Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 325:

Thì Thì từ màn mưa dày đặc mịt mùng đi ra, trong lòng ôm một chú chó nhỏ màu vàng, không ngừng áp mặt vào nó. Chú chó trông rất bụ bẫm, hiển nhiên được chăm sóc đầy đủ, tương phản rõ rệt với vẻ gầy gò của Thì Thì. Tóc trên đầu Thì Thì ướt đẫm bết vào trán, nước vẫn nhỏ tong tong từ mép áo xuống, không rõ cô bé đã đứng dưới mưa bao lâu.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, Thì Thì chạy vào cái hang nhỏ mà Vân Diệp đang trú mưa. Thấy Vân Diệp bên trong, cô bé đỏ mặt định quay ra, đúng là một tiểu cô nương hết sức thẹn thùng.

- Chạy đi đâu, ngoài kia mưa lớn như thế, không sợ sinh bệnh à? Con bé này sao mà bẽn lẽn thế không biết?

Vân Diệp kéo Thì Thì vào trong động, chú chó con còn dùng răng sữa cắn cổ tay Vân Diệp, nghịch ngợm chẳng kém chủ nó.

Vào đến động, Thì Thì dường như quên hẳn sự e thẹn ban nãy. Cô bé đặt chú chó xuống đất, tự mình ôm ra mấy khúc củi khô có sẵn trong động, rồi lại kiếm thêm ít cỏ. Thuần thục lấy hai hòn đá đập vào nhau, những đốm lửa thỉnh thoảng tóe ra. Vân Diệp hứng thú nhìn Thì Thì nhóm lửa, có lẽ do không khí quá ẩm nên cô bé đánh mãi mà cỏ khô vẫn không bén lửa. Chắc vì loay hoay mãi không được nên hơi ngượng, cô bé ngẩng đầu lên nhìn Vân Diệp, thấy anh đang nhìn mình chằm chằm, vội cúi đầu xuống tiếp tục đánh lửa.

Vân Diệp lấy diêm ra, xoẹt một cái, một ngọn lửa nhỏ bùng lên sáng rực. Trước ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thán phục của Thì Thì, anh ta châm lửa đốt cỏ khô. Thì Thì đặt cành cây lên trên, sau đó mới là củi, cách nhóm lửa rất bài bản và thuần thục.

Lửa cháy bùng, khói cũng cuồn cuộn bốc lên. Chỉ thoáng chốc, hai người và một chó đã phải chạy ra khỏi động để thở. Thì Thì vỗ trán mình một cái, giao chó cho Vân Diệp, rồi thoăn thoắt trèo lên vách núi. Vân Diệp vội vàng hô lớn bảo cô bé xuống, vì trời mưa vách núi rất trơn trượt.

Leo tới chỗ cao chừng hai trượng, Thì Thì kéo ra một bó cỏ khô, lúc này mới leo xuống. Tảng đá cô bé bám vào đột nhiên nứt vỡ. Thấy Thì Thì sắp rơi xuống, Vân Diệp nhào tới đón, ngờ đâu tay với hụt. Thì Thì vặn mình giữa không trung, rồi tiếp đất vững vàng.

- Muội leo cao như thế làm gì, chẳng may ngã xuống thì sao?

Thì Thì cười hì hì không nói, chỉ tay lên vách núi. Vân Diệp ngẩng đầu lên, chỉ thấy một làn khói đen đang bốc lên từ vị trí Thì Thì vừa rút bó cỏ. Thì ra đó là lỗ thoát khói tự nhiên của hang động.

Quay lại động, bên trong đã không còn khói nữa, chỉ còn thoang thoảng mùi lửa. Thì Thì mang tới hai tảng đá làm chỗ ngồi. Dù không khí trong động mát mẻ dễ chịu giữa trời mưa, nhưng với hai người mặc y phục ướt sũng thì vẫn cảm thấy hơi lạnh.

Vân Diệp cởi áo choàng đưa cho Thì Thì, cô bé lắc đầu từ chối.

- Mau thay áo ướt ra, mặc áo này vào, đợi hong khô hãy đổi lại.

Vân Diệp hơi sững lại, thầm nghĩ: Toàn những thứ quy củ thối tha! Cái cơ thể nhỏ bé của cô bé còn sợ người khác nhìn thấy ư?

Đứng ở cửa động nhìn núi Thiếu Thất mờ mịt trong mưa, nghe tiếng sột soạt sau lưng, Vân Diệp thấy buồn cười. Rốt cuộc vẫn là đứa trẻ con, có sự tin tưởng bản năng vào người lớn hơn.

