(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 318:
Vân gia dự định mở một xưởng diêm ở Lạc Dương, cần rất nhiều phụ nữ và trẻ nhỏ làm diêm, rồi dán hộp giấy. Tuy không thể thành phú hộ, nhưng để họ ăn no mặc ấm thì không thành vấn đề. Ngươi thấy sao?
Muốn những cô nhi quả phụ kia có cái ăn cái mặc, cách duy nhất là giúp họ tự lực cánh sinh. Vân Diệp quyết định chế tạo diêm để họ có một con đường sống.
Diêm không phải do Vân Diệp nghĩ ra. Khi Bắc Tề chiến bại, trong hoàn cảnh khó khăn đến cả mồi lửa cũng không có, những cung nữ đã dùng hoàng lân và lưu huỳnh tạo ra que diêm đầu tiên trên thế giới. Trong "Bắc Tề Lục Nghệ Chí" có miêu tả, nhưng không rõ ràng thôi. Vân Diệp vốn chẳng để ý đến, không ngờ có một học sinh tên Kỷ Vũ Ninh, tự Mộ Thần, lại làm ra diêm.
Khi đó, Kỷ Vũ Ninh hớn hở chạy đến trước mặt Vân Diệp khoe diêm. Vân Diệp suýt nữa thì ngất đi vì mùi hoàng lân, lập tức đè hắn lên bàn mà đánh cho một trận nhớ đời. Sau đó, chàng nói với Kỷ Vũ Ninh rằng, nếu có thể tách lưu huỳnh và hoàng lân ra mà diêm vẫn cháy được, thư viện sẽ bỏ ra hai trăm quan để mua phát minh của hắn.
Thực tế chứng minh tiềm lực của con người là vô tận. Kỷ Vũ Ninh, sau khi bị mùi hoàng lân hành cho tơi tả, đã chế ra que diêm an toàn đầu tiên. Hắn bỏ hoàng lân, thay vào đó là hồng lân, dùng lưu huỳnh và lân nghiền nát trộn vào nhau dính lên que. Sau đó, chỉ cần quẹt vào giấy có phết hồng lân, lửa sẽ bùng lên.
Nhìn Đơn Ưng vẫn còn vẻ mặt ngơ ngác, chẳng hiểu gì, Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái hộp nhỏ, khẽ quẹt que diêm lên vỏ hộp. Một đốm lửa nhỏ nhảy nhót trên đầu que.
Vân Diệp nhận ra rất nhiều phát minh kỳ thực đều bắt nguồn từ một khoảnh khắc lóe sáng trong đầu, ví dụ như diêm. Đây là việc cần rất nhiều nhân lực mới làm được, không cần kỹ thuật cao siêu hay tài trí vượt trội, chỉ cần chịu khó là được. Dân thường đâu thiếu sự cần cù chịu khó. Đối với những người quanh năm "bán mặt cho đất bán lưng cho trời", thức khuya dậy sớm mà vẫn không đủ no bụng, thì làm diêm có lẽ chẳng còn là gánh nặng lao động nữa.
Ngành nghề mới sẽ tạo ra của cải mới. Đây mới là biện pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề cơm ăn áo mặc cho những người cô quả ấy.
Đơn Ưng nhận lấy diêm, tự mình quẹt thử một cái. Lửa bùng lên, chiếu sáng đôi mắt lấp lánh của hắn. Sau đó, hắn lấy trong lòng ra một thanh chủy thủ tinh xảo, dùng hai tay đưa cho Vân Diệp:
– Đây là di vật mẫu thân để lại cho ta, ta chưa từng rời xa nó nửa bước. Hôm nay, ta xin lấy nó làm vật thế chấp cho khoản vay của Đơn Ưng này với Vân gia. Khi nào trả hết nợ, ta sẽ xin lấy lại.
Nói xong, hắn quay đầu đi, phải dùng nghị lực rất lớn mới có thể buông tay.
– Đương nhiên, ngươi vay của ta nhiều tiền như thế, không có chút gì thế chấp sao được.
Vân Diệp cầm lấy chủy thủ, ấn nút, lưỡi dao lập tức bật ra một tấc. Thân dao sáng bóng như được thoa một lớp mỡ. Rút dao ra, Vân Diệp tùy tiện múa vài đường rồi chém một cành cây nhỏ. Dao vẫn nguyên vẹn, còn Đơn Ưng thì nhìn mà lòng quặn đau.
Múa một đường đao không tên, Vân Diệp cho dao vào vỏ, thuận tay ném cho Đơn Ưng:
– Nhớ kỹ, con dao này hiện là của ta, ta chỉ giao cho ngươi bảo quản, đừng có làm mất.
