Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 322:

Vân Diệp nhảy từ trên xe xuống, bảo quản gia bắt đầu cắm trại. Y cùng Trình Xử Mặc, Ngưu Kiến Hổ, Đơn Ưng men theo bậc thang tới trước cửa, gõ vòng cửa, tiếng cộc cộc vang rất xa.

Một tăng nhân ngoài bốn mươi tuổi mở cửa ra nói với Vân Diệp:

– Mời thiện tín sĩ về, bổn tự là chốn tu hành, không tiếp khách thập phương. Mong thiện tín sĩ tới chùa khác lễ Phật.

Liếc nhìn ánh mắt chất phác của vị tăng nhân, Vân Diệp đáp:

– Ta là cố nhân của Đàn Ấn đại sư, tới để bái phỏng, và còn có một bức thư quan trọng cần đích thân trao cho Đạo Tín đại sư. Mong đại sư giúp cho.

Vị hòa thượng tuy chất phác nhưng rất lễ phép, bảo Vân Diệp chờ một chút, ông ấy tự mình vào thông báo. Vân Diệp rất hứng thú với Thiếu Lâm Tự thời Đường, dựng tai lắng nghe rất lâu cũng không thấy tiếng động do võ tăng luyện võ phát ra. Vậy chẳng lẽ những vết lõm trên nền Thiếu Lâm Tự là do sau này mới có? Nếu không, vì sao trong chùa chỉ có tiếng mõ đều đều mà không có tiếng luyện võ?

Lão tăng Đàn Ấn cùng Giác Viễn tăng đến, đều là cố nhân cả. Vân Diệp cười bước tới hành lễ:

– Đàn Ấn đại sư, từ biệt ở Mạch Tích Sơn thoắt cái đã bốn năm. Đại sư sắc mặt hồng hào, hẳn Phật pháp lại có tiến bộ, thật đáng chúc mừng.

– Vân Diệp tiểu hữu từ xa xôi ngàn dặm tới đây, lão tăng rất cảm kích. Mời vào chùa.

Khuôn mặt gầy khô của Đàn Ấn chẳng hề có nụ cười, chỉ khách sáo mời Vân Diệp vào chùa, không chút vui mừng nào cả.

Sau khi ngồi xuống ở khách xá, Vân Diệp lại hỏi:

– Đại sư đã vượt ra ngoài sự đời, vì sao còn có lo lắng? Nếu là phiền não thế tục, cứ nói với tiểu hầu, biết đâu có thể giúp quý tự một chút tâm ý.

– Tiểu hữu chê cười rồi. Thiếu Lâm ta là mạch thiền tông, ý chỉ tâm người, tùy duyên thành Phật, không chấp vào văn tự. Phiền não sinh ra do ma tâm, cần tự mình thấy Phật giết Phật, gặp ma chém ma để tinh tiến. Tiểu hữu quá lo rồi.

Vân Diệp ngửi xung quanh, nói:

– Sinh lão bệnh tử, lão hòa thượng vẫn chưa nhìn thấu sao? Các vị thường nói thế gian muôn vàn nỗi khổ, vị cao tăng ấy sắp về cõi Tây phương Cực lạc, đại sư hẳn nên vui mừng cho người chứ.

Trình Xử Mặc, Ngưu Kiến Hổ ở sau lưng cười thầm. Có bệnh mà còn đuổi Vân Diệp ra ngoài, thật là ngu không thuốc chữa.

– Ngọc Lâm đại sư sắp viên tịch. Vân hầu cho dù không nể người là cao tăng một đời, cũng phải kính tuổi trên chín mươi chứ, vì sao lại lên tiếng mỉa mai?

Giác Viễn là võ tăng, Đàn Ấn còn chưa kịp lên tiếng đã phẫn nộ n��i ra rồi.

Vân Diệp thấy Giác Viễn nổi giận cũng chẳng bận tâm, đứng dậy đi tới chỗ ở của phương trượng. Nơi đó cách phòng khách rất gần, có mùi thuốc dẫn đường. Rẽ qua ba cái hành lang, Vân Diệp liền tìm được tới nơi.