- Xong rồi.

Một giọng nói nho nhỏ truyền ra. Quay đầu lại, Vân Diệp phì cười. Y phục quá lớn, Thì Thì phải túm chặt vạt áo để nó không tuột xuống. Anh nhặt y phục của cô bé lên, kiếm một cái gậy gỗ rồi treo chúng lên, cắm bên đống lửa để hong khô.

Thiếu Lâm Tự chỉ ăn hai bữa. Tân Nguyệt lo Vân Diệp bị đói nên nhét vào lòng anh ít đồ ăn. Anh móc ra một cái gói giấy dầu, bên trong có chiếc bánh lớn kẹp thịt dê. Xé làm đôi, anh đưa cho Thì Thì một nửa.

Thì Thì do dự, nhưng rồi không cưỡng lại được sức hấp dẫn của đồ ăn. Trẻ con ở tuổi này là tham ăn nhất. Vân Diệp nhớ lại hồi nhỏ mình cũng luôn thèm ăn như thế, mẹ sai đi mua muối còn lén chấm mút từng chút một. Có thể nói bất kỳ thứ gì ăn được anh đều nếm thử qua: ve sầu, cào cào, châu chấu, rồi cá tôm nhỏ trong sông đều ăn hết, chẳng phải vì đói, chỉ là muốn thử xem mùi vị ra sao.

Quả nhiên phản ứng của Thì Thì chẳng khác nào anh khi còn nhỏ. Sau khi lấy mấy miếng thịt dê cho chú chó ăn, cô bé cắn từng miếng nhỏ, tốc độ lại rất nhanh. Chẳng mấy chốc nửa cái bánh đã nằm gọn trong bụng. Vân Diệp đưa bình nước cho Thì Thì, bản thân vẫn thong thả ăn. Nhìn Thì Thì loay hoay mãi không biết mở bình nước ra sao, Vân Diệp đặt chiếc bánh đang cầm dở xuống, rồi vặn nắp bình nước. Dù Vân gia trang đã có máy tiện để làm ốc vít bằng gỗ, nhưng với sắt thì đành chịu chết, bởi không tìm được dao tiện thích hợp nên phải bỏ qua.

Thì Thì ôm bình nước, khẽ uống một ngụm. Cô bé lén nhìn người nam tử trước mắt. Anh ta ăn thật nhã nhặn, nghe nói những tướng công học rộng tài cao đều nhã nhặn như vậy. Những hòa thượng trong chùa, trừ phương trượng, đều không hay cười. Còn anh ta lại có một thứ đồ vật chỉ cần xoẹt một cái là có lửa, trong khi đá đánh lửa của mình gõ mãi cũng chẳng ra lửa.

- Cha muội đâu? Sao lại để một tiểu cô nương như muội chạy khắp núi như thế?

Vân Diệp hỏi. Thái độ của các hòa thượng trong chùa đối với cô bé rất lạ, vừa như trưởng bối, lại vừa như có chút ngăn cách. Chuyện trong chùa lại có một tiểu cô nương vốn là điều không hợp lý.

- Cha phải niệm kinh, còn phải dạy những võ tăng khác luyện võ, muội một mình ở dưới núi.

Thì Thì ngẩng đầu, dùng đôi mắt trong veo nhìn Vân Diệp:

Cha nó là hòa thượng ư? Vân Diệp cố nén không hỏi ra câu này, sợ làm tổn thương tiểu cô nương. Đối với những đứa trẻ còn nhỏ đã kiên cường tự lực cánh sinh, Vân Diệp luôn khâm phục. Bọn chúng không cần thương hại hay quan tâm, dù đầu rơi máu chảy cũng nhất định tự mình vươn lên.

Vân Diệp muốn xem rốt cuộc Tân Nguyệt cất gì trong người, liền lấy từng món ra xem. Đầu tiên là diêm, sau đó là khăn tay, tiếp đó là một cái ví. Ồ, cũng khá đấy chứ, còn có một gói thịt bò khô, một ít quả khô, thật là thịnh soạn. Kể từ khi bỏ thuốc lá, Vân Diệp liền có thói quen ăn vặt. Lúc rảnh rỗi mà miệng không có gì nhấm nháp cứ thấy thiếu thiếu làm sao.

Mở đồ ăn ra, anh mời Thì Thì ăn cùng. Cô bé nhai nhỏm nhẻm rất nhanh, thịt bò khô được cô bé ngậm trong miệng, dường như muốn tận hưởng hết thảy hương vị. Mắt híp lại thưởng thức đồ ăn, vẻ mặt lộ rõ sự sung sướng.

