Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 301:

Đẳng cấp ở Đại Đường phân chia đáng sợ đến mức khiến người ta phải khiếp hãi. Cùng là chịu đòn, nhưng Lý Thừa Càn nằm trên giường nệm mềm mại, hoạn quan tốt bụng còn đặt dưới mông thái tử một tấm đệm bằng da hổ dày một tấc. Cây trường côn bằng tre dài hơn một xích, bọc lụa mềm, đánh lên da hổ kêu "bùm bụp" khiến Lý Thừa Càn suýt ngủ gật, chẳng trách hắn chẳng hề sợ đòn roi.

Vân Diệp nằm trên giường tre, áo ngoài bị cởi ra. Cây gậy tre dài hai xích, cũng được quấn lụa, nhưng rõ ràng không dày dặn bằng cái của Lý Thừa Càn. Mông hắn chẳng được đệm lót gì cả. Đánh một gậy, Vân Diệp "hự" một tiếng, cảm giác như mông không còn là của mình nữa. Cơn đau nóng rát lan tỏa như mạng nhện. Hoạn quan vừa đánh vừa nói:

- Vân hầu cố nhịn, mấy gậy đầu hơi đau, về sau tê dại rồi sẽ không có cảm giác nữa.

Vân Diệp muốn chửi bới. Mấy tên khoáng công, nông hộ kia thì liên quan quái gì đến mình? Ăn no rửng mỡ lo chuyện bao đồng, giờ gậy giáng vào mông mới thấm thía cái đau thấu xương.

Đầu tiên mồ hôi tuôn ra, rồi đến nước mũi, và cuối cùng là nước mắt. Thậm chí còn có dấu hiệu sắp tè ra quần, thật quá mất mặt! Toàn bộ quá trình chịu đòn là cuộc đấu tranh dữ dội với cái cảm giác sắp tè ra quần. Đau đớn chỉ là thứ yếu, giữ được thể diện mới là điều quan trọng nhất.

Lý Thừa Càn vừa cắn răng hít hơi, mặt vừa co giật liên hồi. Mãi đến khi hai mươi gậy đánh xong, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Khuôn mặt Vân Diệp lúc này đã không còn ra hình người nữa, nước mắt nước mũi giàn giụa. Hắn dám thề rằng không phải mình không chịu nổi đau, mà đây hoàn toàn là phản ứng tự nhiên, là bản năng của thần kinh tự điều chỉnh.

- Hầu gia đứng lên cử động một chút cho máu bầm tan đi là được. Tiểu nhân đánh rất nhẹ tay, đảm bảo không ảnh hưởng đến việc đi lại của ngài.

Hoạn quan chấp hình thúc giục.

- Đứng lên cái tí chị nhà ngươi ấy! Mông lão tử sắp thành thịt băm rồi còn bắt cử động? Động cái nỗi gì mà động chứ! Ôi chao, cái mông của ta!

Vân Diệp vừa kêu gào vừa đứng dậy. Hoạn quan nói có lý, nhưng dù có lý đến mấy thì hắn vẫn cứ chửi bới.

Vân Diệp loạng choạng bò ra ngoài. Lý Thừa Càn hỏi:

- Diệp Tử, ngươi cứ đi lại quanh đây là được, còn định đi đâu nữa?

- Ta đi nhà xí, ngươi quản được à?

Vân Diệp chẳng thèm quay đầu lại, đi thẳng đến nhà xí. Đợi khi gian nan giải quyết nỗi buồn xong, hắn liền nghe thấy tiếng lợn bị chọc tiết vọng đến, khiến Vân Diệp suýt nữa tè ra quần.

Đợi cơn đau giảm bớt, hắn mới tập tễnh từng bước trở về chỗ bị đánh, phát hiện Lão Hà nằm trên ghế dài sắp thăng thiên đến nơi rồi, miệng cắn một cây gậy gỗ, cái mông béo núc lộ thiên giữa ban ngày. Hắn bị đánh bằng thủy hỏa côn. Hai tên hoạn quan cắn răng ra sức đánh, vì Hoàng hậu nương nương đã dặn đánh mạnh tay, miễn sao không mất mạng là được.

