Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 300:

Nãi nãi biết Vân Diệp đang giận, nhưng không ngờ y lại giận đến mức ấy. Y thương yêu mấy muội muội đến tận xương tủy rồi, nay nói ra những lời như vậy, có thể thấy y căm hận việc làm của quan gia đến nhường nào.

Gia chủ đã ra quyết định, lão nãi nãi không thể phản đối. Dù là sai, lão nãi nãi cũng sẽ kiên định đứng về phía Vân Diệp. Tối nay, bà phải gọi tất cả nữ nhân trong nhà đến cảnh cáo, rằng đó là giới hạn của tôn tử, tuyệt đối không được vượt qua.

Trước kia, Vân Diệp từng đến những nhà xưởng bóc lột. Y trơ mắt nhìn công nhân bị máy nghiền nát tay nhưng không thể cứu vãn. Biện pháp an toàn gần như không có, vậy mà mỗi ngày họ phải làm việc hơn mười tiếng. Xảy ra chuyện, ông chủ chỉ cần nói một câu "làm trái quy định" là phủi sạch hoàn toàn trách nhiệm. Nhìn người bị thương được khiêng đi, tiếng kêu xé tim gan thấu trời mà chẳng ai bận tâm. Vân Diệp liền nộp đơn xin thôi việc, lần đó hơn bốn trăm công nhân bỏ việc quá nửa.

Núi xa như lông mày, trắng sáng như móc câu, chuyện cũ đã trôi qua lại hiện về sống động trước mắt. Ta chỉ là cây cỏ, trước giờ vẫn thế. Trước bị người ta chà đạp, giờ há chẳng phải vẫn vậy sao? Trước đây chỉ là đau đớn thể xác, giờ đây thống khổ đâu chỉ dừng lại ở thể xác. Con người cần có chút tinh thần tự ngược, chỉ có tự ngược mới có thể khiến mình sinh ra sức mạnh lớn hơn.

Giữ vững bổn phận làm người là điều luật Vân Diệp tự đặt ra cho mình ở Đại Đường. Sự hèn nhát, vô dụng ở kiếp trước không được phép lây lan sang cả kiếp này, giống như ném cá mắc cạn trở lại biển, ném được con nào là tốt con đó.

Vân Diệp đi lại rất lâu trong hậu hoa viên, không phải y không muốn ngủ, mà là ban ngày đã ngủ quá nhiều rồi, giờ không sao ngủ nổi.

Tân Nguyệt dẫn hai nha hoàn tới, một trong số đó bưng một chiếc khay gỗ trên tay. Trên khay có mấy món ăn vặt và một bầu rượu. Vẫn là nàng thương mình. Vừa rồi mình mới gãi miệng mấy cái, thức ăn đã được mang tới rồi.

Một đĩa đậu hũ, một đĩa rau trộn, mấy con cá nhỏ rán giòn, lại còn có thêm thịt bò không biết kiếm đâu ra. Vân Diệp rất hài lòng, xoa tay ngồi xuống bàn đá. Tân Nguyệt vội vã đỡ y đứng dậy, trải một tấm đệm lên tảng đá rồi mới để y ngồi. Đèn lồng được treo trong đình, nàng cho các nha hoàn lui hết, tiểu đình nhỏ bé bỗng trở thành thế giới riêng của hai người.

- Phu quân đừng giận. Trên triều đường vốn chẳng có chuyện gì sạch sẽ cả. Nhà chúng ta cứ sống cuộc sống của nhà mình, đừng bận tâm những chuyện không thanh tịnh ấy. Chàng đừng hi vọng những kẻ ngu xuẩn kia có th�� làm được việc vừa ý mình. Nhà chúng ta đâu phải hộ nhỏ mà tiền gì cũng có thể nhận. Tối nay nãi nãi đã kể cho bọn thiếp rõ ngọn nguồn, mấy đứa muội muội đều sợ hãi, thề không bao giờ làm chuyện thất đức. Chàng chỉ cần lo tốt chuyện nhà ta là được, chuyện bên ngoài chàng quản ít thôi.

