Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 297:

Tiền bạc không tăng, nhưng giá trị vật chất lại không ngừng tăng lên, đó mới thực sự là tài phú. Trong điều kiện bình thường, tài phú được tạo ra từ sức lao động và sự sáng tạo. Ngụy tướng thử ngẫm mà xem, nếu của cải không tăng trưởng, liệu chúng ta có thể tiêu dùng từ thời Thương Chu đến nay mà không cạn kiệt? Đại Đường rồi sẽ ra sao? Bởi vậy, tài phú giống như một dòng chảy không ngừng phát triển, không bao giờ bất biến. Vân gia đã sáng tạo ra nước hoa, xi măng và vô số thứ khác, hiện tại những sản phẩm ấy đang nuôi sống vô vàn người. Trường An không hề nghèo đi vì có thêm các ngành nghề mới, trái lại còn trở nên thịnh vượng hơn, đó chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Vân Diệp bình thản giải thích: – Vài năm nữa, nhà cửa ở phường Hưng Hóa sẽ được đem ra bán. Ngụy tướng, Phòng tướng, Đỗ tướng khi ấy mời đến xem sự giàu có trong dân gian kinh người đến mức nào, tiềm lực khổng lồ ra sao. Đến lúc đó, một lượng tiền khổng lồ sẽ được thu về. Ngụy tướng cứ xem liệu triều đình rốt cuộc có vì vậy mà mất đi chút thuế nào không nhé.

Chẳng biết ba người kia có hiểu không, hay có lẽ họ càng thêm hoang mang? Bốn người không nói thêm lời nào, im lặng dùng bữa, đúng theo thói quen ăn không nói chuyện.

Ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào. Vân Diệp quay đầu nhìn, chỉ thấy Úy Trì Bảo Lâm và Đoàn Mãnh khiêng một con hổ đi vào. Hai người đặt con hổ xuống đất, cung kính khấu đầu với Lý Cương, đồng thanh chúc tiên sinh phúc thọ lâu dài, sống lâu trăm tuổi.

Lý Cương đi tới sờ tấm da hổ, lại nhìn hai đứa học trò toàn thân máu me, nước mắt lưng tròng. Ông đỡ cả hai dậy, kiểm tra một lượt, không thấy vết thương nào quá nặng mới nói: – Bảo Lâm, Đoàn Mãnh, hai con đều là những đứa trẻ ngoan, biết tôn sư trọng đạo. Có được học trò như vậy là phúc phận của người làm thầy. Chỉ là lần sau không được hành động như vậy nữa, quá nguy hiểm. Tận tâm tận ý là đủ rồi, không cần phải mạo hiểm đến thế, không đáng.

Hai người cúi mình nhận lời chỉ giáo, miệng hứa sẽ không làm việc ngốc nghếch này nữa.

Lão Úy Trì cười ha hả, hai mắt híp lại không thấy đâu nữa, chỉ còn cái miệng mở hết cỡ, nói văng bọt: – Có một con hổ thôi thì đáng kể gì! Lý sư nếu thích, đợi lão phu nhàn rỗi sẽ đích thân vào rừng bắt hết hổ về đây để đáp lại đại ân của tiên sinh.

Cha hắn đang bốc phét, còn Úy Trì Bảo Lâm thì kéo góc áo Vân Diệp, theo y ra cửa. Bên ngoài có hai quan viên, mặt mày nghiêm nghị. Một vị trong đó chắp tay nói: – Hạ quan là quan viên phụ trách trường săn Nam Sơn. Nay Úy Trì Bảo Lâm và Đoàn Mãnh đã dẫn một đám người ngang ngược xông vào, không chỉ đánh bị thương nhiều hộ vệ, mà còn ngang nhiên săn một con mãnh hổ. Hạ quan đến tìm Vân hầu để hỏi cho ra nhẽ, mong ngài có thể giao những kẻ ngang ngược ấy cho hạ quan mang đi không?

Vân Diệp choáng váng. Nhìn hai quan viên này mặt mũi bầm dập, trên đường đi nhất định đã bị ăn đòn không ít. Nhưng vì sao họ lại tìm ta? Cha mấy thằng khốn kia đều đang đứng đó ăn tục nói phét cơ mà?

Chuyện xảy ra quá đột ngột. Vân Diệp đang định an ủi hai quan viên cương trực bị ngược đãi thì Úy Trì Cung ợ một tiếng, thò đầu ra. Đi cùng còn có cha của Đoàn Mãnh, Đoàn đại tướng quân.

