(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 324:
Vân Diệp không vội bước vào, y xoay người ngồi xuống bậc thềm, đôi mắt không chớp dõi theo lão tăng đang quét dọn. Ở đời, người sống trăm tuổi chẳng mấy khi gặp, mà so với một bậc lão nhân chân chính như thế, cuốn bí tịch Dịch Cân Kinh lừng danh cũng chẳng còn sức hấp dẫn gì đối với y nữa.
Lão hòa thượng vẫn quét đất, chiếc chổi như có một ma lực khiến lòng người lắng lại. Vân Diệp nhìn thấy chổi quét trúng một con châu chấu đã chết, những chiếc răng cưa ở chân châu chấu mắc vào chổi, không sao gỡ ra được. Y vốn nghĩ rằng lão hòa thượng với lòng từ bi sẽ gỡ thi thể con châu chấu xuống, thậm chí có thể chôn xuống đất, qua đó tuyên dương tấm lòng từ bi của nhà Phật. Ai ngờ, lão hòa thượng vẫn giữ nguyên nhịp điệu quét sân trầm tĩnh của mình, mặc cho con châu chấu bị nền đá cứng cọ xát đến tan xương nát thịt. Trời bỗng đổ mưa. Vân Diệp cố chấp nghĩ, ắt hẳn trời cũng đang khóc thương cho con châu chấu, lên án trái tim sắt đá của lão hòa thượng kia.
Viện tử không rộng, quét chừng một tuần hương là đã xong. Ông ta bỏ chổi xuống, lấy một cái hồ lô mở nút, múc nước từ thùng gỗ và vẩy đi. Những giọt nước trong vắt bắn tứ tung, trải đều trên mặt đất.
Vân Diệp nghĩ mãi mới chợt hiểu ra ông ta đang vẩy nước, nhưng ngẩng đầu lên trời thì mưa li ti vẫn không ngừng rơi, nền đá đã ướt đẫm cả rồi. Để xác nhận mình không bị điên, Vân Diệp đưa tay ra, cảm nhận những giọt mưa lành lạnh.
Sau khi một lần nữa xác nhận mình không điên, Vân Diệp liền hỏi:
– Đại sư, trời đang mưa, vì sao còn vẩy nước?
Lão hòa thượng vẫn làm ngơ, vẫn múc nước từ thùng và vẩy ra ngoài. Rất thần kỳ, Vân Diệp phát hiện ra ông ta chưa từng vẩy nước vào những chỗ đã ướt, dù nền đất đã ướt sũng khó lòng phân biệt, thế nhưng ông ta dường như biết rõ chỗ nào đã được vẩy nước, vô cùng chuẩn xác. Khi lão hòa thượng vẩy nước trúng người, Vân Diệp vẫn kiên nhẫn đứng yên ở chỗ chưa bị vẩy, trong lòng không khỏi cảm khái: Đây hẳn là cảnh giới thiền định cao nhất, coi vạn vật bên ngoài đều không tồn tại. Nước mưa, cùng với một người sống sờ sờ như mình, trong mắt ông ta đều như hư không. Đợi lát nữa trò chuyện, có lẽ sẽ thu được điều gì hữu ích.
– Vân hầu vì sao không vào tàng kinh các tránh mưa, bị sư quét dọn vẩy nước ướt cả, sao lại không tránh?
Bóng dáng Đàn Ấn từ trong tàng kinh các xuất hiện.
– Đàn Ấn đại sư, tiểu đệ đột nhiên vô cùng kính phục vị cao tăng này, muốn thỉnh giáo vị ấy đôi điều, không biết có được không?
Lão hòa thượng không hề để ý tới y. Vân Diệp hy vọng thân phận giám viện của Đàn Ấn có thể thỏa mãn mong muốn của mình.
– Thỉnh giáo sư quét dọn?
Đàn Ấn ngạc nhiên lắm:
– Đúng vậy, tiểu tử thấy nhất cử nhất động của vị đại sư này đều ẩn chứa huyền cơ, trong lòng sinh ra không ít nghi hoặc, mong đại sư có thể giúp giải đáp.