Vừa nói vừa rót rượu cho Vân Diệp, thấy y uống hết, lại rót một chén nữa:

- Phu quân cứ ăn uống, nghe thiếp thân nói chuyện phiếm cho thư thái. Suốt ngày vất vả vì chính sự, chẳng để ý được tới chuyện nhà nữa. Phu quân của thiếp vì lẽ gì mà cứ bị những chuyện đáng hận làm phiền lòng mãi thế?

- Chàng là người phú quý, trời sinh có mệnh thiếu gia. Thiếp nghe thẩm thẩm kể, khi nhà ta gặp họa lớn nhất thì chàng được sinh ra. A nương vì cứu mạng chàng, vừa sinh xong đã bế chàng chạy ra khỏi nhà. A nương qua đời rồi, nhưng chàng lại được lão thần tiên đưa đi, sống còn hơn cả thiếu gia hào môn, chưa bao giờ nếm chút khổ cực nào.

- Nói cách khác, ông trời không muốn chàng chịu khổ. Nghĩ mà xem, a nương, rồi mọi người như công công, a da đều vì chàng được sống tốt nên mới liều mạng. Cho nên chàng cứ thoải mái ở nhà, đừng nghĩ những chuyện xấu nữa, cứ để thiếp hầu hạ chàng hưởng phúc là được.

Nghe những lời an ủi của Tân Nguyệt, Vân Diệp không biết phải đối diện ra sao, đúng là dở khóc dở cười. Y đành kéo Tân Nguyệt vào lòng. Nàng hoảng hồn chưa kịp phản ứng thì Vân Diệp đã đặt lên môi nàng một nụ hôn dài nóng bỏng. Nàng đấm lên vai Vân Diệp mấy cái tượng trưng, rồi môi lưỡi cũng hưởng ứng nồng nhiệt. Hai tay Vân Diệp tìm lên đồi ngực mềm mại, lưỡi cũng từ từ lướt qua chiếc cổ thanh mảnh, trêu chọc nụ hoa dưới lớp áo mỏng…

Thiếu nam thiếu nữ đều có thân nhiệt rất cao, mùa hè lại nóng bức. Hai người dính vào nhau chẳng mấy chốc đã toát mồ hôi. Yếm ngực của Tân Nguyệt bị kéo lệch, để lộ ra nửa bầu vú tròn trịa. Tóc tai xõa xượi, đôi mắt long lanh nước, chiếc mũi nhỏ thở ra luồng hơi nóng hổi, gấp gáp.

Hai người vừa rồi đã uống hết bầu rượu. Tửu lượng của Tân Nguyệt không tốt chút nào, nàng đã ngà ngà say. Hơi nóng ngày càng dâng cao, hai gò má nàng đỏ lựng đáng yêu vô ngần. Bỏ hết sự dè dặt, nàng đứng dậy cởi áo. Chiếc váy xanh nhẹ tựa bông rơi xuống, rồi tới chiếc yếm hồng đào, tới khi không còn mảnh vải nào che thân. Làn da láng mịn như gốm sứ, bờ vai thanh mảnh, bầu ngực đầy đặn, vòng eo vừa vòng ôm, cặp đùi trắng nõn nà.

Vân Diệp cảm thấy nhiệt độ như tăng lên vài độ nữa rồi. Y nuốt ực nuốt bọt, ngồi ngây ra như thằng ngốc. Tân Nguyệt ngồi vào lòng Vân Diệp, tay phải ôm lấy cổ y. Bờ môi tươi tắn động lòng người ghé sát vào tai y nói:

- Phu quân ngửi xem nước hoa mới của thiếp có thơm không?

Trên con đường đi vào điện Cam Lộ, ba người lề mề tiến về phía trước. Thái tử Lý Thừa Càn mang theo một chiếc gông tinh xảo đi trước dẫn đường, tựa hồ có chút hưng phấn. Vân Diệp mang theo một chiếc gông đi ở giữa, tay còn cầm một cuộn văn thư. Hà béo mang một chiếc gông thật sự, mặt ủ dột đi cuối cùng.

