(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 312:
- Ta không đời nào làm thế, gần nhà ta cũng chẳng có ao nước trong veo nào. Nếu nàng có ý định lên Ưng Chủy nhai mà không mang ô nhảy xuống, thì cũng đã đạt được mục đích rồi. Ta sẽ không thắt cổ ở cành cây hướng đông nam, cũng chẳng ở cành tây bắc. Ta lập tức cưới một người vợ xinh đẹp như hoa như ngọc, để nàng ấy dùng gương, mặc y phục mới, ăn thức ăn của nàng, rồi cướp luôn cả cáo mệnh của nàng. Ha ha ha, sống thật khoái lạc!
Nghe câu này, Tân Nguyệt lập tức không khóc nữa mà nhảy lên lưng Vân Diệp, vừa cấu vừa nhéo, cuối cùng còn dùng răng cắn. Hắn không tài nào hất nàng xuống được, tối đó một mình nàng ăn hết cả lồng bánh hấp, làm gì còn nửa phần tâm tư muốn chết nữa.
Phụ nữ đúng là như vậy đấy, cứ muốn chết thì đúng là đồ ngốc, không còn chút hy vọng nào vào cuộc sống nữa. Nhưng Tân Nguyệt xưa nay không phải người như vậy. Cho dù Vân Diệp có chết, nàng cũng sẽ kiên cường sống. Khóc lóc than vãn không phải bản tính của nàng. Trước kia, nàng chỉ gặp Vân Diệp một lần đã quyết đoán tự gả mình tới, tự nhận không nhìn nhầm người. Tự sát ư? Cho dù người trong thiên hạ có chết sạch, nàng vẫn sẽ sống khỏe mạnh. Đại gia tộc mà không có người phụ nữ như thế chống đỡ thì sao mà được?
Đều tại tên Lý An Lan chết tiệt gây chuyện, nàng ta vừa có thai một cái, áp lực của Tân Nguyệt liền tăng lên vô vàn lần. Có áp lực ắt có lo lắng, nếu nàng mà lo lắng, thì cuộc sống khốn khổ c���a Vân Diệp sẽ ập tới. Trâu ngựa phối giống cũng chỉ mất mười mấy ngày, Vân Diệp lại phải đêm đêm cày bừa, đến sáng thì sức lực để cưỡi ngựa cũng chẳng còn.
Ngồi trên ngựa, Vân Diệp vận khí đan điền, cất giọng hát lớn. May thay, giọng hát của y cũng không tệ, khiến Trình Xử Mặc ở bên cạnh giật mình suýt ngã khỏi lưng ngựa, chim chóc trong sơn cốc bay tán loạn, lượn lờ mãi không chịu đáp xuống. Một con gà gấm lông sặc sỡ từ trong bụi cây bay ra, chưa được mấy bước đã bị Đơn Ưng dùng đá ném chết, đầu vỡ toang.
Tân Nguyệt thì thò đầu ra khỏi xe ngựa, ngạc nhiên nhìn trượng phu, tưởng y lên cơn.
- Diệp Tử, vừa rồi hát cái gì đó, nghe cũng đã lắm. Nói cho ca ca nghe, hai chúng ta cùng hát vang nào!
Câu nói này khiến Vân Diệp hớn hở, cuối cùng cũng tìm được người biết thưởng thức cái đẹp rồi. Y đã chịu đựng quá đủ thứ giọng ca tang thương, kéo dài lê thê của triều Đường, làm sao mà hứng khởi bằng bài Tín Thiên Du này được? Hơn nữa, đi trong khe núi mà không hát Tín Thiên Du, chẳng lẽ lại hát Khổng tước đông nam phi?
- Được, để ta dạy ngươi, đây là bài Tín Thiên Du, là bài ca của nam nhân, hát đã lắm, hát thế này...
Vân Diệp không thèm để ý tới ánh mắt khinh bỉ của Ngưu Kiến Hổ, rồi cùng Trình Xử Mặc thì thầm nửa ngày, sau đó cả hai cùng cất tiếng hát vang.
- Ta đứng trên lưng núi, nàng đứng ở lòng sông, muốn gặp mặt dễ, đưa lời l��i khó, muốn ta đau lòng sao, vẫy tay với ta...
Đám kỵ sĩ bên cạnh lần lượt tránh thật xa cả hai, cung tên đã đặt vào tay, sợ có mãnh thú nhảy ra làm hại thì nguy. Hai người kia vẫn ca hát sướng khoái, vừa hát vừa cười. Vân Tam nghe hai lượt cũng xả họng hát theo, dù sao thì hắn cũng cho rằng bất cứ thứ gì của hầu gia đều là hàng cao cấp.