Có một hòa thượng trẻ đang sắc thuốc dưới hành lang, quạt trong tay quạt khẽ củi tùng, cái nồi đen sôi sùng sục nổi bọt. Khuôn mặt thanh tú chẳng vui cũng chẳng buồn.

Vân Diệp vô lý xông vào phòng phương trượng, đến cả lão tăng Đàn Ấn cũng giận dữ. Giác Viễn bóp tay kêu răng rắc. Tiểu hòa thượng đang phục vụ trong phòng đứng dậy định đuổi Vân Diệp đi thì bị Trình Xử Mặc ngăn lại.

Ngọc Lâm ngồi trên giường mây kết ấn đột nhiên mở mắt, niệm một câu Vô lượng thọ Phật:

– Bần tăng còn tưởng là ai tới, không ngờ là Vân hầu. Đúng là Phật tổ hiển linh, bần tăng đã đợi lâu rồi.

Vân Diệp không quan tâm ông ta nói gì, cầm tay lão hòa thượng lên bắt mạch, phát hiện mạch đập mạnh mẽ, còn khỏe hơn cả mạch mình, muốn chết cũng khó.

– Ông xong đời rồi. Nhìn mạch ông, sống qua trăm tuổi nào có khó gì, ấy vậy mà giờ lại xui xẻo, không chết cũng phải chết.

Vân Diệp ra vẻ hả hê lắm:

Đàn Ấn, Giác Viễn vừa định lên tiếng thì bị Ngọc Lâm đuổi ra ngoài. Trình Xử Mặc cũng bị Đàn Ấn xách cổ áo kéo đi, đến phản kháng cũng không làm nổi. Ngưu Kiến Hổ rất tự giác, nghe lời Vân Diệp nói thì biết chuyện không đơn giản, kéo Đơn Ưng đi ra. Trong phòng chỉ còn lại Ngọc Lâm và Vân Diệp.

Vân Diệp dang chân nằm dài trên sàn gỗ, lười nhác nói:

– Lão hòa thượng, khoác lác quá độ rồi, giờ thì ông tự làm tự chịu. Đang yên đang lành lấy tuổi thọ ra đánh cược, giờ người ta tới đòi, ông ăn nói sao đây?

Ngọc Lâm ngáp dài, nằm nghiêng trên giường mây, lông mày bạc nhướng lên, không ngờ lại làm mặt quỷ. Động tác này làm Vân Diệp giật mình, ngồi bật dậy nói:

– Lão hòa thượng, ông không sợ chết thật à? Hay tính nuốt lời?

– Bần tăng năm nay đã sống đủ chín mươi tuổi, thêm ba ngày nữa là sinh nhật chín mươi. Sống thêm vài năm hay bớt vài năm có gì quan trọng đâu. Vân hầu định dọa lão hòa thượng còn chưa đủ tư cách.

Vân Diệp thở dài. Ai mà ngờ cao tăng đại đức một đời hiện giờ lại giống như tên vô lại, thủy hỏa bất xâm, đao thương bất nhập.

– Vân hầu, chỉ cần bệ hạ nhận lời mỗi năm phát thêm một phần mười độ điệp, chùa của ta không bị thế tục xâm phạm, Vân hầu có thể lập tức đưa ta đi thiêu. Biết đâu Vân hầu còn có thể nhặt được xá lợi, đem về thờ trong miếu nhà, vinh quang khôn xiết.

– Lần trước ông nói chuyện với bệ hạ đâu có như thế. Há miệng Phật tổ, ngậm miệng Phật tổ, chỉ giỏi làm bộ cao thâm, ăn nói tối nghĩa, ta chẳng hiểu ông nói cái gì. Giờ lại nói chuyện theo kiểu lưu manh, là sao đây?

Vân Diệp không hiểu. Lão hòa thượng tu vi thâm hậu, biết rõ thọ hạn của mình chẳng khó gì, vì sao lại lấy mạng ra đùa?