Đây là sáng sớm, tảo triều vừa mới xong, cũng là quãng thời gian bận rộn nhất trong cung. Trên đường, hoạn quan và cung nữ qua lại rất đông. Thấy ba người họ, tất cả đều khom người thi lễ, vẻ kinh ngạc trong mắt không sao che giấu được.

Trong ba người, thái tử là người thản nhiên nhất, vẫn cứ đi lại như bình thường. Thấy sắp tới điện Cam Lộ, Hà Thiệu không dám tiến thêm một bước nào nữa, giọng như khóc lóc van nài:

- Hai vị gia gia muốn lấy cái mạng của tiểu nhân sao? Các vị một là Thái tử, một là Hầu gia, tiểu nhân chỉ là một tên Tử tước nhỏ xíu, lại còn là thương cổ. Chẳng may bệ hạ nổi giận, chém đầu tiểu nhân chẳng cần qua tam nghị. Hai vị đại nhân đại lượng, xin hãy tha cho tiểu nhân một lần được không?

Thái tử dừng chân hỏi Vân Diệp:

- Ngươi thấy cách này ổn chứ? Ba chúng ta liệu có bị phụ hoàng xử phạt không? Cho dù phụ hoàng ta không để ý, tính khí mẫu hậu ta ngươi chẳng lạ gì. Dù kết quả ra sao, một trận đòn là chắc rồi. Nghĩ cho kỹ.

Vân Diệp chưa kịp nói thì lời của Thái tử đã tiếp thêm dũng khí lớn cho lão Hà:

- Điện hạ nói ba chúng ta tối đa chỉ bị đánh đòn? Không bị chặt đầu?

- Chặt đầu cái rắm, chuyện này phải xử lý nhanh, nếu không sẽ phát triển tới mức không thể thu thập. Đám chó má đó đã nếm được mật ngọt, phải nhân lúc chúng mới manh nha mà dùng biện pháp mạnh bóp chết. Giờ mới là giai đoạn liếm máu, nếu tới lúc uống máu rồi thì Bệ hạ chặt bao nhiêu cái đầu cũng không lật ngược lại được. Đó là quán tính của tư bản, nó sẽ ăn thịt người.

Vân Diệp bực mình nói với cả hai. Khi tới, Lý Thừa Càn đã nói mấy lần rằng chỉ có mấy cái lò xi măng với xưởng nhỏ thôi mà, hắn đi một chuyến là đủ khiến đám xiểm nịnh kia tan biến, không cần nghiêm trọng tới mức phải cáo trạng lên hoàng đế.

Kết quả bị Vân Diệp nhạo báng một trận. Đám người đó đều là nô tài trong cung, vì lợi ích của gia chủ nên mới làm thế, vì giảm bớt chi phí cho gia chủ, đem lại lợi nhuận to lớn hơn. Đứng trên lập trường nhà tư bản thì phải thưởng lớn, chứ không phải là trừng phạt. Ngươi là nhi tử của nhà tư bản, lấy cớ gì mà trừng phạt bọn chúng? Không sợ mất lòng người sao?

- Nếu như kẻ bị bóc lột là tù binh ngoại tộc thì chuyện này ta chỉ thưởng đám quản sự kia, chẳng cần hỏi tới làm gì. Nhưng bọn chúng lại ngược đãi con dân chính nhà mình thì không được. Con dân là gốc rễ. Chúng ta muốn hưởng vinh hoa phú quý yên lành thì phải đối xử tốt với họ, cho họ thịt để ăn, áo để mặc, có như thế họ mới ủng hộ tài phú vô sỉ của chúng ta. Cho dù ngươi có cưới tám trăm vợ bé thì cùng lắm họ cũng chỉ chửi ngươi là đồ dâm dục, chứ không cầm đao hận không thể xẻo thịt ngươi. Khi ngươi chuẩn bị bắt nạt ngoại tộc khác, họ còn liều mạng giúp ngươi. Không đối xử tốt với bách tính là đầu bị lừa đá rồi.