Hát hò thế nào mà thành ra gây họa. Ai mà ngờ ở một nơi cách Lạc Dương chưa tới một trăm dặm lại gặp phải cướp đường. Một tiếng mõ vang lên, trên đường xông ra hai kỵ sĩ, cây cối xung quanh không ngừng lay động, tựa hồ có thiên binh vạn mã ẩn nấp.
Tên béo cầm đầu cưỡi một con ngựa chẳng to hơn lừa là bao, quát lớn: - Cẩu quan phía trước nghe đây, cây này do ta trồng, đường này do ta mở, muốn đi qua phải mua đường. Để tiền tài lại, lão gia ta sẽ tha mạng cho, nếu không thì chỉ giết mà không lo chôn.
Nói xong, hắn còn múa máy thanh đại đao cực lớn sau lưng. Tên còn lại giơ cây chùy to hơn cả đầu người lên thị uy.
Lão Giang nhìn cây chùy xích to bằng quả dưa hồng bên hông mình, lại nhìn cây chùy quá cỡ trong tay tên tráng hán kia, lắc đầu hỏi Vân Diệp: - Hầu gia định hấp hay là rán hai tên khốn này?
Vân Diệp không đáp, quay sang nhìn Đơn Ưng. Trình Xử Mặc, Ngưu Kiến Hổ cũng đồng loạt quay đầu nhìn theo, cuối cùng thì tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Mặt Đơn Ưng sắp đỏ thành giải lụa chị em dùng khi đến tháng rồi.
Bị mọi người nhìn chăm chú, Đơn Ưng chỉ muốn che mặt mà chạy biến. Mất mặt quá, mất hết cả thể diện của lục lâm đại đạo rồi! Hôm nay, những người qua đường lại là ba vị võ hầu cao quý. Đám phó dịch đã sớm được thấy lão gia tử, tiểu gia tử say rượu bê sư tử đá đi đi lại lại như trò chơi. Ngươi không thấy ngay cả nha hoàn cũng chẳng sợ, còn tò mò thò đầu ra nhìn xem cướp đường trông như thế nào ư? Mấy chục hộ vệ đã vào rừng tìm đám thiên quân vạn mã kia. Con mẹ nó, ngươi còn lấy binh khí bằng gỗ ra lừa người!
Hắn chỉ muốn bằm vằm hai thằng khốn kiếp này ra, quá mất mặt! Mới hôm qua mình còn bốc phét với đám Vân Diệp về lục lâm ngọa hổ tàng long thế nào, coi trọng nghĩa khí ra sao, một lời đáng ngàn vàng, một mình giết địch là chuyện bình thường, ngàn dặm lấy đầu người chỉ vì khảng khái. Con mẹ nó, lời còn chưa dứt thì đã nhảy ra hai thằng chó má! Ngươi không nhìn xem con lừa dưới chân ngươi đang run rẩy đấy à, làm sao nó vác nổi thứ binh khí nặng trịch của ngươi?
Chưa đợi Đơn Ưng kịp ra tay, cây chùy xích của Lão Giang đã được ném ra. Tên cướp dùng đại đao không kịp né tránh, đành giơ đao lên đỡ. "Rắc" một tiếng, thanh đao bị đánh nát. Thế chùy không giảm, đập uỳnh vào ngực hắn. Tên cướp ngã lăn từ trên ngựa xuống, miệng toàn máu.
Đại hán cầm chùy thấy vậy, hô lớn: "Nhị đệ!" Rồi hắn ném cây chùy xuống đất, vác tên cướp bị thương bỏ chạy. Các hộ vệ đã bọc sườn từ đằng sau, rút đao chuẩn bị chém hai tên cướp ngu xuẩn.
Đại hán cầm chùy vội đặt người huynh đệ xuống, ôm đầu hô lớn: - Huynh đệ của ta có bệnh, muốn chém thì cứ chém ta! Chủ ý là do ta đưa ra, xin hãy chém ta đi, đừng chém huynh đệ của ta, ta mới là chủ mưu!
Các hộ vệ thấy Vân Diệp không có ý chém hai tên ngốc này liền tìm thừng trói chúng lại. Lão Giang gãi cái đầu lưa thưa tóc, đi tới, móc vào lòng ngực tên cướp bị thương, lấy ra một tấm kính hộ tâm vỡ nát. Lúc này, lão mới hài lòng nói với Vân Diệp: - Vừa rồi lão phu còn đang hoang mang, tên này ăn một đòn của lão phu mà lại không chết, té ra là có tấm kính hộ tâm đỡ cho.