– Lão hòa thượng niệm Phật tám mươi năm. Với ta mà nói, cứt chó cũng là Phật, bùn đất cũng là Phật, lưu manh cũng là Phật. Ta hóa thân vạn trạng, nay hiện thân lưu manh, Vân hầu làm gì được nào.

Nói xong còn làm ra vẻ lưu manh, không ngờ lại xắn áo lên, lấy trong giỏ ra một chiếc bánh táo, ăn ngon lành. Vân Diệp chẳng chịu kém, cũng lấy một cái, nửa cái bánh còn lại cả hai đều không động vào.

– Lão hòa thượng, vì sao không ăn nửa cái bánh bên trên mà chọn cái ở dưới?

– Không phải Vân hầu cũng không đụng vào sao? Nửa cái bánh đó vướng mùi súc sinh, nên vị chỉ còn lại một nửa. Lão hòa thượng thích trọn vẹn, không thích dang dở.

Nghe câu này, Vân Diệp giật mình làm rơi cả cái bánh:

– Lão hòa thượng sao biết nửa cái bánh cho Vượng Tài nhà ta ăn sao?

Thì Thì tiểu cô nương bẻ đôi cái bánh đút cho Vượng Tài, chứ đâu phải cắn, sao ông ấy lại biết? Chẳng lẽ ông ấy có thần thông thật?

– Những người thế tục các vị ít thấy nên lấy làm lạ. Chuyện đơn giản sao lại nghĩ phức tạp? Chẳng lẽ không thể là do Thì Thì nói với lão hòa thượng sao? Một đóa hoa lan xinh đẹp như thế, há lại nói dối bao giờ.

Vân Diệp đỏ mặt, đúng là xấu hổ. Nhưng trước mặt lão thần côn khét tiếng như Ngọc Lâm, ai mà chẳng nghĩ sự việc theo chiều hướng phức tạp, cho rằng ông ta có thần thông, ai mà nghĩ người khác nói với ông ta.

– Lão hòa thượng, Phật gia các ông đem hoàng đế bán đi bán lại, cuối cùng không thành Phật, ngược lại còn chết đói. Với tiền lệ này, vị đế vương nào mà chẳng cảnh giác với Phật gia? Bệ hạ không ra tay với toàn bộ Phật môn đã là nể mặt Thiếu Lâm Tự rồi, ấy vậy mà ông còn dám lấy tính mạng ra uy hiếp bệ hạ lúc gian nan nhất. Giờ nhân quả luân hồi, ông còn gì để nói?

*** Đoạn này nói tới Lương Vũ Đế bốn lần xá thân phụng sự Phật. Theo lệ, muốn hoàn tục phải chuộc tiền. Nước Lương phải bỏ ra số tiền cực lớn chuộc vua, cuối cùng Lương Vũ Đế lại bị chết đói.

Ngọc Lâm lần đầu tiên có vẻ mặt thống khổ, đọc một câu Phật hiệu rồi mới nói:

– Chuyện Lương Vũ Đế đúng là lỗi của Phật môn. Một tín đồ cuồng tín của Phật tổ lại bị đám bại hoại Phật môn vì mấy viên ngói ngọc mà hủy hoại, khiến người thiên hạ oán hờn Phật môn. Độ Môn, Pháp Nguyên à, các ngươi chính là tội nhân của Phật môn. Vốn dĩ, chỉ cần các ngươi giúp Lương Vũ Đế làm thiên hạ an định, bách tính giàu có, một Phật quốc thuần chính ắt sẽ xuất hiện. Vậy mà bị vài đồng tiền làm hại, Phật môn có tai họa ngày nay chính là do quá tham lam. Hiện giờ Phật môn tới lúc phải trả giá. Vân hầu, cái xác thối này của lão tăng chẳng đủ trả hết nợ. Nếu như có thể trả được một phần vạn, lão tăng nhất định ngậm cười cam chịu.

