Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 287:

Suốt cả đêm, Vân Diệp canh gác dưới tiểu lâu của Lý Nhị. Đây không phải lúc để lơ là, bởi nếu có chuyện gì xảy ra, hậu quả sẽ khôn lường. Phạm vi ba trăm mét quanh tiểu lâu đã được Vân Diệp và các thị vệ rà soát kỹ lưỡng, cẩn thận đến mức từng tấc đất cũng được Vân Diệp lệnh dùng trường mâu đâm dò, đề phòng có kẻ đào hầm ẩn nấp.

Lý Nhị chẳng hề bận t��m, còn thảnh thơi sủng hạnh phi tử, tiếng kêu ái ân chết tiệt đó thậm chí còn vọng lên đến tai Vân Diệp dưới lầu. Dù vậy, lúc này Vân Diệp chẳng còn tâm trạng nào để bực mình với ông ta. Ngược lại, điều đó lại hóa giải phần nào sự căng thẳng của các thủ vệ. Đôi mắt Vô Thiệt trong bóng tối sáng quắc như mắt sói, xanh rờn, tựa hồ bất cứ ai bất ngờ nhảy lên lầu cũng sẽ bị ông ta xé xác thành từng mảnh.

Hồng Thành mặt mày ủ rũ, y phục cả ngày chưa lúc nào khô ráo. Cứ mỗi tiếng cú mèo kêu, hắn lại giật mình chồm dậy, tay nắm chặt vũ khí. Đêm dài dằng dặc, Vân Diệp chỉ mong trời mau sáng để hoàng đế khởi giá hồi cung, chỉ cần đưa cả nhà ông ta về đến cung an toàn thì mọi chuyện mới coi như kết thúc.

– Vân hầu, làm huynh đệ, ta có lỗi với ngươi. Ngươi đã tạo ra cục diện tốt đẹp, vậy mà bị ta phá hỏng hết, để lại hậu họa. Xong chuyện này, ta không còn mặt mũi nào ở lại Bách Kỵ Ti nữa. Ngươi có chỗ nào tốt, an bài cho huynh đệ này được không?

Cái tên khốn kiếp này, nửa câu đầu còn đầy vẻ ăn năn, nửa câu sau đã lộ rõ bản chất mặt dày đòi hỏi. Đúng là chẳng thẹn với danh tiếng người của Bách Kỵ Ti, mặt dày như thớt! Vân Diệp định từ chối ngay, nhưng chợt nghĩ đến người phụ nữ bất hạnh kia. Cần phải tìm cho nàng một người đáng tin cậy. Chuyến đi Lĩnh Nam lần này trời cao đất xa, mình lại chẳng quen biết ai. Dựa vào Phùng Áng, ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra? Với cái tính khó ưa của nàng, nhỡ Phùng Áng cũng tức giận, kiếm chỗ vắng người giết nàng đi rồi bảo là không hợp thủy thổ, bệnh chết, thì ai làm gì được ông ta? Vân Diệp giờ không dám tin vào anh hùng nữa. Nhỡ nàng có thai, chẳng phải con của lão tử cũng gặp họa sao?

– Chuyện này nói gì thì nói, huynh đã thất trách. Bệ hạ không chém huynh ngay trước mặt đã là quá nể tình cũ rồi. Nỏ tám trâu, trong kinh thành lại có thứ này mà huynh không hề hay biết, lại còn tới bốn cái. Huynh chỉ còn cách xin bệ hạ đày đi thật xa mới có đường sống, nếu không, quan viên trên triều đường sẽ ăn tươi nuốt sống huynh thôi.

Hồng Thành ỉu xìu nói:

– Ta không muốn làm từ lâu rồi. Lúc nào c��ng xảy ra sai sót, Bách Kỵ Ti đúng là không phải chỗ cho người làm. Lần này qua được, còn lần sau thì sao? Lão trời già khốn kiếp, không cho người ta sống yên ổn! Chẳng bằng làm một đại đầu binh trong quân doanh cho thống khoái còn hơn.

– Lão Hồng, có muốn lập một phen công tích để bệ hạ nhìn huynh với ánh mắt khác không?