Đoàn Mãnh vừa đi vừa ngông nghênh nói: – Không phải ngươi muốn gặp cha ta à? Ta mời tới rồi, có gì thì nói với cha ta đi.

Còn nói cái mẹ gì nữa! Vân Diệp đứng ở bên cạnh cũng thấy lông tóc dựng ngược, hai quan viên kia chân run lẩy bẩy, lưỡi líu cả lại, ú ớ dùng tay minh họa.

– Con ta vô lễ? Ngươi không biết cha nó còn vô lễ hơn nó à?

Đoàn đại tướng quân xách cổ áo một quan viên lên, nhấc tay một cái, quan viên đó đã bị hất lên cành liễu, ôm chặt lấy cành cây không chịu buông. Một vị nữa cũng chẳng khá hơn là bao, cũng bị hất lên cành liễu khác. Đó chính là kiệt tác của Úy Trì Cung.

Đoàn đại tướng quân còn dọa bọn họ: – Ngày đại hỉ mà các ngươi đến làm mất hứng. Chẳng qua chỉ là săn một con hổ thôi, đó là vì dân trừ hại, có cần đến tận nhà bắt người không? Dám đến nữa ta đánh gãy chân!

Khách trong nhà còn chưa biết chuyện gì xảy ra, vẫn tiếp tục uống rượu. Lý Tịnh cầm chén rượu đi quanh cây ngọc mễ, còn chạm vào gốc cây màu tím lộ ra ngoài, hỏi Tần Quỳnh: – Loại lương thực này huynh đã ăn chưa?

Tần Quỳnh lắc đầu: – Nghe nói tên tiểu tử kia chỉ có năm hạt giống, đã trồng hai lần rồi, hiện giờ cũng không còn bao nhiêu. Muốn ăn loại lương thực này thì phải đợi đến năm sau. Năm ngoái, trong nhà thu hoạch khoai tây, lão phu nếm thử, vị ngọt mềm, vừa giống rau vừa giống lương thực, để trong hầm cả mùa đông vẫn tốt. Năm nay trồng nửa mẫu, thế nào cũng thu hoạch được hai nghìn cân. Năm sau có thể trồng nhiều hơn.

– Lão phu cũng ăn khoai tây rồi, mùi vị đúng là rất ngon, quan trọng là có thể ăn no. Sau này hành quân đánh trận có thể mang theo, gặp mưa cũng không sao, thời gian bảo quản dài, chúng ta không còn lo quân lương nữa. Lão phu muốn xem đám Cao Lệ, Thổ Cốc H���n còn ngông nghênh được đến bao giờ.

Nói tới đánh trận, Tần Quỳnh hơi buồn bã. Sức khỏe của ông ta mặc dù có Vân Diệp truyền máu, nhưng chỉ trị được ngọn mà không trị được gốc. Cơ bắp nhão rồi, sức lực toàn thân đã mất hết, giờ không thể lên chiến trường, chỉ có thể ở Trường An trông nom nhà cửa cho đám huynh đệ.

Lý Tịnh nhìn Tần Quỳnh một cái: – Thúc Bảo huynh, còn thấy đánh trận chưa đủ sao? Kẻ giết người tất có ngày bị người giết. Hai ta là hạng người giết người như ngóe, còn sống mà hưởng vinh hoa phú quý là do ông trời rộng lượng. Nhớ lại huynh đệ năm xưa còn mấy ai sống sót nữa? Đơn Hùng Tín cũng chết trong tay chúng ta. Nghe nói con trai hắn đến Trường An rồi?

– Đúng, nay nó đang học ở thư viện. Không ngờ thằng nhỏ có duyên bái Định Ngạn Bình làm môn hạ, được một thân võ nghệ, trong đám thiếu niên có thể nói là vô địch rồi. Vân Diệp nói nó lòng dạ độc ác, trong lòng không có quan niệm đúng sai, chỉ biết quy củ của cường đạo. Không ngờ Định Ngạn Bình sau khi quy ẩn lại càng quá khích.

Tần Qu��nh không nói với Lý Tịnh rằng Đơn Ưng từng mưu sát hoàng đế. Lời này Vân Diệp có thể nói với Trình Giảo Kim và Tần Quỳnh, nhưng không thể nói với Lý Tịnh, Lý Tích. Chuyện liên quan tới tính mạng của ba nhà, không thể không thận trọng.