Vân Diệp lần đầu hạ mình cầu viện Đàn Ấn.
– Vân hầu nói đùa à? Vị sư quét dọn này ba mươi năm trước mắc phải chứng bệnh lạ ở đầu, cứ ngơ ngẩn sống qua ba mươi mấy năm. Trừ việc quét sân và vẩy nước ra thì không còn biết gì nữa, ngay cả việc ăn mặc cũng cần các tăng lữ khác giúp đỡ. Phương trượng nói Phật tổ từ bi, nên cứ để ông ấy tùy ý. Thế nên bất kể là giông tố, mưa bão hay là tuyết rơi thì ông ấy vẫn quét dọn tàng kinh các. Hầu gia xem, ông ấy quét liền ba mươi mấy năm đến nỗi những phiến đá cũng bị mòn vẹt, không còn góc cạnh nữa. Chẳng lẽ hầu gia định thỉnh giáo về tâm đắc quét sân?
Đàn Ấn cố nhịn cười giải thích.
Vân Diệp chỉ muốn kiếm một cái lỗ nào đó để chui xuống cho xong. Một ông lão bị si ngốc mà mình lại tưởng là thế ngoại cao nhân, thật mất mặt quá chừng. Đàn Ấn thấy Vân Diệp xấu hổ quá độ, bèn khéo léo quay về tàng kinh các, để lại Vân Diệp đang thở phào nhẹ nhõm dưới mưa.
Không còn mặt mũi nào mà vào tàng kinh các nữa, Vân Diệp chuẩn bị một mình đi dạo Thiếu Lâm tự trong mưa. Màn mưa hôm nay thật dịu dàng, y chắp tay sau lưng thong thả bước đi trên những bậc thang. Khắp chùa vắng lặng không một bóng người, chỉ nghe tiếng tụng kinh văng vẳng xuyên qua màn mưa, vọng vào tai Vân Diệp.
Đạo Tín đạo sư cứ lảng tránh không gặp, không rõ vì nguyên cớ gì. Đến Bạch Mã tự không gặp được ông ta, nói là bế quan. Bế quan xong hai ngày thì lại chuyển sang Thiếu Lâm tự. Vị cao tăng này rốt cuộc đang làm trò gì vậy?
Bước qua ngưỡng cửa hậu viện, Vân Diệp định đến nơi Đạt Ma tổ sư diện bích. Cái động ở hậu thế mà người đời sau vẫn thường nhắc tới, đúng là có một vệt bóng đen. Giờ đây được tận mắt chiêm ngưỡng di tích nguyên bản nhất, quả là một niềm vui thú. Còn về phần Đạo Tín, không gặp cũng được. Vân Diệp chẳng có mong muốn gì ở Phật môn cả. Hi vọng Thiếu Lâm tự vươn tới thảo nguyên, Lĩnh Nam cũng là suy nghĩ cùng có lợi cho đôi bên. Đạo Tín cho rằng Vân Diệp muốn cầu cạnh điều gì đó, nên mới tránh không gặp. Ông ta quá đỗi tự cao rồi, chỉ nắm giữ chút tiền tài mà đã cho là ghê gớm lắm ư? Vân Diệp nghĩ thông suốt, việc muốn lấy tiền của Phật môn là ý của Lý Nhị, chẳng liên quan gì đến mình. Chuyện này ngay cả hỏi y cũng chẳng muốn.
Chẳng phải ai cũng có ý đồ xấu với tiền tài của bọn họ, ít nhất Vân Diệp chẳng hề thèm khát. Cho dù có hai trăm quan tiền bị chôn kỹ ở nơi không ai biết, không được đưa vào lưu thông thì cũng khác gì đồng nát vô dụng.