Vân Diệp liếc xéo Hồng Thành một cái:

Hồng Thành tóm chặt lấy tay Vân Diệp, nói:

– Hảo huynh đệ của ta, ngươi thông minh thật đấy. Ca ca có mọc tám cái đầu cũng chẳng bằng ngón chân của ngươi. Ngươi nói cho ca ca nghe đi, đi đâu mới có cơ hội? Thảo nguyên thì không có chỗ đứng chân cho chúng ta rồi, ta mà đi đó sẽ bị coi là dị loại, chẳng làm nổi trò trống gì đâu.

– Phía bắc không được thì phía nam chẳng được sao? Óc chết!

– Không được, bệ hạ không cho chúng ta đi trêu chọc Phùng gia, vả lại nơi đó là địa bàn của họ. Ca ca mà tới đó e là khó toàn mạng trở về.

– Danh chính ngôn thuận mà đi! Thọ Dương không phải sắp tới đất Liêu tiếp quản đại quyền đó sao? Huynh cũng là người hoàng gia, đi theo có gì không ổn? Làm tốt không những thăng quan mà còn có thể phát tài, quan trọng nhất là có cơ nghiệp để lại cho con cháu. Nếu không phải là huynh mà là người khác, ta đã chẳng thèm nói đâu. Cơ hội tốt thế này, nếu ta không phải là độc đinh trong nhà thì đã đi ngay rồi.

Hồng Thành trợn mắt nhìn Vân Diệp chằm chằm, cứ như không quen biết y, cuối cùng gian nan lắm mới nói:

– Huynh đệ đừng trêu ca ca nữa. Đất Liêu nghèo nhẵn như đít chùi, làm gì có cơ hội thăng quan phát tài chứ?

– Huynh có biết vì sao ta phát tài luôn dễ dàng hơn người khác không?

Hồng Thành gian nan nuốt nước bọt, lắc đầu. Phải nói hắn phục sát đất bản lĩnh kiếm tiền của Vân Diệp. Chỉ vài năm ngắn ngủi, Vân gia đã trở thành đại tài chủ có hạng ở Trường An. Dù mình có cống hiến một chút vào đó, nhưng hắn vẫn cam tâm tình nguyện. Nói tới đánh trận có lẽ hắn không phục, nhưng nói tới kiếm tiền, dù Vân Diệp có nói tảng đá dưới mông hắn là vàng thì hắn cũng tin sái cổ.

Vân Diệp tiếp tục nói:

– Ta không thông minh như huynh nghĩ đâu. Chẳng qua là bao năm đi theo sư phụ tới nhiều nơi, kiến thức được mở mang rộng lớn. Người Liêu thì ngu như lợn, rõ ràng ngồi trên núi châu báu mà lại chết đói. Huynh có biết ở eo biển đối diện có một loại lương thực một năm trồng được ba lần không? Huynh có biết nơi đó núi non đầy rẫy hương liệu không? Huynh có biết nơi đó có hòn đảo đặc sản là lục bảo thạch không? Huynh có biết nơi đó ngà voi chỉ đổi bằng một thanh đao rỉ sét không? Có biết năm đồng có thể đổi được một trăm cân hương liệu không?

– Một trăm cân?

Mắt Hồng Thành sắp lồi cả ra. Giá hương liệu ở Trường An thế nào thì hắn vẫn biết rõ. Nghĩ tới việc mình dùng một cái lọ sứ đổi lấy một trăm cân hương liệu từ thổ nhân quần áo tả tơi, rồi lại tưởng tượng mình dùng thanh đao đổi lấy ngà voi dài ba xích, nước dãi của hắn chảy ròng ròng.

Vân Diệp lặng lẽ tránh sang một bên, thầm nghĩ lòng tham của con người sẽ chiến thắng mọi gian khổ. Biết được bí mật này rồi, dù là núi cao Hồng Thành cũng sẽ đạp bằng mà thôi.

– Vụ làm ăn này, cho ta một phần được không?

Một giọng nói rõ ràng truyền tới. Vân Diệp quay đầu lại nhìn, hóa ra là Lý Thừa Càn. Mấy ngày nay hắn không phải đi Ung Châu sao? Sao lại về nhanh thế?

Thấy Lý Thừa Càn tới, Hồng Thành tuy sốt ruột tới ngứa ngáy khắp người, nhưng không thể không đi. Vân Diệp và thái tử nói chuyện, không có phần của hắn xen vào.

