Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 298:

Sở dĩ thế là vì có tân cô gia đến thăm. Hắn ta muốn hôm nay phải “xử đẹp” cái thằng nhóc họ Bùi kia. Mấy hôm trước có thư từ thông gia gửi đến, đích thân ngài ấy viết. Thông gia công giờ đã là Ích Châu Biệt Giá, chỉ hai năm từ chức Huyện lệnh Thượng huyện đã thăng vọt thành quan chức đứng thứ hai tại Ích Châu – một trong bốn thành lớn nhất thiên hạ. Quả thật, đư���ng công danh của ngài ấy thuận buồm xuôi gió vô cùng.

Làm quan lớn, dĩ nhiên phải lo liệu cho con cái. Ngài ấy có ba người con trai, trừ tiểu nhi tử năm nay mới tám tuổi chưa thể rời xa cha mẹ, hai người con còn lại đương nhiên phải có chỗ dựa để thăng tiến. Kẻ khác muốn vào Ngọc Sơn thư viện phải chen chúc, cạnh tranh đến sứt đầu mẻ trán, nhưng con trai ngài ấy muốn vào thì chỉ cần một câu nói. Thông gia công hết sức tự tin, không chỉ đưa hai con trai mình đến, mà còn tiện thể dẫn theo công tử nhà thứ sử, nói là muốn bái Vân Hầu làm môn hạ để được chỉ bảo.

Trong thư còn nhắc đến số kim ti nam mộc mà Vân gia đã mua. Thứ sử đại nhân không tiếc công sức giúp đỡ, giờ đây số gỗ ấy đang xuôi dòng thuận lợi, chắc hẳn không lâu nữa sẽ đến Trường An.

Vân Diệp mới viết thư hồi âm được một tháng, ấy vậy mà hôm qua đã nhận được tin báo từ quản gia phủ Bùi đi dò đường, nói rằng thiếu gia nhà họ hôm nay sẽ đến Ngọc Sơn. Xem ra, bên ấy chỉ đợi thư trả lời là lập tức lên đường, nếu không, tốc độ đâu thể nhanh đến vậy.

Muội phu tên Bùi Ngọc, tự Duyên Thọ, còn em trai hắn là Bùi Ưởng, tự Duyên Hỉ. Một người mười bảy, một người mười lăm tuổi, đều là những thiếu niên xuất thân từ gia đình học thức uyên thâm. Vân Diệp không ngại nhận thêm hai học sinh giỏi cho thư viện. Chỉ duy có công tử nhà thứ sử, Lệnh Hồ Đức Tháo, mới khiến Vân Diệp phải bận tâm. Hiện giờ, hễ thấy họ kép là y lại đau đầu, bởi những người mang họ kép mang lại cho y cảm giác phiền phức vô cùng, không ai là dễ dây vào. Từ Hoàng hậu cho đến ca ca của bà ta, chẳng ai là kẻ dễ chơi. Hễ cứ pha trộn huyết thống dân tộc là y như rằng xuất hiện yêu nghiệt, không đơn thuần như người Hồ, cũng chẳng dễ lừa như người Hán, ai nấy đều tinh quái như khỉ.

Ngồi trong đại sảnh uống trà, vị hầu gia đáng thương đến nỗi ngay cả bữa sáng cũng chẳng ai lo. Uống ba chén trà xong, càng uống càng thấy đói. Nãi nãi vào một lát, gọi một tiếng "cháu ngoan" rồi lại đi, đoán chừng bà cũng chẳng nhìn rõ mặt cháu mình, bằng không thì đã nổi giận vì mái tóc của Vân Diệp rồi.

Hết cách, đành phải tự mình kiếm cái gì đó lót dạ. Từ nhà bếp, y tìm được một miếng thịt chín lớn, vẫn còn bốc khói nghi ngút. Mở nắp xoong ra, miếng thịt được cắt thành từng tảng to như lòng bàn tay, dày bằng cả đốt ngón tay. Vốn định gắp một miếng, nhưng trong lòng bực tức, y liền gắp luôn hai miếng. Vừa ra ngoài thì phát hiện đầu bếp vừa rồi còn ở đây đã chẳng thấy đâu nữa, cơn giận càng bốc lên. Quay lại bếp, thêm một miếng nữa, lòng y mới thấy thoải mái hơn.