- Lời này nói đúng. Thời gian trước, phụ hoàng từng nói bách tính là nước, hoàng gia là thuyền, nước có thể chở thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền. Người muốn ta không được xem nhẹ nỗi khổ của bách tính, phải đặt lợi ích của họ lên hàng đầu, có như thế giang sơn Lý gia mới mãi mãi bền vững. Diệp Tử, trận đòn này ta chịu cùng hai ngươi.

Giờ đây, trình độ nói chuyện của Lý Thừa Càn lại nâng cao lên rồi. Hơi một chút là trích kinh dẫn điển, còn lấy lời cha hắn ra, làm rất thuần thục. Văn võ toàn triều đều khen Thái tử anh minh, đã có phong phạm của trữ quân một nước, đều do Bệ hạ biết dạy bảo.

Trong mắt Vân Diệp, đó toàn là những lời rắm thối rỗng tuếch, không có lấy chút nội dung thực chất nào. Nhưng trong mắt các thần tử, đó là người kế thừa hoàng đế tốt nhất. Những năm qua, Thái tử một chút dấu hiệu không tốt cũng không có, đối xử chân thành, dũng cảm với kẻ địch, làm việc quả quyết, khoan dung với thần tử, đúng là phiên bản của Bệ hạ, không phải thứ giả lương thiện như Tùy Dương Đế có thể sánh bằng.

- Ngươi toàn nói những lời dễ nghe. Ngươi cho rằng chuyện này không liên quan tới ngươi sao? Hoàng hậu mới sinh xong, cho ngươi thêm một muội tử, ngươi chưa được thấy, chỉ nghe nói là vô cùng đáng yêu, chỉ điều là sức khỏe quá kém. Đợi thêm vài tuổi nữa, ta sẽ đem công chúa tới thư viện, mời Tôn đạo trưởng điều dưỡng thân thể từ nhỏ, như thế công chúa nhất định sẽ lớn lên khỏe mạnh.

- Bệ hạ đặt tên cho công chúa là Hủy Tự (tê giác cái), không phải là muốn công chúa trưởng thành tráng kiện sao? Không khí trong hoàng cung không tốt, muốn tráng kiện phải tới thư viện. Nương nương lo cho tiểu công chúa, không có thời gian quản việc nhỏ, ngươi là nhi tử không làm thay thì ai sẽ làm?

- Diệp Tử đừng nói nữa, toàn nói những lời không nên nói. Ngươi dám nói nhưng ta không dám nghe. Chỉ cần không bị chém đầu, ăn trận đòn là chuyện nhỏ, ca ca chịu cùng ngươi.

Hà Thiệu cuối cùng đã hiểu ra rằng Vân Diệp không định đưa chuyện này ra triều đường, mà lén lút đi tìm Hoàng đế để yêu sách. Nghĩ tới thủ phạm chính là Hoàng đế, tòng phạm là Hoàng hậu, Thái tử cũng là tòng phạm, còn mình là tên tòng phạm xếp hạng chót, hắn bỗng thấy bản thân trở nên cao lớn lạ thường. Được phạm pháp cùng Hoàng đế, mộ tổ chắc là bốc khói đen kịt rồi.

Trong điện Cam Lộ, Lý Nhị đang húp cháo hạt sen mà Tôn Tư Mạc kê. Ông ta chưa bao giờ bỏ bữa, tựa hồ hiệu quả lắm. Bệnh đau đầu đã lâu lắm rồi không tái phát, cái bụng phệ cũng nhỏ đi một vòng, làm ông ta rất vui vẻ. Nghe nội thị bẩm báo có Thái tử, Lam Điền Hầu và Chính Huyện Tử tới yết kiến, Lý Nhị vẫn húp cháo, chỉ nâng tay lên bảo cho họ vào. Vân Diệp hiện không có chuyện gì thì đánh chết cũng không vào hoàng cung, giờ lại tự chui đầu vào miệng hổ là cớ gì? Ông ta không nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của nội thị.