– Định Ngạn Bình? Chẳng trách nó có võ công cao cường như vậy. Lão yêu quái này còn sống cơ à? Hiện giờ chắc phải hơn chín mươi tuổi rồi. Có điều, tiểu yêu quái mà đặt trong tay đại yêu quái Vân Diệp thì dù có chắp cánh cũng không bay nổi.

Lý Tịnh khoái trá lắm, hiện giờ ông ta sắp giống Lý Nhị rồi, cứ thấy Vân Diệp gặp họa là ông ta mừng.

– Dù sao Tiểu Diệp cũng không có võ công, lão phu lo y bị hại.

Vẫn là Tần Quỳnh sống có trước có sau, quan tâm tới Vân Diệp nhiều hơn.

– Nếu võ công có thể dùng được thì đám hào kiệt danh chấn thiên hạ ở đâu hết cả rồi? Thiên hạ tranh bá, những kẻ chết nhanh nhất chính là bọn họ. Võ công của huynh thuộc hàng đầu, nay vì sao lại nằm bệnh triền miên? Vân Diệp nếu dám đưa Đơn Ưng đến thư viện thì nói rõ y đã nắm chắc phần thắng, đã nắm đ��ợc cái danh sư thừa rồi. Từ nay về sau, huynh phải lo cho con trai của Lão Đơn chứ không phải tên yêu quái đó.

– Sau khi từ thảo nguyên trở về diệt Đậu gia, tên tiểu tử Vân Diệp này luôn tàng hình trong nạp giới, làm mưa làm gió trong thư viện, sống chết cũng không vào Trường An nửa bước. Trong thời gian ngắn, thư viện đã trở thành thư viện số một của Đại Đường, khiến Quốc Tử Giám, Hoằng Văn Quán phải cúi đầu xưng thần. Một đề kiểm tra tâm tính gần như đã mua chuộc được lòng toàn bộ sĩ tử thiên hạ, không ai là không lấy việc gia nhập thư viện làm vinh quang.

– Tuyệt nhất là y lại còn thuyết phục được bệ hạ làm viện trưởng của thư viện, điều này nay đã công bố thiên hạ, diệt trừ tận gốc rễ hậu họa của thư viện. Dưới sự yểm hộ của chiêu bài hoàng đế, y có thể truyền thụ cho đám học sinh những lý luận quái lạ đến buồn nôn kia mà không phải lo lắng gì hết.

– Thúc Bảo huynh, huynh coi thường tên vãn bối này của huynh rồi. Thư viện mới đứng vững chân, mà tiếng kèn phương nam đã vang lên. Nhân lực trong nhà huynh cũng ��ã bị y lấy đi rồi chứ gì? Đừng nhìn ta, người của ta cũng bị y lấy mất rồi. Chỉ e toàn bộ quân lính trong nhà các tướng lĩnh quân đội đã bị y vét sạch. Ba nghìn lão binh bách chiến sa trường, ở vùng Lĩnh Nam xa xôi, nơi trời cao hoàng đế xa đó, là một lực lượng có thể hủy gia diệt quốc.

– Kẻ cầm đầu vốn là thủ lĩnh của Bách Kỵ Ti, huynh cho rằng bọn họ còn phải kiêng dè cái gì nữa? Đừng nói những tiểu quốc kia, chỉ e hiện giờ ngay cả Phùng Áng cũng đang dậm chân đấm ngực, ăn một bữa cũng khó tiêu.

– Vân Diệp và Thọ Dương công chúa có quan hệ không rõ ràng, tư tình tự định. Đáng thương cho tên man vương kia, lại dám nhắm vào công chúa. Đó là tự tìm đường chết thực sự. Huynh nghĩ trong thành Trường An không có lương gia tử nào xứng với công chúa sao? Không phải là không có, mà là không ai dám.

– Y nói y đi kiếm tiền, ta tin tuyệt đối. Xét nhà diệt nước mà không kiếm được tiền mới là lạ. Dù y nói Lĩnh Nam có vàng từ trên trời rơi xuống thì ta cũng tin. Không đến hai năm, Lĩnh Nam sẽ xuất hiện nhân vật thứ hai có thể sánh ngang với Phùng Áng, đó là Thọ Dương công chúa. Nếu lâu thêm một chút nữa, ngay cả Phùng Áng cũng phải chịu thua. Sức mạnh của đồng tiền quá khủng khiếp.