– Sao ngươi về nhanh thế? Nạn dân nơi đó đã được an bài thỏa đáng rồi sao?

Vân Diệp thấy Lý Thừa Càn toàn thân bụi đất là biết hắn đã đi suốt đêm. Thời gian trước, Ung Châu thiếu chút nữa đã xảy ra dân biến. Nguyên nhân là khi khai xuân, nơi đó không có lấy một giọt nước, đất đai nứt nẻ, dân chúng không còn đường sống. Có một kẻ hiệu là Phi Thiên Xoa đã tụ tập lưu dân xông vào quan phủ, mở kho lương, phân phát lương thực, thậm chí còn giết chết hai huyện lệnh. Tình hình như vậy sao có thể chấp nhận được? Hoàng đế đã lệnh Thứ sử Ung Châu dẹp loạn, đồng thời sai thái tử mang lương thực đi vỗ về dân chúng. Mới chỉ một tháng mà đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao? Nhanh quá vậy!

– Có gì khó đâu. Ta tới nơi thì Thứ sử Ung Châu đã bắt được Phi Thiên Xoa. Loạn dân cũng ngoan ngoãn bị nhốt trong quân doanh chờ xử lý. Không ngờ Phi Thiên Xoa lại là một nữ nhân, ba mươi mấy tuổi, trông to lớn thô kệch, không biết một chữ, cũng chẳng có võ công, chỉ được cái khỏe. Hai nam nhân không tới gần được ả, phải cần đến mười mấy chiến binh vây lấy, sau khi bảy tám người bị thương mới bắt được ả. Huyện lệnh cũng không chết, chỉ bị ả bắt đi làm khổ sai. Khi Thứ sử tìm được bọn họ, ai nấy đều không còn hình người nữa. Tất cả đều là do đói quá mới đi cướp lương thực. Ta đã bẩm lên phụ hoàng, phụ hoàng bảo tùy ta xử trí. Ta không thích giết người nên đã thả hết rồi, còn phát lương thực, phái quan viên đi tu sửa thủy lợi, miễn chức vài quan viên. Sự tình thế là xong. Khi ta về có vạn dân đưa tiễn, chắc là sẽ không tạo phản nữa. Phi Thiên Xoa thì bị ta đưa về kinh, đợi phụ hoàng xử trí.

Vân Diệp gật đầu. Lý Thừa Càn xử lý rất tốt, quả thực chững chạc. Người hoàng gia có đặc điểm này, luôn trưởng thành sớm hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa.

– Thế là tốt, thế là tốt! Nhân khẩu Đại Đường vốn đã ít. Nếu có thể không giết, thì đừng động đao binh. Vỗ về là thượng sách. Bách tính cần cù, chịu khó, chỉ cần có cái ăn, ai đi làm cái chuyện mất đầu làm gì chứ? Ngươi cứ thử tới phụ cận Vân gia kích động bách tính tạo phản xem. Không cần tới quan phủ, bách tính sẽ tự bắt ngươi, vui vẻ đưa lên quan lĩnh thưởng ngay. Cho nên, điều quan trọng nhất hiện giờ là làm cho bách tính trở nên giàu có. Giàu có rồi thì bệ hạ muốn diệt ai thì diệt, không phải lo gì cả.

– Đúng thế. Cho nên ta mới phát hiện ra ta rất nghèo, phụ hoàng cũng rất nghèo. Ngươi có cơ hội phát tài tuyệt đối không thể thiếu ta. Ta phát tài rồi mới có thể giúp được phụ hoàng, giúp bách tính bớt khổ.

Nói tới đó thì hạ thấp giọng xuống:

– Mà nói đi nói lại, thì ngươi vẫn rất lo lắng cho tỷ tỷ của ta đấy.

– Lắm lời! Nghỉ chút đi. Dù sao ngươi mệt như thế này thì cũng chẳng giúp được gì đâu.

Lý Thừa Càn dù sao cũng đã mệt, nằm trên ghế tựa thiếp đi. Vân Diệp cởi áo choàng đắp lên cho hắn, rồi lại lấy áo choàng của Hồng Thành khoác lên người mình. Đêm trên núi sương dày, nếu bị ngã bệnh thì không hay chút nào. Thiếu niên mười lăm lo chuyện của ông già năm mươi, không biết hắn sinh ra trong hoàng gia là chuyện tốt hay xấu. Cha con không gọi là cha con, mà gọi là quân thần.