Trang phục của ba người rốt cuộc khiến Lý Nhị thất kinh. Từ lúc vào, cả ba quỳ xuống đất không đứng dậy, bộ dạng thỉnh tội rõ ràng. Thái tử, Vân Diệp còn đỡ, Hà Thiệu thì mặt dán xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy, đúng dáng vẻ tiêu chuẩn của kẻ làm việc trái lương tâm.

- Ba người các ngươi làm chuyện xấu gì mà tự mang gông xiềng? Nói ra đi, trẫm sẽ giao hữu ty thẩm tra.

- Hài nhi thân là trữ quân, thấy chuyện ác mà không báo, là chưa tròn chức phận, xin Phụ hoàng giáng tội.

Lý Nhị hiểu rất rõ nhất cử nhất động của Lý Thừa Càn. Thời gian qua, y càng thêm cần mẫn, chuyện chẩn tai làm đúng quy củ, không nghe nói có chút sai sót nào. Thấy chuyện ác mà không báo, hừ, nhất định là tên gian thương béo kia làm. Vân Diệp chưa tới mức phạm sai lầm đó. Thái tử nể mặt Vân Diệp không ra tay, Vân Diệp lại làm ngược với đời, tự mình vạch trần sự việc, mong được xá miễn. Nhất định là thế rồi. Chỉ là tiểu tử à, trẫm đang buồn vì không nắm được đuôi cáo của ngươi, nay ngươi tự nạp mạng, trẫm x��� lý một lượt, lấy lại công bằng cho nữ nhi của trẫm.

Nghĩ tới đó, Lý Nhị sướng tới mức cười lộ cả răng ra ngoài. Ông ta không tin Vân Diệp phạm phải sai lầm mang tính nguyên tắc. Cùng lắm là phạm vào tội sơ suất, hiện giờ tự thỉnh tội, nhất định là đã xử lý xong rồi. Tên tiểu tử này xưa nay xử lý hậu quả rất tốt. Có điều, cứ đánh trước rồi tính sau.

Nghĩ tới đó, Lý Nhị khoan khoái ra lệnh:

- Người đâu, đem Vân Diệp và Hà Thiệu ra đánh ba mươi trượng, Thái tử về cung hối lỗi, cấm túc ba ngày.

Thái tử trố mắt, Vân Diệp cũng trố mắt, còn Hà Thiệu thì choáng váng. Hoàng đế không hỏi rõ trắng đen đã ra tay đánh luôn, có thể thấy dục vọng đánh người của Hoàng đế mạnh mẽ cỡ nào.

- Bệ hạ trách phạt thì tất nhiên vi thần phải chịu, nhưng ba người thần chỉ là tòng phạm, thủ phạm chính vẫn tiêu dao ngoài vòng pháp luật. Có phải là bỏ lớn tìm nhỏ không ạ?

- Còn có thủ phạm chính ư? Mau nói ra, trẫm sẽ xử lý hết, để ngươi ăn đòn tâm phục khẩu phục.

Vân Diệp trình văn thư lên, nội thị nhận lấy trải ra trước mặt Lý Nhị. Chỉ xem qua tiêu đề là ông ta đã ngẩn cả người, lòng mơ hồ có cảm giác chẳng lành. Xem tiếp nội dung, làm rõ từng chuyện một, bất giác ông ta cũng đau đầu.

Ở sau màn, Trường Tôn thị chắc là vừa mới cho Tiểu Hủy Tử bú xong. Nghe nội thị bẩm báo xong, thấy có chuyện náo nhiệt để xem rồi, liền bế nữ nhi tới tiền sảnh. Thấy ba người quỳ trên mặt đất, còn Lý Nhị thì mày nhíu chặt không nói không rằng, nàng liền hỏi:

- Bệ hạ cớ gì mà mặt ủ mày chau thế? Ba bọn chúng phạm chuyện lớn cỡ nào mà khiến Bệ hạ phải phiền não đến vậy chứ? Trách phạt một hồi là xong, cần gì phải tổn hao tinh thần.

Tâm tư bà ta và Lý Nhị giống nhau, đều không cho rằng có chuyện gì lớn xảy ra.