– Huynh có biết chúng ta là cái gì không? Chúng ta là con tin của tên tiểu tử đó. Ba nghìn đại quân chinh chiến bên ngoài nhất định sẽ kiếm được đầy chậu đầy bát, sau khi trở về sẽ cảm tạ ơn đức của tên tiểu tử đó. Còn chúng ta tất nhiên cũng có lợi ích lớn, không ai có thể bất mãn với y.

– Không tin huynh cứ nhìn gia đình lão binh ở Lĩnh Nam kia, đều không ai oán trách gì cả. Sau đó, y tiếp tục chọn nguồn binh sĩ từ trong con cháu những người đó, đời này thay thế đời kia, đời đời kiếp kiếp để y sử dụng, lại còn trung thành vô cùng.

– Đáng sợ nhất là tên tiểu tử này không có dã tâm, chỉ muốn gây dựng tốt thư viện, rồi bố trí an ổn cho người nhà, sống một cuộc đời thoải mái. Một mặt hùng tài đại lược, mặt khác lại nhỏ nhen hẹp hòi, đá bên này một phát, gõ bên kia một cái mà đã làm xong việc người khác cần cả trăm năm mới hoàn thành nổi. Huynh quay đầu nhìn lại xem, thực ra y chẳng bỏ chút sức lực nào. Người là của chúng ta, tiền là của chúng ta, mưu tính là của chúng ta, nhưng lợi ích lớn nhất lại thuộc về y.

– Lão ca ca của ta, chắc huynh còn chưa biết rằng y có một tiểu tình phụ trên thảo nguyên, là một nữ nhân Đột Quyết cực kỳ ngu xuẩn. Nhưng nữ nhân đó hiện là chủ nhân của mục trường màu mỡ nhất dưới Âm Sơn. Hôm nay nhặt được mấy chục con dê của bộ lạc này, mai lại nhặt được mấy chục con trâu của bộ lạc kia. Chỉ cần người ta đến đòi là ả khóc lóc, sau đó đi tìm trú quân của Đại Đường, nói rằng mình bị ức hiếp. Những trú quân đó nay tiếp tế và mua bán chiến lợi phẩm đều do Thiên Hòa hiệu, hiệu buôn lớn nhất Đại Đường, cung ứng. Theo ta biết, hoàng hậu chiếm bảy thành, ba thành còn lại thì Vân gia chiếm hai, tên Hà béo chiếm một. Huynh nói xem, trú quân sẽ hướng về ai?

– Khi ta đi, chỉ phân chia cho ả đó một trăm dặm đất. Hiện giờ đất đai đã không dưới ba trăm dặm. Nghe nói nữ nhân ngu xuẩn đó đã bắt đầu thu nhận mục dân rồi, có thể thấy ả ta nhiều dê bò đến mức không chăn hết nữa.

– Thư viện đang nghiên cứu một hạng mục, nghe nói là dùng lông cừu để dệt vải. Một khi thành công, mục dân sẽ không thể thoát khỏi sự khống chế của Đại Đường nữa. Đời đời kiếp kiếp ở thảo nguyên chăn cừu cắt lông, chuyện cướp bóc biên ải sẽ không còn được ghi chép trên sử sách nữa.

– Tần huynh, ta nói nhiều như thế, hiện hẳn huynh đã hiểu rõ y và Đơn Ưng ai là sói, ai là cừu rồi chứ? Nếu như có một ngày y đường hoàng nhảy ra khiêu chiến với ta, ta sẽ không nói một lời nào mà lập tức lên ngựa chạy ngay, vì điều đó chứng tỏ y đã nắm chắc phần thắng với ta.

Một cuộc nói chuyện làm Lão Tần mồ hôi chảy ào ào. Ông ta là một dũng tướng, chiến tranh theo quy củ là sở trường, nhưng liên quan tới âm mưu quỷ kế thì có phần thua kém. Ông ta không thể ngờ một người lại có thể làm cùng lúc nhiều việc đến thế. Vân gia hai năm trước còn là tiểu gia tộc không đáng lọt vào mắt. Vân Diệp cũng bị đám trưởng bối quát tháo sai bảo, hơi một chút là bị đá đít. Giờ thì vẫn có thể đá, nhưng vì sao lòng lại chột dạ? Tri Tiết, rốt cuộc huynh đã nhặt về con quái vật gì thế này?

