Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 29:

Trong lúc mọi người đang tranh nhau thức ăn, một đội kỵ sĩ oai vệ mang giáp trụ sáng loáng tiến vào đại doanh Tả Vũ Vệ. Họ đi qua tầng tầng lều trại, đến bên sân diễn võ, chờ Đại tướng quân triệu kiến. Đám kỵ binh đến từ kinh sư này đứng trong đại doanh, ngó nghiêng xung quanh. Vừa khéo nhìn thấy hơn trăm người lấm lem bùn đất đang tranh giành đồ ăn, đặc biệt khi thấy Lão Tam Lưu gia cầm bát canh húp soàm soạp một cách buồn cười, tất cả liền bật cười rộ lên.

Đám quân sĩ đang ăn cơm liền đồng loạt nổi giận trừng mắt nhìn. Nhưng đám kỵ sĩ kia, vốn chỉ sợ thiên hạ không loạn, cứ phớt lờ, cười hô hố, thậm chí còn chỉ trỏ vào bùn đất dính đầy trên mặt họ. Nhất là khi nhìn thấy Lý Hoài Nhân, con thứ Lý Hiếu Cung, mấy ngày trước bị vòng lửa thiêu trụi tóc, bọn chúng càng cười đến gập cả bụng.

Trước nay chỉ có mình cười kẻ khác, chưa từng bị người khác cười cợt đến vậy, Lý Hoài Nhân thuận tay vơ bát cơm ném thẳng vào mặt tên cười to nhất. Tên đó lập tức mặt mũi đầy máu me, nhảy bổ tới gầm lên:

– Một lũ bùn đất mà dám đánh gia gia, có biết gia gia là ai không?

Thôi thế là xong rồi. Đám con ông cháu cha kia thấy người ta dám xưng là gia gia của mình thì làm sao chịu nổi. Thế là tiếng vật thể bay vèo vèo khắp trời, chẳng biết là ai hô:

– Chơi chết con mẹ bọn chúng đi!

Cả đám lao lên, đấm đá túi bụi, tiếng kêu thảm thiết liên hồi. May mà trong quân, việc cầm vũ khí đánh nhau là tội chết, nên tất cả đều vứt vũ khí xuống. Hai trăm người đánh năm trăm người. Tả Vũ Vệ cứ năm người chia thành một tổ hình mũi tên đâm thẳng vào địch. Đầu mũi tên toàn là hạng vai u thịt bắp, chỉ cần biết xông tới phía trước. Hai người trái phải theo sát, hình thành thế lấy ít đánh nhiều. Hai người cuối cùng bảo vệ ba người phía trước, không cho kẻ địch đánh lén từ phía sau.

Tức thì, ở sân diễn võ bụi đất mù mịt, tiếng hò hét rung trời. Vân Diệp nấp sau lưng Trình Xử Mặc, thi thoảng đánh lén kẻ địch. Y vừa lén lút giấu một khúc xương, khúc xương nặng cả cân, đánh trúng chỗ nào là kẻ địch ngã gục ngay chỗ đó. Huống hồ, Vân Diệp chủ yếu nhắm vào chỗ hiểm giữa hai chân, tiếng kêu thảm thiết vừa liên miên vừa kéo dài, làm Lão út Bùi gia đứng sau nhìn thấy mà bất giác khép nép chân lại, thề sau này không bao giờ đánh nhau với Vân Diệp, quá nguy hiểm.

Cuộc chiến chỉ kéo dài có nửa canh giờ. Gần năm trăm quan binh phe hữu soái nằm la liệt dưới đất kêu gào, có vài kẻ kêu la thảm thiết hơn cả, khiến ai nghe cũng thương tâm, ai thấy cũng rơi lệ. Hai trăm tinh binh của Tả Vũ Vệ cũng đa phần bị thương, nhưng được chiến hữu dìu đỡ nên không ngã, cắn răng chịu đựng không một tiếng than. Thấy kết cục đã định, Vân Diệp ngay lập tức ném khúc xương vào vũng nước để phi tang chứng cứ.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cùng một đám lão tướng vây quanh một thiếu niên chỉ mười một, mười hai tuổi đứng xem chiến đấu ở bên sân. Thiếu niên đó đầu đội kim quan, thân mặc bào vàng, chân đi giày chiến bằng da hươu. Lão Trình tỏ vẻ cực kỳ tôn kính thiếu niên đó, khom lưng giải thích diễn biến chiến cục. Thiếu niên kia không ngừng gật gù.