- Hoàng hậu, nàng tới đúng lúc lắm. Quỳ trên mặt đất là ba tên tòng phạm, còn có hai phạm nhân nữa trẫm chưa bắt được. Trẫm đang vì chuyện này mà phiền não đây.

Trường Tôn thị nghe thấy liên quan tới triều chính thì không nói gì nữa, chuẩn bị lui ra sau màn, vì bà ta chưa bao giờ phát ngôn ở đại sự triều chính.

- Hoàng hậu chậm đã! Nàng không muốn nghe xem kẻ cùng phạm tội với ba tên khốn này là ai ư?

- Thiếp thân là chủ hậu cung, chuyện triều đường không nên hỏi tới, càng không nên lắm lời.

Nói thì hay lắm, nhưng chân nàng lại dừng lại, lỗ tai dựng lên, chuẩn bị nghe xem ai có bản lĩnh để Thái tử phải làm tòng phạm.

- Hừ, hừ! Theo lời Vân Diệp tấu, thủ phạm chính là trẫm, Hoàng hậu nàng là tòng phạm số một. Nàng thử nghe vài câu nhé: 'Thần thường nghe, trên không tu đức, dưới ắt học theo. Nay trên núi than, quỷ kêu liên miên; dưới chốn đất sâu, oan hồn lượn lờ, cách địa ngục chỉ có mấy xích.' 'Xi măng có độc, bụi vào lồng ngực. Không tới hai năm, kẻ tinh tráng không còn đủ sức trói. Độc trên nhân gian chỉ đến thế là cùng.' Văn chương thì còn tạm được, chỉ là chuyện tấu này, dưới tấu trên là có tội trước. Người đâu, kéo cả ba ra đánh hai mươi trượng rồi luận tội sau.

Trường Tôn thị mày dựng ngược, hung dữ quét mắt nhìn cả ba, rồi nói với nội thị:

- Đánh cho mạnh vào.

Lý Thừa Càn rất muốn nói mình vô tội, nhưng lời ra tới miệng lại nuốt vào, hiểu rằng trận đòn này mình nhận thay cho mẹ. Vân Diệp mặt như quả mướp đắng. Lý Nhị hình như rất muốn đánh mình, lần trước đã uy hiếp rồi, không ngờ giờ lại thành sự thật. Mình tấu trực tiếp lên Hoàng đế, không qua tam ty đã suy nghĩ tới thể diện của hoàng gia lắm rồi. Vả lại mình và Hà Thiệu nhận tội, tức là đã chuẩn bị gánh chịu hậu quả, chỉ vì muốn một ý chỉ để mình ra mặt chỉnh đốn mỏ than. Ngay cả dê thế tội cũng đã chuẩn bị xong, ai ngờ vẫn không thoát khỏi một trận đòn.

Hà Thiệu cười trộm, đây đúng là vinh diệu của Hà gia. Về nhà có thể khoe với đám thê thiếp rồi: mình và Thái tử, Hầu gia cùng bị Hoàng đế đánh, nguyên nhân là vì dâng tấu nói Hoàng đế, Hoàng hậu sai. Ai có cái gan này chứ, trừ Hà gia ra thì chẳng còn ai. Đương nhiên Vân gia cũng được hắn nhắc qua. Lòng hắn đầy hưng phấn chuẩn bị ăn đòn.

Nhìn ba người bị thị vệ kéo ra ngoài, Trường Tôn thị định nhận tội. Bà biết Vân Diệp không có chứng cứ thì sẽ không nói, y nói có loại chuyện này là nhất định có.

- Nàng hoài thai mười tháng, lại vừa sinh con, đâu có tinh thần mà lo chuyện nội phủ. Có tội là trẫm, không liên quan tới nàng. Vân Diệp xử lý chuyện này rất tốt, dâng tấu sớ lên chúng ta, để chúng ta có đường xoay chuyển. Bản thân y còn cam tâm làm dê thế tội, quả là hiếm có. Hoàng hậu, sự quản giáo của nàng rốt cuộc đã có tác dụng.

Bản chuyển ngữ này là thành quả lao động của truyen.free và được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free