Các hộ vệ chui vào rừng cũng đã trở ra, dắt ra bốn, năm con dê, báo cáo: - Hầu gia, trong rừng không có người nào, chỉ có hai tên tiểu tặc trên đường đã buộc dê vào bốn, năm cái cây. Chỉ cần dê quẫy đạp, cây lắc lư, thế là giả được phục binh. Quả là thông minh lắm!
Các phó dịch, nha hoàn trong đội xe cười ngặt ngoẽo, cười lăn lộn. Trong xe ngựa lớn của Vân gia cũng truyền ra tiếng cười gần như đứt hơi. Đoán chừng ba vị phu nhân trong đó đã cười đến nỗi không thở nổi nữa rồi.
Đơn Ưng mặt đen như đít nồi. Hắn gẩy chân một cái, chiếc chùy lớn rơi vào tay. Múa vài cái, tiếng gió ù ù đến rợn người. Nếu không gặp phải mấy tên như thế này, có lẽ hộ vệ của tiêu cục đã vứt tài vật mà chạy thoát thân rồi.
Vân Diệp cũng nhặt lấy một cây chùy, cùng lắm cũng nặng mười cân. Thật thú vị. Hai tên cướp này đúng là thông minh, thời buổi này, người biết dùng đầu óc để ăn cướp không còn nhiều. Không có sức sát thương, tức là hai tên này chưa từng giết người. Cảnh huynh đệ tình thâm vừa rồi làm người ta cảm động. Đúng là nhân tài, Vân gia đang cần những người thông minh như thế.
Sau gốc đại thụ còn có một chiếc xe đẩy. Các hộ vệ liền buộc ngựa của hai tên cướp vào càng xe. Hai tên cướp bị trói tay chân liền bị ném lên xe đẩy, theo đội xe mà đi.
Có thứ mới mẻ rồi. Được thấy cướp còn sống! Đám tiểu nha hoàn của Vân gia chưa từng được thấy ăn cướp bao giờ, chỉ nghe kể chúng là yêu quái mắt đỏ râu xanh. Giờ hầu gia lại bắt được hai tên còn sống, đương nhiên phải xem chúng trông thế nào, không xem sao được. Xem xong còn về kể cho các tỷ muội khác nghe về kỳ ngộ của mình.
Khi có người đưa nước, Tề Tranh thấy đó là một chuyện tốt. Cánh tay nhỏ nõn nà đưa nước cho hắn uống đúng là một sự hưởng thụ. Hắn r���t muốn cắn một cái, thử xem có cắn ra nước không. Cho tới khi có mười mấy nha hoàn khác đưa nước cho hắn liên tục, bụng sôi òng ọc lên thì hắn không còn muốn thấy mỹ nữ nữa. Có tiểu nha hoàn bạo gan còn giật râu hắn để xem có phải đồ thật không. Hắn nghiến răng gầm lên, làm nha hoàn đó sợ hãi ré lên bỏ chạy. Sau đó, người ái mộ của nha hoàn đó liền tới đấm đá hắn một trận.
Cách Lạc Dương ba mươi dặm, đoàn người tìm được một chỗ dựa vào núi để cắm trại. Tên của hai tên cướp đã được làm rõ. Một là Tề Tranh, tự Mộc Đăng; một là Mã Thứ, tự Dát Lạp. Chẳng biết vì sao bọn chúng lại đặt cái tên tự cho mình quái dị như thế, có điều lại rất hợp với thân phận. Nghe tên tự của bọn chúng, Vân Diệp rất hài lòng với tên tự Bất Khí của mình.
Đám lưu manh, vô lại bên cầu Thiên Tân ở Tây Kinh Lạc Dương vốn chuyên lấy lừa gạt kiếm sống. Mấy ngày trước đã bị địa đầu xà Long Tam đuổi khỏi Tây Kinh, hắn ta tuyên bố chỉ cần hai huynh đệ chúng xuất hiện ở Tây Kinh sẽ chặt gãy chân tay, nhồi cỏ l��m chiêu bài cảnh cáo.
Hai tên đành tiêu hết tiền tích góp được, trang bị cho bản thân. Ai ngờ lần đầu tiên hành nghề đã đá phải thép. Sinh tử chưa rõ. Tề Tranh luôn miệng cầu xin Vân Diệp hãy chém hắn, tha cho huynh đệ của hắn. Huynh đệ hắn bị người ta đánh vào đầu, thiếu mất mấy cái gân. Chuyện xấu là do toàn bộ hắn làm, không liên quan tới thằng ngốc đó.