Lĩnh Nam là một miếng thịt mỡ c��c lớn. Lý An Lan không ăn nổi, Vân Diệp cũng không ăn nổi, cho dù có kéo cả thái tử vào cũng khó lòng nuốt trôi. Lợi ích quá lớn. May mắn là trong số huân quý cũng có rất nhiều người tham lam, kéo vào một số, với gia sản hùng hậu của họ, bảo vệ Lý An Lan bình yên hẳn là có thể làm được.

Ôi, không biết kiếp nào y đã gây ra tội nghiệt mà ông trời lại phái người phụ nữ đó xuống không cho y được sống yên ổn. Ở gần cũng lo, mà đi xa lại càng khiến người ta phải lo lắng. Không biết tới bao giờ mới trả hết nợ cho nàng đây?

Có điều, thư viện đương nhiên sẽ xen một chân vào. Đó là nguồn kinh phí chủ yếu sau này. Không cần Trương Lượng, người này thành sự không đủ, bại sự có thừa. Một cổ đông quá mạnh mẽ gia nhập không phải là chuyện tốt. Lão binh của Lý Hiếu Cung không cần trả nữa, Vân Diệp mượn đồ đã bao giờ có thói quen trả lại đâu chứ?

Lão Lý đã cho mượn người rồi thì không có lý nào đòi lại. Lý gia lão phu nhân thời gian trước tới thăm nãi nãi, nhốt mình trong phòng thì thầm rất lâu, không biết đã 'cướp' của Vân gia bao nhiêu. Khi đi, bà ta cười tủm tỉm, còn bẹo má Tân Nguyệt một cái, nói gì mà 'tân tức phụ trẻ trung, bóp một cái đã ra nước'. Lão thái bà đáng chết! Vợ của ta cũng dám sàm sỡ!

Nói chung là hộ khẩu trong nhà lại thêm hơn trăm người. Ta là một hầu tước mà có tới bốn năm trăm bộ khúc, liệu có hơi quá đáng không nhỉ?

– Muốn tới thì tới đi, ta có ăn thịt người đâu mà rụt rè cái gì?

Hồng Thành không đi nghỉ. Thấy Vân Diệp đang suy nghĩ, hắn cứ đi vòng vòng, mấy lần muốn tới nhưng lại cố nhịn, trông đến là đáng thương.

– Vân hầu đang suy nghĩ đại kế phát tài cho chúng ta, ta không dám quấy rầy. Chẳng may quên mất thì mọi người lỗ lớn.

Hồng Thành cười khan đi tới. Tên này không ngốc, biết vụ làm ăn này rất lớn, không phải một nhà làm nổi, có quá nhiều khâu.

– Nghĩ thông chưa? Lần này huynh phong quang lớn đó, không chỉ đại diện cho hoàng gia, sau lưng còn có vô số tài chủ ủng hộ. Cái gân gà Bách Kỵ Ti sao mà so được chứ?

Đều là người hiểu chuyện cả, Vân Diệp nói thẳng thừng.

– Lão Hồng này chưa bao giờ nghĩ rằng tới vùng man hoang lại có lợi ích lớn đến thế. Tạ ơn Vân hầu.

Loại người như Hồng Thành bình thường không cám ơn người khác. Hắn là loại người không muốn nợ ân tình ai cả, tránh tương lai xử lý lại mang gánh nặng tâm lý.

– Lão Hồng, huynh nợ ta một ân tình. Ân tình này ta muốn huynh trả cho Thọ Dương. Ta nợ nàng quá nhiều, muốn huynh bất kể thế nào cũng phải đảm bảo an toàn cho nàng, để nàng sống vui vẻ hết nửa đời còn lại. Đương nhiên, nếu có kẻ nào mù mắt có ý đồ với nàng thì giúp ta diệt hắn, cứ coi như ta nợ huynh vậy.

Quan hệ lằng nhằng giữa Vân Diệp và Thọ Dương công chúa sao Hồng Thành lại không biết? Chỉ cần không ảnh hưởng tới an nguy của hoàng gia, hắn chẳng bận tâm giết thêm vài người đâu.