Nói xong, chàng chẳng thèm để ý đến vẻ mặt vui mừng của Đơn Ưng, đi đón Tân Nguyệt vừa họp xong. Chàng thầm nghĩ: "Toàn đám nhà quê, coi con dao nát quan trọng hơn mạng. Cứ nghĩ ai cũng muốn cướp bảo bối của ngươi, khác gì cái bánh mốc của Ăn May với khúc xương của con chó. Lão tử đây thèm vào, nợ Vân hầu này đâu dễ trả như thế."
Đang bực tức, Vân Diệp nhìn thấy Tân Nguyệt thướt tha từ trong phòng đi ra. Thời gian qua đủ thứ chuyện khiến nàng gầy đi, cằm thon gọn hơn, đôi má không còn bầu bĩnh nữa. Nhưng cũng nhờ vậy mà vẻ trẻ con giảm bớt, nhường chỗ cho nét trưởng thành quyến rũ. Đôi mắt to tròn lúc nào nhìn Vân Diệp cũng ướt át, khiến tim chàng mềm nhũn. Vừa thấy nàng, tâm trạng Vân Diệp bất giác cực tốt. "Đây là của lão tử, kẻ nào dám tơ tưởng, ta sẽ lấy mạng kẻ đó!"
Ở Lạc Dương ba ngày, Hầu phu nhân đặc biệt mời Tân Nguyệt đến Tống gia, một nhà phú quý, để ngắm những bông thược dược gia chủ đặc biệt trồng. Thực ra đó chính là mẫu đơn, nhưng những năm đầu Đại Đường chưa phân biệt cầu kỳ, cứ gọi chung là thược dược.
Thược dược nhà người ta thường nở rộ vào tháng tư, tháng năm, riêng thược dược nhà họ lại nở vào tháng sáu. Nghe nói còn có vài chậu đặc biệt có thể nở hai lần một năm, vô cùng kỳ lạ. Vừa về đến nhà, Tân Nguyệt đã níu lấy Vân Diệp đòi hoa mẫu đơn, còn nói những bông mẫu đơn màu tía nhà họ Tống xứng với nàng nhất, cài lên nhất định sẽ rất đẹp. Tân Nguyệt vốn là người phụ nữ rất biết kiềm chế, chưa bao giờ đòi hỏi Vân Diệp điều gì. Dạo này nàng bị làm sao vậy? Hay là nàng đã trở nên yếu đuối rồi?
Tuy nhiên, như thế mới đúng là tính cách người của Vân gia: khí chất cao sang nhã nhặn thì họ không học được, mà chỉ tập trung vào những điều thực tế.
Thấy chỉ một hai ngày nữa là kỳ hoa sẽ tàn, những đóa hoa xinh đẹp kia sẽ biến thành bùn đất, Tân Nguyệt cảm thấy tiếc nuối. Nàng nghĩ thà cài lên đầu còn hơn để chúng tự rụng tàn. Vân gia có một loại nước giữ cho hoa tươi bốn năm ngày không héo.
Tiểu Thu đi cùng Tân Nguyệt đã gợi ý với chủ nhà vài lần, nhưng Tống gia cứ giả vờ không hiểu, khiến hai chủ tớ mất mặt. Lão bà (Tân Nguyệt) vốn chẳng bao giờ đòi hỏi gì, vậy mà đã cất lời. Vân Diệp cho rằng lão bà nói không sai, cho dù phải cướp, chàng cũng sẽ cướp về.
Gọi quản gia, kêu chưởng quầy. Nghe Vân Diệp kể xong, Tiền Thông và Bạch chưởng quầy đều tức giận vô cùng. Thiếu phu nhân đã nói rất muốn mấy bông thược dược kia, chuẩn bị mang về nhà ngâm nước thuốc, cài lên tóc. Nhà kia không hiểu chuyện, không biết cắt xuống tặng cho thiếu phu nhân. Hoa của nhà hắn mà được cài lên đầu thiếu phu nhân thì đó là vinh dự cho hắn. Chuyện này sao mà chấp nhận được! Chưa thấy ai không hiểu chuyện đến mức đó, không hiểu bằng cách nào mà lừa gạt được gia sản lớn như vậy.
Quản gia còn chưa thông thuộc chuyện của Lạc Dương, thì chưởng quầy đã nổi giận trước, căm phẫn chửi mắng Tống gia mù mắt, coi mấy cái chậu hoa nát quan trọng hơn mạng. Ông ta thề sẽ đích thân tới Tống gia, hái hết hoa đẹp, để thiếu phu nhân ngày ngày thay hoa cài, không để số thược dược kia thành châu ngọc bị chôn vùi nơi tối tăm.