Trong buổi trà chiều, dù có bao nhiêu đồ ăn cũng không thể thỏa mãn được hai kẻ háu ăn. Y phục bên đống lửa đã khô, sờ vào vẫn còn ấm, anh đưa cho Thì Thì. Vân Diệp lại ra ngoài động. Mưa ngoài động đã tạnh tự lúc nào không hay, không khí mang theo mùi thơm mát của cây cỏ. Hít một hơi thật sâu, toàn thân sảng khoái lạ thường.

Thì Thì cũng từ trong động đi ra. Hai người nhìn nhau cười, rất hợp ý. Anh tự nhiên nắm lấy tay Thì Thì, kéo cô bé xuống núi. Thì Thì dường như cũng rất thích thú. Một cuộc gặp gỡ tình cờ trong sơn động đã kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Đối với Thì Thì, Vân Diệp thực sự rất quý mến. Cô bé kiên cường và hiểu chuyện, giống như đóa hoa nhỏ trong núi, mộc mạc tự nhiên.

Thiếu Lâm Tự nằm ngay dưới chân núi. Có tiếng chuông đồng từ tăng nhân văng vẳng, âm thanh du dương ngân dài, vang vọng khắp núi rừng. Cửa sau vẫn còn mở, hai người nhón chân nhẹ nhàng đi vào, ngờ đâu Giác Viễn đã đứng đợi sẵn ở đó. Thấy Vân Diệp dắt tay Thì Thì, ông lập tức nói với cô bé:

- Mỗi ngày phải xuống núi trước buổi tụng kinh tối, đây là quy củ của chùa, con quên rồi sao? Huống hồ lại còn quấy nhiễu quý khách thì càng không được.

- Giác Viễn đại sư, hôm nay Thì Thì dẫn ta đi tham quan núi Thiếu Thất trong mưa. Nếu như không phải muội ấy biết cái hang nhỏ tránh mưa thì ta đã thành chuột lột rồi. Mong đại sư nể tình mà bỏ qua cho Thì Thì lần này. Lần này lỗi là ở ta, Thì Thì chỉ vì ta mà liên lụy thôi.

Nghe Vân Diệp nói thế, mặt Giác Viễn mới giãn ra, liên tục xua tay nói không dám:

- Lần này vì con đưa Vân hầu đi dạo nên ta sẽ bỏ qua. Lần sau dám tái phạm tuyệt đối không nương tay! Đi đi, dọn dẹp rồi xuống núi.

- Vâng thưa cha, con xuống núi ngay.

Thì Thì buông tay Vân Diệp ra, đi tới phòng mình chuẩn bị xách giỏ xuống núi.

Té ra gã hòa thượng này là Giác Viễn, đường đường là thủ tọa võ tăng mà chẳng những ăn thịt còn có vợ? Thế này thì đúng là quá mức rồi.

Thấy Vân Diệp ngờ vực nhìn mình, Giác Viễn cười khổ:

- Vân hầu không biết đó, bần tăng từng phạm vào sắc giới, nên mới có đứa nghiệt chướng này. Bần tăng bị giới luật viện trừng phạt. Vân hầu thấy ngọn núi kia không, đó là do bần tăng mất năm năm khổ công đắp thành mà có. Trừng phạt rất nghiêm khắc, song bần tăng không nỡ vứt bỏ đứa bé này. Thoáng cái đã mười năm trôi qua, nó ngày một lớn, không thể cứ ở trong chùa mãi được, nên mới làm một căn nhà dưới núi cho nó tá túc tạm bợ. Đôi khi bần tăng lo lắng cả đêm không ngủ được, nhưng chẳng thể làm gì. Có vướng bận, tâm sẽ bị tổn hại, điều đó còn đáng sợ hơn cả phạm sắc giới.

Đây vẫn có thể coi là một hán tử. Phạm sắc giới cũng phạm rồi, có gì to tát đâu chứ. Đắp một ngọn núi cao bằng tòa nhà năm tầng kia, coi như là một lời đáp với Giới Luật Viện. Chỉ là một nữ hài tử thì không tiện ở trong chùa chiền. Giác Viễn cũng tỏ ra sự quan tâm của một người cha, nhưng hai câu nói sau c��a ông ta thì thật khó nghe. Rõ ràng là ông đã làm hại đứa con, vậy mà còn lo tâm bị tổn hại, sao lúc phạm sắc giới lại không lo lắng?

