Giám thuộc Công Bộ nhanh chóng tổ chức thợ và vật liệu cần thiết. Ba ngày sau, đội xây dựng năm trăm người đã tới huyện Bình An, bắt đầu xây dựng Vân phủ giữa những lời bàn tán xôn xao của mọi người.
Vân Hà Thị năm nay đã sáu mươi tuổi, tấm vải lam quấn trên mái tóc hoa râm. Bà ngồi trong căn nhà tranh bốn bề trống trải dệt vải. Quần áo của Đại Nha và Nhị Nha đã rách bươm cả, nếu như không kiếm đủ lương thực trước khi mùa đông tới, hai đứa trẻ gầy gò ốm yếu này rất có thể không qua khỏi. Cả đêm hôm qua mệt nhọc khiến người phụ nhân tuổi cao này hao hết chút sức lực cuối cùng. Vừa cắt xong chỗ thắt vừa may, bà thở dài một tiếng. Cuối cùng đến tuổi già vô dụng, mắt càng ngày càng kém, chỉ vừa mới kết xong sợi chỉ lại đứt. Bà xoa bờ vai tê nhức, nhìn bài vị rồi chậm rãi đứng dậy, cởi khăn buộc đầu, phủi bụi trên bài vị. Nam đinh Vân gia đã nằm xuống hết cả. Vân Hà Thị còn nhớ rõ đại trạch ngày xưa đông vui là thế, vậy mà chỉ trong một đêm đã tan tành. Công gia (cha chồng), trượng phu, đại bá, tiểu thúc của bà nằm gục trên đất, máu tươi chảy khắp nơi. Con trai cả lăn lộn kêu gào trong vũng máu, vết đao dài trước ngực máu tuôn xối xả. Bà dùng tay bịt thế nào cũng không ngăn nổi, cứ trơ mắt nhìn con biến thành cái xác lạnh băng. Nghĩ tới đó lòng bà như dao cắt, nước mắt đã cạn, bao năm qua bà đã khóc hết rồi. Tam gia chỉ để lại đứa con gãy chân. Đáng tiếc, đứa cháu nhỏ đã rời khỏi nhân thế. Ác mộng vẫn chưa chấm dứt. Nữ nhi đã gả đi bị nhà chồng ruồng bỏ. Nếu chẳng phải còn có cháu nhỏ dựa vào mình nuôi sống, Vân Hà Thị sớm đã thắt cổ rời khỏi thế giới tàn khốc này rồi.
Không còn hi vọng nối dõi tông đường, con gái thì chẳng nhà nào muốn cưới. Dù ở triều đại mới, Vân gia vẫn bị coi là sao chổi, chỉ mang lại tai vạ. Sản nghiệp tổ tông để lại bị quan gia, đại hộ, điền chủ xâm chiếm gần hết. Chẳng ai thương hại Vân gia, chẳng ai muốn cưới nữ nhi Vân gia, ngay cả quan gia cũng làm ngơ trước cảnh ngộ của họ. Phản tặc vẫn là phản tặc, bất kể là của triều trước hay triều này. Đáng thương cho nữ nhi Vân gia, chỉ có thể làm nô tỳ, hoặc hạ mình làm ca kỹ. – Nãi nãi, cháu đói rồi. Tiếng trẻ con khờ khạo đánh thức Vân Hà Thị khỏi dòng hồi ức dài dằng dặc. Đại Nha, Nhị Nha ôm gối mở to đôi mắt đen lay láy nhìn bà. Vân Hà Thị đột nhiên thấy tràn trề sinh lực. Đúng thế, còn hai đứa trẻ dựa vào mình nữa mà. Cúi người ôm lấy hai cơ thể nhỏ nhắn, đáy lòng bà chua xót. Bất kể thế nào cũng phải nuôi dưỡng hai đứa trẻ này lớn lên thành người. Thầy tướng đã nói rồi, hai đứa trẻ này có số phú quý, khổ cực đến đâu cũng sẽ có ngày kết thúc, khó khăn rồi cũng sẽ qua đi. Vân gia ta không làm chuyện gì thương thiên hại lý, vì sao lại phải gánh chịu khổ nạn này? Trời cao tự có an bài. Trong khi Vân Hà Thị đang cầu khẩn ông trời cho mình sống thêm vài năm để nuôi dưỡng hai đứa trẻ trưởng thành, thì một đội kỵ sĩ vây quanh cỗ xe do hai con ngựa kéo từ cửa thôn đi tới Vân gia. Xe ngựa dừng trước cổng Vân gia, một lão phó áo xanh hai tay nâng thiếp bài, gõ lên cánh cửa gỗ sập sệ của Vân gia.
Vân Hà Thị nghe thấy tiếng gõ cửa, không biết là ai, bởi chẳng có ai lại gõ cửa Vân gia, thường thì họ cứ xộc thẳng vào nhà. Bà đặt thanh củi trong tay xuống, dẫn hai đứa cháu gái ra ngoài. – Lão nô phụng mệnh gia chủ khấu kiến Vân lão phu nhân. Lão phó nói xong, dâng bái thiếp lên. Vân Hà Thị đã mười mấy năm rồi chưa từng được nhận bái thiếp. Lần trước có người đưa bái thiếp là khi công gia và trượng phu vẫn còn khỏe mạnh. Nghi hoặc mở bái thiếp ra, thấy bên trên viết 'Trịnh môn Bùi thị', ký tên là 'Lô Quốc Công phủ'. Vân Hà Thị cả kinh, tự hỏi Quốc Công phủ vì sao lại đưa bái thiếp cho bà già cô quả như mình. Vừa định nói là nhầm nhà, nhưng thấy một phụ nhân toàn thân châu ngọc từ trên xe bước xuống, đến trước mặt bà nhún mình thi lễ: – Thiếp thân Trình Bùi Thị xin chào Vân lão phu nhân. Vân Hà Thị kinh ngạc đến mức không khép miệng lại được. Trình Bùi Thị lấy trong ống tay áo ra một tấm mộc bài: – Lão phu nhân có biết vật gì đây không? Một tấm mộc bài dài một tấc, rộng nửa tấc, dày một phân xuất hiện trước mặt. Vân Hà Thị nắm ngay lấy lật xem, mặt trên khắc chữ: 'Vân thị nam, Diệp'. Vân Hà Thị ôm lấy tấm mộc bài, bật khóc rống lên.
Bản biên tập này do truyen.free độc quyền phát hành.