Vân Diệp lườm mắt nhìn hai tên hoạn quan hành hình. Hắn gian nan lắm mới ngồi xuống được, sờ động mạch cổ Lão Hà. May quá, đập rất mạnh, không nguy hiểm đến tính mạng.

Hai tên hoạn quan bị Vân Diệp lườm cho giật mình. Nhưng nghĩ lại mình đang thi hành lệnh của Hoàng hậu, không cần phải sợ hắn, liền ưỡn ngực lên. Lão Hà cuối cùng cũng lấy lại được hơi, rồi sau đó há miệng gào khóc thảm thiết.

Nghe Lão Hà khóc được, Vân Diệp mới yên tâm. Lần này Lão Hà bị mình liên lụy mà chịu đòn oan uổng, còn mình chịu đòn thì đáng đời, ai bảo không suy nghĩ gì đã đem cái thứ không phù hợp với thời đại ra làm loạn. Trận đòn này coi như để xả hận cho những oan hồn dưới suối vàng.

Lão Hà vừa khóc, Vân Diệp cũng không kìm được nước mắt. Cái thói đời chó má này thật không thích hợp cho người tốt tồn tại. Mình cứ lần nào muốn làm người tốt là y như rằng khốn đốn. Đến Trường An lần nào là xúi quẩy lần đó. Lần tới có mang kiệu tám người tới rước cũng thèm đếch vào Trường An lấy một bước.

Lý Thừa Càn bị hoàng đế gọi đi rồi. Trong sân trống trơn chỉ còn lại hai kẻ xúi quẩy đang khóc lóc. Mông Lão Hà đã be bét máu thịt. Vân Diệp cởi quần trong của hắn ra, lát nữa máu đông lại sẽ dính vào, đến lúc trị thương mà vẫn phải cởi ra thì thật phiền phức.

Hắn đã có sự chuẩn bị từ trước, lấy trong lòng ngực ra thuốc bột do Tôn Tư Mạc bào chế. Hiệu quả không tốt bằng loại thuốc ban đầu của hắn. Nghe Lão Tôn nói rằng thiếu một vị thuốc quan trọng, ông ấy đang chuẩn bị đến Nam Chiếu một chuyến, tìm đến Văn Sơn mà Vân Diệp đã nhắc đến để tìm. Nếu tìm được sẽ đem về trồng.

Lão Hà béo lắm. Vân Diệp tốn biết bao công sức mới kéo được hắn lên giường tre. Giường nệm mềm đã bị mang đi mất rồi. Hắn rải đều thuốc bột lên mông Lão Hà. Định bảo Lão Hà rắc một ít lên mông mình thì mới phát hiện đã hết sạch không còn chút nào. Tên khốn này ngay cả cái mông cũng to hơn người khác, Tôn Tư Mạc đã cho hắn lượng thuốc của ba người cộng lại.

Lão Hà nằm trên giường tre ngủ gục. Vừa rồi hắn đã tiêu hao thể lực quá lớn. Cơn đau ở mông vừa dịu bớt, hắn liền rơi vào hôn mê. Ngoài cửa có một cái đôn đá lớn, vốn dùng để lót cột nhà, giờ không biết cái cột ở đâu, chỉ còn lại mỗi cái đôn đá đó. Vân Diệp dựa vào tường đi tới, nằm lên trên, thấy có vẻ dễ chịu hơn nhiều.

Trong mơ mơ màng màng, hắn cảm giác như có người đang cởi quần mình. Lại còn thế này nữa sao? Đang định chửi bới thì quay đầu lại, phát hiện ra đó là Lý An Lan. Hắn hơi ngẩn ra một chút. Đã hơn hai tháng không gặp rồi, nàng thay đổi rất nhiều. Tóc đã đổi kiểu phụ nhân, trông thành thục hơn, cũng dịu dàng và quyến rũ hơn. Nàng mặc bộ váy đen, càng làm nổi bật làn da trắng nõn. Khi cởi quần cho Vân Diệp, nàng dường như chẳng hề thấy chút ngại ngùng nào. Nhìn thấy nàng, Vân Diệp chẳng hiểu sao lại cảm thấy yên tâm lạ lùng, rồi lại nằm xuống.