Thì Thì xách giỏ chắp tay vái chào Giác Viễn. Khi Vân Diệp chuẩn bị xuống núi, chú chó vẫy đuôi theo sau. Trông bóng hình nhỏ bé ấy sao mà đáng thương đến thế. Lòng Vân Diệp khẽ lay động:

- Thì Thì đợi đã, muội qua đây ta có điều muốn nói.

Thì Thì ngoan ngoãn đi tới, vẫn không ngừng liếc nhìn sắc mặt Giác Viễn. Cô bé cũng không muốn xa cha mình. Giác Viễn quay đầu đi không nhìn.

Vân Diệp đi tới xoa đầu Thì Thì:

- Ta tên là Vân Diệp, tự Bất Khí, quan tam phẩm. Toán học tuy không dám xưng là đệ nhất thiên hạ, nhưng người có thể sánh ngang với ta cũng chẳng có mấy ai. Ta và muội gặp nhau là có duyên. Ta rất thích phẩm chất thuần phác của muội, cũng thương muội cảnh cơ khổ không nơi nương tựa. Muội có muốn làm môn hạ của ta, theo ta nghiên cứu toán học không?

Thì Thì tròn mắt ngạc nhiên, không biết phải phản ứng thế nào. Giác Viễn thì lập tức quỳ sụp xuống, rồi kéo Thì Thì quỳ theo. Với Thì Thì mà nói, đây là duyên phận quá lớn, sao có thể không nắm bắt lấy cơ hội này? Thì Thì không biết danh tiếng của Vân Diệp, Giác Viễn thì sao có thể không biết.

- Thiện tai, thiện tai! Trương Thì được Vân hầu chiếu cố là phúc phận của nó, cũng là phúc phận của Giác Viễn. Lão tăng xin chúc mừng Vân hầu.

Ngọc Lâm chẳng biết xuất hiện sau lưng Vân Diệp lúc nào, vỗ tay tán thưởng:

Thì Thì quỳ trên mặt đất cung kính dập đầu ba cái. Giác Viễn, với tư cách là gia trưởng, cũng quỳ bên cạnh dập đầu bái tạ. Vân Diệp nhận ba lạy của Thì Thì, tức là từ giờ trở đi, anh đã chính thức trở thành sư phụ của Thì Thì, có quyền lợi và nghĩa vụ như cha mẹ cô bé.

Vân Diệp lại xoa đầu Thì Thì nói:

- Làm môn hạ của ta phải giữ liêm sỉ. Chớ vì việc thiện nhỏ mà không làm, chớ vì việc ác nhỏ mà làm. Đối nhân xử thế phải lấy hiếu thảo làm trọng. Chúng ta không tin thần phật, chỉ kính tổ tiên, dựa vào đôi tay của bản thân để giành lấy những gì xứng đáng thuộc về mình. Trong tuyệt cảnh không được than thân trách phận, mà phải nỗ lực để sống. Ngươi có thể làm được những điều này không?

Lời giáo huấn của Vân Diệp làm Ngọc Lâm, Giác Viễn há hốc mồm kinh ngạc. Chưa bao giờ họ nghe nói ai dạy bảo đệ tử như thế. Không có quy định chi tiết, chỉ có những giới hạn chung chung. "Không tin thần phật, chỉ kính tổ tiên", "dung túng đệ tử của mình vì sinh tồn mà không từ thủ đoạn" – đây là môn quy quái đản gì thế này? Một sư phụ như thế dạy dỗ thì đệ tử e rằng sẽ trở thành hạng kiệt ngạo, tuyệt đối không thể thành quân tử lỗi lạc được.

Thì Thì lại mừng rỡ đáp:

- Đệ tử nhất định làm được!

Vân Diệp nghe vậy cười lớn, đá cái giỏ sang một bên, bế Thì Thì lên đi về phía doanh trại nhà mình. Thì Thì ghé vào vai Vân Diệp, mắt rưng rưng cáo biệt phụ thân.

Vân Diệp vác một tiểu nương tử về trại, tất nhiên gây ra một trận xôn xao. Đợi tới khi Vân Diệp nói rõ thân phận của Thì Thì, tất cả phó dịch Vân gia đều tới bái kiến. Trình Xử Mặc, Ngưu Kiến Hồ cũng có quà ra mắt. Đơn Ưng còn dùng đao khắc tặng một bức tượng gỗ, được mọi người tấm tắc khen ngợi. Tân Nguyệt có vãn bối đầu tiên trong nhà, hận không thể biến đầu Thì Thì thành bệ trưng bày, cắm đủ thứ trang sức lên đó. Tiểu Ngưu phu nhân, Cửu Y đều phấn khích, trang điểm cho Thì Thì chẳng khác nào một cô búp bê.