Tân Nguyệt cứ đứng đó gật đầu phụ họa, còn không ngừng khuyến khích chưởng quầy hái thật nhiều. Nàng nói mấy bông màu vàng, màu phấn cũng đẹp, lúc đó sẽ chia cho phu nhân của Tiểu Ngưu và tiểu thiếp của Tiểu Trình cùng cài.
Nhìn Bạch chưởng quầy dẫn mấy tên hộ vệ đằng đằng sát khí ra ngoài, Vân Diệp liền nói:
– Phu thê chúng ta đúng là trời sinh một đôi. Phu quân ta thì chặt cây trà nhà người ta, nương tử nàng thì hái trộm hoa nhà người ta, thật đúng là trời sinh một đôi, ha ha ha. À phải, lão bà này, nàng không sợ người ta gọi hai chúng ta là đại đạo hái hoa sao?
Tân Nguyệt che miệng cười:
– Phu quân là Trường An Tam Hại tiếng tăm lẫy lừng, thiếp thân làm thê tử mà thanh danh quá tốt thì không được. Trên đời này chú trọng "chồng hát vợ theo" mà.
Tân Nguyệt nhíu mũi một cái, trông tinh nghịch đáng yêu vô cùng. Vân Diệp chắp tay sau lưng nhìn cây lựu, thấy có lẽ vài ngày tới vẫn chưa chín kịp. Chàng quay lại đủng đỉnh nói:
– Nàng đó, nóng vội làm gì chứ? Chẳng phải sau này mọi chuyện trong nhà đều giao hết cho nàng quản lý hay sao? Nãi nãi tuổi cao rồi, từ khi hai ta thành thân, người đã chẳng còn màng đến việc nhà nữa, để mặc cho nàng lo liệu. Giờ nàng mới đến đã vội vàng thúc giục Bạch chưởng quầy như vậy là ý gì?
Tân Nguyệt ngượng ngùng vân vê khăn tay, nép tới gần Vân Diệp:
– Thiếp không ngại nãi nãi quản nhiều chuyện, người thương thiếp như vậy, chuyện trong nhà sớm muộn gì cũng giao cho thiếp. Thiếp chỉ lo mình sẽ tụt hậu, không còn được phu quân yêu thích nữa.
Vân Diệp ngạc nhiên:
– Tụt hậu so với ai chứ? Có ai mà có thể ở trước nàng được?
– Phu quân không biết lợi ích trên thảo nguyên rất lớn sao? Trâu bò vận chuyển vào Quan Nội đã năm trăm con rồi. Lông cừu phu quân nói cũng bắt đầu vận chuyển rồi, mùa thu năm nay sẽ có đợt lông cừu đầu tiên chuyển về. Công Thâu tiên sinh đang tính cách để biến lông cừu thành sợi, cuối cùng dệt thành vải. Trước khi chúng ta đi, Công Thâu tiên sinh phái người đưa tới một sấp vải. Hiện giờ còn rất thô, lão tiên sinh nói chỉ cần tiếp tục nghiên cứu sẽ biến thành chất vải mềm mại.
– Nhà mẹ đẻ thiếp thân kinh doanh tơ lụa, thiếp thân sao lại không hiểu lợi nhuận trong đó chứ? Huống hồ lông dê, trừ phí vận chuyển và gia công, thì chẳng tốn vốn liếng gì. Thiếp thân tính rồi, đây là một khoản tiền lớn, tương lai thu lợi còn lớn hơn những khoản trong nhà.
– Còn cái cô ả Lý An Lan đáng ghét kia nữa, phu quân đã trải sẵn cho cô ta một con đường hoàng kim, toàn làm những chuyện buôn bán không cần vốn. Chỉ có thiếp thân đáng thương này, Vân gia trang cần giữ thanh danh, trong thành Trường An cũng cần giữ thể diện, chỉ cần đối xử không tốt với các trang hộ một chút là phu quân đã nổi giận, nãi nãi cũng bất mãn. Phu quân nghĩ xem, khắp Trường An có trang hộ và người làm thuê nhà nào kiếm đ��ợc nhiều tiền như thế không, số tiền đó đều là vốn cả.
– Hai cô đó thì sướng thật, một người đi khắp thế giới gom góp lao động, cho người ta miếng ăn đã là đại đức. Cô kia thì còn dẫn cả tướng sĩ đi làm cướp. Thiếp thân đây buôn bán đàng hoàng, sao mà bì lại được với bọn họ.
