(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 314:
Vân Diệp đứng ở xa, chăm chú quan sát. Y không cần nghe trộm cũng có thể đoán được hai huynh đệ kia đang nói gì. Ngưu Kiến Hổ không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ, Trình Xử Mặc cũng vậy, đó chính là sức hút của nghĩa khí giang hồ. Nó có thể khiến một người sẵn sàng chết vì kẻ khác, một thứ tình cảm vừa đẹp đẽ lại vừa tàn khốc.
Hoa nở trong địa ngục, mật ngọt trên vách núi, tất thảy đều là tuyệt sắc nhân gian và mỹ vị vô thượng. Những người mang trong mình nghĩa khí đó thường sống một cuộc đời oanh liệt, trong khoảnh khắc có thể bùng phát ra hào quang chói lòa, nhưng hào quang ấy thường chỉ vụt sáng rồi biến mất.
Vân Diệp muốn cho Ngưu Kiến Hổ và Trình Xử Mặc một cái tát. Bọn họ là trụ cột của cả gia tộc, vậy mà giờ đây lại đi ngưỡng mộ những chuyện chỉ người đơn thân độc mã mới làm. Đúng là đầu bị lừa đá! Khi cả gia đình đè nặng trên vai, làm sao có thể sống tùy ý như thế? Đôi khi, muốn làm kẻ hèn còn cần nhiều dũng khí hơn cả việc vung đao ra phố giết người.
"Những chuyện này, nghĩ trong đầu một chút thôi là đủ rồi, ngàn vạn lần đừng để mình lún sâu vào. Họ có thể làm thế, nhưng hai người thì không. Trên có cha mẹ già cần chúng ta lo hậu sự, dưới có con nhỏ đợi trưởng thành. Muốn sảng khoái ân oán thì đợi kiếp sau vậy."
"Diệp Tử, sao tự nhiên ta lại muốn khóc thế này? Ta rất hâm mộ, liệu chúng ta có ngày như thế không?"
Không ngờ Trình Xử Mặc còn hỏi thêm:
"Ta cũng nghĩ như vậy. Đợi khi chúng ta già cả, đi không nổi nữa, ngồi trên bàn đánh mạt chược, tiện thể chửi mắng con trai, rầy la cháu chắt, ra dáng lão thái gia. Nếu còn sức mà đến thanh lâu được thì tuyệt nhất. Sống cả đời như thế là tâm nguyện của ta. Xử Mặc, chuyện tìm ta ba ngày ba đêm trên thảo nguyên phải bỏ ngay đi. Người có đầu óc không ai làm thế đâu."
"Thế thì còn gọi gì là huynh đệ?"
"Có thể giúp ta sống thuận lợi hết cuộc đời này chính là huynh đệ. Còn vấn đề này, đợi chúng ta già rồi hẵng nói. Khi ấy ngươi muốn đi cướp hoàng cung ta cũng theo. Còn giờ thì nên nghĩ đến bà xã tương lai của ngươi ấy. Ngươi đã đi gặp Thanh Hà công chúa được mấy lần rồi?"
Vân Diệp vừa nhìn Tiền quản gia thêm cơm, thêm thịt vào thùng gỗ cho Tề Thành, vừa hỏi Trình Xử Mặc.
"Chó chết, Thanh Hà năm nay mới mười bốn tuổi, ta có chuyện gì để nói với một tiểu nha đầu chứ?"
"Ta nhớ khi ngươi ra tay với Cửu Y, nàng cũng chỉ mười bốn tuổi. Sao bây giờ ngươi lại không 'biến thành cầm thú' được nữa?"
Ngưu Kiến Hổ nói cạnh khóe:
"Cửu Y sinh khuê nữ của ta thiếu chút nữa thì chết. Nếu không có Diệp Tử và Tôn đạo trưởng thì không còn nàng trên đời rồi. Loại chuyện này ta không muốn phát sinh trên người Thanh Hà chút nào."
Trình Xử Mặc nhớ lại chuyện này mà sợ. Cửu Y nắm chặt tay hắn cầu khẩn giúp nàng, mà hắn khi ấy chẳng làm được gì. Cảnh đó cả đời hắn không muốn có lần thứ hai.
"Cho ngươi biết, nữ tử hoàng gia khi cưới về phải sống cho thật tốt. Cái phủ công chúa chó má kia tốt nhất đừng đến. Hãy đón Thanh Hà về nhà. Một nữ nhân cô độc sống trong phủ công chúa lạnh lẽo rất đáng thương. May mà ngươi cưới Thanh Hà, bản tính ôn nhu. Nếu như ngươi cưới công chúa khác, ngươi sẽ chết thảm hơn lợn, không một ai vừa ý đâu. Hợp Phố với Lan Lăng, hai công chúa này, hừ hừ, nghe nói Hợp Phố hứa gả cho Phòng Di Ái, Lan Lăng hứa gả cho tiểu cữu cữu của bệ hạ. Ha ha ha, đúng là ông trời tác hợp!"
"Diệp Tử, vì sao ngươi lại cười đáng sợ thế? Có gì cần nói sao?"
Ngưu Kiến Hổ cẩn thận hỏi Vân Diệp, bởi theo kinh nghiệm của hắn, mỗi lần V��n Diệp cười như cú mèo là có kẻ gặp họa lớn.
"Hai ngươi nghe cho kỹ, Phòng gia, Đậu gia, chuyện hai nhà này tuyệt đối không được xen vào, càng không được có qua lại với hai công chúa đó. Dù có tranh chấp cũng phải vái dài tránh xa. Đó là hạng người có thể khiến cả nhà chết sạch, ai dính vào người đó xui xẻo!"
