Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 317:

Sự kiện Hầu Quân Tập về sau tạo phản, chắc hẳn cũng xuất phát từ tâm lý muốn hưởng lợi mà không chịu tổn thất. Trên đời này, chẳng có thành công nào đến dễ dàng, nếu không trả giá sẽ không thể có được.

Vân Diệp đích thân ra tay là để đảm bảo tỷ lệ thành công của việc này, đồng thời trấn áp mọi chuyện. Thứ hai, đây cũng là cách để mọi người thấy, nhất là ��ể Vi Thọ và Đỗ Duyên biết rằng Vân Diệp, một hầu gia, cũng căm ghét những kẻ ác, và với tư cách quan địa phương, hắn càng có chung lòng căm thù cái ác. Thứ ba, nhỡ may chuyện này vỡ lở, việc điều tra cũng sẽ đơn giản, rõ ràng, không hề có âm mưu quyền lực nào cả, chỉ là một thiếu niên thiếu suy nghĩ một lòng giải nguy cho bằng hữu, như vậy cũng dễ được tha thứ. Nếu ẩn mình trong bóng tối mà ra tay, Lý Nhị khó tránh khỏi nghi ngờ, đó mới là điều đáng sợ. Hầu Quân Tập tuy đủ trí tuệ, nhưng lại thiếu sự nhạy bén.

Nếu Lý Nhị hỏi, với tính cách sâu sắc và thận trọng của ông ta, nếu không nắm chắc sẽ không hỏi. Một khi đã hỏi, ắt hẳn đã có đủ chứng cứ trong tay. Khi đó, nếu còn nói dối, Vân Diệp sẽ lộ điểm yếu trước mặt ông ta. Vậy nên, chỉ cần Lý Nhị hỏi đến, Vân Diệp cứ thành thật khai báo hết, như vậy mới thoát nạn được.

Nhớ lại trong lịch sử, âm mưu tạo phản của Hầu Quân Tập bại lộ, Lý Nhị hỏi hai lần nhưng Hầu Quân Tập đều không thừa nhận. Chính vì thế, khi mọi chuyện hoàn toàn vỡ lỡ, chút tình nghĩa cuối cùng giữa bọn họ cũng chấm dứt, cái chết ắt hẳn sẽ giáng xuống.

- Lão phu dùng nắm đấm sắt quản lý Lạc Dương đã ba năm, Lạc Dương có loại yêu ma quỷ quái nào mà lão phu không biết chứ? Đám tiểu tử các ngươi, đúng lúc trước khi các ngươi tới một ngày thì lại xảy ra chuyện này, lão phu không hoài nghi các ngươi thì hoài nghi ai bây giờ? Trong nhà các ngươi kẻ nào chẳng có ngọa hổ tàng long, có một hai cao thủ thì có gì lạ đâu. Mặc dù hắn dùng tóc che mặt, khiến người ta không nhìn rõ, nhưng chỉ cần tra trong số cao thủ dưới ba mươi tuổi của ba nhà các ngươi, nhất định sẽ ra manh mối.

- Có điều Lưu thứ sử đã xác định việc này là hắc bang đánh nhau, vậy thì sự việc cứ thế dừng lại ở đây. Nếu như còn có sóng gió gì, lão phu sẽ trói ba các ngươi lại đưa tới phủ ở Trường An, để hỏi xem trưởng bối đã dạy dỗ các ngươi ra sao.

Hầu Quân Tập nhìn ba đứa vãn bối đều nơm nớp lo sợ lắng nghe giáo huấn, không dám cãi bừa, lúc này mới hài lòng gật gù, giọng cũng trở nên ôn hòa hơn:

- Tiểu Diệp, ngươi ở Ngọc Sơn thư viện, khi đi thì mang Kiệt Nhi theo cùng, để nó bái làm môn hạ Ngọc Sơn tiên sinh mà học tập tiến bộ. Các ngươi hãy chỉ bảo nhau, giúp đỡ nhau, để sống cho ra hồn một chút, đừng có ngày nào cũng chơi bời phá phách. Các ngươi tới Thiếu Lâm tự dâng hương? Cái miếu có võ tăng, suốt ngày ăn thịt, mà cũng có linh khí à? Thật là làm càn!

