Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 299:

Lão nãi nãi rõ ràng đã khôi phục bình thường, bắt đầu cười nói vui vẻ với Bùi Ngọc, hỏi han đủ điều.

– Thất lễ quá, Duyên Thọ. Sáng sớm vi huynh đi thả ngựa, ai ngờ thấy một con bướm đang thoát kén. Tò mò muốn xem sâu hóa bướm ra sao, thế là cứ thế mà ngắm, không ngờ mấy canh giờ đã trôi qua. Mong hiền đệ đừng để bụng nhé.

Vân Diệp cười ha hả bước qua cửa, trước tiên hành lễ với lão nãi nãi, sau đó mới quay sang nói với Bùi Ngọc – người đã ngồi đợi đến sốt ruột.

Không đợi Bùi Ngọc lên tiếng, nãi nãi đã nói:

– Được rồi, mấy đứa hậu sinh trẻ đã tiếp chuyện bà già này cả buổi sáng, thế là làm khó tụi con lắm rồi. Hai lang cữu cứ tự nhiên mà trò chuyện, ta mệt rồi, phải đi nghỉ một lát. Tuổi cao chẳng làm được việc gì nữa.

Lão nãi nãi nói luyên thuyên một hồi, rồi được nha hoàn dìu về hậu viện nghỉ ngơi.

– Vị công tử đây hẳn là Lệnh Hồ công tử? Quả nhiên tuấn tú. Lệnh tôn làm việc ở địa phương, lần trước tiến kinh, ta có duyên gặp mặt một lần, không biết hiện giờ người vẫn an khang chứ?

Nghe Vân Diệp hỏi han về phụ thân mình, Lệnh Hồ Đức Tháo vội đứng dậy, tạ ơn xong mới đáp:

– Gia phụ vẫn luôn tự nhận mình khỏe như trâu, thường nói làm quan vì dân cần có sức khỏe tốt, nên hiện giờ vẫn ăn ngon, ngủ tốt, không bệnh không tật. Người vẫn hay nhắc đến Vân hầu, lần nào cũng khen không ngớt, nói Vân hầu là bậc tuấn ngạn hàng đầu trong giới thiếu niên Đại Đường, và lệnh Đức Tháo nhất định phải sớm thỉnh giáo Vân hầu.

– Thỉnh giáo gì chứ, đừng nói thế. Có điều các công tử đã vào thư viện thì phải chuẩn bị tinh thần chịu khổ. Quy củ của thư viện thì các ngươi đã rõ, mọi việc đều phải tự mình làm, tuyệt đối không được mượn sức bên ngoài, nếu không sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Các ngươi hiểu chưa?

Biết rõ điều họ muốn nghe nhất, Vân Diệp nói thẳng luôn: vào thư viện thì được, nhưng đừng hòng có bất kỳ đặc quyền nào từ y. Ngày thường hoặc kỳ nghỉ, họ có thể đến Vân gia ở, nhưng một khi đã vào thư viện, tuyệt đối không được làm trái bất kỳ quy tắc nào. Nếu vi phạm, không những không được xử phạt nhẹ hơn, mà thậm chí còn phải chịu hình phạt nghiêm khắc hơn.

Nhất Nương là một cô nương ngoan hiền, lại rất thông minh, biết uy quyền của ca ca không thể xúc phạm. Nàng không dám quang minh chính đại ra mặt tiếp khách, chỉ hé lộ nửa chiếc tú hoa hài ở cửa, không ngừng lay động quả cầu bông bên trên. Qua hành động đó, nàng thể hiện sự bất mãn của mình: khách đã ngồi trong đại sảnh quá lâu, mau kết thúc cuộc trò chuyện đi thôi.

– Được rồi, ta chỉ căn dặn thế thôi. Duyên Thọ, Duyên Hi, Lệnh Hồ, các ngươi vừa tới, còn chưa du ngoạn Ngọc Sơn, cho các ngươi ba ngày nghỉ. Ba ngày sau theo ta lên thư viện, trong thời gian đó không được về nhà.