Đánh giá quá cao sức ăn của mình, Vân Diệp đã chén sạch một ấm trà nóng, ba miếng thịt to và nửa xửng bánh. Y ăn no đến muốn trào lên cổ họng, cứ ợ hơi mãi không dứt, đành phải đi lại để tiêu cơm. Sáng sớm mà cửa vẫn chưa mở, Vượng Tài đã mấy lần ghé vào khe cửa nhìn ra ngoài. Cả người bán rượu cũng sốt ruột không kém, thầm nghĩ: "Chuyện quái gì thế này, tân cô gia đến thì gia chủ bị vứt xó sao?"

Vừa mở cánh cửa nhỏ, Vân Diệp đã bị Vượng Tài ủi ngay ra ngoài. Ánh mặt trời bên ngoài thật thư thái, nhưng chiếu lên da thì nóng rát, mới đi hai bước y đã muốn uống n��ớc rồi. Vượng Tài cũng chẳng có hứng thú dạo phố. Hai "huynh đệ" cứ thế gục đầu lếch thếch bước đi. Đột nhiên, Vân Diệp nhìn thấy cửa hiệu của Đơn Ưng, lòng y chợt động, bèn đi thẳng ra hậu viện. Tay y quờ trên khung cửa một lượt, quả nhiên chìa khóa ở đó.

Mở cửa xong, y trước tiên múc cho Vượng Tài một thùng nước giếng mát, để nó uống cho thật đã khát. Còn y tự mình lấy khăn ướt đắp lên mặt, rồi nằm vắt vẻo trên xà nhà. Bóng mát thật là sướng.

Đêm qua lao động quá sức, giờ vừa đặt lưng xuống là y đã muốn ngủ ngay. Y dặn Vượng Tài rằng ngủ nửa canh giờ thì nhớ gọi mình dậy. Vượng Tài đứng bên cạnh, mắt lim dim, mũi khụt khịt, coi như đã đồng ý.

Cuối cùng y cũng có thể ngủ một giấc yên lành. Tiểu viện của Đơn Ưng thật tuyệt, không chỉ cách xa chốn ồn ào mà còn có một cây đại thụ tỏa bóng mát. Đúng là một nơi lý tưởng để ngủ.

Ngủ một giấc tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái hẳn. Nhưng mũi y lại ngửi thấy mùi tanh nồng. Phía sau đầu có tiếng động, y bò dậy xem thì thấy một con lợn đã cạo lông sạch sẽ đang treo lủng lẳng. Đơn Ưng đang mổ bụng moi gan, mà làm không hề có chút tiếng động nào. Chuyện này thật khó tin. Vân Diệp lấy làm lạ, dù y có ngủ say đến mấy cũng không thể không nghe thấy tiếng lợn kêu trước khi chết.

– Sao ngươi giết lợn mà không có động tĩnh gì vậy?

– Ngươi là khách, ngủ ở nhà ta say sưa đến vậy, ta không nỡ đánh thức ngươi. Thế nên trước khi giết, ta đã buộc mõm nó lại. Tuy làm thế thì máu không thoát được hết, nhưng cũng đành vậy.

Đơn Ưng chẳng buồn quay đầu lại, thuận miệng đáp:

– Giờ là canh mấy rồi, sao ngươi không đi học? Như vậy là không được. Kiến thức cơ sở của ngươi không vững, không theo kịp tiến độ, càng ngày càng tụt hậu, rồi ngươi sẽ mất đi hứng thú học tập, cuối cùng chẳng làm nên trò trống gì, thành kẻ ngu xuẩn.

Đơn Ưng đứng bật dậy, liếc Vân Diệp một cái rồi lại ngồi xuống, tiếp tục moi lòng lợn. Hắn không định để ý đến y nữa, bởi lẽ, là tiên sinh mà bỏ mặc học sinh, bản thân lại trốn đi ngủ, lười đến mức khiến người ta phải khiếp sợ, còn có mặt mũi chất vấn mình ư? Hắn thấy Vân Diệp hợp làm cường đạo hơn cả hắn.

– Hiện giờ đã quá giờ ngọ, là giờ nghỉ ngơi của ta. Trước đó ta đã nhận lời Lưu thúc ở cuối phố giúp ông ấy giết một con lợn để dùng khi con trai ông ấy thành thân. Người không giữ chữ tín thì không thể đứng vững, đã nhận lời là phải làm.

Nghe nhắc đến chuyện thành thân, Vân Diệp mới sực nhớ ra:

– Bỏ mẹ! Đã quá trưa rồi sao, thằng nhóc? Sao ngươi không đánh thức ta? Hôm nay trong nhà có khách, hỏng hết việc rồi!