Những ngón tay của nàng rất mát, xoa thuốc vô cùng cẩn thận. Chỉ cần liếc mắt một cái, Vân Diệp đã biết Lý An Lan có thai. Từ bầu ngực ngày càng đầy đặn, làn da ngày càng mọng nước của nàng mà nhận ra. Đó là nh��ng điều Tôn Tư Mạc đã dạy hắn.

Đợi nàng xoa thuốc xong, thổi nhẹ để dịch thuốc thấm vào nhanh khô. Lúc này Vân Diệp chợt hỏi:

- Nàng định xử lý đứa bé này thế nào?

Câu này hỏi khô khan vô cùng.

- Đây là con của ta, ta đương nhiên sẽ sinh nó ra. Đợi ta già rồi, vẫn còn có người đeo khăn tang cho ta. Ta chẳng muốn làm một cô hồn dã quỷ. Vân hầu hỏi đến con ta làm gì?

Lý An Lan cũng không tỏ vẻ gì là lạ, nghiêng đầu nhìn hắn với ánh mắt kỳ quái, cứ như thể đứa bé này chẳng liên quan gì đến Vân Diệp vậy.

- Đứa trẻ của Vân gia không thể chịu bất kỳ ủy khuất nào. Điều này nàng cần phải hiểu rõ. Ta cũng sẽ không để nó phải chịu ủy khuất. Nó là trưởng tử của ta. Nếu nàng dám lấy nó làm con rối, làm quân bài, ta sẽ xé nàng thành trăm mảnh.

Những chuyện khác thì dễ nói, chứ liên quan đến con cái, Vân Diệp sẽ không nhượng bộ nửa bước nào. Hắn nhìn chằm chằm vào Lý An Lan, chờ đợi câu trả lời của nàng.

- Đây cũng là con ta. Nếu là con trai, ta sẽ coi nó là trưởng tử của mình. Ta đương nhiên sẽ nuôi dưỡng nó thành tài. Bất kể là nam hay nữ, đều sẽ là vương một vùng đất tám trăm dặm. Ta là nữ tử khổ mệnh, cả đời chỉ có một nam nhân, một đứa con duy nhất. Vân Diệp, nếu ngươi dám cướp nó khỏi ta, ta sẽ liều mạng với ngươi!

Lý An Lan khẽ vuốt ve cái bụng, đầy nhu tình, nhưng lời nói thì lại chém đinh chặt sắt, khiến người ta không dám xem thường quyết tâm của nàng.

Vân Diệp gật đầu không nói nữa. Người lớn gây nghiệt không có lý gì lại kéo trẻ nhỏ vào. Chỉ cần nó trưởng thành khỏe mạnh, Vân Diệp không quan tâm nó mang họ Vân hay họ Lý.

Thấy Vân Diệp chấp nhận, trái tim thấp thỏm suốt hai tháng qua của Lý An Lan cuối cùng cũng trở lại lồng ngực. Với thủ đoạn khó lường của Vân Diệp, nàng không hề nghi ngờ hắn sẽ có cách đoạt con khỏi mình. Giờ được lời hứa chắc chắn, nụ cười cuối cùng cũng trở lại trên môi nàng.

- Này, phu nhân của ngươi không biết đẻ con à? Thời gian dài như vậy mà không có tin vui gì. Vân gia nhà ngươi chỉ còn mỗi mình ngươi thôi đấy. Nếu cưới phải một con gà mái không biết đẻ trứng, e rằng lão nãi nãi nhà ngươi sẽ giận đến mức nhảy sông mất. Nói đoạn, nàng còn cố ý chạy tới trước mặt Vân Diệp, đem cái bụng phẳng lì của mình ưỡn ra phía trước.

Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, kính mong quý bạn đọc tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free