Cả hai nhìn Vân Diệp nói chắc nịch, không hiểu sự tự tin của y từ đâu ra, nhưng dựa vào những chuyện đã qua, cứ tin y thì hơn.
Nếu không, khi gặp họa mới tìm y giúp lại khó mở miệng.
Trời tối dần, mây đen từ đỉnh núi cuồn cuộn kéo tới, chớp mắt đã che kín bầu trời. Tiền quản gia bận rộn chỉ huy phó dịch mau chóng gia cố lều, đem những cái lều ở chỗ thấp chuyển lên cao, đào rãnh thoát nước xung quanh lều. Gia phó Vân gia làm đâu ra đó, còn hai nhà kia thì luống ca luống cuống.
Tiền quản gia đá cho Tề Thành đang đứng ngẩn ngơ, ném cho hắn một cái lều. Nếu không lát nữa mưa xuống, bệnh của Mã Thứ sẽ nặng hơn. Nhưng Tề Thành không biết dựng lều, nắm lấy tay Tiền quản gia không buông. Lão Tiền còn nhiều chuyện phải làm, đâu rảnh giúp hắn, gạt tay Tề Thành ra, rống lên với mấy tên phó dịch Ngưu gia:
"Còn không chuyển hòm xiểng của chủ tử các ngươi vào lều ở chỗ cao, đợi mưa tắm cho à?"
Trình Xử Mặc đứng trên cao nhìn rõ mồn một, hỏi:
"Diệp Tử, vì sao gia phó nhà ngươi đều biết phải làm gì, còn nhà ta như lũ ngốc, chạy loạn lên?"
Vân Diệp không trả lời, y xuống dốc đến trước mặt Tề Thành, trải lều ra, lắp khung. Khung lều của Vân gia đều là ống sắt rỗng do lá thép cuộn thành, trên đầu có khớp, chỉ cần lắp đúng khớp với nhau là được. Vải lều được quét lớp sơn dày, khả năng chống nước cực tốt. Chiếc lều vừa vặn che phủ cái xe đẩy. Tề Thành không nói gì cả, chắp tay với Vân Diệp rồi chui vào trong lều chăm sóc Mã Thứ. Có thể sống sót dưới một chùy của Lão Giang có thể coi là vận may nghịch thiên rồi.
Một trận cuồng phong thổi qua, bụi đất cuốn lên, trời đất mù mịt. Lán ngựa dựng tạm bị gió cuốn bay nóc. Đám phó dịch chạy ra hò hét tác chiến với cuồng phong, vải dầu bị gió thổi, không sao cố định được. Trình Xử Mặc nhìn mà bực mình, xông ra chỉ một tay đã ấn vải dầu đang bị gió cuốn xuống đất. Lập tức có phó dịch Vân gia cầm đinh gỗ tới, vài ba phát búa đã cố định xong. Hai tay Trình Xử Mặc bắp cuộn lên, tấm vải dầu căng gió cũng bị y lắp vào đúng vị trí. Không còn gió nữa, chiến mã lập tức yên tĩnh lại. Trình Xử Mặc cười ha hả, gồng tay khoe cơ bắp với Vân Diệp và Ngưu Kiến Hổ, đáp lại hắn là hai ngón giữa giơ lên trời.
Vượng Tài đi đâu rồi? Vừa rồi không thấy bóng dáng nó đâu. Vân Diệp sốt ruột, hoảng hốt tìm khắp nơi, phát hiện ra trong lều của đám nha hoàn có một cái đầu ngựa thò ra. Không phải Vượng Tài thì còn ai nữa? Miệng nó vẫn còn nhai nhóp nhép. Thấy Vân Diệp nhìn mình, nó há miệng hí một tiếng coi như đáp lại.
Khi tia chớp rạch ngang đỉnh đầu, đi kèm với nó là mưa đổ xuống như trút. Hạt mưa trắng xóa đập lên lều như gõ trống. Qua thời khắc bận rộn, trại khôi phục bình yên. Trạm canh đặt ở ngoài cũng rút lại đại bộ phận, chỉ còn số ít người canh gác.
Trời đã tối, hẳn hôm nay Đơn Ưng không về. Vân Diệp kh��ng lo, với một tên mười tuổi đã giết người, nếu thua trong tay tên địa đầu xà kia thì mới là đáng đời.
Đợt mưa rào rào qua đi, còn lại là màn mưa vô tận. Mưa trên bình nguyên thường thế, tới rất nhanh nhưng không kéo dài được lâu. Sấm rền tựa hồ đã chuyển tới cuối chân trời, tia sáng cuối cùng trong ngày cũng biến mất, mặt đất chìm trong bóng tối. Chỉ có mấy cái đèn chống gió trong trại phát ra ánh sáng vàng nhợt.
Tiếng vó ngựa dồn dập truyền tới. Đơn Ưng tay cầm đao như ma thần từ trong bóng tối xông ra, y phục ướt đẫm dán sát trên người. Trận mưa lớn vừa rồi không rửa sạch máu tanh khắp người y. Từng giọt nước thấm từ mép áo dưới ánh đèn biến thành màu đỏ quỷ dị. Một cái đầu người treo dưới cổ ngựa, đao trong tay khẽ khua một cái, đầu người rơi xuống chân Tề Thành.
Tề Thành nhặt đầu người lên, gật đầu với Đơn Ưng rồi nghiêm cẩn hành đại lễ. Đơn Ưng ngồi trên mình ngựa uy nghi như chim ưng vương ngự trên đỉnh núi.
"Ngươi giết thế nào vậy?"
Vân Diệp rất ngạc nhiên về hiệu suất của hắn.
"Đánh từ tây sang đông."
"Giết bao nhiêu?"
"Sáu mươi ba."
***
Truyện được biên tập độc quyền bởi đội ngũ Truyen.free.