Bầu trời đã có chút ánh sáng, tiếng gà gáy đằng xa cũng vang lên. Với Vân Diệp mà nói, ngày thống khổ nhất đã tới. Ăn sáng xong, Lý Nhị sẽ khởi giá về cung. Dương phi, Âm phi lại không đi cùng, muốn ở lại cho tới khi các công tượng thay đổi toàn bộ nước ở ao Thái Dịch mới về. Điều này khiến Vân Diệp có một nhận thức mới về Lý Nhị: ông ta không sợ nguy hiểm, cũng không đẩy hiểm nguy lên đầu vợ con. Núi đao biển lửa, ông ta chỉ một mình xông pha, quả là một người rất có trách nhiệm.

Lay tỉnh Lý Thừa Càn, sau đó Vân Diệp vẩy ít nước lạnh lên người hắn. Bụi đất trên người Lý Thừa Càn cũng chẳng thèm phủi đi, cốt để tạo ra hình tượng một nhi tử ngoan từ ngàn dặm xa xôi về hộ vệ phụ thân. Hồng Thành rất hâm mộ Lý Thừa Càn có người giúp đỡ, còn mình dù toàn thân ướt sũng cũng chẳng ai thèm thương.

– Không cần hất nước cho thái tử nữa. Trẫm biết con mình vất vả rồi. Trò che mắt diễn tới mức này, e là chỉ có Vân Diệp ngươi làm ra được. Thái tử, không được học theo trò này của y đấy.

Lý Nhị không biết đã xuất hiện ở ban công từ lúc nào. Ông thò đầu nhìn xuống, chẳng có chút dáng vẻ nào của một hoàng đế.

– Tiểu tử, an bài hành trình của trẫm ổn thỏa rồi chứ? Chú ý một chút đấy, nếu không trẫm gặp xui xẻo, ngươi cũng chẳng sống yên thân đâu.

Lý Nhị nói rất thoải mái, chẳng coi ám sát là cái gì to tát. Bản thân ông ta cũng từ trong đống người chết bò ra, chuyện này đã thấy nhiều rồi. Ông ta có sự tự tin mạnh mẽ vào bản thân, huống hồ có chuẩn bị trước mà còn xảy ra chuyện thì chết cũng đáng đời.

– Vi thần đã an bài ba cỗ xe, một chiếc xa hoa, hai chiếc phổ thông. Số lượng hộ vệ tương đồng, cứ để xem thích khách muốn tấn công cỗ xe nào thôi.

Vân Diệp đáp:

– Ngươi định để trẫm ngồi cỗ xe nào?

Lý Nhị vuốt râu mép, khinh bỉ nhìn Vân Diệp. Bất kể ngồi cỗ xe nào cũng có nguy hiểm, tên thiếu niên này làm việc toàn bừa bãi. Chẳng may làm theo lời y nói, chẳng phải sẽ bị thích khách cười chết sao?

– Bệ hạ sẽ không ngồi cỗ xe nào cả. Đợi vi thần bắt được thích khách rồi hãy xuất phát. Đội xe dụ địch một canh giờ nữa mới xuất phát. Nếu không có nguy hiểm, đội xe sẽ về thẳng cung. Còn nếu có nguy hiểm, lần này thích khách dù có mọc cánh cũng khó thoát.

Lý Nhị gật đầu. Làm thế mới đúng. Hoàng đế không phải để dùng làm mồi nhử địch.

Gia tướng Vân gia đột nhiên chạy tới, thì thầm bên tai Vân Diệp mấy câu. Vân Diệp lại dặn dò hắn một hồi, rồi gia tướng nhận lệnh rời đi. Vân Diệp ngẩng đầu, nói với Lý Nhị:

– Bệ hạ, không cần phiền phức như thế nữa. Có trang hộ đã phát hiện ra xe ngựa chở nỏ. Vi thần đã sai bộ khúc bao vây chợ rồi. Tuy không biết gian tặc giấu ở đâu, nhưng dưới sự lục soát của Hồng tướng quân, hẳn sẽ không thể ẩn trốn được đâu.

Lý Nhị không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ phẩy tay bảo Vân Diệp và Hồng Thành đi làm việc. Ông gọi thái tử lên, chuẩn bị hỏi kỹ chuyện chẩn tai, cũng bao hàm ý kiểm tra và chỉ bảo.

Truyện được biên soạn bởi truyen.free, mọi quyền sở hữu thuộc về tác giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free