- Đại gia, nếu ngài muốn đi dạo Tây Kinh, tiểu nhân sẽ dẫn đường cho ngài. Cô nương thanh lâu nào là tuyệt sắc nhất, ca cơ nơi đâu hát ngọt nhất, vũ nương chỗ nào múa mềm mại nhất, tiểu nhân đều biết cả, đảm bảo ngài sẽ vui quên lối về.
Vân Diệp chỉ cười híp mắt hỏi: - Biết đặt tự cho mình, biết vui quên lối về, Tề Tranh, học vấn của ngươi từ đâu mà có thế?
Nhắc tới điều này, Tề Tranh liền ưỡn thẳng lưng lên. Dù bốn vó còn bị trói chặt nhưng hắn vẫn cố gắng ngẩng đầu, muốn nhìn rõ tướng mạo của Vân Diệp, muốn biết rốt cuộc mình đã thua dưới tay ai.
Lưu manh, vô lại là đám người biết mệnh số nhất. Khi chỉ còn một tia hy vọng, dù lăn lộn trong bùn cũng xin được sống. Khi thấy mình không còn may mắn thoát được nữa, chúng chỉ cúi đầu chịu chém, tuyệt đối không kêu oan.
- Học vấn của ta là do mẹ ta dạy, chỉ tiếc mẹ ta dạy được một năm thì bệnh nặng mà qua đời. Công tử, Tề Tranh đã rơi vào tay ngài, muốn chém muốn giết cứ tự nhiên, chỉ thương cho huynh đệ ngốc của ta, ngớ ngẩn đi theo ta gặp Diêm Vương. Mã Thứ, cố lên, đừng chết nhé!
- Không ngờ mẫu thân ngươi lại biết chữ, vậy không phải người thuộc tiểu môn hộ, ít nhất cũng là khuê nữ của một gia đình học thức. Tề Tranh, ngươi nói cho ta biết trò dùng gỗ làm đao thương giả đó học từ đâu ra, nói không chừng ta sẽ tha cho huynh đệ các ngươi.
Trong số các anh hùng thời loạn Tùy Đường, thực ra Vân Diệp thích nhất là hai anh hùng cầm chùy lớn bằng giấy dán đi khắp nơi để dọa người khác. Không biết tên này có liên quan gì đến Tề Quốc Viễn hay không. Nếu có, với tính cách cương liệt, trọng tình nghĩa của Đơn Ưng, dứt khoát hắn không thể thấy chết mà không cứu. Như vậy, có thể nhân cơ hội đó mà làm được rất nhiều việc.
- Ngươi đừng nói với ta rằng cha ngươi là Tề Quốc Viễn, trên đời này không có chuyện trùng hợp đến vậy.
Vân Diệp thậm chí còn dùng cả thủ đoạn mớm cung. Bất kể hắn có thừa nhận Tề Quốc Viễn là cha mình hay không, thì Vân Diệp cũng đã định để Tề Quốc Viễn là cha hắn. Chuyện này Lão Giang là người sở trường nhất.
Tề Tranh sửng sốt, nghiêng người sang nhìn cho rõ Vân Diệp. Hắn không hiểu, vị cẩm y công tử này nhìn một cái đã biết ngay là quý nhân, vì sao lại biết cha hắn. Quốc Viễn là tên tự của cha hắn, là do mẹ hắn đặt. Nếu không, cái tên Tề Lăng Tử chẳng dễ nghe chút nào.
- Vì sao ngươi lại biết tên tự của cha ta? Ngươi còn ít tuổi như vậy, không thể nào biết cha ta được.
Vân Diệp cũng ngớ người một chút, rồi chớp mắt cái đã hớn hở gọi Đơn Ưng đang đuổi theo Vượng Tài: - Tiểu Ưng, Tiểu Ưng! Lại đây, ta giới thiệu huynh đệ của ngươi cho ngươi làm quen.
Câu nói này có vấn đề, nhưng Đơn Ưng lại vô cùng nghiêm túc, tung mình tới, hỏi ngay: - Ngươi đừng lừa ta, ai là huynh đệ của ta?
Vân Diệp ch�� vào Tề Tranh đang nháy mắt lấy lòng mình, nói: "Là hắn."
Đơn Ưng phẫn nộ, xốc cổ áo Vân Diệp rít lên: - Ngươi xỉ nhục ta!
