(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 27:
Trình Bùi Thị đỡ lấy lão phu nhân đang lảo đảo, bên cạnh có nha hoàn nhanh trí đã bê ghế tới. Vân lão phu nhân lật đi lật lại tấm mộc bài trong tay, như thể tìm thấy báu vật vô giá. Lòng bà vốn đã nguội lạnh như tro tàn, thế nhưng giây phút nhìn thấy tấm mộc bài này, mọi nỗi chua xót trong mắt đều tan biến. Vân gia chỉ cần còn nam đinh sống sót, hương hỏa vẫn chưa dứt, thế là bà đã có thể ăn nói với liệt tổ liệt tông rồi. Hai đứa cháu gái nhỏ bé này cũng có nơi nương tựa, dù bà có nhắm mắt xuôi tay ngay bây giờ cũng cam lòng.
– Trình phu nhân, chủ nhân của mộc bài ở đâu, vì sao không tự mình tới?
Sau niềm vui bất ngờ, trong lòng Vân Hà Thị chợt dấy lên một nghi vấn:
– Diệp ca nhi hiện đang trong đại quân Tả Vũ Vệ ở đất Lũng, không có quân lệnh nên không dám tự ý về kinh. Xin chúc mừng lão phu nhân, tôn nhi của người thật là bậc nhân kiệt! Mới mười lăm tuổi đã được phong Bình An huyện nam, giữ chức thư ký tham sự hành quân chiến ở phủ Lan Châu, là quan viên tòng thất phẩm. Chuyện là do triều đình khi điều tra nguyên quán của quan viên mới phát hiện lão phu nhân và Diệp ca nhi có mối quan hệ thân thích. Diệp ca nhi vốn tưởng mình là cô nhi, từ nhỏ được ân sư nuôi dưỡng, không hề hay biết còn có người thân trên đời này. Quan trên khi báo tin mọi người vẫn còn sống cho cậu ấy, không ngờ cậu mừng đến thổ huyết. Khi tỉnh lại, cậu liền sai người dùng khoái mã về kinh nhờ thiếp thân tìm kiếm tung tích. Thiếp thân nghe ngóng mãi mới tìm được tới lão phu nhân. Ở đây còn có thư của Diệp ca nhi gửi người.
Vân lão phu nhân nhận lấy thư, mở ra. Bà thấy toàn chữ viết nhỏ nhắn, không biết dùng thứ bút gì mà viết thành, trông rất lạ nhưng không hề khó coi, thậm chí còn có vài phần mỹ cảm. Chữ được viết ngang từ trái sang phải chứ không viết dọc từ phải sang trái như cách người xưa thường dùng. Vân lão phu nhân đành cố gạt bỏ cảm giác không thuận lợi để thong thả đọc.
Trong thư, Vân Diệp viết về lai lịch của mình – đương nhiên là một câu chuyện bịa đặt. Để tăng thêm độ tin cậy, cậu nhấn mạnh rằng mình được ân sư nhặt được trong lúc Trường An hỗn loạn, và tấm mộc bài đeo trên người khi đó là thứ duy nhất chứng minh thân thế của cậu. Sau khi nhặt được cậu, ân sư tìm không thấy người Vân tộc. Nghĩ rằng loạn thế sắp tới, ông đã dẫn đứa trẻ còn đang nằm trong nôi rời khỏi Trường An, ẩn cư ở hoang nguyên đất Lũng. Đến đầu tháng Năm, khi ân sư tạ thế, cậu mới nhờ người tìm lại cha mẹ.
Đọc đến đây, Vân lão phu nhân nước mắt đầm đìa, nghẹn ngào nói:
– Còn có thể là ai được chứ? Cháu chính là đứa bé của Lão Đại! Người mẹ khổ mệnh của cháu, vì cứu mạng cháu, đã bế cháu chạy trốn khỏi Vân phủ chỉ ba ngày sau khi sinh. Phụ thân cháu cũng vì cứu cháu mà bị chém chết, ta ôm lấy phụ thân cháu mà trơ mắt nhìn con mình lìa đời trong vòng tay. Lão thân ta vốn tưởng rằng mẹ yếu con thơ khó lòng sống sót dưới sự truy bắt của đám lang sói, không ngờ ông trời lại có mắt. Cháu chính là mầm mống cuối cùng của Vân gia!
Bà cúi mình bế Nhị Nha lên, vừa ôm vừa hôn, khiến tiểu nha đầu ngơ ngác không biết làm sao, chỉ chớp chớp đôi mắt đen láy nhìn nãi nãi.
– Đây là tiểu thư trong phủ ư? Trông bé thật xinh xắn! Mấy năm nữa không biết bao nhiêu thiếu niên tài tuấn sẽ tranh nhau tới đặt sính lễ ấy chứ.
Trình Bùi Thị bẹo má tiểu nha đầu, thuận tay đeo chiếc khóa ngọc lục bích lên cổ Nhị Nha. Sau đó, bà bế Đại Nha lên. Lão phó đứng bên cạnh liền mở chiếc hộp gấm ra, bên trong là một chiếc vòng tay màu trắng. Trình Bùi Thị lấy chiếc vòng tay, khẽ lồng vào cổ tay Đại Nha. Vòng hơi lớn, bà mỉm cười nói:
– Hiện giờ thì còn rộng, nhưng mấy năm nữa sẽ vừa vặn thôi. Lão phu nhân có được tôn tử, tôn nữ như thế này thật là có phúc!
Vân lão phu nhân xuất thân từ gia đình đại phú quý, đã từng thấy vô số báu vật. Quà ra mắt mà Trình Bùi Thị tặng cho hai tiểu nha đầu đều là ngọc thạch cực phẩm hiếm có. Bà vốn định từ chối, nhưng trong thư Vân Diệp đã nói rõ ràng rằng ý tốt của Trình gia không tiện từ chối.
Vân lão phu nhân giờ đây cảm khái rằng dù có chết cũng thỏa mãn rồi. Vân gia mình đã nghèo khó suy vong đến mức này thì người ta còn mưu đồ gì nữa chứ? Diệp Nhi, nếu không phải là tôn tử của Vân thị thì với tước vị hiển hách của y, muốn chiếm đoạt Vân gia nào có tốn chút công sức gì. Vả lại, trong thư Diệp Nhi cũng nói rằng, dù chẳng may bản thân không phải là người Vân gia thì cậu cũng sẽ nuôi dưỡng cô nhi, quả phụ của Vân gia suốt đời. Cậu bảo người Vân thị cứ yên tâm đến đất phong của cậu; cậu đã mời Trình gia giúp họ xây dựng nhà cửa, sau này s�� không còn người Vân thị nào bị ức hiếp nữa. Nghĩ đến đó, lòng lão phu nhân ấm áp hẳn lên, bà nói với Trình Bùi Thị:
– Trong nhà tuy đơn sơ, nhưng khách đến vẫn có thể mời được cốc nước mát.
Bước vào nhà trong, Trình Bùi Thị không khỏi bùi ngùi. Vách tường dường như muốn sập đến nơi, nóc nhà thủng lỗ chỗ đến mức có thể nhìn thấy cả trời. Trong mái nhà tranh nhỏ hẹp chỉ có độc một chiếc giường và một chiếc máy dệt. Trên chiếc bàn đắp bằng đất đặt ba cái bát lớn, bên trong là thứ cháo loãng đến nỗi có thể soi gương. Lòng bà ảm đạm nghĩ: "Lão phu nhân lại khổ đến thế này sao?" Bà ngẩng đầu nhìn thấy trên tường treo sáu bức tranh, phía dưới là sáu bài vị. Bà liền cúi người bái một cái. Vân lão phu nhân đứng bên cạnh đáp lễ.
– Những vị này là các nam đinh đã khuất của Vân gia sao?
Vân lão phu nhân đáp phải. Trình Bùi Thị lại hỏi:
– Không biết vị nào trong số này là tiên tổ của Vân ca nhi?
Lão phu nhân chỉ mỉm cười mà không đáp, rồi nói:
– Không biết ở đây có ai đã từng gặp Diệp ca nhi không? Lão thân đây cho rằng Diệp ca nhi tám phần là con của trưởng tử nhà lão thân.
Trình phu nhân quay người bảo nha hoàn gọi người vào. Chẳng bao lâu sau, có mấy tráng hán bước vào, khom người thi lễ với Trình phu nhân.
– Mấy người các ngươi đã từng gặp Vân tước gia, có còn nhớ tướng mạo của tước gia không?
Trình Đông chắp tay đáp: – Bẩm phu nhân, tước gia đối đãi kẻ dưới bằng lễ nghĩa và sự khiêm nhường, bọn tiểu nhân ở bên cạnh tước gia rất vui vẻ. Tiểu nhân nhớ rất rõ tướng mạo của tước gia.
– Nếu đã vậy, các ngươi hãy nhìn bức tranh trên tường, có vị nào tướng mạo gần giống tước gia không?
Bốn hán tử đồng loạt chỉ vào bức tranh thứ năm, bẩm báo:
– Bẩm phu nhân, bức tranh này gần như không khác gì tước gia, chỉ là khác về tuổi tác.
– Phải rồi, phải rồi! Đó là đại nhi tử của lão thân năm hai mươi lăm tuổi. Diệp ca nhi năm nay mới mười lăm tuổi, niên kỷ chênh mười tuổi, tướng mạo tất nhiên hơi khác biệt. Đáng thương cho đứa con dâu của lão thân, giữa đêm khuya lạnh lẽo ôm con bỏ chạy. Đứa nhỏ được ân nhân cứu đi, nhưng tung tích của nó không rõ ràng, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Thấy nãi nãi khóc, hai tiểu nha đầu cũng ôm lấy bà mà òa khóc. Trình phu nhân cũng khóc theo một lúc, rồi chợt nhớ đến nhiệm vụ của mình mới lau nước mắt nói:
– Lão phu nhân hãy kìm nén bi thương. Đây là ngày đại hỉ của người! Thiếp thân nghe bệ hạ đã hạ chỉ, giải trừ nô tịch cho những người mang thân phận nô gia, và tiện tịch thì được nâng lên thành sĩ. Tin rằng không bao lâu nữa, những vãn bối của lão phu nhân sẽ tề tựu đông đủ tại phủ Bình An huyện nam. Chờ Diệp ca nhi từ đất Lũng trở về, cả nhà sẽ tụ họp vui vẻ. Sau này chỉ toàn là những ngày tháng tốt lành thôi, vậy nên chúng ta nên vui mừng mới phải. Nếu không, Diệp ca nhi trở về mà thấy sức khỏe lão phu nhân suy sụp, liệu lão phu nhân bảo thiếp thân phải đối mặt với cậu ấy thế nào?
Sau khi Trình Đông cùng những người khác đồng loạt chỉ vào bức tranh đại nhi tử của mình, chút lo lắng cuối cùng trong lòng Vân Hà Thị cũng hoàn toàn tan biến. Toàn thân bà được hạnh phúc lớn lao bao phủ. Bà cười gật đầu với Trình phu nhân, thầm nghĩ: "Đó đúng là trưởng tôn của mình rồi! Nó mang theo vinh diệu tột cùng trở về, đạt đến đỉnh cao mà bậc cha ông của nó chưa từng đạt được. Mười lăm năm khổ nạn của Vân gia không hề uổng phí! Đám người đã khinh nhờn, ức hiếp, xỉ nhục Vân gia hãy xem đây! Cháu đích tôn của lão thân đã trở về rồi, các ngươi nhất định sẽ bị trừng phạt, nhất định sẽ bị trừng phạt!"
Mọi quyền sở hữu với nội dung này đều được bảo hộ bởi truyen.free.