Ngưu Tiến Đạt thấy cuộc chiến đã kết thúc, trừng cặp mắt như mắt trâu nhìn từ đầu hàng tới cuối hàng, tặc lưỡi liên tục, vừa như tán thưởng, lại vừa như nhạo báng. Đám người bị Ngưu Ma Vương nhìn chằm chằm đều tim đập loạn xạ, không biết Ngưu Ma Vương sẽ xử lý mình thế nào.

– Giỏi quá, hai trăm đánh năm trăm, chà chà, đấm phát nào ra phát ấy, đá phát nào thấy máu phát ấy. Đánh người của mình mà ra sức như thế, không biết tương lai đánh Đột Quyết có đánh mạnh nổi như vậy không? Ai cầm đầu? Trình Xử Mặc? Vân Diệp? Lý Hoài Nhân hay là Lưu Tiến Vũ? Nói cho lão phu biết thì chỉ phạt một người. Nếu không nói thì toàn bộ sẽ bị phạt. Lần này lão phu đã nghĩ ra một cách mới, không đánh không chửi, chỉ nhốt người vào phòng tối nhỏ. Không lâu, ba ngày là đủ. Thế nào? Lão phu nhân từ chứ hả? Sau này đừng có gọi lén lão phu là Ngưu Ma Vương sau lưng nữa nhé. Làm thế là lão phu nghĩ cho các ngươi đấy, sợ các ngươi bị thương tổn đến gân cốt. Nào, nói cho lão phu biết đi.

Người khác có thể không biết biệt giam đáng sợ đến mức nào, nhưng Vân Diệp thì thừa biết. Ba ngày sau còn bò ra được thì đúng là một hảo hán.

Thấy Lý Hoài Nhân định đứng ra, Vân Diệp kéo hắn lại một cách kín đáo, lắc đầu với hắn. Trong hai trăm người chỉ có Vân Diệp hiểu rõ trừng phạt này là gì. Ngưu Ma Vương ăn nói mềm mỏng như thế không phải là dấu hiệu tốt. Ngưu Ma Vương mà có lòng từ bi thì lợn nái nó cũng leo mẹ nó lên cây rồi. Đó là danh ngôn của Vân Diệp, là lời vàng ý ngọc. Lý Hoài Nhân nghĩ lần này cũng không phải ngoại lệ.

– Không ai đứng ra à? Vậy tất cả sẽ phải chịu phạt. Vừa rồi chạy mười dặm còn đánh ngã năm trăm người xem ra chưa kiệt sức đâu nhỉ. Vậy thì tất cả chạy quanh sân diễn võ hai mươi vòng.

Cả đám yếu ớt đáp "Vâng!", rồi dìu đỡ nhau lảo đảo bắt đầu chạy. Lý Hoài Nhân ghé tới bên cạnh Vân Diệp hỏi:

– Tiểu Diệp, chẳng phải Ngưu Ma Vương nói chỉ phạt giam vào phòng tối thôi sao? Ca ca chịu phạt một mình còn hơn để mọi người phải chạy.

Vân Diệp nhìn hắn với vẻ thương hại:

– Tin tiểu đệ đi, huynh không chịu nổi ba ngày đâu. Đến lúc đó, huynh thà chịu năm mươi trượng còn hơn là ngồi trong đó. Huynh không biết, biệt giam quá bảy ngày có thể khiến người ta mất mạng. Hơn nữa, chúng ta cùng một bọn, nếu nộp huynh ra, chúng ta còn bị phạt nặng hơn. Quân đội mà không bảo vệ được huynh đệ của mình thì không xứng là quân đội, mà chỉ là một đám ô hợp.

Người bên cạnh đều gật đầu. Chỉ có Lý Hoài Nhân thấy bị giam ba ngày thì có gì to tát, vì sao Tiểu Diệp lại nói nghiêm trọng như thế.