Vân Diệp bị xách bổng lên không trung nhưng mặt vẫn thản nhiên, cười nói: - Đơn Ưng, chuyện này ngươi không có quyền lựa chọn đâu. Cha ngươi và cha hắn là huynh đệ sinh tử chi giao. Cha hắn không hề làm gì có lỗi với Đơn gia. Ngược lại, hắn thành ra như thế này là do cha ngươi hại. Ngươi có sư phụ, có gia phó hộ tống, còn hắn thì không có ai, cùng mẹ sống ở Lạc Dương, phải chịu đủ mọi khinh khi. Hiện giờ ngươi còn không định nhận người huynh đệ này sao? À, giờ ngươi đã là đại cao thủ rồi, tất nhiên sẽ coi thường những huynh đệ kém cỏi. Hay là ta làm thay ngươi, chém hắn một phát thế là xong xuôi mọi chuyện?
Cái lưỡi của Vân Diệp đúng là biết phun độc, từng câu từng chữ như cắt vào tim Đơn Ưng. Hắn buông Vân Diệp ra, hỏi ngay: - Cha hắn là ai, cha ta nợ nhà hắn khi nào? Nói rõ đi, nếu không thì chớ trách ta trở mặt đấy!
- Nếu như mẹ ngươi chưa từng nói với ngươi cái tên Tề Quốc Viễn, thì cứ coi như ta nói lung tung. Trong số hai huynh đệ cuối cùng còn lại bên cạnh cha ngươi, trong đó có một người là Tề Quốc Viễn. Đơn gia ngươi nợ ân tình lớn đấy. Thế nào, để ta chém phứt hắn đi cho sạch nợ nhé?
Khi Tần Quỳnh nhận được tin Đơn Hùng Tín còn có hậu nhân từ chỗ Vân Diệp, ông đã kể chi tiết chuyện này cho Vân Diệp nghe. Tề Quốc Viễn chính là huynh đệ cuối cùng của Đơn Hùng Tín, đã chết trong trận chiến cuối cùng, đến tận khi chết cũng không hối hận vì đã đi theo Đơn Hùng Tín.
Đơn Ưng từ nhỏ đã cô độc, thứ hắn coi trọng nhất chính là tình thân. Tên khốn này chính là loại nam nhân chó má, coi huynh đệ như tay chân, nữ nhân như y phục mà truyền thuyết hay nói. Vân Diệp thực sự không hề muốn dùng Đại Nha để trói Đơn Ưng, vả lại có trói cũng chưa chắc đã chặt được hắn. Hiện giờ có tên Tề Tranh từ trên trời rơi xuống, quả thực đối với Vân Diệp mà nói, còn quý giá hơn cả Lâm muội muội từ trên trời rơi xuống. Nếu như nói phụ nữ chỉ có thể trói buộc được một ngón tay của hắn, thì huynh đệ chính là sợi thừng trâu, có thể trói Đơn Ưng không thể động đậy được.
Đối với Đơn Ưng mà nói, vinh hoa phú quý chỉ là cái rắm, chỉ cần thò tay ra là có. Nhưng với Tề Tranh chắc hẳn lại là chuyện rất to tát? Vân Diệp sướng tới mức hát to bài (Lam hoa hoa) để phát tiết cảm xúc. Nếu không phải đã nhìn thấy vẻ mặt vừa thống khổ vừa vui mừng của Đơn Ưng, y đã chẳng kiềm lòng nổi, nên đẩy Đơn Ưng tới bên Tề Tranh, rồi vui vẻ đi tìm Tân Nguyệt, không biết nàng đã nấu xong món cơm điêu hồ sở trường của mình chưa.
Trình Xử Mặc và Ngưu Kiến Hổ mỗi người bê một bát cơm lớn, bên trên chất đống thịt kho tàu, thản nhiên ngồi trên tảng đá ăn, chẳng có chút phong phạm quý tộc nào. Thấy Vân Diệp tới, Trình Xử Mặc liền hỏi: - Ngươi làm Đơn Ưng bị điên rồi à? Nhìn hắn xem, vui chưa kìa, còn ôm tên cướp kia khóc lóc nữa chứ.
- Xử Mặc, tính ra tên ăn cướp đó cũng là huynh đệ của ngươi đấy, cha hắn là Tề Quốc Viễn.
Nói xong, y chui vào lều lấy cơm, để lại Trình Xử Mặc và Ngưu Kiến Hổ sững sờ, không còn hứng thú cơm nước nữa.
Mọi nỗ lực biên tập cho đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free, chân thành mời quý độc giả tiếp tục dõi theo cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ.