Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 321:

Vân Diệp nấp sau tảng đá để lấy lại bình tĩnh, Vượng Tài thò đầu ra canh chừng giúp Vân Diệp. Đơn Ưng đột nhiên nhảy lên thật cao, vươn tay trong gió tựa hồ tóm lấy thứ gì đó. Vân Diệp tự vỗ đầu mình, lúc này mới trấn tĩnh lại được.

Tiếng ra lệnh thu neo truyền đến. Vân Diệp hiểu rõ đội thuyền sẽ từ kênh Thông Tế tiến vào Hoài Thủy, qua Giang Đô rồi men theo sông Giang Nam đến Dư Hàng, cuối cùng sẽ được Phùng Áng đón tiếp rồi tiến vào đất Liêu. Lý An Lan sẽ bắt đầu làm lĩnh chủ thực sự, tám trăm dặm đất đủ để nàng thỏa sức tung hoành.

Từ xưa, trong đời điều bi thương nhất là biệt ly. Người hiện đại không thể thấu hết nỗi bi ai này, bởi một lần chia tay có thể là vĩnh viễn, không giống như thời hiện đại, chỉ cần ngồi máy bay ba tiếng là có thể đến Lĩnh Nam phồn hoa, hưởng thụ gió biển mát mẻ.

Đó là nguyên nhân vì sao Tiểu Linh Đang cuối cùng phải thốt lên lời nhớ nhung Vân Diệp. Nếu không nói ra, sẽ không còn cơ hội nữa. Tiểu Linh Đang biết với thân phận của Vân Diệp, y không thể tùy tiện đến Lĩnh Nam, vậy nên dù chỉ là nỗi nhớ, nàng cũng phải nói ra để Vân Diệp biết được tâm ý của mình.

- Cho ngươi.

Đơn Ưng đưa tay đến trước mặt Vân Diệp, trên tay nắm một sợi tóc. Đó là sợi tóc duy nhất trôi dạt vào bờ, Đơn Ưng đã nhìn thấy rất rõ.

- Cám ơn.

Vân Diệp nhận lấy sợi tóc, cho vào trong ví rồi cùng Vượng Tài quay về. Y đi rất nhanh, nắm chặt tay, không dám quay đầu nhìn lại đội thuyền thêm một lần nào nữa. Cái cuộc đời khốn nạn này, xem ra chẳng làm được gì, căn bản không cho phép người đời có được điều tốt đẹp. Ngày tháng vui vẻ chẳng bao giờ sánh được với nỗi bi ai. Cái câu nói vớ vẩn "chuyện đời có tám chín phần mười không vừa lòng người" là thật sao?

Vừa lúc suy nghĩ đó chợt hiện lên, khuôn mặt Tân Nguyệt đột nhiên xuất hiện trước mặt, đôi mắt to đen láy chớp chớp:

- Tiễn đi rồi à?

- Ừ, tiễn rồi. Nàng theo đến đây làm gì? Chẳng phải hôm qua ta đã kể cho nàng nghe rồi sao?

Vân Diệp hơi luống cuống, tiễn chân nữ nhân khác lại bị lão bà nhìn thấy, đúng là xấu hổ.

- Thiếp không hỏi công chúa là ai, chỉ muốn hỏi cung nữ xinh đẹp mặc váy xanh kia là ai? Thiếp chẳng bận tâm tới công chúa, cô ta dù có tài giỏi đến mấy cũng không thể gả vào nhà ta, chẳng cần lo lắng. Thiếp chỉ muốn xem nhãn quan của phu quân thiếp ra sao thôi, cũng chẳng qua chỉ đến vậy.

Nghe giọng điệu chua lè, đầy khinh bỉ của Tân Nguyệt, Vân Diệp biết lúc này nàng có thể đánh chết cả hổ sống. Y im re, không dám nói gì. Vượng Tài và Đơn Ưng đều rón rén tránh xa Tân Nguyệt.

Khoảng cách địa lý quả thực cũng có thể khiến tình cảm giữa người với người bị kéo giãn. Sau khi Lý An Lan đi rồi, tâm trạng Vân Diệp được giải phóng. Y không cần giả vờ cưỡi ngựa nữa, cưỡi ngựa đúng là một việc khổ sai. Ngồi trên lưng ngựa một ngày có thể làm tiêu hao hết tinh lực của một người. Có xe ngựa để ngồi, hà cớ gì phải tự làm khổ mình mà cưỡi ngựa.

Tung Sơn vào mùa hè đầy rẫy dã thú, khắp nơi là cây cối rậm rạp và cỏ dại. Giữa rừng núi thỉnh thoảng mới thấy một mảnh ruộng nhỏ được khai phá, trồng trọt đều là các hòa thượng có tóc, mặc tăng y, niệm phật hiệu. Nhưng họ không phải là tăng nhân chính tông, họ là các cư sĩ, tá túc trong chùa. Độ điệp (thẻ xuất gia) không dễ gì có được, họ đang chờ triều đình cấp cho tư cách làm hòa thượng.

Một tiểu cô nương xách giỏ trúc, mặc áo hoa đi bên cạnh Vân Diệp. Đầu búi hai chỏm tóc tròn kiểu trẻ con, hơi gầy gò, nhưng đôi mắt trong veo lại rất thông minh, tựa hồ rất hứng thú với Vân Diệp đang nằm khểnh trên xe. Vân Diệp mời cô bé lên xe, tiểu cô nương mỉm cười từ chối. Đó là một tiểu cô nương rất có quy củ, trông chưa tới mười tuổi. Giỏ xách trên tay không hề nhẹ, vậy mà cô bé dường như chẳng hề cảm thấy gì, bước chân thoăn thoắt.

Có thể thấy cô bé rất muốn ngồi xe, cũng rất thích quần áo đẹp đẽ trên người nha hoàn Vân gia, nhưng vẫn chạy bộ theo xe. Một đại nam nhân nằm trên xe, lại để một tiểu cô nương phải chạy bộ, chuyện này không hợp với quan niệm đạo đức của Vân Diệp. Vì thế y một lần nữa mời cô bé lên xe, nếu không thích ngồi cùng nam nhân xa lạ, có thể ngồi chung xe với các tỷ tỷ xinh đẹp cũng được.

Lần này tiểu cô nương không từ chối, tung người ngồi lên càng xe, hai chân vắt vẻo rất tự nhiên. Một tiểu cô nương chỉ mới mấy tuổi đầu lại có thể xách cái giỏ mười mấy cân mà Vân Diệp chẳng hề ngạc nhiên. Nguyên nhân chủ yếu là nơi đây chính là Thiếu Lâm Tự, thái sơn bắc đẩu của võ học thiên hạ, có vài chuyện nằm ngoài dự liệu cũng chẳng có gì khó tưởng tượng.

Vân Diệp không thích ngồi xe có mái che, vì như thế sẽ cản trở y ngắm phong cảnh. Vân Tam liền trải thảm dày lên sàn xe, để hầu gia có thể nằm thoải mái, tự mình đánh xe. Thấy một tiểu nha đầu ngồi ở càng xe cười hì hì nhìn mình, hắn càng thêm tinh thần, khiến xe ngựa chạy rất nhanh.

Bầu trời âm u, nhìn có vẻ sắp mưa mà mãi chẳng thấy động tĩnh gì. Vượng Tài cổ đeo một cái yếm, chạy đuổi kịp. Cái tên Đơn Ưng chết tiệt đó lại đem món ngon mà các nha hoàn cho mình, treo dưới cổ. Chỉ ngửi được mà không thể ăn được, Vượng Tài cuống quýt tìm Vân Diệp, nhờ y giúp nó chuyển túi lên gần miệng.

Đơn Ưng đã giao hẹn với Vân Diệp từ trước, không thể làm như thế, cũng không cho phép người khác làm, vì thế Vân Diệp đành giang tay ra tỏ ý bất lực, không thể giúp gì được.

Tiểu cô nương bị vẻ ngoài cổ quái của Vượng Tài thu hút, lấy trong giỏ ra một cái bánh táo, suy nghĩ một lát rồi bẻ ra làm đôi. Cô bé cho một nửa vào giỏ, còn một nửa trong tay thì đặt trước miệng Vượng Tài, muốn xem Vượng Tài ăn.

Vượng Tài thích nhất đồ ngọt, sao có thể bỏ qua cơ hội này? Nó liếm lưỡi một cái rồi cắn lấy miếng bánh trong tay tiểu cô nương. Cái lưỡi thô ráp của nó làm cô bé thấy nhột, rụt tay lại cười khanh khách không ngớt.

- Nha đầu, muội tên là gì?

Vân Diệp quay đầu sang nhìn tiểu cô nương. Cô bé này rồi sẽ lại là một cô gái bị Vượng Tài mê hoặc.

Tiểu cô nương không nói, chỉ cười, lộ ra hàm răng trắng sáng.

Sơn môn Thiếu Lâm Tự từ xa đã hiện ra trong tầm mắt, chẳng hề hùng vĩ, chỉ có vài cột gỗ dựng lên, ngay cả sơn cũng không có. Vắng tanh vắng ngắt, chẳng thấy bóng hương khách nào. Chẳng trách Hầu Quân Tập hoài nghi tại sao lại lên Thiếu Lâm Tự dâng hương, đây đâu phải là ngôi chùa chuyên làm pháp sự.

Từ xa, đã thấy một vị tri khách tăng mặc áo đen nhàn nhã bước tới. Sau khi thi lễ xong, vị hắc y tăng không để ý đến Vân Diệp nữa, mà bảo tiểu cô nương:

- Thì Thì, sao con lại có thể thiếu quy củ như vậy? Tu hành không phải là để con tìm kiếm sự thoải mái. Điều chúng ta cần là thành kính phụng sự Phật Tổ, kỳ vọng một ngày đạt được đại tự tại. Bảo con đi mười dặm đường là một loại rèn luyện Phật tâm, bài tập hôm nay con phải làm gấp đôi.

Tiểu cô nương không giải thích gì mà chắp tay nói:

- Xin nghe sư thúc dạy bảo.

Nói xong, cô bé xách giỏ trúc lên, thi lễ với Vân Diệp rồi cùng hắc y tăng đi vào chùa.

Trình Xử Mặc nhảy xuống ngựa, nhìn cánh cổng sơn môn đóng kín, nói với Vân Diệp:

- Diệp Tử, bọn lừa trọc này hình như không hoan nghênh chúng ta, ta thấy bọn chúng dường như có địch ý.

- Có gì lạ đâu? Từ khi Đại Đường ta kiến lập, đã liên tục tăng cường ước thúc Phật giáo, phổ biến Đạo giáo. Việc lấy độ điệp để trở thành tăng nhân rất khó khăn. Ngươi không thấy trong sơn cốc toàn là cư sĩ tự làm tự ăn sao? Thiếu Lâm Tự là danh tự lừng danh thiên hạ, về quy củ thì không dám vượt quá giới hạn. Những tăng nhân này năm xưa bệ hạ tấn công Vương Thế Xung đã giúp không ít. Phật gia đều hy vọng có thể khiến bệ hạ động lòng, buông lỏng giám sát, phân phát thêm độ điệp. Mấy năm trước, Ngọc Lâm tăng và Giác Viễn tăng từng đến Trường An một chuyến, nhưng bị bệ hạ từ chối. Họ thất vọng trở về, tất nhiên mang chút thù địch với hàng huân quý chúng ta, điều này cũng có thể thông cảm được.

Ngưu Kiến Hổ nói:

- Cánh cổng này ngay cả một người thông báo cũng không có, chẳng lẽ chúng ta cứ thế tự ý xông vào sao?

- Núi không đến với ta thì ta sẽ đến với núi. Chúng ta cứ cắm trại ở đây, ta không tin những tăng nhân này dám vô lễ đến mức đó. Huống hồ, Đạo Tín đại sư đang là khách ở Thiếu Lâm Tự, ta và lão hòa thượng Đàn Ấn là chỗ quen cũ, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để họ không thể không gặp ta rồi.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, và bạn đang thưởng thức nó qua một phiên bản đặc biệt.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free