Lão hòa thượng hiện giờ không còn đường lui. Khác với lịch sử, hiện giờ Lý Nhị đối xử với Phật môn càng thêm cứng rắn. Chùa miếu đã bắt đầu phải nộp thuế rồi, trẻ con cắt tóc đi tu bị coi tội ngang với buôn bán lừa gạt. Quan phủ hận không thể có tám mắt theo dõi chùa chiền. Bao nhiêu năm tích lũy tiền tài cùng lợi nhuận từ việc cho vay, dứt khoát là khoản tài phú cực lớn. Các hòa thượng chỉ cần vượt ngoài khuôn khổ một chút thôi là gặp phải họa diệt chùa. Cứ tiếp tục như thế này, chẳng tới năm mươi năm, Phật môn ắt phải rút khỏi Trung Nguyên. Chưa kể Đạo gia khắp nơi đả kích, chèn ép Phật môn, tín đồ Phật giáo dần sút giảm. Căn cơ một khi đã bị hủy hoại sẽ không còn ngày quay lại nữa.

– Phật môn các vị chiếm hết danh sơn thiên hạ. Năm Trinh Quán thứ ba, việc xây Lâm Nham Tự bằng sắt càng gây chấn động thiên hạ, tiêu tốn hơn mười vạn cân sắt. Sấm sét đánh vào, thép tan chảy, chiếu sáng cửu châu. Chỉ từ điểm này có thể thấy Phật môn nền tảng sâu thế nào, năng lực lớn ra sao. Lão hòa thượng, Phật môn quá tham lam tiền bạc, nhưng lại không giúp ích gì cho thiên hạ. Bệ hạ không lấy các người ra khai đao thì lấy ai?

Vân Diệp ngồi dậy bắt đầu nghiêm túc trò chuyện với lão hòa thượng, đó là nhiệm vụ mà Lý Nhị và Trường Tôn Thị giao cho. Tin tức Ngọc Lâm bệnh nặng truyền về Trường An, Lý Nhị nhớ lại chuyện từng nói với Ngọc Lâm. Khi ấy, nếu Ngọc Lâm có thể nói chính xác ngày chết của mình thì ngài sẽ xem xét cho Phật môn một con đường sống. Ngọc Lâm lập tức nói mình không thể sống quá chín mươi tuổi. Nên giờ nghe thấy Ngọc Lâm bệnh nặng, làm sao không biết Ngọc Lâm đang thúc giục mình thực hiện lời hứa. Đúng lúc Vân Diệp muốn tới Thiếu Lâm Tự dâng hương, nên hoàn thành cả nhiệm vụ này. Giới hạn của Lý Nhị là Phật môn phải khống chế quy mô, phải nộp thuế, không được tham gia kinh doanh thế tục, một lòng niệm Phật là được.

*** Nếu mình nhớ không nhầm, cho vay, cầm đồ đầu tiên xuất phát từ các chùa thời Tấn.

Sắc mặt Ngọc Lâm càng thêm đau khổ. Từ ngữ khí của Vân Diệp, ông đã nghe ra thái độ cứng rắn của Lý Nhị. Cho dù lần này mình chết đi, Lý Nhị tuân thủ lời hứa, nhưng ai có thể đảm bảo sau này không có những biện pháp nghiêm khắc hơn nữa? Hiện giờ bốn trăm tám mươi chùa miếu nam triều đều đã mọc đầy cỏ hoang, chốn chùa chiền trở thành nơi ma quỷ trú chân. Quan phủ, Đạo gia thúc ép gấp gáp, địa vị Phật môn tụt sâu ngàn trượng, không còn vẻ phong quang ngày nào nữa.

– Vô lượng thọ Phật. Bần tăng đã cố gắng hết sức, chỉ mong tội nghiệt thiên hạ tính cả lên người bần tăng, để từng đóa sen lửa thiêu cháy tội nghiệt Phật môn ta. Vân hầu đã tới thì xem lễ đi chứ?

Nói xong những lời này, Ngọc Lâm lại khôi phục vẻ bất cần đời, hay nói đúng hơn, là vẻ lưu manh như lời ông ấy tự nhận.