Ông ta dường như ngày nào cũng sống trong lửa giận, người khác phải hứng chịu cơn giận của ông ta. Vừa rồi khi ông ta nói, Vân Diệp phát hiện chân của Hầu Kiệt run run, có thể thấy ông ta bá đạo đến mức nào trong nhà.

Hầu Quân Tập lại bảo với Trình Xử Mặc:

- Cha ngươi lần trước nhờ ta tìm ít bạch thủy tinh Tây Vực, ta tích góp được một ít, khi đi thì mang theo. Ngưu Kiến Hổ có thương tích cũ, lão phu sai người làm ít cao hổ cốt, rất có lợi cho sức khỏe. Dùng nhiều vào để dưỡng thân, ngõ hầu Lão Ngưu có thêm vài hậu duệ. Cứ đơn truyền mãi, lão phu cũng không yên lòng, thật làm người ta lo lắng.

Cả hai vội bái tạ, Hầu Quân Tập vỗ vai tỏ vẻ thân thiết, lại nói với Vân Diệp:

- Tới rồi thì ở thêm vài ngày với thẩm thẩm của ngươi. Liên Nhi muội tử sắp xuất giá, trong lòng không được thoải mái, ngươi hãy khuyên bảo nó một chút. Lão phu vốn cứng nhắc, không nói lời mềm mỏng được.

Thở dài một tiếng, Lão Hầu liền rời đi. Bên ngoài cửa truyền vào tiếng quát chuẩn bị ngựa, rồi tiếng phó dịch đáp lời, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Bốn người trong phòng người nhìn người, rồi đột nhiên cười rộ lên. Vừa rồi khí thế của Lão Hầu quá áp bức, sát khí bao năm như muốn hóa thành thực thể, chỉ cần liếc Vân Diệp một cái, hắn đã có cảm giác như bị ong đốt.

Trình Xử Mặc mở rương quà ra, lấy một bộ mạt chược, kéo Ngưu Kiến Hổ ra hậu viện đánh mạt chược cùng Hầu phu nhân. Hắn biết Vân Diệp có việc cần sắp xếp nên không tính tham gia.

Vân Diệp trở về chỗ ở mới bắt đầu quan sát khung cảnh xung quanh. Trạch viện bốn dãy này tọa lạc trên phố Ngọc Tuyền, đây là một cứ điểm thương nghiệp trọng yếu của Vân gia. Hàng hóa của gia tộc từ nơi này vận chuyển đi khắp cả nước. Đại nhi tử của Tiền Thông đã mười chín tuổi, bị phái tới đây học tập cách trở thành một chưởng quầy hợp cách. Nếu có ngộ tính, cậu ta sẽ thay thế chưởng quầy hiện tại ở đây.

Tân Nguyệt đang triệu tập các chưởng quầy họp, đó là thông lệ của Vân gia: nữ nhân nắm việc làm ăn trong nhà, nam nhân không quản. Đương nhiên, nguyên nhân là vì Vân gia chỉ có một nam đinh.

Đứng dưới gốc lựu, nghe lão bà nói chuyện, giọng nói vang vang, toát ra hàn khí đáng sợ, bày ra trọn vẹn tư thái của thiếu nãi nãi. Đoán chừng nàng cũng dùng chiêu giống Lão Hầu, trước tiên là cảnh cáo, sau đó mới cho mật ngọt. Chẳng muốn nghe chút nào, giọng nàng ban đêm nghe thích hơn. Lão Tiền và tổng trướng phòng của Vân gia là Lão Hoắc, một ngày xem sổ sách tới tám lần. Thêm vào đó, Vân gia lại dùng kiểu ghi chép sổ sách mới, nên khả năng tham ô rất nhỏ.