Thấy người Tả Vũ Vệ đều chạy, thiếu niên kia đi tới trước hữu soái thuộc phe mình, khuôn mặt đỏ bừng. Năm trăm người của mình không đánh lại hai trăm người sức cùng lực kiệt, thể diện của Thái tử còn đặt vào đâu nữa? Nhìn đám binh tốt đang chạy bộ rầm rập, lại nhìn hữu soái đang nằm rên la trên đất, liền vung roi da quất không cần biết trúng vào đâu. Các tướng lĩnh phe hữu soái cũng đấm đá liên hồi, khó khăn lắm mới khiến đám thương binh kia bò dậy, xếp thành hàng.

– Vì sao các ngươi đánh nhau với binh sĩ Tả Vũ Vệ? Kẻ nào cầm đầu? Đứng ra đây cho Cô.

Lời vừa dứt, một viên quan binh mặt be bét máu tươi lật đật bò ra:

– Thái tử Điện hạ, Người phải làm chủ cho thuộc hạ! Thuộc hạ đứng ở đây thấy đám bọn chúng tranh giành đồ ăn liền cười mấy tiếng. Cái tên hói đầu kia liền cầm chén ném thẳng vào mặt thuộc hạ, còn chửi thuộc hạ. Một tên bình dân dám ngang ngược như vậy, xin Điện hạ chém đầu tên điêu dân để răn đe kẻ khác.

Lão Trình đứng bên cười nham hiểm:

– Trong quân doanh của Lão Trình này chỉ có huynh đệ, không có điêu dân. Dù Bệ hạ khi thống lĩnh Tả Vũ Vệ cũng chưa từng xử lý điêu dân, chỉ xử phạt binh tốt phạm luật. Không biết điêu dân đâu ra? Xin Điện hạ minh xét, trong quân, tỉ võ là chuyện thường, chút thương tích nhỏ thì khó tránh khỏi. Mong Điện hạ nương nhẹ cho.

– Trình thúc thúc quá lo rồi. Người là danh tướng chinh chiến sa trường của Đại Đường, giết địch vô số, Cô sao dám bất kính? Lần này xuất kinh, Phụ hoàng đã căn dặn nhiều lần muốn Cô lãnh giáo tâm đắc lĩnh quân của thúc thúc. Như vừa rồi hai trăm binh sĩ dù mệt mỏi mà vẫn đánh tan năm trăm kiêu binh của hữu soái, có thể thấy quân do thúc thúc chỉ huy đều là hổ lang. Mong thúc thúc tận tình chỉ giáo. Còn về phần xung đột nhỏ này là do hữu soái vô lễ trước. Nếu binh sĩ Tả Vũ Vệ đã bị phạt, vậy để công bằng, mong Ngưu thúc thúc cũng chiếu theo quân pháp xử lý.

Ngưu Tiến Đạt mặt vô cảm đi tới trước viên quan quân cáo trạng kia, căm ghét vỗ vai hắn:

– Nếu ngươi trong quân của lão phu, tội này đáng vứt cho chó ăn rồi! Năm trăm người bị hai trăm đánh bại còn có mặt mũi đi cáo trạng. Trong quân kẻ mạnh là nhất, dù hỏa đầu quân đánh bại ngươi cũng cao quý hơn ngươi gấp trăm lần. Đại Đường thống nhất được thiên hạ là bằng vào vũ lực hùng mạnh, chứ không phải nhờ cáo trạng. Hơn nữa, cái tên điêu dân mà ngươi luôn mồm gọi kia, chỉ e ngay cả Thái tử Điện hạ cũng phải gọi một tiếng đường ca.

Thái tử nghe thấy thế "ồ" một tiếng nhìn Trình Giảo Kim. Lão Trình giải thích:

– Đó là thứ tử của Lý Hiếu Cung.

– Chẳng phải là Hoài Nhân ca ca à?

Thái tử thật không tài nào liên hệ nổi cái tên binh tốt hói đầu, lấm lem bùn đất kia với vị đường ca phong độ.

– Không chỉ có hắn, biểu ca của Thái tử là Trưởng Tôn Trùng, còn có khuyển tử Xử Mặc của lão, Lão Tam Lưu gia, Lão út Bùi gia, Bình An huyện nam Vân Diệp, những danh môn đại hộ ở kinh thành đều có thể thấy ở đây.

Thái tử ngây người nhìn đám quân tốt lấm lem như những pho tượng bùn kia.

Tất cả quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free