– Ai mà thèm xem một lão hòa thượng tự thiêu? Bổn hầu tới Thiếu Lâm Tự là để cầu tự, Vân gia nhân đinh ít ỏi. Nếu như trơ mắt nhìn lão hòa thượng tự thiêu rồi còn nhặt xá lợi đem đi bán, biết đâu cả đời này ta không có con nữa. Cho nên chuyện này ta không quản, ông thích tự thiêu thì cứ việc. Thứ xá lợi xúi quẩy của ông Vân gia không dám rước.

Mắt Ngọc Lâm lóe sáng, cúi xuống nói nhỏ:

– Vân hầu tụ hội linh khí thiên hạ mà sinh ra, là sừng lân lông phượng. Chưa bao giờ nghe nói kỳ lân sinh bảy tám con bao giờ. Con cái sẽ có, nhưng không nhiều, chỉ có lợn mới đẻ một lèo bảy tám con. Bảy tám con lợn tất nhiên không thể so với một con kỳ lân. Không biết Vân hầu có kế sách hay gì để cứu Phật môn không?

Nghe Ngọc Lâm ví dụ bừa bãi, Vân Diệp bực tức nói:

– Căn nguyên của tông giáo là gì? Các vị đã bỏ rơi tín ngưỡng của mình, đi vào đường rẽ ngày càng xa. Dựa vào đâu mà muốn có kết cục tốt đẹp?

– Vân hầu nói lời này sai rồi. Phật chưa bao giờ ép người khác làm những việc không thích. Phật chỉ nói với chúng sinh, đâu là thiện, đâu là ác. Sinh mệnh do mình nắm giữ, cho nên không có cái gọi là căn nguyên, chỉ có hư vô.

Vân Diệp không ngờ Ngọc Lâm lại giải thích như vậy, không khỏi hứng thú tăng mạnh:

– Theo lời ông nói, học Phật là học làm người mà thôi. Vậy ông nhìn những hòa thượng méo miệng đọc kinh thì sao? Tựa hồ bọn họ mới là dòng chính của Phật gia. Chùa miếu xây xa hoa lộng lẫy, tượng Phật ch��� sợ không đủ to, hương hỏa chỉ sợ không đủ vượng. Bề ngoài đạo mạo, bên trong ô uế. Lão hòa thượng, ông mà không sửa đổi Phật giáo, thì dù lần này ông có thoát được kiếp nạn, sớm muộn gì Phật môn cũng có ngày bị tất cả phỉ nhổ.

– Kẻ ngay làm việc gian, gian là ngay. Người gian làm việc ngay, ngay cũng thành gian. Tất cả do tâm ra.

Ngọc Lâm tựa hồ biến thành một vị cao tăng đại đức, ngồi đó với dáng vẻ trang nghiêm, khiến Vân Diệp rất hoài nghi liệu có phải mình nhìn nhầm không?

– Thiện biến từ xưa đến nay vẫn là nguyên nhân giúp Phật gia có thể đứng vững hai nghìn năm. Từ khi Phật giáo xuất hiện ở Thiên Trúc tới nay đã trải qua không biết bao nhiêu mưa gió, đến giờ vẫn trường thịnh bất suy. Phật pháp đi về phía đông, không biết bao nhiêu cao tăng đại đức đã không ngừng cải biến, bỏ đi cái dở, giữ lại tinh hoa. Nhưng trên Đại Đường ta lại biến thành vạn pháp rối ren. Ai ai cũng muốn cải biến, nhưng không một ai hành động. Vân hầu, lão tăng thiếu một thời cơ.

– Thời cơ sẽ có. Có một vị hòa thượng còn ngốc hơn ông, vạn dặm xa xôi tới Thiên Trúc thỉnh chân kinh để cải biến cái gọi là vạn pháp rối ren mà ông nói. Ta đoán chừng năm sau sẽ về thôi. Đến khi đó, các ông sửa Phật kinh, đổi giáo nghĩa ra sao thì không phải chuyện của ta. Những lời này ra tới cửa ta sẽ quên hết, chỉ nhớ tới Thiếu Lâm Tự dâng hương mà thôi.