Tân Nguyệt đang tìm vải vóc, chuẩn bị may áo mới cho Thì Thì thì ho khan nôn thốc nôn tháo một trận, nước mắt nước mũi giàn giụa. Hai phụ nhân còn lại hốt hoảng đỡ lấy cô, định gọi y sinh.

- Sư nương sắp sinh tiểu đệ đệ rồi.

Thì Thì đột nhiên xen vào một câu. Tân Nguyệt mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Thì Thì:

- Con nói lại xem.

- Bà Thôi nói rằng, phụ nhân nôn khan là sắp sinh tiểu đệ đệ.

Thì Thì chớp mắt nói lại lần nữa.

Cửu Y đã sinh con tự vỗ mạnh vào đầu mình. Dấu hiệu rõ ràng như thế mà lại không nhận ra, còn cần một tiểu cô nương chưa đến mười tuổi phải nhắc nhở. Cô vội vàng chạy đi tìm y sinh bắt mạch cho Tân Nguyệt.

Tân Nguyệt chỉ thốt được một tiếng "Trời ơi!" rồi từ từ ngồi xuống giường. Vừa ngồi xuống lại lập tức bật dậy, miệng lẩm bẩm:

- Chậm thôi, chậm thôi, không được làm con bị thương.

Cô gọi Thì Thì đến, rồi hôn chụt chụt lên miệng cô bé như gà mổ thóc.

Tiểu Ngưu phu nhân hô ầm ĩ, lập tức khiến cả trại náo loạn. Dù chưa có tin xác thực, Lão Tiền đã bật khóc nức nở. Vân gia đã có người nối dõi, nói cách khác, cả nhà mình có thể tiếp tục nương tựa Vân gia mà hưởng thụ phú quý.

Lão Thôi bị Lão Giang cõng trên ngựa thồ về. Ông ta vốn định vào rừng tìm mấy loại thảo dược, nấu thuốc thanh nhiệt giải độc cho đoàn xe. Trời đã chạng vạng tối mới từ rừng đi ra, nhìn thấy Lão Giang vội vã phóng ngựa tới. Tưởng Lão Giang có việc gấp, định gọi hỏi một tiếng, ngờ đâu Lão Giang đến trước mặt không nói một lời, liền túm lấy ông ta đặt lên ngựa rồi mang về.

Lão Thôi là y sinh của Vân gia trang, xưa nay vốn được mọi người tôn kính. Sau khi theo Tôn thần tiên học việc càng tự nhận mình là danh y. Các trang hộ gặp Lão Thôi đều phải khom lưng cung kính gọi một tiếng Thôi tiên sinh. Lão Thôi khám bệnh cho các trang hộ cũng rất tận tâm. Mặc dù Tôn thần y, Vân hầu là đại cao thủ y học, nhưng nếu chỉ bị đau đầu chóng mặt mà cũng đi tìm hai vị đó thì thật không thích hợp. Cho nên người khám bệnh cho các trang hộ nhiều nhất chính là Thôi tiên sinh.

Người của Vân gia trang chỉ tin người trong trang của mình. Y sinh ngoài trang dù y thuật có cao minh đến đâu cũng bị coi thường. Nơi có Tôn thần y và Vân hầu, làm gì đến lượt y sinh nơi khác đến mà lắm lời.

Vừa nghe nói thiếu phu nhân không được khỏe, Lão Thôi đang định nổi giận thì lập tức tắt ngúm. Ông vội kêu người tới lều của mình lấy túi thuốc, phải xem xem thiếu phu nhân không khỏe chỗ nào?

Trước khi vào lều, Tiền quản gia kéo Lão Thôi sang một bên dặn dò kỹ lưỡng: phải khám thật kỹ lưỡng, khám thêm vài lượt cũng không sao, quan trọng là phải xem rõ nguyên nhân. Nếu có bất kỳ sai sót nào, cả trang sẽ không tha thứ cho ông ta.

Vân Diệp đợi ở cửa lều thấy Lão Thôi bị Lão Tiền dọa cho vã mồ hôi thì lên tiếng trấn an:

- Đừng nghe bọn họ, Thôi tiên sinh. Ông đừng quá căng thẳng, cứ khám bệnh như bình thường là được. Thiếu phu nhân cũng không có bệnh gì nặng, chẳng qua người hơi khó chịu một chút thôi. Quy tắc y sinh không khám bệnh cho người nhà, ông cũng rõ mà, cho nên cứ yên tâm mà khám bệnh.

Sự chân thành trong mỗi câu chữ đều thuộc về truyen.free, kính mong quý vị độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free