Ba người thi lễ tiễn chân. Vân Diệp chắp tay rời khỏi đại sảnh, chẳng cần quay đầu lại vẫn nói vọng ra: "Mấy ngày tới không phải học lễ nghi gì hết, cứ chơi thoải mái ba ngày đi."

Thế nhưng nghe thấy tiếng cười khúc khích, nhìn lại té ra là Nhuận Nương. Đã bảo mà, Nhất Nương đâu có lá gan lớn đến thế. Y liền đi tới xách tai Nhuận Nương kéo về hậu viện.

Khách đã có cô cô tiếp chuyện, thân phận họ cũng chưa đến mức cần Vân Diệp phải đích thân tiếp đãi. Nếu cứ ngồi đó, e rằng sẽ khiến họ càng thêm thiếu tự nhiên.

Mấy ngày qua Tiền quản gia không ở trong phủ. Lần trước, nghe Đơn Ưng nói chuyện tác phường của Vân gia hiện đang bóc lột mồ hôi xương máu, Vân Diệp không tài nào chấp nhận được. Thế là Tiền quản gia bị khấu trừ ba tháng tiền lương, đùng đùng nổi giận dẫn theo hộ viện Vân gia đi kiểm tra kỹ lưỡng toàn bộ sản nghiệp. Vân Diệp muốn xem rốt cuộc chuyện nghiêm trọng đến mức nào.

Chiều hôm đó, Tiền quản gia trở về. Đứng trước mặt Vân Diệp báo cáo tình hình năm ngày điều tra, chỉ nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của ông, Vân Diệp đã biết ngay là có chuyện chẳng lành.

– Hầu gia, lão nô đã dùng năm ngày để xem xét lại toàn bộ sản nghiệp của nhà ta. Vấn đề rất nhiều, có những nơi lão nô không tài nào chấp nhận được, nhưng nói ra cũng chẳng ai nghe. Nhà ta không có mấy cổ phần trong đó, còn quản sự thì toàn là người từ trong cung ra, ngang ngược vô cùng, bộ dạng chẳng khác nào hung thần. Lão nô vừa đến là họ kéo đi Trường An uống rượu, không đi không được. Vì vậy, lão nô cẩn thận dặn dò hộ vệ ở lại, còn bản thân thì đi theo bọn chúng, một phần cũng là để kéo chân họ đi, tạo điều kiện cho hộ vệ thăm dò.

Hộ vệ nhà ta đều là người trong trang, hoàn toàn có thể tin tưởng. Bọn họ tự bỏ tiền mua rượu mời các tiểu đầu mục của tác phư��ng. Theo thông lệ của quan trường, bọn họ chỉ lừa cấp trên chứ không lừa cấp dưới. Nghe họ nói, mỏ than tháng nào cũng có người chết, nhiều nhất là vụ sập hầm khiến mười mấy người thiệt mạng. Trước kia, người làm trong tác phường là trang hộ, nay đã thay hết bằng tù phạm, và những người không biết từ đâu ra. Những người này không biết gì cả, chỉ biết ra sức đào than. Trước đây, nhà ta dùng gỗ lớn để chống hầm cho chắc chắn trước khi đào than, dù thế vẫn theo lời dặn của hầu gia là không được đào sâu quá mười trượng. Giờ thì bọn chúng không những không chống gỗ mà còn bắt đào tới ba mươi trượng.

Hầu gia nói đào sâu hơn mười trượng sẽ có khí độc. Vậy mà đám khốn kiếp đó dám đào tới bốn, năm chục trượng. Than ở thành Trường An không lo không bán được, nên chúng cứ thế đẩy người ta vào chỗ chết.

Cả lò xi măng nữa. Lò nhà ta thì không có vấn đề, dù trời nóng đến mấy cũng không ai dám bỏ khẩu trang. Trang hộ cũng đã quen rồi, dù khó coi thì khó coi, nhưng ai cũng biết hầu gia muốn tốt cho mình. Bởi vậy, quản s�� nhà ta rất chú trọng, theo dõi sát sao.