– Ta đã hỏi Vượng Tài, nó lắc đầu không cho ta đánh thức ngươi. Vả lại, đoán chừng ngươi cũng không muốn người khác phá hỏng giấc mộng đẹp, nên ta cứ mặc kệ.

Đơn Ưng làm mặt rất vô tội, đương nhiên không nói với Vân Diệp rằng người nhà họ Vân đang tìm y, có lẽ đã tìm đến phát sốt lên rồi.

Vân Diệp cười khổ, vỗ lưng Vượng Tài một cái, thầm nghĩ muốn nó hiểu được tiếng người thì chắc phải đợi mấy trăm năm nữa. Y xoa mặt, nhảy từ trên xà xuống, vừa mở cửa định ra ngoài thì nghe Đơn Ưng hỏi:

– Ngươi buộc tóc kiểu này trông hay lắm. Mai ta cũng làm thế ở thư viện được không?

– Không được. Thư viện có quy củ của thư viện, ngươi phải tuân thủ. Còn ta là tiên sinh nên là ngoại lệ.

– Ngươi không sợ làm hư học trò sao?

– Bình thường ta không làm vậy. Hôm nay không ai hầu hạ, ta cố ý làm thế ra đường để mất mặt, để làng xóm biết hầu gia bị ngược đãi đấy.

Nói xong, y nghênh ngang bỏ đi, cứ như thể chuyện mình làm hay ho lắm vậy.

Đơn Ưng đóng cửa lại, tiếp tục mổ lợn. Động tác của hắn đột nhiên chậm lại, rồi lẩm bẩm:

– Biết rõ ta là sát thủ, cường đạo mà còn dám ngủ ở nhà ta say sưa đến thế này. Vân Diệp à, vì cái lòng dạ này của ngươi, ta làm muội phu ngươi là cái chắc rồi.

Còn chưa về đến nhà, trên đường đã có mấy tên gia đinh chạy tới, vừa chạy vừa kêu khóc nói cuối cùng đã tìm được hầu gia. Nếu còn không tìm thấy, lão nãi nãi đã dọa đốt nhà mất thôi, còn thiếu phu nhân thì sốt ruột đến phát điên rồi, bỏ cả khách khứa đó không tiếp nữa.

Vân Diệp vừa bước qua cửa, sự hỗn loạn trong Vân gia lập tức trở lại yên tĩnh. Tên phó dịch đang tìm dưới giếng vội vã vờ như đang lấy nước. Cô nha hoàn cúi đầu nhìn chum hoa sen cũng làm ra vẻ tự nhiên đang cho cá ăn. Các cô cô, thẩm thẩm mở cửa sổ ra nhìn thấy Vân Diệp, lau nước mắt xong, chưa đầy một phút sau tiếng mạt chược trong phòng đã lại truyền ra.

Tân Nguyệt vừa thấy Vân Diệp, nghiến răng nhéo mạnh vào phần thịt mềm dưới sườn chàng, suýt xoắn thành hai vòng.

– Buông tay ra! Còn nhéo nữa thì đêm nay ta không về đâu đấy!

– Tân cô gia đã đến hơn một canh giờ rồi, mà gia chủ thì chẳng thấy đâu. Tìm mãi không thấy chàng, trong nhà náo loạn cả lên. Nãi nãi nói chuyện với tân cô gia mà mặt không nở nổi một nụ cười. Nhất Nương thì trốn trong phòng khóc. Các cô cô, thẩm thẩm cũng chẳng đánh mạt chược nổi nữa. Lục tung cả phủ không thấy bóng dáng chàng đâu. Đầu bếp nói chàng ăn hết cả xửng bánh rồi biến mất, Vượng Tài cũng không thấy tăm hơi. Mới hay chàng ra ngoài, rốt cuộc là làm việc gì thế hả?

Tân Nguyệt lẩm bẩm một tràng dài, Vân Diệp nghe mà bực mình. Y kéo nàng vào trong, vừa đi vừa nói:

– Muốn nghe lời dối trá thì lát nữa vào phòng khách mà nghe, khỏi phải nói lại lần nữa. Lần sau mà còn dám ngó lơ ta, ta sẽ chạy vào núi làm dã nhân đấy!

Tân Nguyệt bấy giờ mới phát hiện kiểu tóc mới của Vân Diệp, vội kéo ngang y vào phòng. Thoáng chốc nàng đã vấn tóc xong xuôi cho chàng, đội tử kim quan lên, lúc này mới chịu cho chàng đi gặp khách.

Truyen.free bảo lưu bản quyền đối với bản chuyển ngữ này, mong độc giả tận hưởng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free