– Vân hầu còn nhớ Huyền Trang à? Liệu hắn có thành công được không?

Ngọc Lâm đứng dậy, lòng đầy hi vọng hướng Vân Diệp xác thực:

– Người có lòng trời không phụ, Huyền Trang ắt sẽ thành công. Ta từng gặp hắn một lần ở hoang nguyên, khi đó hắn đã tới Thạch Quốc. Người của chín họ Chiêu Vũ sẽ không làm hại một vị hòa thượng một lòng cầu pháp. Ta còn đợi hắn viết Tây Vực Ký nữa.

– Phật tổ từ bi, xin hãy phù hộ Huyền Trang thuận lợi trở về. Hi vọng chấn hưng Phật môn gửi gắm hết lên người hắn rồi.

Ngọc Lâm cực kỳ thành kính chắp tay bái lạy hướng tây:

– Lão hòa thượng, ta ghét nhất chính là các ông hơi chút đã đem trách nhiệm lớn đặt lên vai người khác, bản thân thì đứng bên nhìn, chờ đợi kỳ tích xuất hiện. Nếu như các ông còn giữ suy nghĩ đó, không bằng giải tán chùa chiền sớm đi cho xong.

Nói tới đó, Ngọc Lâm cơ bản đã biết giới hạn của hoàng đế. Ngài sẽ không diệt Phật, cũng không truyền bá Phật pháp. Giữ áp chế là chính sách cơ bản mà hoàng đế chuẩn bị tiến hành. Chỉ có hứng thú với tài sản của Phật môn, không can thiệp vào giáo nghĩa, đó đã là may mắn trong bất hạnh rồi.

Vân Diệp suy nghĩ một chút rồi nói:

– Không biết đại sư có hứng thú lập miếu trên thảo nguyên không? Tiểu tử có một mục trường nhỏ trên thảo nguyên, mục dân tới bốn năm nghìn người, rất muốn có nơi để họ gửi gắm tâm linh. Không biết ý đại sư ra sao?

– Lập miếu đương nhiên là có thể, nhưng độ điệp cần Vân hầu hao tâm tổn sức. Bần tăng nghe nói Vân hầu ở phía nam cũng có sức ảnh hưởng, hay là bần tăng cũng lập một ngôi chùa ở phía nam đó?

Trên đời này chẳng có một cao nhân nào dễ lừa gạt. Vân Diệp vừa mới định để bọn họ giúp thu phục lòng người thảo nguyên, ông ấy đã tính tới vương quốc của Lý An Lan rồi. Thôi đ��nh, để đám dã nhân trên cây tin vào thứ thần linh cổ quái cần máu người mới hiển linh, chẳng bằng cùng niệm A Di Đà Phật cho xong.

Đẩy cửa, Vân Diệp cầm một hộp gỗ từ tay Ngưu Kiến Hổ, đưa cho Ngọc Lâm, rồi vuốt mũi nói:

– Đại sư, đây là những độ điệp mà ta phải trả số tiền lớn mới kiếm được từ chỗ bệ hạ đấy. Nói cách khác, đại sư có thể xây mười sáu ngôi chùa. Đương nhiên, ở Quan Nội, Hà Đông, Hà Bắc thì không được, còn thảo nguyên và Lĩnh Nam thì không thành vấn đề.

– Địa Tạng Bồ Tát thề địa ngục chưa sạch sẽ thề không thành Phật, lão tăng cũng xin vất vả thêm lần nữa, để thiện dân chốn man hoang có con đường vãng sinh.

Nói chuyện như thế, Vân Diệp cảm thấy tự nhiên hơn rất nhiều. Mặc dù đánh chết Vân Diệp cũng không thừa nhận mình là một tên ngụy quân tử, nhưng mà cách nói chuyện của quân tử đúng là làm người ta khoan khoái, về sau cứ nói chuyện kiểu này vậy.

Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free