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Vân Diệp đang đứng ở cửa cười tủm tỉm khuyên hai quan viên trèo xuống từ trên cây, còn đảm bảo sẽ không đánh bọn họ nữa. Y cười rất chân thành, nhưng lòng Lão Tần lại ớn lạnh.

– Huynh cũng đừng lo y sẽ tính kế chúng ta. Tên tiểu tử này dù tâm tư xấu xa, nhưng đúng là người trọng tình trọng nghĩa. Vì một ca kỹ mà dám làm việc thiên hạ không ai làm, đấu với gia tộc ngàn năm, hành động dứt khoát quyết liệt. Tuy để lại chút hậu di chứng, nhưng đó là sơ suất của Bách Kỵ Ti, không phải thứ mà một tên ác ôn có được. Thật không hiểu ân sư của y rốt cuộc là một nhân vật thế nào.

Vân Diệp khó khăn lắm mới khuyên được hai quan viên xuống, còn cho họ hai túi bạc, đồng thời đảm bảo sau bữa tiệc sẽ có câu trả lời thỏa đáng cho xa mã ti và nộp phạt. Lúc này y mới cho người đánh xe đưa hai quan viên không biết may mắn hay xui xẻo đó rời đi.

Thấy Tần Quỳnh và Lý Tịnh đứng dưới ánh mặt trời, y liền cầm một cái ô lớn, chỉ lên đầu hai người, nói với Tần Quỳnh: – Tần bá bá sức khỏe hư nhược, đứng dưới ánh mặt trời dễ bị trúng nắng, bị một trận bệnh nặng nữa sẽ tổn thương nguyên khí.

Nói rồi, y còn bảo người mang trà nóng đến: – Rượu nho tuy có lợi với bá bá nhưng không được thêm đá, uống nhiều cũng không có lợi. Vừa ăn cơm xong, nên uống chén trà nóng thì hơn.

Tần Quỳnh nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, rồi đột nhiên nhìn Vân Diệp mà bật cười. Trên đời này người tài giỏi nhiều lắm, Vân Diệp chỉ là một vãn bối mà thôi. Lời của Lý Tịnh chỉ là suy đoán, rốt cuộc chuyện thế nào thì chỉ trời mới biết. Mấy chục năm kinh nghiệm sống của mình không phí hoài, đôi mắt này vẫn nhìn rõ tốt xấu.

Mới sáng sớm, Vân gia đã náo nhiệt quét dọn đình viện. Đại cô cô một mình bận rộn tíu tít trong ngoài, ngay cả những xó xỉnh thường ngày chẳng ngó ngàng tới cũng không bỏ qua. Tiếng chỉ huy nha hoàn rất to, như quát thẳng vào tai. Đám nha hoàn ghét lắm: "Lau cửa sổ thì cứ lau cửa sổ đi, nói đi nói lại làm cái gì!"

Tân Nguyệt và y đã vất vả suốt cả đêm, lưng trùng gối mỏi. Vậy mà chẳng cho y ngủ yên.

Tân Nguyệt dậy sớm lắm, chẳng biết là đi làm cái gì. Chốc chốc lại vội vội vàng vàng chạy vào, trong đó có một lần còn đẩy Vân Diệp vào trong giường. Y còn tưởng rằng nàng lại có hứng, mừng lắm. Vân Diệp chuẩn bị tinh thần đánh một trận hạ gục nàng luôn, không để nàng có cơ hội nghỉ lấy sức.

Ai ngờ nàng căn bản không có ý đó. Đẩy Vân Diệp vào trong xong, nàng liền thò tay xuống dưới đệm lấy thứ gì đó. Thế là hết! Nhìn huynh đệ khí thế bừng bừng, Vân Diệp thở dài: “Ngủ làm sao nổi nữa đây!”

Rửa mặt không có ai hầu hạ, chải đầu không có ai giúp đỡ. Y điên lên kiếm sợi dây buộc bừa tóc lại, thành cái đuôi ngựa phe phẩy sau lưng. Rất là có phong cách! “Không ai quan tâm mà, lão tử hôm nay cứ để như vậy, cho mất mặt cả ngày luôn!”

Toàn bộ công sức biên tập của đoạn văn này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free