Vân Diệp nghe Tân Nguyệt tuôn ra một tràng, mặt chàng đỏ tía tai. Từng câu từng chữ đều nói Vân Diệp thành kẻ bạc bẽo, đem chuyện tốt cho hết nữ nhân không ra gì ở ngoài, để lão bà trong nhà chịu khổ.
– Nói lung tung gì đó. Ta chỉ cưới một lão bà, chuyện không có thì đừng có nói bậy. Đó chỉ là hai người phụ nữ bất hạnh thôi.
– Không may mắn mà lại có con rồi sao? Trong khi phòng lớn như thiếp đây lại chẳng có gì. Còn cái cô ả trên thảo nguyên kia, mùa thu này sẽ tới Trường An, cũng là để tìm chàng đòi con. Phu quân mới thật sự là cao thủ đấy!
Nói xong còn lấy ra một phong thư huơ trước mặt chàng.
Vân Diệp giật ngay lấy, thuận tay đánh nhẹ vào mông Tân Nguyệt một cái, trừng mắt nói:
– Xem xem giờ nàng đã trở nên không còn ra thể thống gì nữa rồi, đến mức xem trộm thư của ta, thật không có quy củ!
Nếu như là chuyện khác thì Tân Nguyệt còn hơi sợ, nhưng nói tới chuyện nhà, nàng dám đơn thân độc mã xông lên Lăng Tiêu Bảo Điện. Mình vốn chiếm lý, chỉ nói vài câu thôi mà lại bị đánh. Vốn định khóc, nhưng nàng lập tức nín ngay, ngửa cổ thành một góc bốn mươi lăm độ, nhìn lên trời mà không nói một lời.
Không thèm để ý đến cô nàng ngốc nghếch này, hai ngày qua chả hiểu sao trái tính trái nết, Vân Diệp vội rút thư ra. Thảo nguyên mang hi vọng của chàng. Có thể biến thảo nguyên và nội địa thành một cộng đồng lợi ích gắn kết chặt chẽ hay không, điều đó phụ thuộc vào việc Na Mộ Nhật có thể cung ứng lượng lớn lông cừu mỗi năm hay không.
Na Mộ Nhật làm rất xuất sắc, trâu bò cừu dê tăng lên nhiều, còn rất hiểu chuyện, không có việc gì cũng tặng cho quân doanh ít gia súc nàng "nhặt được". Đội xe Vân Diệp gửi tới thảo nguyên cũng chia cho tướng sĩ biên quân một ít, cho nên rất được lòng người.
Còn các tướng lĩnh đột nhiên phát hiện ra nhà mình có thêm một cái mục trường, trên đó có mấy chục con cừu qua lại. Nghe nói đều là của mình, Na Mộ Nhật chẳng qua là chăn thả hộ mà thôi. Còn về mục trường, mấy lão thô kệch trong quân doanh dùng ngón tay lớn chỉ vào chỗ nhỏ nhất trên bản đồ, phát hiện mục trường trước kia Lý Tịnh đại tướng quân phân cho Na Mộ Nhật đúng là to như thế. "Không tin ngươi cứ nhìn tuyến đường tay ta chỉ xem có đúng là giống với Đại tướng quân không?" "Giống!" Tất cả các tướng lĩnh khác đều gật đầu.
Người "nhặt" trâu bò đột nhiên nhiều lên, nhất là biên quân, có vài lần đã "nhặt" được hàng trăm con gia súc từ chỗ Tiết Duyên Đà.
Đây hẳn là chủ ý của Hoạn Nương. Một thiếu nữ bị vòng xoáy quyền mưu giày vò đến mức tưởng chừng đã biến thành lão phụ, giờ lại bộc lộ hết thảy trí tuệ của mình. Chẳng trách bà ta không muốn về Trung Nguyên, té ra là muốn thử năng lực của mình.
Vân Diệp bật cười, toàn là những người chỉ cần một chút ánh sáng đã có thể tỏa sáng như mặt trời, nhân tài trên thế giới này nhiều thật.
– Chàng cười cái gì? Lời của "tiểu tình phụ" có vẻ hợp ý chàng lắm hả?
Vân Diệp quay đầu đi. Vừa rồi Tân Nguyệt còn làm cái bộ nhìn trời, giờ đã tựa vào vai chàng, mở to đôi mắt sáng quắc mà lườm chàng.