Bắt Đạo Tín, dùng ghế cọp, nước ớt để ép ông ta nói ra chỗ cất giấu tài phú đó ở đâu ư? Đó là phương pháp ngu xuẩn nhất trên đời. Máy thủy lực của Lý Thái sắp thành công, Đại Đường chỉ cần ngày đêm không ngừng đúc tiền tệ kiểu mới, nâng cao giá trị của đồng tiền. Cho dù ông ta có nhiều tiền đến đâu, cũng chỉ có thể đem nấu chảy ra để làm vật liệu mà thôi. Vàng có sản lượng cực kỳ hạn chế, hỏi qua Phòng Huyền Linh thì còn lâu mới đạt tới mức độ trở thành tiền tệ chủ yếu lưu thông trên thị trường.
Các mẫu tiền tệ với mệnh giá một đồng, hai đồng, năm đồng đã được giao cho Lý Nhị. Hình vẽ tinh xảo, chân dung Lý Nhị được khắc họa rõ ràng, khắc phục được nhược điểm của tiền đồng thau cũ vốn dễ bị gãy, dễ hỏng. Tiền mới nâng cao hàm lượng của đồng, ánh vàng lấp lánh, chẳng phải thứ tiền đồng xanh mốc kia có thể sánh bằng. Một khi thí nghiệm thành công, Lý Nhị chẳng có lý do gì để không đồng ý cho thiên hạ phát hành lại tiền tệ. Trong quá trình hoán đổi, triều đình chỉ cần thu lại tiền cũ, phát ra tiền mới là có thể kiếm được hai thành lợi nhuận trong đó. Chuyện hao tổn quá lớn trong lúc đúc tiền cũng sẽ không còn nữa.
Đây chỉ là bước đầu tiên. Đợi tới khi tiền bạc được dập ép, rồi tiền vàng xuất hiện, nhu cầu tiền đồng sẽ giảm mạnh, dẫn đến giá đồng sụt giảm. Đạo Tín, đây là cơ hội cuối cùng cho ông đấy, chẳng lẽ ông còn không biết nắm bắt?
Tượng Phật bằng đồng cao lớn, vô số các loại đồ đồng, đại khái chính là bí mật cất giấu tiền tài của các ông đấy chứ gì? Bách Kỵ Ti đã nắm được bí mật trong lò nặn tượng đất rồi, ông còn muốn giấu giếm đến bao giờ nữa? Ngay cả thư của Lý Cương cũng không thể khiến ông chịu gặp ta ngay lập tức sao?
Đi trong mưa, Vân Diệp cảm thấy trên đời này có những chuyện thật nực cười. Lần này Lý Nhị phát động chiến tranh tài chính nhằm vào Phật môn, mình là người ngoài cuộc, đứng từ xa quan sát, không nhắc nhở, cũng chẳng can dự, xem rốt cuộc Lý gia có bách chiến bách thắng hay không. Cái chuyện kết thù với toàn thiên hạ này cứ để người Lý gia gánh vác, Vân Diệp mình thì gánh không nổi đâu.
Khúc mắc của Đạo Tín thì liên quan gì tới mình? Chẳng thà thong dong ngắm nhìn núi Thiếu Thất trong màn mưa mù mịt này còn hơn.
Nhìn mưa lại nhớ tới vị lão tăng si ngốc kia. Ông ấy chỉ hành động theo thói quen của cơ thể, còn về đầu óc, ngay cả đời sau cũng biết rất ít về não bộ con người, huống chi là thời đại này. Chẳng phải y chưa từng thấy người bị ngớ ngẩn, nhưng dáng vẻ của lão hòa thượng lại không giống như vậy. Trên đời này có rất nhiều chuyện thần bí không thể dùng lý lẽ thông thường để giải thích. Ví dụ như chính bản thân mình cũng là một bí mật lớn nhất.
Thôi kệ đi, chỉ cần không gây hại gì đến mình là được. Vạch trần bí mật của người khác là hành vi vô đạo đức nhất.
Những trang văn này là thành quả lao động của truyen.free và thuộc quyền sở hữu của chúng tôi.