Dù có muốn tìm cũng chẳng tìm ra lỗi. Chỉ cần những chưởng quầy này cần mẫn làm đủ hai mươi năm sẽ thành cung phụng của Vân gia. Con cháu đời sau cũng sẽ được an bài công việc ở Vân gia. Nếu có tài sẽ được hầu gia đưa tới Ngọc Sơn thư viện học, tương lai kiếm chút quan tước không phải là chuyện khó. Vì điều này, ngươi bảo bọn họ làm không công hai mươi năm họ cũng sẵn lòng.

Từ thân phận thương nhân cổ có thể nhảy vọt lên làm quan gia, đó là chuyện ao ước của tất cả thương nhân. "Một khi bước vào giới thương nhân thì mọi chuyện coi như hết" – đó không phải câu nói đùa, mà là tiếng khóc đẫm máu của giới thương nhân Đại Đường.

Vân Diệp khẽ sờ quả lựu xanh. Quả lựu đã to bằng nắm đấm trẻ con, hoa phía trên còn chưa rụng hẳn, khô cong treo lủng lẳng ở đó, chẳng chịu rời đi.

Vân Diệp thích ăn lựu nhất. Mỗi năm, nãi nãi luôn chọn cho Vân Diệp quả lựu to nhất, ngon nhất. Dùng dao nhỏ tách vỏ, men theo màng trắng, quả lựu tự tách ra, bung cánh hoa nở rộ. Đôi lúc Vân Diệp không ăn, chỉ thích dùng dao cắt lựu, cuối cùng chỉ làm Vượng Tài sướng rơn, vì nó thường xuyên ở trong phòng Vân Diệp.

Vân Diệp đang đợi Đơn Ưng trở về. Trước khi Đơn Ưng vào thành để giết Long Tam, một quản sự của Vân gia đã xuất phát trước một bước. Hắn muốn điều tra rõ trong thành Lạc Dương có bao nhiêu gia đình vì Đơn Hùng Tín mà trở thành cô nhi quả phụ.

Hôm nay, quản sự báo về khiến tim hắn lạnh toát, lên đến hơn bốn trăm người. Con số này gấp mười lần Vân gia. Năm xưa, Đơn Hùng Tín đã gây ra nghiệt chướng quá lớn, cả đời này Đơn Ưng cũng chẳng trả hết nợ.

Quả nhiên Đơn Ưng dũng mãnh vô địch cúi gằm mặt trở về, trái tim bị trọng thương. Dù từ nhỏ đã là một tên ăn cướp thì lúc này hắn cũng chấn động không nhẹ.

- Vân Diệp, có lẽ ta sẽ phải nợ ngươi rất lâu mới trả hết được. Mong ngươi cho ta vay thêm hai nghìn quan nữa, ta đang cần dùng gấp. Ngày sau ngươi có yêu cầu gì, ta quyết không nói hai lời.

Khiến Đơn Ưng phải cúi đầu còn khó hơn giết hắn. Lời này phải qua một phen đấu tranh nội tâm hắn mới nói ra được.

- Tiểu Ưng, ngươi chịu mở miệng vay tiền ta, điều đó khiến ta rất vui, chứng tỏ ngươi coi ta là huynh đệ mới chịu mở lời. Hai nghìn quan dễ thôi, ngươi có thể lấy bất cứ lúc nào. Nhưng ngươi sẽ tiếp tế cho bọn họ suốt như vậy sao? Ngươi sẽ chết vì mệt đấy.

- Vậy ta phải làm sao? Ta chỉ biết giết lợn hoặc giết người thôi. Ngươi biết không, lên tới hơn bốn trăm người, ta không có bản lĩnh nuôi hết được bọn họ, đành phải đi bước nào hay bước đó.

Mắt Đơn Ưng biến thành màu đỏ. Hảo hán giang hồ coi trọng việc có thù báo thù, có oán báo oán, đầu rơi xuống chỉ như cái bát. Giờ hắn mới phát hiện ra rằng chết là chuyện rất dễ dàng. Nuôi được hơn bốn trăm cái miệng há mồm chờ ăn mới là điều gian nan nhất trên đời này.

Con hùng ưng còn chưa kịp giang cánh bay đã bị đinh sắt ghim chặt xuống đất. Nội dung biên tập này là công sức của truyen.free, rất mong bạn sẽ đón đọc tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free