Nghiêng đầu khẽ chạm vào đầu nàng, cất thư đi, nhẹ nhàng vòng tay qua eo nàng, kéo nàng vào lòng. Dưới lớp tơ lụa mỏng là làn da thịt mát lạnh. Tân Nguyệt vờ hầm hừ dỗi hờn vài tiếng rồi thôi. Hai người ôm nhau đi dưới cây thạch lựu, đầu nàng ngả vào vai Vân Diệp, tay vịn lên ngực chàng, như một tiểu thư yếu đuối cần được dìu dắt. Thực ra đi kiểu này rất vướng víu, nhưng đây lại là cách đi mà Tân Nguyệt thích nhất, đương nhiên là chỉ khi không có ai khác.
Việc Tân Nguyệt làm không sai. Trong nhà muốn đoàn kết yên ổn thì không thể thiếu một nữ chủ nhân mạnh mẽ. Tân Nguyệt tự coi mình là nữ chủ nhân, đương nhiên nàng cũng là nữ chủ nhân chân chính.
Nữ chủ nhân trước tiên phải khống chế những người hầu cận quan trọng trong nhà, ví như Bạch chưởng quầy. Hoa mẫu đơn chỉ là một cái cớ, Tân Nguyệt muốn Bạch chưởng quầy đứng về phía nàng vô điều kiện. Lão Bạch cũng lĩnh ngộ chính xác, cho dù không lấy được hoa, chỉ mang về một cái lá thì Tân Nguyệt cũng cao hứng khen ông ta làm việc đắc lực, không liên quan tới nhiệm vụ thành bại, chỉ nhìn lập trường.
Ngoài sân có tiếng bước chân, một nặng một nhẹ, chẳng cần nói cũng biết là Ngưu Kiến Hổ, Trình Xử Mặc trở về. Hai ngày hai đêm đánh mạt chược không ngừng nghỉ, chẳng biết bọn họ còn bao nhiêu tinh thần mà tiêu phí.
Tân Nguyệt nhón chân hôn lên má Vân Diệp một cái rồi chui ra khỏi lòng chàng, thoáng cái đã trở về phòng của mình. Tiểu Thu thò đầu ra liếc nhìn Vân Diệp, cứ như chàng vừa bắt nạt Tân Nguyệt vậy. Vân Diệp nở nụ cười tà ác với Tiểu Thu, khẽ liếm môi. Tiểu Thu rùng mình, vội rụt đầu quay về.
Hai thân hình lờ đờ xuất hiện trước mắt, miệng nồng nặc hơi rượu, chẳng nói một lời, chỉ giơ tay lên coi như chào hỏi. Ngưu thị và Cửu Y ra chia nhau đỡ lấy hai người họ về phòng ngủ của mình.
– Diệp Tử, mai chúng ta đi thôi. Ta không muốn đánh mạt chược nữa, dù ta có đúc bằng thép cũng không chịu nổi Hầu gia thay phiên nhau ra trận. Đi ngay ngày mai.
Trình Xử Mặc mắt mơ màng vừa đi vừa nói:
Vượng Tài giờ đã khôn ra, miệng ngậm một ít cỏ tươi. Vân Diệp biết rõ nó căn bản không ăn, chỉ giả vờ như thế cho Đơn Ưng xem. Mấy ngày qua Đơn Ưng bị đám cô quả kia hành cho sứt đầu mẻ trán, không còn tâm tư quản tới Vượng Tài nữa, làm nó thừa cơ lợi dụng. Túi đồ treo dưới cổ bị Đơn Ưng thu mất rồi, các gia đinh cũng không cho Vượng Tài ra ngoài, nó đành đi theo Vân Diệp.
Vân Diệp ăn cơm, nó đứng ngoài cửa sổ nhìn. Không "nói" gì, chỉ nhìn chằm chằm, nhìn đến nỗi Vân Diệp ăn không nổi. Chàng quên sạch lời dặn của Đơn Ưng, đem một đĩa bánh đút hết cho nó, rồi cho nó một bát trà lạnh. Vân Diệp mới ăn được. Lần nào cũng bị Tân Nguyệt trách, nói Vượng Tài bị Vân Diệp chiều hư, nếu nó béo ú như con lợn của Tiểu Nha thì sao? Lão bà cứ lải nhải khiến người ta bực bội, Vân Diệp quyết định dẫn Vượng Tài ra ngoài đi dạo, thuận tiện ngắm đường phố Lạc Dương.
Tiền Nguyên, con trai trưởng của Tiền Thông, thấy hầu gia muốn ra ngoài, liền gọi sáu hộ vệ, cùng với bản thân hắn và Vân Tam, tiền hô hậu ủng đi theo Vân Diệp.
Truyện này do truyen.free độc quyền xuất bản, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.