Hầu gia, lò của quan gia thì không tài nào chấp nhận nổi! Xi măng đầy đất, gió thổi qua là mù mịt chỉ thấy bóng người. Công tượng trên lò thì trong mũi trong miệng toàn là xi măng. Lần trước lão nô nói với quản sự của quan gia, còn bị họ cười nhạo. Họ nói: "Trang hộ ai mà chẳng ăn mấy c��n đất, da dày lắm. Lại còn nói Vân gia lắm tiền đốt đêm, cho công tượng đeo cái thứ chẳng thở nổi, làm chẳng nên việc gì."

– Khốn kiếp!

Vân Diệp không nghe nổi nữa. Bệnh bụi phổi đáng sợ không kém gì lao phổi. Một hán tử trông cường tráng sau khi bị bụi phổi, ngay cả đi đường cũng khó khăn, coi như bị phế rồi.

– Lò than, tiệm sắt ở phường Chiêu Quốc thì sao? Bọn họ có làm theo lời dặn của ta không?

Vân Diệp hiện tại phải quản chặt nhà mình trước đã. Y đã thả con quái thú công nghiệp ra thì phải khống chế nó thật tốt, nếu không khống chế được, chi bằng đừng có thứ này ngay từ đầu.

Y hơi hối hận. Tri thức của bách tính không theo kịp, pháp luật lại không có quy định, quan gia thì quen bóc lột... Liệu công nghiệp hóa sớm có lẽ chỉ gây hại chăng?

– Sao không nói nữa? Ta hỏi phường Chiêu Quốc sao rồi?

– Bẩm Hầu gia, tình hình không mấy tốt. Thiết tượng vẫn như cũ, đồ phòng hộ phát ra thì không mặc, đều để ở nhà dùng như y phục mới. Có người còn cắt y phục làm việc ra cho trẻ con mặc, còn nói loại vải này chắc chắn, bền đẹp. Các tác phường nhỏ cũng vậy.

Vân Diệp tay chống trán, không nói nổi một lời. Y cuối cùng đã hiểu vì sao trang phục công tác đời sau lại xấu xí đến vậy, dù không xấu cũng bị bôi vẽ đủ thứ hình thù khó coi. Hóa ra, gốc rễ là ở đây.

– Ngày mốt, gọi tất cả các quản sự ở tác phường, lò mỏ, công trường về nhà! Ta muốn mở cuộc họp. Nếu cứ tiếp tục làm như thế này thì Vân gia coi như xong rồi. Lấy khế ước mấy cái lò, mỏ với triều đình ra đây. Vân gia không cần nữa. Nhà ta là nhà thanh bạch, không phải là dã thú ăn thịt uống máu. Dù kiếm nhiều tiền đến đâu cũng không cần!

– Diệp Nhi, việc nhà ta không cần thứ bạc mồ hôi nước mắt ấy là chuyện nhỏ, nhưng làm vậy liệu có làm mất mặt Hoàng hậu nương nương không?

Không biết lão nãi nãi ở ngoài nghe bao lâu rồi, thấy Vân Diệp ra quyết định, liền lên tiếng hỏi làm thế có thỏa đáng không:

– Nãi nãi, không thể để ý nhiều như thế nữa. Bạc của nhà ta đều là bạc sạch sẽ, không dính chút máu nào. Nếu chuyện bạc mồ hôi nước mắt này truyền ra, thanh danh Vân gia ta tích lũy mấy năm qua sẽ đổ sông đổ bể hết. Mai tôn nhi sẽ vào cung, cùng Hoàng hậu nương nương nói chuyện này cho kỹ càng. Nếu không sửa được, tôn nhi lập tức đem toàn bộ cổ phần tặng cho Hoàng hậu nương nương, nhà ta không dính dáng vào nữa.

Ngày mốt cháu sẽ triệu tập toàn bộ quản sự, đặt ra quy định vĩnh viễn, không ai được làm trái. Nếu không, nhẹ thì đuổi khỏi gia môn, nặng hơn sẽ dùng đến gia pháp. Các muội muội ngày mai cũng phải tham gia. Bạc mồ hôi nước mắt, Vân gia sẽ không đụng vào, dù sau này các con gả đi cũng không được đụng vào. Đứa nào đụng vào, cháu sẽ lập tức cắt đứt quan hệ, không dung tình!

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free